Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 23 - GIÓP

Thiên Chúa ở xa nên sự ác thắng thế
1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:
2 Mãi tới hôm nay, lời than trách của tôi vẫn còn cay đắng;
giữa lúc tôi than khóc, bàn tay Người đè nặng trên tôi.
3 Ai sẽ cho tôi biết tôi phải tới đâu để tìm Người,
và làm sao đến được nơi Người ngự?
4 Tôi sẽ tỏ bày vụ việc trước nhan Người,
miệng tôi chất chứa lời biện bạch.
5 Tôi sẽ biết những điều Người trả lời tôi,
và hiểu được những gì Người nói.
6 Với tôi, Người có phải đem hết sức ra tranh luận?
Không, Người chỉ cần lưu tâm để ý.
7 Bấy giờ sẽ có kẻ lòng ngay tranh luận với Người,
và muôn đời tôi sẽ thoát khỏi tay Người xét xử.
8 Này có sang Ðông, tôi sẽ chẳng thấy Người,
đi sang Ðoài, cũng không gặp được.
9 Tôi lên Bắc để tìm Người, cũng không thấy,
có xuống Nam, Người vẫn biệt tăm.
10 Quả thật, con đường tôi đi, Người đã biết,
Người có đem tôi thử trong lò, tôi sẽ nên như vàng tinh luyện.
11 Chân tôi bước theo vết chân Người,
tôi đã giữ đúng đường của Người, không trệch hướng.
12 Lệnh môi Người truyền, tôi chẳng lìa xa,
lời miệng Người phán, lòng tôi luôn ấp ủ.
13 Người quyết định rồi, ai làm Người đổi ý,
điều lòng Người muốn, ắt Người sẽ thi hành.
14 Quả thật, Người thực hiện phán quyết về tôi,
cũng như bao quyết định khác như vậy.
15 Vì thế, đứng trước nhan Người, tôi đâm sợ hãi,
chỉ nghĩ đến Người là đã khiếp kinh.
16 Thiên Chúa làm cho tôi nhát đảm,
Ðấng Toàn Năng khiến tôi phải kinh hoàng.
17 Nhưng dù ngay giữa đêm trường bị tối tăm che mặt,
tôi vẫn không nín lặng làm thinh.
CHIA SẺ

Trong tòa án (1-9). Gióp vẫn còn muốn gặp Thiên Chúa và có được một cuộc phân xử công bằng, nhưng ông đã không biết tìm Ngài ở nơi đâu. Cuối cùng, khi đứng trước nhan Ngài và Gióp được trình bày vụ việc của mình, Gióp đã chẳng biết nói gì. Tại sao? Bởi vì uy quyền của Thiên Chúa đã làm cho tất cả những tranh luận với Ngài trở thành vô dụng. Ông đã nhìn thấy Thiên Chúa, và mọi sự chỉ là như vậy!

Trong lò luyện (10-17). Điều quan trọng không phải là chiến thắng trong cuộc tranh luận với Thiên Chúa, nhưng trở nên giống Chúa hơn. Vì lý do này, mà bạn thường phải được luyện trong lò những đau khổ của bạn (1Pr 1:6-9), để tách rời những chất cặn khỏi vàng ròng và làm cho bạn nên một con người tốt hơn. Bạn không thể làm chủ được nhiệt độ của lò luyện hay thời gian của cuộc thử thách, nhưng bạn có thể tuân phục Ngài (c.11) và được nuôi dưỡng bằng Lời Ngài (c.12).

Gióp không còn phân biệt được giữa trái và phải. Những khoảng tối trong cuộc đời của chúng ta dường như tăng thêm khi chúng ta kêu lên Thiên Chúa để xin Ngài trợ giúp, nhưng chẳng thấy một sự đáp trả nào, không một lời ủi an trong khi đau khổ. Làm thế nào để có thể cảm nhận được niềm hy vọng trong khi đối diện với những lúc khó khăn như vậy? Liệu chúng ta có thể hiểu biết Thiên Chúa cách trọn vẹn hơn trong những khi dường như Ngài vắng mặt như vậy?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC