Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 27 - GIÓP

Ông Gióp nhìn nhận quyền năng Thiên Chúa
1 Ông Gióp tiếp tục ngâm nga như sau:
2 Nhân danh Thiên Chúa,
Ðấng không nhận tôi là người công chính,
và nhân danh Ðấng Toàn Năng,
Ðấng làm cho hồn tôi phải cay đắng ngậm ngùi,
3 tôi xin thề: bao lâu tôi còn chút hơi thở,
bao lâu sinh khí Thiên Chúa còn ở trong tôi,
4 môi tôi sẽ không nói điều xảo trá,
và lưỡi tôi không thốt lời dối gian.
5 Chẳng đời nào tôi công nhận các anh có lý!
Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng,
không bao giờ tôi từ bỏ sự vẹn toàn của tôi.
6 Tôi vững bước theo đường công chính, không rời bỏ,
lòng tôi không xấu hổ thẹn thùng
về bất cứ ngày nào trong đời tôi.
7 Ước chi kẻ thù tôi phải gánh chịu số phận tên gian ác,
và đối phương tôi phải gánh chịu số phận kẻ bất công.
8 Kẻ gian ác hy vọng gì khi cầu nguyện,
khi nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa?
9 Thiên Chúa có nghe tiếng nó kêu than,
khi cơn khốn cùng ập xuống trên nó?
10 Nó có nhận Ðấng Toàn Năng làm nguồn hoan lạc,
có kêu cầu Thiên Chúa mọi lúc không?
11 Tôi sẽ dạy cho các anh hiểu quyền năng Thiên Chúa,
sẽ không giấu ý định của Ðấng Toàn Năng.
12 Tất cả các anh đã thấy đó,
sao lại còn nói điều vô nghĩa viển vông?

Ý kiến của ông Xô-pha
13 Ðây là phần sở hữu Thiên Chúa dành cho quân gian ác,
và đây là gia nghiệp Ðấng Toàn Năng để cho lũ bạo tàn.
14 Con cái nó có nhiều thì cũng chết vì gươm,
cháu chắt nó không được ăn thoả thích.
15 Những kẻ sống sót sẽ bị Tử thần vùi dập
mà không được các bà vợ khóc than.
16 Nó có gom bạc nhiều như cát bụi,
có chất áo quần thành đống như đất sét,
17 thì cứ việc chất đi,
nhưng người công chính sẽ hưởng dùng,
còn bạc, người vô tội sẽ chiếm hữu.
18 Nó xây nhà như nhện giăng tơ,
nó dựng lều như người canh gác.
19 Lúc đi ngủ, nó là người giàu, nhưng đó là lần cuối,
vì khi bừng mắt dậy, chỉ thấy mình tay không.
20 Ban ngày kinh hoàng sợ hãi bao vây nó,
ban đêm cơn lốc cuốn nó đi.
21 Ngọn gió đông thổi nó bay mất dạng,
bứng nó khỏi nơi ở của mình.
22 Người ta quấy nhiễu nó, chẳng chút xót thương,
khiến nó phải chạy trốn trước bàn tay hung bạo.
23 Nhìn thấy nó, thiên hạ vỗ tay nhạo cười,
và huýt sáo tại khắp nơi nó ở.
CHIA SẺ

Sự công bằng.  Gióp vẫn muốn cùng Thiên Chúa ra tòa và sự việc của ông được đem ra phân xử. Ông ta cảm thấy cay đắng (c.2; 2:30) bởi vì Thiên Chúa sẽ không giải quyết vấn đề của ông theo cách thức của ông. Những thử thách có thể làm cho bạn cảm thấy cay đắng hay tốt hơn, tùy theo cách thức bạn tương quan với Thiên Chúa. Nếu bạn thấy Ngài như một vị thẩm phán không có lòng nhân hậu, bạn sẽ cảm thấy cay đắng; nếu bạn nhìn Ngài như một người Cha, bạn sẽ cảm thấy tốt hơn.
Gióp đã làm đúng khi ông giữ lấy sự chính trực của mình. Những người bạn của ông thúc giục ông chấp nhận tội lỗi của mình, thậm chí ông đã không phạm phải những điều đó, bởi vì điều đó có thể làm cho ông được nhận lấy sự ưu ái của Thiên Chúa. (Lại là lập luận của Satan!) Gióp đã mô tả sự phán xét người tội lỗi, nhưng ông đã không nói rằng ông trọn hảo.
Cùng với những người bạn của Gióp bạn được mời gọi để đứng dưới chân Thập giá, ở đó có nhiều người đang phỉ báng và tố cáo Đức Giê-su đáng phải chết, dù rằng Ngài không làm một điều gì sai trái. Phải chăng nhìn lên Đức Giê-su bị treo trên Thập giá sẽ giúp bạn nhận ra rằng những điều bạn vẫn nghĩ Thiên Chúa đã không công bằng khi để bạn phải chịu đựng những thử thách quá nặng nề sẽ được vơi đi, và hơn thế nữa, điều đó còn giúp bạn tìm ra ý nghĩa của thập giá đời mình đang được kết hiệp với Thập giá của Đức Ki-tô ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC