Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

CHƯƠNG 14 - I-SAI-A

 Chấm dứt thời lưu đày
1 Thật vậy, Ðức Chúa sẽ chạnh thương Gia-cóp và sẽ lại chọn Ít-ra-en, Người sẽ cho họ định cư trên đất của họ. Người ngoại bang sẽ gắn bó với họ và sẽ kết nghĩa với nhà Gia-cóp. 2 Các dân sẽ đón nhận và dẫn đưa họ về quê cha đất tổ. Trên đất của Ðức Chúa, nhà Ít-ra-en sẽ làm chủ các dân ấy và bắt chúng làm tôi trai tớ gái. Họ sẽ bắt những người đã bắt họ, sẽ thống trị những kẻ đã hà hiếp họ trước kia.

Cái chết của vua Ba-by-lon (Ba-ben)
3 Tới ngày Ðức Chúa cho ngươi được an cư lạc nghiệp, hết phải khổ đau, thoát cảnh ba đào và không còn phải gánh chịu cảnh lao động nặng nhọc nữa, 4 lúc đó ngươi sẽ cất lên lời ví von châm chọc vua Ba-by-lon như sau:
Chẳng lẽ kẻ hà hiếp đã tàn đời,
trò khủng bố của y đã chấm dứt rồi sao?
5 Ðức Chúa đã bẻ gãy ngọn roi của phường gian ác
và cây gậy của những kẻ thống trị,
6 kẻ nổi lôi đình đánh đập các dân, đánh đập không ngừng,
kẻ nổi cơn thịnh nộ thống trị các nước,
rượt đuổi hoài không chút xót thương.
7 Toàn cõi đất nghỉ ngơi yên hàn, người người reo vui hớn hở.
8 Cả những cây trắc, những cây bá hương núi Li-băng
cũng hoan hỷ vì ngươi: "Từ khi ngươi nằm xuống,
thợ xẻ cây không còn lên đốn chúng tôi! "
9 Vì ngươi, âm phủ dưới vực sâu cũng rung động
để ra đón ngươi vào:
vì ngươi, nó đánh thức những người đã chết,
tất cả những kẻ quyền uy trên đời,
và bắt mọi vua các dân nước đứng dậy khỏi ngai vàng.
10 Tất cả những người ấy đều lên tiếng nói với ngươi:
"Như chúng tôi, cả ngài nữa, ngài cũng yếu nhược,
ngài cũng nên giống như chúng tôi rồi!"
11 Vẻ oai hùng của ngươi đã nhào xuống âm phủ
cùng với tiếng hạc cầm của ngươi:
nệm của ngươi là giòi, mền của ngươi là bọ.
12 Hỡi tinh tú rạng ngời, con của bình minh,
chẳng lẽ ngươi đã từ trời sa xuống rồi sao?
Này, kẻ chế ngự các dân tộc, ngươi đã bị hạ xuống đất rồi ư?
13 Chính ngươi đã tự nhủ: "Ta sẽ lên trời:
ta sẽ dựng ngai vàng của ta trên cả các vì sao của Thiên Chúa;
ta sẽ ngự trên núi Hội Ngộ, chốn bồng lai cực bắc.
14 Ta sẽ vượt ngàn mây thẳm, sẽ nên như Ðấng Tối Cao."
15 Nhưng ngươi lại phải nhào xuống âm phủ,
xuống tận đáy vực sâu.
16 Những kẻ thấy ngươi đều quan sát kỹ;
họ nhìn thẳng vào ngươi:
"Phải chăng đây là con người đã từng làm chuyển rung cõi đất,
từng làm cho các nước đảo điên,
17 từng biến thế giới nên như sa mạc,
làm cho các thành thị tan hoang,
không mở cửa ngục cho kẻ bị giam cầm?
18 Mọi vua chúa các dân tộc
đều an nghỉ trong vinh quang, ai có mồ người nấy.
19 Còn ngươi, ngươi đã bị liệng ra khỏi mồ,
như một mầm non ghê tởm,
nằm trong đám người chết vì gươm đâm,
trên những phiến đá dưới vực thẳm,
tựa thây ma bị người ta giày xéo.
20 Ngươi sẽ chẳng được sum họp với chúng nơi phần mộ,
vì ngươi đã tàn phá xứ sở và giết hại dân ngươi.
Dòng dõi phường gian ác muôn đời sẽ chẳng còn ai nhắc nhở.
21 Vì tội lỗi cha ông, hãy chuẩn bị tàn sát con cái chúng,
kẻo chúng đứng lên chiếm hữu đất đai
và xây dựng phố phường trên khắp mặt đất."
22 Ta sẽ đứng lên chống lại chúng, sấm ngôn của Ðức Chúa các đạo binh; Ta sẽ loại trừ khỏi Ba-by-lon tên tuổi và những người sống sót, con cái và cháu chắt, sấm ngôn của Ðức Chúa. 23 Ta sẽ biến đất ấy thành hang ổ của loài nhím, thành ao tù, và sẽ dùng cây chổi huỷ diệt mà quét sạch đất ấy. Sấm ngôn của Ðức Chúa các đạo binh.

Hạch tội Át-sua
24 Ðức Chúa các đạo binh đã thề rằng:
"Quả thật, Ta định làm sao, sẽ nên như thế;
Ta quyết thế nào, sẽ thành như vậy.
25 Ta sẽ đập tan Át-sua trên đất của Ta,
và trên các núi đồi của Ta, Ta sẽ chà đạp nó;
Ta sẽ gỡ ách của nó khỏi cổ dân Ta
và cất gánh nặng của nó khỏi vai chúng."
26 Ðó là quyết định ban hành cho toàn cõi đất;
đó là cánh tay giơ ra trừng trị hết mọi dân.
27 Vì khi Ðức Chúa các đạo binh đã quyết định, ai có thể cản ngăn,
cánh tay Người đã giơ ra, ai có thể làm cho rút lại?

Hạch tội người Phi-li-tinh
28 Năm vua A-khát băng hà, có lời sấm sau đây:
29 Hỡi toàn cõi Phi-li-tinh, chớ vội vui mừng,
vì cây gậy đánh ngươi đã bị bẻ gãy;
bởi chưng từ dòng dõi rắn sẽ vọt ra một con rắn hổ mang,
và con của nó sẽ là một con rồng bay.
30 Những kẻ hèn mọn nhất sẽ được nuôi dưỡng
và những kẻ nghèo khó sẽ được nghỉ ngơi an toàn.
Còn cội rễ ngươi, Ta sẽ làm cho chết đói,
và giết hại phần sống sót của ngươi.
31 Hãy rên siết, hỡi cổng; hãy kêu lên, hỡi thành!
Toàn cõi Phi-li-tinh, hãy rụng rời hốt hoảng!
Vì từ phương Bắc khói đen kéo đến,
và chẳng tên địch nào rời bỏ hàng ngũ mình.
32 Trả lời sao đây cho sứ giả của dân ấy?
Hãy trả lời rằng: Ðức Chúa đã củng cố Xi-on,
và kẻ nghèo khó trong dân Người vào đó náu ẩn.
CHIA SẺ

Biến cố Ba-by-lon bị sụp đổ thì chẳng thấm gì so với việc vị vua kiêu ngạo bị hạ bệ (c.3-11, 16-21) hay một thành vĩ đại bị hủy diệt (c.22-23). Đằng sau cả một hệ thống tội lỗi của người Ba-by-lon là Satan, kẻ thù của Thiên Chúa (c.12-15). Khi Thiên Chúa quở trách vua Ba-by-lon, Ngài cũng nói với Satan kẻ khích lệ và động viên cho nhà vua.
Chúng ta biết rằng Lu-xi-phe từng là một thiên thần đã chống lại Thiên Chúa và đã muốn giành lấy việc thờ phượng Thiên Chúa cho riêng mình. “Ta sẽ giống như Đấng Tối Cao” (c.14) là khao khát của sự dữ và đó cũng là cám dỗ mà sự dữ đặt ra trước con người (Stk 3:5). Thế giới hôm nay thờ phượng và phục vụ “thọ tạo hơn là Đấng Tạo Hóa” (Rm 1:25). Con người chính là thần của mình; trong việc thờ phượng và phục vụ cho chính mình, con người tự đặt mình trong tay của sự dữ.
Ước vọng của người Ki-tô hữu phải là trở nên giống Đức Giê-su Ki-tô trong mọi sự, “đồng hình đồng dạng với Người Con” (Rm 8:29). Sự đối nghịch trong Is 14:12-15 với Pl 2:1-11 nếu bạn muốn thấy sự khác biệt giữa cách tiếp cận của Satan và cách tiếp cận của Thiên Chúa.
Một trong bảy mối tội đầu là tội kiêu ngạo. Vậy bạn hiểu về tính chất và hậu quả của tội này như thế nào ? Và đâu là phương thế để giúp ta chống trả lại với cám dỗ của tội này ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC