Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

CHƯƠNG 39 - GIÊ-RÊ-MI-A

Số phận của ngôn sứ Giê-rê-mi-a lúc Giê-ru-sa-lem thất thủ (2 V 25:1-12)
1 Tháng mười năm thứ chín triều Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, cùng toàn thể đạo quân tiến đánh Giê-ru-sa-lem; chúng vây hãm thành. 2 Ngày mồng chín, tháng tư, năm thứ mười một triều Xít-ki-gia-hu, tường thành bị chọc thủng một lỗ.
3 Tất cả các tướng lãnh của vua Ba-by-lon đến đóng quân ở cửa giữa; đó là các tướng Néc-gan Xa E-xe, Xam-ga Nơ-vu, quan thái giám Xác-xơ-khim, quan chiêm tinh Néc-gan Xa E-xe và tất cả các tướng lãnh khác của vua Ba-by-lon.
4 Khi thấy chúng, đang đêm, Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, và tất cả các binh lính trốn khỏi thành theo con đường trong vườn của vua, qua cửa giữa hai bức tường, rồi đi về hướng A-ra-va. 5 Ðạo quân Can-đê rượt theo và đuổi kịp vua Xít-ki-gia-hu trong vùng thảo nguyên Giê-ri-khô. Chúng bắt được vua và đem lên Ríp-la, thuộc xứ Kha-mát gặp Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon. Vua Na-bu-cô-đô-nô-xo tuyên án kết tội vua Xít-ki-gia-hu. 6 Vua Ba-by-lon cho cắt cổ những người con của vua Xít-ki-gia-hu tại Ríp-la trước mắt vua cha; tất cả hàng quý tộc Giu-đa, vua Ba-by-lon cũng đều cho cắt cổ. 7 Rồi ông đâm mù mắt vua Xít-ki-gia-hu, lấy hai dây xích đồng xiềng vua lại, và cho điệu về Ba-by-lon. 8 Còn đền vua và nhà dân chúng, quân Can-đê đã phóng hoả đốt; chúng cũng triệt hạ các tường thành Giê-ru-sa-lem. 9 Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt những người dân còn sót lại trong thành, những người đã đầu hàng vua Na-bu-cô-đô-nô-xo, những người thợ thủ công còn sót lại, đem đi lưu đày ở Ba-by-lon. 10 Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan cho chừa lại một phần dân cùng đinh, là những người vô sản trong xứ Giu-đa, đồng thời ông chia cho họ vườn nho và ruộng đất.
11 Còn về ông Giê-rê-mi-a, Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, truyền lệnh cho quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan như sau: 12 "Hãy bắt lấy ông ta và coi chừng, đừng làm gì hại ông ta; trái lại ông ta yêu cầu gì, cứ làm cho ông ta như thế!"
13 Vậy vua Na-bu-cô-đô-nô-xo giao nhiệm vụ này cho quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan, quan thái giám Nơ-vu-sát-ban, quan chiêm tinh Néc-gan Xa E-xe, cùng tất cả các thuộc hạ của vua.
14 Họ sai người đến đưa ông Giê-rê-mi-a ra khỏi sân thị vệ và giao ông cho Gơ-đan-gia-hu, con ông A-khi-cam, con ông Sa-phan, để ông Giơ-đan-gia-hu dẫn ông Giê-rê-mi-a về nhà mình và ông Giê-rê-mi-a đã ở lại đó với dân chúng. 
Sấm ngôn về E-vét Me-léc
15 Có lời Ðức Chúa phán với ông Giê-rê-mi-a, lúc ấy đang bị giam trong sân vệ binh: 16 "Ngươi hãy đi nói với E-vét Me-léc, người Cút rằng: Ðức Chúa các đạo binh phán như sau: Này Ta sắp tuyên phán những lời của Ta về thành này để giáng hoạ, chứ không phải giáng phúc. Ngày đó, các lời ấy sẽ thành sự thực trước mắt ngươi. 17 Nhưng, trong ngày đó, Ta sẽ giải thoát ngươi - sấm ngôn của Ðức Chúa -, và ngươi sẽ không bị trao nộp vào tay những kẻ làm cho ngươi sợ. 18 Quả thật, chắc chắn Ta sẽ cứu ngươi khỏi phải ngã gục vì gươm đao, ngươi sẽ được sống và bảo toàn được tính mạng, bởi vì ngươi đã tin cậy vào Ta - sấm ngôn của Ðức Chúa." 
CHIA SẺ

Thiên Chúa đã trả lại cho Xít-ki-gia-hu một kết cục bi đát vì những điều xấu xa của ông (c.1-10). Nhà vua đã nghĩ rằng ông có thể trốn thoát, nhưng kẻ thù đã bắt được ông. Điều cuối cùng Xít-ki-gia-hu đã nhìn thấy là những người con trai của chính mình bị sát hại; sau đó ông đã bị mù. Ông đã đi bằng đôi mắt xác thịt và kết thúc trong bóng tối. Ông đã sống chỉ để phục vụ cho bản thân mình và đánh mất mọi sự. Ông đã học ra chân lý của những lời này: “Hãy biết rằng tội của ngươi sẽ tìm ra ngươi” (Ds 32:23).
Thiên Chúa ban lại cho Giê-rê-mi-a tự do vì lòng trung thành của ông (c.11-14). Vì bốn mươi năm đau khổ, ông đã can đảm công bố Lời Chúa, thậm chí dân chúng từ chối vâng phục Lời. Nếu bạn lượng giá sứ vụ bằng “những kết quả,” Giê-rê-mi-a là một người thất bại. Được ban cho sự tự do, ông đã chọn ở lại với dân chúng và phục vụ họ. Ông có tấm lòng của người mục tử.
Thiên Chúa đã ban cho E-vét Me-léc vì sự tử tế của ông (c.15-18; 38:7-13). Giờ đây chúng ta biết rằng tại sao người dân ngoại này đã cứu Giê-rê-mi-a: ông đã đặt niềm tin của mình ở nơi Thiên Chúa của Ít-ra-en (c.18). Chắc chắn rằng bởi chứng từ của Giê-rê-mi-a đã thu phục được ông. Một người ngoại đã tin tưởng vào Thiên Chúa của Ít-ra-en, nhưng người Do thái lại không tin tưởng Ngài!
Ngày hôm nay, Thiên Chúa ban lời hứa giải thoát cho những ai tín thác vào Ngài qua Đức Giê-su Ki-tô. Phải chăng có điều gì làm bạn sợ hãi, và điều đó ngăn cản con tim của bạn tuân theo ý Thiên Chúa?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC