Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

CHƯƠNG 18 - Tin Mừng theo Thánh Luca

 Dụ ngôn quan toà bất chính và bà goá quấy rầy
(1) Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. (2) Người nói: "Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. (3)Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: "Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi". (4) Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng ông ta nghĩ bụng: "Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, (5) nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta bênh vực mụ cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nữa chăng?"
(6) Rồi Chúa nói: "Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó! (7) Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không bênh vực những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người, dù Người có trì hoãn? (8) Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng bênh vực họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?
Dụ Ngôn người Pha-ri-sêu và người thu thuế
(9) Ðức Giêsu còn kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác: (10) "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pharisêu, còn người kia làm nghề thu thuế. (11)Người Pharisêu đứng riêng một mình, cầu nguyện rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. (12) Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con". (13) Còn người thu thuế thì đứng đàng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi". (14) Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên".

Ðức Giêsu và các trẻ em
(15) Người ta còn đem cả trẻ thơ đến với Ðức Giêsu, để Người chạm tay vào chúng. Thấy vậy, các môn đệ trách mắng họ. (16) Nhưng Ðức Giêsu gọi chúng lại mà nói: "Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng. (17) Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa như một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào".
Người thủ lãnh giàu có
(18) Có một thủ lãnh hỏi Ðức Giêsu: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?" (19) Ðức Giêsu đáp: "Sao ông nói tôi nhân lành? Chẳng có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. (20) Hẳn ông biết các điều răn: Chớ ngoại tình, chớ giết người, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, hãy thảo kính cha mẹ". (21) Ông ta nói: "Tất cả những việc đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ". (22) Nghe vậy, Ðức Giêsu bảo ông: "Ông chỉ còn thiếu có một điều, là hãy bán tất cả những gì ông có mà phân phát cho người nghèo, ông sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi". (23) Nghe vậy, ông ta buồn lắm, vì ông rất giàu.
Người giàu có khó vào Nước Thiên Chúa
(24) Ðức Giêsu nhìn ông ta và nói: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! (25) Quả vậy, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa". (26) Những người nghe Ðức Giêsu nói liền hỏi: "Thế thì ai có thể được cứu?" (27) Người đáp: "Những gì không thể được đối với loài người, thì đều có thể được đối với Thiên Chúa".
Phần thưởng dành cho ai bỏ mọi sự mà theo Ðức Giêsu
(28) Ông Phêrô thưa: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ những gì là của mình mà theo Thầy". (29) Người đáp: "Thầy bảo thật anh em: chẳng hề có ai bỏ nhà, bỏ vợ, anh em, cha mẹ hay con cái vì Nước Thiên Chúa, (30) mà lại không được gấp bội ở thời này, và không được sự sống vĩnh cửu ở đời sau".
Ðức Giêsu tiên báo cuộc Thương Khó lần thứ ba
(31) Ðức Giêsu đem riêng Nhóm Mười Hai ra và nói với các ông: "Này chúng ta lên Giêrusalem, và tất cả những gì các ngôn sứ đã viết về Con Người sẽ được hoàn tất. (32) Quả vậy, Người sẽ bị nộp cho dân ngoại, sẽ bị nhạo báng, nhục mạ, khạc nhổ. (33) Sau khi đánh đòn, họ sẽ giết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại". (34) Nhưng các ông không hiểu gì cả; đối với các ông, lời ấy còn bí ẩn, nên các ông không rõ những điều Người nói.
Ðức Giêsu chữa người mù tại Giê-ri-khô
(35) Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. (36) Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. (37) Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. (38) Anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!" (39) Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!" (40) Ðức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đền gần, Người hỏi: (41) "Anh muốn tôi làm gì cho anh?" Anh ta đáp: "Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy". (42) Ðức Giêsu nói: "Anh hãy thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu anh". (43) Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.
CHIA SẺ

Cầu nguyện là một phần thiết yếu trong đời sống của một người tín hữu, và Tin Mừng Luca cho chúng ta nhiều gương mẫu của Chúa Giê-su cầu nguyện. Chúng ta có thể học cầu nguyện từ Ngài và cũng có thể học được từ những mẫu gương cầu nguyện sau:
Lời cầu nguyện tự tin (c.1–8). Nếu một thẩm phán bất công giúp người góa phụ, thì một người cha khả ái sẽ càng đáp ứng nhiều hơn thế nữa những nhu cầu của con cái mình. Chúng ta có một lối mở để đi vào kho tàng của Ngài (Rm 5:2) và có thể công bố những lời hứa độ lượng của Ngài (Lc 11:9–10), vì thế chúng ta phải cầu nguyện với đức tin và lòng cậy trông. Không cần phải tranh luận, nhưng hãy đến! Đâu là những cách thức cầu nguyện của bạn: cầu nguyện như một cách thức để làm hài lòng Thiên Chúa, như một trách nhiệm tôn giáo, một cách thức để mong chờ được phần thường, hay như một người con, một người bạn để đến nghe tiếng của Thiên Chúa mình?
Lời cầu nguyện kiêu căng (c.9–17). Lời cầu nguyện đích thực làm cho chúng ta trở nên khiêm tốn và yêu mến tha nhân. Chúng ta nên giống như những đứa trẻ đến với Cha chứ đừng giống như một công tố trình bày một bản cáo trạng. Nếu lời cầu nguyện không có chúc lành cho người đang cầu nguyện, nó có vẻ cũng chẳng có giúp được ai khác. Điều chúng ta xin trong cầu nguyện cho biết tình trạng đời sống thiêng liêng của mình; nhiều lúc điều ta xin có thể là một tổn thương đến Thiên Chúa; chúng ta xin những điều với mắt trần của mình về những khả thể hay cho bản thân, thay vì xin những điều cho tha nhân hay Đức Giê-su Ki-tô. Phải chăng điều này đang xảy ra nơi chính bản thân bạn?
Lời cầu nguyện ngây thơ (c.18–34). Mặc dù người thanh niên có rất nhiều phẩm chất tốt, một trong số đó là không hiểu thiêng liêng. Anh ta thực sự chẳng thấy được mình, Đức Giêsu  hay sự nguy hiểm đang xảy đến vì sự giàu có của anh. Người thu thuế đi về và được tha thứ (c. 14) trong khi người thủ lãnh ra về trong u sầu (c. 23). Điều gì xảy ra khi bạn kết thúc giờ cầu nguyện?
Lời cầu nguyện bền bỉ (c.35–43). Người mù đã không dừng lại! Anh ta có một cơ hội lớn, và anh ta không để nó trôi qua. Chúa chúng ta đã dừng lại, xem, nghe-và chữa lành! Đức Giêsu không quá bận rộn đến nỗi không nghe bạn. Chỉ cần bạn chắc chắn rằng bạn thật sự sốt sắng khi bạn cầu nguyện. Đời sống cầu nguyện của chúng ta một cách nào đó cũng giống như câu chuyện của Gia-cốp vật lộn với thiên thần trong Sáng Thế Ký chương 32. Có điều gì mà bạn xin cùng Chúa cho đến giờ vẫn chưa thấy Ngài nhậm lời, và bạn đón nhận điều đó như thế nào?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC