Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 4 - Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê

 (1) Bởi vậy, hỡi anh em thân mến lòng tôi hằng tưởng nhớ, anh em là niềm vui, là vinh dự của tôi. Anh em rất thân mến, anh em hãy kết hợp với Chúa mà sống vững vàng như vậy.
Lời khuyên cuối cùng
(2) Tôi khuyên chị Êvôđia và khuyên cả chị Xintikhe nữa: xin hai chị sống hòa thuận với nhau trong Chúa. (3) Tôi xin cả anh Xiđigót nữa, người bạn chân thành đã đồng lao cộng khổ với tôi, xin anh giúp đỡ các chị ấy. Các chị đã giúp tôi chiến đấu cho Tin Mừng, cũng như anh Cơlêmentê và các cộng sự viên khác mà tên tuổi đã được ghi trong Sổ Trường Sinh.
(4) Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em! (5) Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hòa rộng rãi, Chúa đã gần đến. (6) Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giải bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. (7) Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Ðức Kitô Giêsu. (8) Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. (9) Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.
Cám ơn vì được cứu trợ
(10) Nhờ Chúa tôi rất vui mừng vì cuối cùng thấy tình cảm của anh em đối với tôi lại thắm thiết. Tình cảm đó vẫn sống động, nhưng anh em chỉ thiếu dịp tỏ ra. (11) Không phải vì thiếu thốn mà tôi nói thế, bởi lẽ tôi đã học sống tự lập trong bất cứ hoàn cảnh nào. (12) Tôi sống thiếu thốn cũng được, mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bấn, tôi đã tập quen cả. (13) Với Ðấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết. (14) Tuy nhiên, anh em đã chia sẻ với tôi, khi tôi gặp cơn quẫn bách, như thế là phải. (15) Chính anh em, những người thành Philípphê, anh em biết là trong giai đoạn tôi bắt đầu rao giảng Tin Mừng, lúc rời khỏi Makêđônia, không một Hội Thánh nào đã đóng góp vào các khoản chi thu của tôi, chỉ có anh em thôi; (16) bởi vì ngay khi tôi còn ở Thêxalônica, đôi lần anh em đã gửi cho tôi những gì tôi cần dùng. (17) Ðiều tôi tìm kiếm không phải là quà tặng, mà là những gì sinh hoa kết quả dồi dào cho anh em. (18) Tôi có đủ mọi thứ cần dùng, lại còn dư dật nữa là khác. Tôi rất đầy đủ, kể từ khi nhận được những gì anh em gửi đến tôi qua tay anh Êpáprôđitô. Quà anh em tặng cho tôi đó, chẳng khác nào hương thơm, lễ vật đẹp lòng Thiên Chúa và được Người chấp nhận. (19) Thiên Chúa của tôi sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Ðức Kitô Giêsu. (20) Xin tôn vinh Thiên Chúa là Cha chúng ta, đến muôn thuở muôn đời! Amen.
Những lời thăm hỏi và cầu chúc cuối cùng
(21) Cho tôi gửi lời chào từng người một trong các thánh trong Ðức Kitô Giêsu. Các anh em đang ở với tôi gửi lời chào anh em. (22) Mọi người thuộc dân thánh, nhất là những người phục vụ trong cung điện hoàng đế Xêda, cũng gửi lời chào anh em.
(23) Cầu chúc cho tâm hồn anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô.
CHIA SẺ


Sứ điệp của thừa tác vụ của chúng ta là Tin Mừng của Đức Ki-tô (ch.1). Mẫu gương cho thừa tác vụ của chúng ta là gương Đức Ki-tô (ch.2). Động lực cho sứ vụ của chúng ta là phần thưởng của Đức Ki-tô (ch.3). Phương thế cho sứ vụ của chúng ta là những điều khoản của Đức Ki-tô (ch.4). Đức Ki-tô có vai trò như thế nào trong tất cả mọi hoạt động của bạn?
Ngài cung cấp sự hiệp nhất khi chúng ta bất đồng với những người anh chị em Ki-tô hữu của mình (c.1-5), và bình an khi chúng ta bị chao đảo trong sự lo lắng (c.6-9). Nếu chúng ta cầu nguyện như chúng ta phải cầu cầu nguyện và suy nghĩ như chúng ta phải suy nghĩ, bình an của Thiên Chúa sẽ bảo vệ chúng ta, và Thiên Chúa của bình an sẽ đồng hành với chúng ta. Những lời cầu nguyện được hiện thực hóa như thế nào? Tại sao có những lời cầu nguyện không được đáp lời? Tại sao nhiều lúc bạn vẫn nghi ngờ trong khi cầu nguyện?
Ngài ban cho chúng ta sức mạnh chúng ta cần cho cuộc sống và phục vụ (c.10-13) và những nhu cầu vật chất cần thiết mà chúng ta ha (c.14-20). Phao-lô đã không có một tổ chức giàu có để chia sẻ cho ngài, nhưng ngài đã có một Thiên Chúa cao cả, Đấng có thể làm cho những người bạn quảng đại để đáp ứng những nhu cầu của ông. Phao-lô đã thấy những quà tặng của họ như là một hy lễ ngào ngạt cho Thiên Chúa (c.18), và ngài đã vui mừng trong Thiên Chúa cho những điều họ đã thực hiện. Đâu là cách thức bạn đón nhận những quà tặng và qua đó có giúp bạn thấy được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi những người chia sẻ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC