Hiển thị các bài đăng có nhãn 33. Ê-dê-ki-en. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 33. Ê-dê-ki-en. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 2 - ĐA-NI-EN

2. Vua Na-Bu-Cô-Ðô-Nô-Xo Chiêm Bao:
Pho Tượng Kỳ Quái 
Nhà vua hỏi các thầy pháp sư
1 Năm thứ hai triều vua Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua đã thấy chiêm bao khiến vua bối rối trong tâm hồn, không sao ngủ được. 2 Vua cho vời tất cả những thầy phù thuỷ, pháp sư, đồng bóng và chiêm tinh đến nói cho vua biết vua đã thấy gì trong giấc chiêm bao. Họ vào chầu vua. 3 Vua nói với họ: "Ta đã thấy chiêm bao, và tâm hồn ta bối rối vì muốn biết mình đã thấy gì trong giấc chiêm bao." 4 Và những nhà chiêm tinh ấy tâu vua bằng tiếng A-ram: "Thánh thượng vạn tuế. Xin thánh thượng kể cho các tôi tớ ngài giấc chiêm bao và bầy tôi sẽ giải nghĩa." 5 Nhà vua trả lời họ rằng: "Các ngươi phải hiểu rõ lệnh ta. Nếu các ngươi không nói được cho ta biết ta đã thấy gì trong giấc chiêm bao và không giải nghĩa được cho ta, thì các ngươi sẽ bị xử lăng trì và nhà các ngươi sẽ trở thành đống bùn. 6 Còn nếu các ngươi cho ta biết ta đã thấy gì trong giấc chiêm bao và giải nghĩa được cho ta, thì các ngươi sẽ được ta ban quà, ban tặng vật và chức trọng quyền cao. Vậy các ngươi hãy nói cho ta biết ta đã thấy gì trong giấc chiêm bao và ý nghĩa của nó là thế nào." 7 Họ lại đáp rằng: "Xin đức vua kể giấc chiêm bao cho các tôi tớ nghe, rồi chúng thần sẽ trình bày ý nghĩa giấc chiêm bao." 8 Nhà vua đáp lại rằng: "Ta biết chắc chắn các ngươi đang tìm cách kéo dài thời gian vì biết lệnh ta đã ra là 9 nếu các ngươi không cho ta biết được giấc chiêm bao thì tất cả các ngươi sẽ chịu chung một án lệnh, nên các ngươi đã đem lời dối trá quanh co mà tâu trước mặt ta cho qua thời giờ. Vậy các ngươi hãy nói cho ta nghe giấc chiêm bao và như thế ta sẽ biết các ngươi có thể giải nghĩa cho ta được." 10 Những nhà chiêm tinh đáp lời vua và tâu rằng: "Không có người nào trên mặt đất này có thể tỏ bày chuyện của nhà vua, bởi vì không có vị vua nào, dù cao cả quyền uy mấy đi nữa, lại đem một chuyện như thế ra hỏi nhà phù thuỷ, pháp sư và nhà chiêm tinh. 11 Chuyện vua hỏi đó là chuyện khó khăn và không ai có thể trình bày trước mặt vua ngoài các bậc thần linh, mà các bậc ấy thì không ở chung với người phàm." 12 Nghe thế, nhà vua nổi cơn lôi đình và truyền tiêu diệt tất cả các người thông thái ở Ba-by-lon. 13 Thế là lệnh được ban ra truyền giết các nhà thông thái. Và người ta tìm Ða-ni-en với các bạn để đem đi giết. 
Ông Ða-ni-en can thiệp
14 Bấy giờ ông Ða-ni-en đem lời khôn khéo nói với quan A-ri-ốc là người chỉ huy đám thị vệ đang trên đường đi giết các nhà thông thái của Ba-by-lon. 15 Ông Ða-ni-en thưa với viên sĩ quan của nhà vua là A-ri-ốc rằng: "Tại sao vua lại ra lệnh vội vã thế?" Bấy giờ quan A-ri-ốc nói cho ông Ða-ni-en biết sự việc.16 Ông Ða-ni-en liền vào xin vua cho triển hạn để ông tìm ra lời giải thích cho vua. 17 Rồi ông Ða-ni-en về nhà kể cho các bạn là Kha-na-ni-a, Mi-sa-ên và A-da-ri-a biết sự việc, 18 và bảo họ kêu xin Ðức Chúa Trời dủ lòng thương cho biết điều bí nhiệm này, để Ða-ni-en và các bạn khỏi bị tiêu diệt cùng với các nhà thông thái của Ba-by-lon. 19 Bấy giờ ông Ða-ni-en được mặc khải điều bí nhiệm ấy trong giấc chiêm bao ban đêm. Ông Ða-ni-en liền chúc tụng Ðức Chúa Trời 20 bằng những lời sau đây:
"Chúc tụng danh Chúa muôn muôn đời,
vì Người là Ðấng khôn ngoan và quyền năng.
21 Người là Ðấng làm cho tứ thời bát tiết chuyển vần,
Người phế lập các vua,
Người ban sự khôn ngoan cho các nhà thông thái,
ban tri thức cho người hiểu rộng biết nhiều.
22 Người mặc khải điều thẳm sâu và bí ẩn:
Người biết những gì ở trong cõi tối tăm,
và ánh sáng ở với Người.
23 Lạy Ngài là Chúa của tổ tiên chúng con,
con cảm tạ và ngợi khen Ngài,
vì Ngài đã cho con sự khôn ngoan và sức mạnh.
Và giờ đây, Ngài đã cho con biết điều chúng con xin Ngài:
vì Ngài đã cho con biết chuyện của nhà vua."
24 Thế rồi ông Ða-ni-en vào gặp quan A-ri-ốc là người đã nhận lệnh vua để tiêu diệt các nhà thông thái của Ba-by-lon. Ông Ða-ni-en đến và nói với ông ta thế này: "Ðừng tiêu diệt các nhà thông thái của Ba-by-lon. Hãy đưa tôi vào bệ kiến nhà vua và tôi sẽ trình bày cho vua lời giải thích." 25 Bấy giờ quan A-ri-ốc vội vã đưa ông Ða-ni-en vào chầu vua và tâu vua thế này: "Trong số con cái Giu-đa bị lưu đày, thần đã tìm thấy một người để trình bày cho bệ hạ lời giải mộng." 26 Nhà vua đáp và nói với ông Ða-ni-en, cũng gọi là Bên-tơ-sát-xa: "Liệu ngươi có thể cho ta biết giấc chiêm bao ta đã thấy và ý nghĩa giấc chiêm bao ấy không?" 27 Ông Ða-ni-en đáp lời vua và nói: "Ðiều bí nhiệm mà đức vua hỏi thì các nhà thông thái, các pháp sư, các thầy phù thủy và các thầy bói không thể nào trình bày cho đức vua được. 28 Nhưng có Ðức Chúa Trời là Ðấng mặc khải những điều bí nhiệm, chính Người cho đức vua Na-bu-cô-đô-nô-xo biết điều gì sẽ xảy ra sau này. Ðang khi nằm trên giường, ngài đã chiêm bao và thấy trong đầu như thế này:
29 Tâu đức vua, khi nằm trên giường, ngài đã để trí suy nghĩ về những gì sẽ xảy ra sau này; và Ðấng mặc khải các điều bí nhiệm đã cho ngài biết điều gì sẽ xảy ra. 30 Còn thần đây, dù chẳng thông thái hơn ai, nhưng điều bí nhiệm này đã được mặc khải cho thần, để thần trình bày cho đức vua lời giải nghĩa, ngõ hầu đức vua biết những ý nghĩ trong lòng đức vua.
31 Tâu bệ hạ, ngài đã có một giấc chiêm bao. Giấc chiêm bao ấy như thế này: một pho tượng, một pho tượng lớn, sáng chói, đứng sừng sững trước mặt ngài, coi thật dễ sợ. 32 Ðầu pho tượng ấy bằng vàng ròng, ngực và hai cánh tay bằng bạc, bụng và hai bắp đùi bằng đồng, 33 hai bắp chân bằng sắt, hai bàn chân nửa sắt nửa sành. 34 Ngài đang mải nhìn thì bỗng có một tảng đá tách ra, dù không có bàn tay nào đụng tới, nó đập vào pho tượng trúng hai chân nửa sắt nửa sành, khiến hai bàn chân vỡ tan ra. 35 Bấy giờ tất cả cùng vỡ tan: cả sắt, sành, đồng, bạc lẫn vàng, giống như rơm rác trên sân phơi lúa mùa hè bị gió cuốn đi không để lại dấu vết gì. Còn tảng đá làm vỡ pho tượng thì trở thành một hòn núi lớn choán hết mặt đất. 36 Ðó là giấc chiêm bao, còn ý nghĩa của nó thì xin tâu trước bệ hạ. 37 Tâu bệ hạ, ngài là vua các vua, Ðức Chúa Trời đã ban cho ngài vương quốc, quyền hành, thế lực và vinh quang. 38 Con cái loài người, thú vật ngoài đồng, chim chóc trên trời, dù chúng ở đâu thì Ðức Chúa Trời cũng giao vào tay ngài và đặt ngài làm chủ tể mọi loài. Cái đầu bằng vàng chính là ngài vậy. 39 Sau triều đại ngài, sẽ xuất hiện một vương quốc khác kém hơn ngài. Rồi một vương quốc thứ ba nữa, vương quốc bằng đồng, sẽ thống trị cả mặt đất. 40 Còn vương quốc thứ tư vững như sắt. Cũng như sắt nghiền nát và đập tan tất cả vương quốc đó - khác nào sắt phá vỡ - cũng sẽ nghiền nát và phá vỡ tất cả. 41 Bàn chân và các ngón chân mà ngài thấy nửa bằng đất sét, nửa bằng sắt là một vương quốc sẽ bị phân chia, nhưng sẽ có một phần sức mạnh của sắt, vì ngài thấy sắt pha lẫn với đất sét. 42 Các ngón chân phần bằng sắt, phần bằng đất sét là một vương quốc nửa mạnh nửa yếu. 43 Việc ngài thấy sắt pha với đất sét nghĩa là các vương quốc sẽ làm cho các chủng tộc pha lẫn với nhau, nhưng không gắn bó với nhau được, cũng như sắt không hoà lẫn được với đất sét. 44 Trong thời đại các vua này, Ðức Chúa Trời sẽ lập một vương quốc không bao giờ bị tiêu diệt, vương quốc ấy không bị giao cho một dân khác, nhưng nó sẽ đập tan và tiêu diệt tất cả mọi vương quốc này, đến muôn đời nó sẽ đứng vững; 45 cũng như ngài đã thấy tảng đá bị tách khỏi núi dù không có bàn tay nào đụng tới, tảng đá ấy đập tan cả sắt, đồng, đất sét, bạc và vàng. Thiên Chúa cao cả đã cho đức vua biết chuyện gì sẽ xảy ra sau này. Giấc chiêm bao đúng là như thế và ý nghĩa chắc chắn là như vậy." 
Vua tuyên xưng lòng tin
46 Bấy giờ vua Na-bu-cô-đô-nô-xo sấp mình phủ phục trước mặt ông Ða-ni-en rồi truyền dâng lễ phẩm và hương thơm cho ông. 47 Vua đáp lời ông Ða-ni-en và nói: "Thiên Chúa của ngươi quả là Thần các thần, là Chúa Tể các vua, và là Ðấng mặc khải những điều bí ẩn; nhờ thế ngươi mới có thể tỏ lộ điều bí ẩn này." 48 Vua liền đặt ông Ða-ni-en lên chức cao và ban cho ông nhiều món quà lớn. Vua đặt ông làm người cai quản toàn tỉnh Ba-by-lon và làm người đứng đầu các nhà thông thái của Ba-by-lon. 49 Ông Ða-ni-en xin nhà vua đặt các ông Sát-rác, Mê-sác và A-vết Nơ-gô lên trông coi tỉnh Ba-by-lon. Còn ông Ða-ni-en thì túc trực trong đền vua. 
CHIA SẺ
Na-bu-cô-đô-nô-so đã có thể chinh phục toàn thể các lãnh chúa khác, nhưng ông không thể làm chủ chính cơn giận của mình (c.12;3:13,19; Cn 16:32). Ông đã biết cách để đánh bại kẻ thù, nhưng ông không thể hiểu sứ điệp của Thiên Chúa. Đa-ni-en có sự khôn ngoan và tự chủ, và có thể giải thích mầu nhiệm của Thiên Chúa. Một tấm lòng tinh ròng thì tốt hơn một vương quyền mạnh mẽ.
Đa-ni-en và những người bạn của ông đã biết “Thiên Chúa Trời” Đấng dủ lòng thương (c.18), đáp trả lời cầu nguyện (c.19-23; Gc 1:5), mặc khải những điều bí nhiệm (c.28), thiết lập người lãnh đạo (c.37), và sẽ một ngày nào đó thiết lập vương quốc của Ngài (c.44). Bởi vì bốn người có thể đến ngai của Thiên Chúa, nên họ chẳng sợ vương quyền của Na-bu-cô-đô-nô-so.
Khi Đa-ni-en giải thích giấc mơ, ông đã trao vinh quang lại cho Thiên Chúa và chia sẻ với ba người bạn của mình. Ông cũng cứu cuộc đời của những người thông thái Ba-by-lon của nhà vua khi nhà vua vạch ra cho thấy những âm mưu của họ. Sự hiện diện của những người tín hữu có thể là sự giải thoát cho những người không tin (G 42:7-10; Cv 27: 21-25), và chúng ta phải tha thứ cho những kẻ thù của mình. Sau hết, chúng ta muốn đem họ đến với Đấng Cứu Độ là Đức Ki-tô.

Từ quan điểm của con người, các vương quốc trên thế giới trông giống như kim loại; nhưng theo quan điểm thánh thiêng, chúng giống như những con thú (Dan 7). Lưu ý rằng giá trị của kim loại giảm khi lịch sử mở ra, cho đến khi các quốc gia kết thúc như một hỗn hợp dễ vỡ của sắt và đất sét (Dan 2: 41-43). Thiên Chúa không nhìn thấy tiến bộ của con người trong những gì con người làm; Ngài chỉ thấy sự yếu đuối ngày càng tăng. Đa-ni-en đã tin tưởng vào sự can thiệp của Thiên Chúa khi những thách thức xảy đến trong cuộc sống của mình. Bởi vì ngay từ đâu ông đã sống một cuộc sống thuộc về Thiên Chúa; ông tin tưởng vào sự can thiệp của Thiên Chúa; cuối cùng ông luôn nói lên sự thật bằng một thái độ can đảm. Bạn học được gì từ những từ Đa-ni-en để có thể áp dụng cho cuộc sống của mình để có thể làm chứng cho Thiên Chúa của bạn?

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 48 - Ê-DÊ-KI-EN

Phân chia xứ sở
1 Ðây là danh sách các chi tộc. Phần của Ðan: ở cực bắc, về phía Khét-lôn, phía Cửa ải Kha-mát và Kha-xa Ê-nan, lãnh thổ của Ða-mát, ở phía bắc, dọc theo Kha-mát, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 2 Phần của A-se: dọc theo biên giới của Ðan, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 3Phần của Náp-ta-li: dọc theo biên giới của A-se, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 4 Phần của Mơ-na-se: dọc theo biên giới của Náp-ta-li, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 5 Phần của Ép-ra-im: dọc theo biên giới của Mơ-na-se, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 6 Phần của Rưu-vên: dọc theo biên giới Ép-ra-im, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 7 Phần của Giu-đa: dọc theo biên giới của Rưu-vên, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 8 Dọc theo biên giới của Giu-đa, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây, các ngươi sẽ trích ra một phần rộng mười hai ngàn năm trăm thước và dài bằng phần của mỗi chi tộc, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. Thánh điện sẽ nằm ở giữa.
9 Các ngươi sẽ trích ra một phần để dâng kính Ðức Chúa: dài mười hai ngàn năm trăm thước và rộng mười ngàn thước. 10 Ðây sẽ là phần trích dâng làm đất thánh dành cho các tư tế: phía bắc dài mười hai ngàn năm trăm thước; phía tây rộng năm ngàn thước; phía đông rộng năm ngàn thước; phía nam dài mười hai ngàn năm trăm thước. Thánh điện của Ðức Chúa sẽ nằm ở giữa. 11 Ðó là phần dành cho các tư tế đã được thánh hiến, thuộc dòng dõi Xa-đốc, những người đảm trách việc phục vụ Ta; chúng đã không lầm lạc vào lúc con cái Ít-ra-en lầm lạc cũng như các thầy Lê-vi lầm lạc. 12 Sẽ thuộc về chúng một phần lấy từ phần trích dâng rất thánh trong xứ, gần lãnh thổ các thầy Lê-vi. 13 Còn thuộc về các thầy Lê-vi một phần tương ứng với lãnh thổ của các tư tế, dài mười hai ngàn năm trăm thước, rộng năm ngàn thước. Tất cả dài mười hai ngàn năm trăm thước, rộng mười ngàn thước. 14 Không được đem đất ấy bán hay đổi chác, không được chuyển nhượng phần đất tuyệt hảo của xứ, vì đó là của thánh dâng kính Ðức Chúa. 15 Phần còn lại rộng hai ngàn năm trăm thước, dài mười hai ngàn năm trăm thước, đó là đất phàm tục, dùng để làm thành, làm nhà ở và làm đồng cỏ. Thành sẽ nằm ở giữa. 16 Ðây là kích thước của thành: phía bắc: hai ngàn hai trăm năm mươi thước; phía nam: hai ngàn hai trăm năm mươi thước; phía đông: hai ngàn hai trăm năm mươi thước; phía tây: hai ngàn hai trăm năm mươi thước. 17 Ðồng cỏ dành cho thành: phía bắc: một trăm hai mươi lăm thước; phía nam: một trăm hai mươi lăm thước; phía đông: một trăm hai mươi lăm thước; phía tây: một trăm hai mươi lăm thước. 18 Phần còn lại có chiều dài chạy dọc theo phần trích dâng thánh: năm ngàn thước về phía đông và năm ngàn thước về phía tây; lợi tức của phần đất này sẽ dùng làm lương thực nuôi những người lao động trong thành. 19 Những người lao động trong thành, thuộc mọi chi tộc Ít-ra-en, sẽ canh tác phần đất này. 20 Toàn bộ phần đất ấy là mười hai ngàn năm trăm thước trên mười hai ngàn năm trăm thước: đó là phần đất vuông; các ngươi sẽ trích ra một phần làm phần trích dâng thánh và phần sở hữu của thành. 21 Phần còn lại thuộc về ông hoàng thì ở hai bên phần trích dâng thánh và phần sở hữu của thành: từ cạnh phía đông của phần trích dâng - dài mười hai ngàn năm trăm thước - cho đến ranh giới phía đông; từ cạnh phía tây của phần trích dâng - dài mười hai ngàn năm trăm thước - cho đến ranh giới phía tây. Ðó là phần của ông hoàng tương ứng với những phần khác. Phần trích dâng thánh và thánh điện của Ðền Thờ sẽ nằm ở giữa phần đất ấy. 22 Như thế, phần của ông hoàng sẽ nằm ở giữa lãnh thổ Giu-đa và lãnh thổ Ben-gia-min. Còn phần sở hữu của các thầy Lê-vi và phần sở hữu của thành thì nằm giữa hai phần của ông hoàng.
23 Ðây là các chi tộc còn lại: phần của Ben-gia-min: từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 24 Phần của Si-mê-ôn: dọc theo biên giới của Ben-gia-min, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 25 Phần của Ít-xa-kha: dọc theo biên giới của Si-mê-ôn, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 26 Phần của Dơ-vu-lun: dọc theo biên giới của Ít-xa-kha, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 27 Phần của Gát: dọc theo biên giới của Dơ-vu-lun, từ ranh giới phía đông sang ranh giới phía tây. 28 Còn biên giới phía nam của Gát, về mạn nam: biên giới này sẽ chạy từ Ta-ma cho tới dòng nước Mơ-ri-va ở Ca-đê, dọc theo con sông, đến tận Biển Lớn. 29 Ðó là xứ các ngươi sẽ bắt thăm để chia làm phần gia nghiệp cho các chi tộc Ít-ra-en; đó sẽ là phần của chúng - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. 
Các cổng thành Giê-ru-sa-lem
30 Còn đây là các lối ra của thành. Cạnh phía bắc: hai ngàn hai trăm năm mươi thước. 31 Các cổng thành sẽ mang tên các chi tộc Ít-ra-en. Ba cổng ở phía bắc: một cổng mang tên Rưu-vên; một cổng mang tên Giu-đa; một cổng mang tên Lê-vi. 32 Phía đông, hai ngàn hai trăm năm mươi thước và ba cổng: một cổng mang tên Giu-se; một cổng mang tên Ben-gia-min; một cổng mang tên Ðan. 33 Phía nam, hai ngàn hai trăm năm mươi thước và ba cổng: một cổng mang tên Si-mê-ôn; một cổng mang tên Ít-xa-kha; một cổng mang tên Dơ-vu-lun. 34 Phía tây, hai ngàn hai trăm năm mươi thước và ba cổng: một cổng mang tên Gát; một cổng mang tên A-se; một cổng mang tên Náp-ta-li. 35 Chu vi là chín ngàn thước.
Và từ nay trở đi, tên của thành sẽ là: "Ðức Chúa-ngự-ở-đó." 

CHIA SẺ

Sự khác biệt điều quan trọng về vùng đất không phải là dòng sông hay các biên giới nhưng là sự hiện diện của vinh quang Thiên Chúa. Tên mới của thành Giê-ru-sa-lem sẽ là “Đức Chúa ngự ở đó!” Đức Chúa đã rời khỏi Giê-ru-sa-lem bởi vì những tội lỗi của dân, nhưng Ngài sẽ trở về ngự giữa họ và chúc lành cho họ. Khi chúng ta khiếp đảm về cách thức những gì đang xảy ra trên mặt đất, hãy ngước mắt lên trời và suy niệm đoạn sách Khải Huyền 21:1-8.
Chỉ nghĩ về điều đó: chúng ta sẽ sống mãi mãi ở nơi Thiên Chúa hiện diện! Bạn có tìm kiếm bằng niềm tin về thành thánh tương lai đó không (Dt 11:13-16) ?
Sách Ê-dê-ki-en kết thúc với câu 35 nói cho chúng ta biết rằng phúc lành lớn nhất của chúng ta đó là luôn có được sự hiện diện của Thiên Chúa. Chúng ta cần khám phá được sự hiện diện đó trong những biến cố xảy đến trong cuộc sống hằng ngày, cũng như những gì đang xảy ra xung quanh ta. Điều quan trọng là bạn có thỏa mãn với những gì mà bạn đã có kinh nghiệm về Ngài, hay bạn vẫn đang tiếp tục tìm kiếm: tìm kiếm sự hiện diện của Ngài; tìm kiếm để tôn kính sự hiện diện đó; tìm kiếm để có thể ôm lấy sự hiện diện của Ngài ?

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 47 - Ê-DÊ-KI-EN

 Con suối từ Ðền Thờ chảy ra
1 Người ấy dẫn tôi trở lại phía cửa Ðền Thờ, và này: có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Ðền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Ðền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Ðền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. 2 Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này: nước từ phía bên phải chảy ra. 3 Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo năm trăm thước rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến mắt cá chân. 4 Người ấy đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến đầu gối. Người ấy lại đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến ngang lưng. 5 Người ấy còn đo năm trăm thước nữa: đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi. 6 Người ấy bảo tôi: "Ngươi có thấy không, hỡi con người? " Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông. 7Khi tôi trở lại, thì này: có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông. 8 Người ấy bảo tôi: "Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. 9 Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. 10 Sẽ có nhiều ngư phủ sinh sống ở trên bờ. Từ Ên Ghe-đi cho tới Ên Éc-la-gim sẽ toàn là bãi phơi lưới. Cá ở đây cũng nhiều và đủ loại như cá ở Biển Lớn. 11 Nhưng đầm lầy của nó sẽ không hoá ra lành mà chỉ dùng để lấy muối. 12 Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết: mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc." 
Ranh giới của xứ
13 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau: Ðây là ranh giới để các ngươi theo đó mà chia nhau xứ sở làm phần gia nghiệp cho mười hai chi tộc Ít-ra-en; Giu-se được hai phần. 14 Ai trong các ngươi cũng đều được chia xứ sở làm phần gia nghiệp, vì Ta đã giơ tay thề là ban đất ấy cho tổ tiên các ngươi. Ðất này phải rơi vào tay các ngươi làm phần gia nghiệp. 15 Ðây là ranh giới của xứ này. Phía bắc: từ Biển Lớn, theo hướng Khét-lôn, cho đến Cửa ải Kha-mát, Xơ-đát, 16 Bê-rô-tha, Xíp-ra-gim nằm giữa lãnh thổ Ða-mát và lãnh thổ Kha-mát, Kha-xa Ha Ti-khôn nằm về phía ranh giới Khau-ran; 17 ranh giới sẽ chạy dài từ Biển cho tới Kha-xa Ê-nan, phía bắc là lãnh thổ của Ða-mát và của Kha-mát: đó là ranh giới phía bắc. 18 Phía đông: từ giữa Khau-ran và Ða-mát, sông Gio-đan được dùng làm ranh giới giữa Ga-la-át và xứ Ít-ra-en, cho đến tận Biển Ðông, về phía Ta-ma: đó là ranh giới phía đông. 19 Phía nam: từ Ta-ma cho tới dòng nước Mơ-ri-va ở Ca-đê, dọc theo con sông đến tận Biển Lớn: đó là ranh giới phía nam. 20 Còn phía tây: Biển Lớn được dùng làm ranh giới cho tới trước mặt Cửa Ải Kha-mát: đó là ranh giới phía tây. 21 Các ngươi hãy chia nhau xứ này, theo số các chi tộc Ít-ra-en. 22 Các ngươi hãy bắt thăm để chia nhau đất này làm phần gia nghiệp cho các ngươi, cũng như cho các ngoại kiều đang cư ngụ giữa các ngươi và đã sinh con cái ở giữa các ngươi. Các ngươi phải coi chúng như người bản xứ. Chúng cũng sẽ bắt thăm như các ngươi để được phần gia nghiệp ở giữa các chi tộc Ít-ra-en. 23 Người ngoại kiều cư ngụ trong chi tộc nào, thì các ngươi phải cho nó phần gia nghiệp của nó trong chi tộc ấy, - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng.
CHIA SẺ

Chiều sâu (c.1-12). Con sông này nói về việc chữa lành và quyền năng ban sự sống của Thần Khí của Thiên Chúa (Ga 7:37-39; Dcr 14:18). Bất kể sâu thẳm chừng nào mà bạn muốn bước vào trong những gì thuộc về Chúa, cơ hội vẫn dành sẵn cho bạn. Thật là một bi kịch khi có nhiều người chần chừ trong những vũng cạn, khi mà họ có thể đã tận hưởng niềm vui ở những chỗ sâu.
Các chiều kích khác (47:13-23). Thiên Chúa chỉ định những gia sản của chúng ta (Tv 47:4), và Ngài sẽ giữ lời hứa của Ngài với Áp-ra-ham (Stk 13:14-17; 15:17-21) và ban đất cho Ít-ra-en.
Bạn đang sống trong tâm điểm của ý định tuyệt vời của Thiên Chúa về cuộc sống của bạn. Liệu bạn có đạt đến mức độ trưởng thành thiêng liêng và vâng phục Lời Ngài mà bạn cảm nhận được Thiên Chúa muốn bạn phải có? Phải chăng bạn thuộc vào trong số những người chưa bước chân vào dòng nước ? Thiên Chúa đang tìm kiếm ở nơi bạn một sự dấn thân trọn vẹn. Hãy để dòng nước mang bạn đến nơi mà Thần Khí dẫn dắt. Liệu bạn có sẵn sàng đặt mình hoàn toàn hoặc tiếp tục thuộc về Chúa, hoặc tiếp tục bước đi trong nơi nước cạn ? Chọn lựa thuộc về bạn, và Đức Giê-su đang chờ câu trả lời của bạn.

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 46 - Ê-DÊ-KI-EN

Các quy tắc khác
1 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Cổng của tiền đình bên trong, cổng quay về phía đông, sẽ đóng trong sáu ngày làm việc, nhưng đến ngày sa-bát sẽ được mở ra; và ngày sóc cũng sẽ được mở ra như vậy. 2 Từ bên ngoài, ông hoàng sẽ đi vào, qua lối tiền đình của cổng, và đứng quay về các cánh cổng. Bấy giờ, các tư tế sẽ dâng lễ toàn thiêu và lễ kỳ an của nó. Nó sẽ sụp xuống thềm cổng rồi đi ra. Cổng sẽ không đóng cho đến tối. 3 Dân trong xứ cũng sụp xuống trước nhan Ðức Chúa ở lối vào cổng trong các ngày sa-bát và các ngày sóc. 4 Vào ngày sa-bát, lễ toàn thiêu ông hoàng dâng kính Ðức Chúa, sẽ là sáu con chiên toàn vẹn và một con cừu đực toàn vẹn; 5 lễ phẩm thì cứ mỗi con cừu dâng hai thùng; còn đối với chiên, thì tuỳ sức; dầu thì cứ hai thùng dâng bảy lít. 6 Vào ngày sóc, ông hoàng sẽ dâng một con bò tơ toàn vẹn, sáu con chiên và một con cừu đực toàn vẹn làm lễ toàn thiêu. 7 Nó cũng sẽ dâng lễ phẩm: cứ mỗi con bò dâng hai thùng, và cứ mỗi con cừu dâng hai thùng; còn đối với chiên, thì tuỳ theo khả năng; dầu thì cứ hai thùng dâng bảy lít.
8 Khi ông hoàng vào, thì sẽ vào theo lối tiền đình của cổng và cũng sẽ đi ra theo lối đó.
9 Khi dân trong xứ vào trước nhan Ðức Chúa trong các dịp đại lễ, thì ai vào lối cổng bắc mà sụp lạy, sẽ ra lối cổng nam; còn ai đã vào lối cổng nam thì sẽ ra lối cổng bắc, không ai được ra lối cổng mà mình đã vào; nó sẽ ra lối cổng đối diện. 10 Ông hoàng sẽ đứng ở giữa chúng: khi chúng vào, nó sẽ vào; khi chúng ra, nó cũng ra.
11 Trong các ngày lễ và đại lễ, lễ phẩm sẽ là: cứ mỗi con bò, dâng hai thùng lúa và cứ mỗi con cừu, dâng hai thùng; còn đối với chiên, thì tuỳ sức; dầu thì cứ hai thùng dâng bảy lít. 12 Khi ông hoàng dâng kính Ðức Chúa lễ toàn thiêu tự nguyện hoặc lễ kỳ an tự nguyện, thì người ta sẽ mở cổng quay về phía đông cho nó, và nó sẽ dâng lễ toàn thiêu và lễ kỳ an của nó giống như nó đã dâng vào ngày sa-bát, đoạn nó đi ra và người ta sẽ đóng cổng lại sau khi nó đã đi ra. 13 Mỗi ngày, ngươi sẽ dâng một con chiên một tuổi và toàn vẹn để làm lễ toàn thiêu kính Ðức Chúa, ngươi sẽ dâng vào mỗi buổi sáng. 14 Mỗi buổi sáng ngươi cũng sẽ dâng lễ phẩm là một phần ba thùng bột và hai lít rưỡi dầu để nhào bột làm lễ phẩm dâng kính Ðức Chúa. Ðó là quy tắc vĩnh viễn, cho đến muôn đời. 15 Mỗi buổi sáng, người ta sẽ dâng chiên, lễ phẩm và dầu làm lễ toàn thiêu cho đến muôn đời.
16 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Nếu ông hoàng lấy một phần trong gia nghiệp của mình mà tặng cho một trong các con, thì phần ấy sẽ thuộc về người con; đó sẽ là phần chúng được sở hữu do thừa tự. 17 Nhưng nếu nó lấy một phần trong gia nghiệp của mình mà cho một trong các tôi tớ, thì phần ấy sẽ thuộc về người tôi tớ cho tới năm ân xá; sau đó, phần ấy lại thuộc về ông hoàng. Chỉ con cái nó mới được quyền sở hữu vĩnh viễn phần gia nghiệp. 18 Ông hoàng sẽ không được lấy gì trong phần gia nghiệp của dân, không được tước đoạt phần sở hữu của họ. Nó phải lấy phần sở hữu của mình mà cho con cái, ngõ hầu không người nào trong dân Ta buộc phải lìa bỏ phần sở hữu của mình.
19 Người ấy đưa tôi vào, qua lối bên cổng, gần các phòng thánh quay về phía bắc, dành cho các tư tế. Và này, tại đây có một nơi, ở tận cùng, về phía tây. 20 Người ấy bảo tôi: "Ðây là nơi các tư tế luộc lễ vật đền tội và lễ vật tạ tội, nơi họ nấu lễ phẩm, để khỏi phải đem ra sân ngoài kẻo chuyển sự thánh thiêng cho dân." 21 Rồi người ấy dẫn tôi ra sân ngoài và đưa tôi tới gần chỗ bốn góc sân ấy. Này: ở mỗi góc sân đều có một cái sân nhỏ; 22 ở bốn góc, có những cái sân nhỏ dài hai mươi thước rộng mười lăm thước. Cả bốn sân đều có cùng một kích thước. 23 Có một bức tường bao quanh cả bốn sân và có những cái lò được xây ở khắp chung quanh chân tường. 24 Người ấy bảo tôi: "Ðây là nhà bếp, nơi những người phục vụ Ðền Thờ luộc các lễ vật của dân." 
CHIA SẺ
Ông hoàng sẽ chỉ thờ phượng tại ngưỡng cửa của cổng và dân chúng thì tại lối vào (c.2-3), nhưng chúng ta có một đặc ân lớn lao khi bước vào trong sự hiện diện của Thiên Chúa (Dt 10:19-25). Tuy nhiên, đừng giống như ông hoàng, chúng ta không nên ra về sau khi đã thờ phượng mà chẳng có sự khác biệt nào so với trước khi thờ phượng Ngài: nhưng chúng ta phải nên khác bởi vì chúng ta đã gặp Đức Chúa (c.9). Và chúng ta không được quên những lễ phẩm dâng hiến mỗi ngày (c.13; Rm 12:1-2)

Ngày hôm nay, có nhiều người vẫn đến thờ phượng Thiên Chúa trong các ngày lễ buộc như các ông hoàng xưa, họ chỉ đến trước cửa nơi phượng tự chứ không bước vào, thậm chí có những người đứng ở bên kia đường nhìn sang. Luật đã ngăn cản các ông hoàng không được vào đền thánh, còn đâu là những cản trở làm cho bạn không thực sự bước vào mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa, và cản trở sự biến đổi cuộc sống của bạn ? 

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 45 - Ê-DÊ-KI-EN

 Phân chia xứ sở. Phần của Ðức Chúa.
1 Khi rút thăm để phân chia xứ sở thành những phần gia nghiệp, các ngươi hãy trích ra một phần để dâng kính Ðức Chúa; đây là phần đất thánh lấy trong xứ sở: dài mười hai ngàn năm trăm thước, rộng mười ngàn thước. Tất cả diện tích của phần đất này phải là thánh. 2 Trong phần đất này, sẽ dành cho thánh điện một chiều hai trăm năm mươi thước và chiều kia hai trăm năm mươi thước, vuông vức, với một đường biên hai mươi lăm thước, khắp chung quanh. 3 Trong phần đất đã trích dâng, ngươi hãy đo lấy một chiều dài mười hai ngàn năm trăm thước, rộng năm ngàn thước. Ðó sẽ là thánh điện, Nơi Cực Thánh. 4 Ðó là phần đất thánh trong xứ thuộc về các tư tế phục vụ thánh điện, những người đến gần Ðức Chúa để phục vụ Người. Tại đây, họ có chỗ để cất nhà và một nơi thánh để làm thánh điện. 5 Một phần dài mười hai ngàn năm trăm thước, rộng năm ngàn thước, sẽ được dành cho các thầy Lê-vi phục vụ Ðền Thờ làm sở hữu, cùng với các thành để cư ngụ. 6 Các ngươi sẽ dành ra một phần đất để xây thành, rộng hai ngàn năm trăm thước, dài mười hai ngàn năm trăm thước, dọc theo phần trích dâng làm phần đất thánh: đó là phần thuộc về toàn thể nhà Ít-ra-en. 
Phần của ông hoàng
7 Còn ông hoàng, người ta sẽ dành cho ông phần đất ở hai bên phần được trích dâng làm phần đất thánh và phần đất để xây thành. Phần đất ấy nằm dọc theo hai bên phần được trích dâng làm phần đất thánh và dọc theo phần đất để xây thành; cạnh phía tây chạy đến tận phía tây và cạnh phía đông chạy đến tận phía đông. Chiều dài dải đất từ ranh giới phía tây tới ranh giới phía đông của xứ cũng bằng chiều dài các phần chia cho các chi tộc. 8 Ðó là phần của nó ở Ít-ra-en. Như thế, các ông hoàng của Ta sẽ không còn áp bức dân Ta nữa; chúng sẽ trao xứ sở cho nhà Ít-ra-en, cho các chi tộc của chúng.
9 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau: Thế là quá lắm rồi, hỡi các ông hoàng Ít-ra-en! Hãy đẩy xa bạo lực và tàn phá, hãy thi hành chính trực công minh và cất đi khỏi dân Ta những hành vi quấy nhiễu của các ngươi - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. 10 Các ngươi phải dùng cán cân đúng, ê-pha đúng, bát đúng: 11 bát bằng một phần mười kho-me và ê-pha bằng một phần mười kho-me. Cứ theo kho-me mà quy định việc đo lường. 12 Một sê-ken bằng hai mươi ghê-ra. Hai mươi sê-ken, hai mươi lăm sê-ken và mười lăm sê-ken sẽ bằng một min. 
Các lễ phẩm dùng vào việc phụng tự
13 Ðây là phần trích dâng các ngươi phải trích ra: cứ hai mươi thùng lúa mì thì một phần ba thùng, và cứ hai mươi thùng lúa mạch, thì một phần ba thùng. 14 Ðây là quy định đối với dầu: cứ mười thùng dầu thì trích ra một thùng; mà hai mươi thùng thì bằng một co hoặc một kho-me. 15 Từ đồng cỏ tươi tốt của Ít-ra-en, cứ một đàn vật hai trăm con thì lấy ra một con chiên, để làm lễ phẩm, lễ toàn thiêu và lễ kỳ an mà xá tội cho dân - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. 16 Toàn dân trong xứ phải nộp phần trích dâng đó cho ông hoàng Ít-ra-en. 17 Trách nhiệm của ông hoàng là liệu cho có các lễ toàn thiêu, lễ phẩm và lễ tưới vào các ngày lễ, các ngày sóc, các ngày sa-bát và các ngày đại hội của nhà Ít-ra-en. Chính nó sẽ cung cấp lễ vật tạ tội, lễ phẩm, lễ toàn thiêu và các lễ kỳ an để xá tội cho nhà Ít-ra-en. 
Lễ Vượt Qua (Xh 12: 1-20)
18 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau: Ngày mồng một tháng thứ nhất, ngươi hãy bắt một con bò tơ toàn vẹn để làm lễ tạ tội cho thánh điện. 19 Vị tư tế sẽ lấy máu của lễ vật tạ tội mà bôi lên cánh cửa Ðền Thờ, lên bốn góc bệ của bàn thờ và các cánh cổng của sân trong. 20 Vào ngày mồng bảy trong tháng, ngươi cũng hãy làm như thế cho người nào vì vô ý hay thiếu suy nghĩ mà phạm tội. Như thế, các ngươi sẽ làm lễ xá tội cho Ðền Thờ. 21 Ngày mười bốn tháng thứ nhất sẽ là ngày lễ Vượt Qua cho các ngươi; trong bảy ngày, người ta sẽ ăn bánh không men. 22 Vào chính ngày ấy, ông hoàng sẽ dâng một con bò làm lễ tạ tội cho mình và cho toàn dân trong xứ. 23 Trong bảy ngày cử hành lễ ấy, nó sẽ dâng bảy con bò, bảy con cừu đực toàn vẹn làm lễ toàn thiêu kính Ðức Chúa, ngày nào cũng như ngày nào, và dâng mỗi ngày một con dê đực làm lễ tạ tội. 24 Về lễ phẩm, thì cứ mỗi con bò, nó sẽ dâng hai thùng lúa và cứ mỗi con cừu đực, hai thùng; còn về dầu, thì cứ hai thùng, nó sẽ dâng bảy lít. 
Lễ Lều
25 Ngày mười lăm tháng thứ bảy, vào ngày Lễ, nó sẽ dâng y như thế trong bảy ngày, nghĩa là cũng ngần ấy lễ tạ tội, lễ toàn thiêu, lễ phẩm và dầu.
CHIA SẺ

Phần đất đầu tiên được chia phải là nhà của Chúa. Tiếp đó là phần đất dành cho những người hành hương, những người bé nhỏ và bị gạt ra bên lề xã hội. Đây là điều phải được đặt ưu tiên hàng đầu trong những gì được phân bổ nơi con tim, tư tưởng và suy nghĩ của chúng ta. Thiên Chúa phải là trung tâm của tất cả, là ưu tiên hàng đầu trong những chọn lựa. Tiếp đến là những người nghèo, phải được kể như nằm trong số những điều bạn phải quan tâm.
Vậy đâu là những ưu tiên hàng đầu khi bạn làm chọn lựa trong cuộc sống của bạn ? Vị trí của Thiên Chúa ở đâu và vị trí của những người nghèo, người nhỏ bé ở đâu ?