Hiển thị các bài đăng có nhãn 45. Da-ca-ri-a. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 45. Da-ca-ri-a. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 14 - DA-CA-RI-A

 Cuộc chiến thời cánh chung. Vẻ huy hoàng của Giê-ru-sa-lem.
1 Này đây, hỡi Giê-ru-sa-lem, sẽ đến ngày của Ðức Chúa, khi người ta đem chia của cải của ngươi ở giữa ngươi. 2 Ta sẽ tập hợp mọi dân tộc về Giê-ru-sa-lem để giao chiến, thành sẽ thất thủ, nhà cửa bị cướp phá, phụ nữ bị hãm hiếp; một nửa dân thành sẽ phải đi lưu đày, nhưng số dân sót lại sẽ không bị đuổi ra khỏi thành. 3 Bấy giờ, Ðức Chúa sẽ tiến ra và chiến đấu đánh lại các dân tộc ấy như ngày Người chiến đấu trong thời giao tranh. 4 Ngày ấy, Người sẽ dừng chân trên núi Ô-liu, đối diện với Giê-ru-sa-lem về phía đông. Núi Ô-liu sẽ chẻ ra ở giữa, từ đông sang tây, làm thành một thung lũng rộng lớn; một nửa quả núi sẽ lui về phía bắc và một nửa về phía nam. 5 Các ngươi sẽ chạy trốn qua thung lũng giữa các núi của Ta, vì thung lũng giữa các núi chạy dài tới A-xan. Các ngươi sẽ trốn thoát như đã trốn thoát cơn động đất thời Út-di-gia làm vua nước Giu-đa. Rồi Ðức Chúa, Thiên Chúa của tôi, sẽ đến, cùng với toàn thể các thánh của Người.
6 Ngày ấy, sẽ chẳng có ánh sáng, nhưng chỉ có lạnh lẽo và giá buốt. 7 Sẽ chỉ còn là một ngày độc nhất - duy một Ðức Chúa biết - không còn phân biệt ngày với đêm, ngay lúc hoàng hôn vẫn có ánh sáng. 8 Ngày ấy, nước mạch sẽ chảy ra từ Giê-ru-sa-lem; một nửa chảy ra Biển Ðông, một nửa chảy ra Biển Tây: sẽ xảy ra như vậy trong cả mùa đông lẫn mùa hè. 9 Bấy giờ, Ðức Chúa sẽ là vua cai trị toàn cõi đất; ngày ấy, Ðức Chúa sẽ là Ðức Chúa duy nhất và Danh Người là Danh duy nhất. 10 Tất cả xứ sẽ nên như đồng bằng, từ Ghe-va tới Rim-môn, phía nam Giê-ru-sa-lem. Giê-ru-sa-lem sẽ được nhắc lên cao và ở nguyên tại chỗ, từ cổng Ben-gia-min cho đến tận cổng Xưa, đến tận cổng Góc, và từ tháp Kha-nan-ên cho đến tận bồn ép nho của nhà vua. 11 Người ta sẽ cư ngụ tại đó, sẽ không còn án tru hiến nữa và Giê-ru-sa-lem sẽ được sống yên hàn.
12 Và đây sẽ là tai ương Ðức Chúa giáng xuống mọi dân nước đã dấy binh chống lại Giê-ru-sa-lem. Người sẽ làm cho thịt chúng rữa ra ngay khi chúng còn đang đứng vững; mắt chúng sẽ rữa trong hốc mắt và lưỡi chúng sẽ rữa trong miệng. 15 Ngựa, la, lạc đà, lừa và mọi súc vật trong các trại cũng sẽ gặp phải một tai ương giống như tai ương kia. 13 Ngày ấy Ðức Chúa sẽ gây ra giữa chúng một nỗi hoảng sợ lớn lao; người này sẽ túm lấy tay người kia và giơ tay đe doạ lẫn nhau. 14 Cả Giu-đa cũng sẽ đến Giê-ru-sa-lem để chiến đấu, và sẽ thu lấy tài sản của mọi dân tộc chung quanh: vàng, bạc và vô số y phục.
16 Sau đó, mọi người còn sót lại từ mọi dân tộc đã tiến đánh Giê-ru-sa-lem, hằng năm sẽ lên thờ lạy Ðức Vua, tức là Ðức Chúa các đạo binh, và mừng lễ Lều. 17 Thị tộc nào trong các thị tộc trên cõi đất không lên Giê-ru-sa-lem thờ lạy Ðức Vua, tức là Ðức Chúa các đạo binh, thì sẽ không có mưa cho chúng. 18 Nếu thị tộc Ai-cập không lên và không đến thì nó sẽ phải chuốc lấy tai ương mà Ðức Chúa đã giáng xuống các dân tộc không lên mừng lễ Lều. 19 Ðó sẽ là án phạt dành cho Ai-cập và án phạt dành cho mọi dân tộc không lên mừng lễ Lều.
20 Ngày ấy trên lục lạc ngựa sẽ có ghi: "Thánh hiến cho Ðức Chúa" và các nồi niêu trong Nhà Ðức Chúa sẽ được xem như những chiếc bình rảy ở trước bàn thờ. 21Mọi nồi niêu ở Giê-ru-sa-lem và ở Giu-đa sẽ được thánh hiến cho Ðức Chúa các đạo binh. Tất cả những người dâng hy lễ sẽ đến lấy những nồi niêu đó mà nấu nướng. Ngày ấy, sẽ không còn lái buôn trong Nhà Ðức Chúa các đạo binh nữa.
CHIA SẺ

Ngôn sứ mô tả một chiến dịch lớn lao mà chúng ta gọi là Trận Chiến ở Hácmơghítđô (Kh 14:17-20; 16:14-16), khi các quốc gia trên thế giới sẽ tập họp lại chống lại Giê-ru-sa-lem.
Hãy xem những minh chứng về sứ mạnh của Ngài! Ngài sẽ làm những sự thay đổi trên trời (c.6-7) và dưới đất (c.3-5), và sẽ gửi đến một trận dịch sẽ đe dọa và hủy diệt kẻ thù (c.12-15). Ngài sẽ làm cho một dòng sông chảy đến đó để phục hồi và làm mới lại đất đai (Ed 47).
Da-ca-ri-a đã công bố, “Và Đức Chúa sẽ là Vua cai trị trên toàn cõi đất” (c.9)! Lời cầu nguyện của chúng ta “Nước Cha trị đến” sẽ được trả lời, và chúng ta sẽ cai trị với Ngài (Kh 5:10; 20:6). Các nước sẽ “thờ phượng vị Vua” (c.16-17), và thậm chí những điều bình thường giống như nồi niêu cũng thành vật thánh cho Thiên Chúa. Chẳng còn kẻ bên ngoài nào sẽ làm ô uế đền thờ thánh của Thiên Chúa (c.21).
Lễ Lều của người Do thái là cử hành vui nhộn nhất (Lv 23:33-44), vì thế thời đại của vương quốc sẽ là thời của sự thánh thiện và hạnh phúc trong việc thờ phượng và phục vụ Thiên Chúa.
   Đức Chúa sẽ là Vua cai trị, và các nước đều sẽ đến để thờ lạy Ngài. Vương quốc của trần gian sẽ là Vương quốc của Ngài, và Ngài sẽ trị vì vĩnh viễn. Phải chăng đó là điều hy vọng lớn nhất của bạn trong tư cách là một người Ki-tô hữu ?

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 13 - DA-CA-RI-A

 1 Ngày ấy, một dòng suối sẽ vọt ra cho nhà Ða-vít và dân cư Giê-ru-sa-lem để tẩy trừ tội lỗi và ô uế. 2 Ngày ấy, - sấm ngôn của Ðức Chúa các đạo binh -, Ta sẽ tiêu diệt khỏi xứ này tên tuổi các tượng thần: Người ta sẽ không còn nhắc đến chúng nữa. Cả những ngôn sứ và những thần ô uế, Ta cũng sẽ trục xuất ra khỏi xứ này. 3 Nếu có ai còn tuyên sấm, thì cha mẹ nó, những người đã sinh ra nó, sẽ bảo rằng: "Mày sẽ không được sống, vì mày đã nhân danh Ðức Chúa mà nói điều dối trá." Cha mẹ nó, những người đã sinh ra nó, sẽ đâm nó khi nó đang tuyên sấm. 4 Ngày ấy, các ngôn sứ sẽ phải xấu hổ vì thị kiến của họ khi họ tuyên sấm. Họ sẽ không còn mặc áo choàng bằng lông thú để lừa dối, 5 nhưng sẽ nói: "Tôi không phải là ngôn sứ, mà chỉ là một người cày ruộng. Quả thật, ngay từ hồi còn niên thiếu, tôi đã có tài sản đất đai." 6 Nếu người ta hỏi nó: "Tại sao anh có những vết thương trên ngực?" Nó sẽ trả lời: "Ðó là vì tôi bị đánh trong nhà những người thân của tôi." 
Nhân cách hoá lưỡi gươm: dân mới
7 Này gươm, hãy đứng dậy mà đánh mục tử của Ta,
đánh đồng bào của Ta.
Sấm ngôn của Ðức Chúa các đạo binh.
Hãy đánh mục tử, thì đàn chiên sẽ tan tác.
Cả những con bé nhỏ, Ta cũng trở tay đánh phạt.
8 Bấy giờ, trên toàn xứ, - sấm ngôn của Ðức Chúa -,
hai phần ba sẽ bị huỷ diệt, bị tiêu vong,
còn một phần ba sẽ được để lại.
9 Ta sẽ đưa một phần ba này qua lửa,
sẽ luyện chúng như người ta luyện bạc,
và thử chúng như thử vàng.
Chính chúng sẽ kêu cầu danh Ta, và Ta, Ta sẽ đáp lời chúng;
Ta sẽ nói: "Chúng là dân của Ta",
chúng thưa lại: "Ðức Chúa là Thiên Chúa của chúng tôi."
CHIA SẺ

Suối nước (c.1-6). Những người ô uế sẽ được sạch tội (Gr 31:31-34), những ngẫu tượng và các tiên tri giả của kẻ xấu đều bị dời đi. Câu 6 không có ý nói về Đức Giê-su, nhưng về một tiên tri giả, kẻ đã làm tổn thương thân xác mình trong những nghi thức tôn giáo (1V 18:28). Người ấy cố gắng chứng minh rằng mình không phải là một ngôn sứ, bởi vì anh muốn thoát khỏi bị xét xử.
Đàn chiên (c.7). Để bảo vệ đàn chiên của Mình, Thiên Chúa là Mục Tử phải bị trừng phạt, và điều đó có nghĩa rằng đau khổ và sự chết (Is 53:4; 10; Mt 26:31). Lần kế tiếp, nếu bạn bị trừng phạt vì niềm tin của mình, hãy nhớ rằng vị Mục Tử của bạn đã trải qua điều đó trước bạn (Mt 5:38-42; 10:16-26).
Lò luyện (c.8-9). Đau khổ kinh hoàng của Ít-ra-en vào lúc gần kết thúc của giai đoạn đó sẽ giống như sự tinh luyện trong lò, là tách rời giữa cái thật và cái giả (Is 48:10). Đau khổ trong ý định của Thiên Chúa có thể là một sự thanh luyện khi chúng ta có thể đem lại vinh quang cho Thiên Chúa (G 23:10).
Sứ điệp của Da-ca-ri-a chỉ cho thấy “Ngày của Đức Chúa” khi mà đỉnh cao chương trình cứu độ của Thiên Chúa chính là Thập Giá của Đức Giê-su. Bạn khám phá được ý nghĩa gì nơi Thập giá của Đức Giê-su với những thử thách trong cuộc sống của bạn?

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 12 - DA-CA-RI-A

 Giê-ru-sa-lem được giải thoát và được đổi mới
1 Lời sấm.
Lời Ðức Chúa phán về Ít-ra-en 2b cũng như về Giu-đa. Sấm ngôn của Ðức Chúa, Ðấng căng các tầng trời và đặt nền cho cõi đất, Ðấng ban sinh khí cho người phàm.
2a Ðây chính Ta sẽ biến Giê-ru-sa-lem thành chén nồng choáng váng cho mọi nước chung quanh. Ðiều đó sẽ xảy ra khi Giê-ru-sa-lem bị vây hãm.
3 Ngày ấy, Ta sẽ biến Giê-ru-sa-lem thành quả tạ cho muôn dân nước. Bất cứ ai nhấc nó lên sẽ rách da rách thịt. Muôn dân trên cõi đất sẽ họp nhau chống lại nó. 4 Ngày ấy, sấm ngôn của Ðức Chúa, Ta sẽ đánh phạt, khiến ngựa hoá cuồng và người cỡi hoá điên; nhưng nhà Giu-đa, Ta sẽ đưa mắt nhìn; còn ngựa của mọi dân nước, Ta sẽ đánh phạt, khiến chúng mù loà. 5 Bấy giờ, các thủ lãnh Giu-đa sẽ nhủ thầm: "Dân cư Giê-ru-sa-lem được mạnh sức là nhờ Ðức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa của chúng." 6 Ngày ấy, Ta sẽ làm cho các thủ lãnh Giu-đa nên như cái lò bốc cháy giữa đống củi, như đuốc cháy giữa đống rơm; chúng sẽ thiêu rụi mọi dân nước chung quanh, cả hai bên tả hữu. Còn Giê-ru-sa-lem vẫn ở nguyên tại chỗ. 7 Trước hết, Ðức Chúa sẽ cứu các lều trại của Giu-đa để vinh quang của nhà Ða-vít cũng như vinh quang của dân cư Giê-ru-sa-lem không trổi vượt hơn vinh quang của Giu-đa. 8 Ngày ấy, Ðức Chúa sẽ che chở dân cư Giê-ru-sa-lem; và ngày ấy kẻ yếu sức nhất trong đám dân ấy cũng sẽ nên như Ða-vít, và nhà Ða-vít sẽ nên như Thiên Chúa, như vị thần sứ của Ðức Chúa trước mặt đám dân ấy.
9 Ngày ấy, Ta sẽ tìm cách tiêu diệt mọi dân tộc tiến đánh Giê-ru-sa-lem. 10 Ta sẽ đổ ơn xuống cho nhà Ða-vít và dân cư Giê-ru-sa-lem, giúp chúng biết sống đẹp lòng Ta và tha thiết cầu nguyện. Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Ðấng chúng đã đâm thâu, như người ta khóc than đứa con một. Chúng sẽ thương tiếc, như người ta thương tiếc đứa con đầu lòng. 11 Ngày ấy, tiếng khóc than sẽ vang dội khắp Giê-ru-sa-lem, như người ta than khóc thần Ha-đát Rim-môn ở cánh đồng Mơ-ghít-đô. 12 Xứ sở sẽ khóc than, riêng từng thị tộc.
Thị tộc nhà Ða-vít riêng,
vợ con của họ cũng riêng.
Thị tộc nhà Na-than riêng,
vợ con của họ cũng riêng.
13 Thị tộc nhà Lê-vi riêng,
vợ con của họ cũng riêng.
Thị tộc nhà Sim-y riêng,
vợ con của họ cũng riêng.
14 Và mọi thị tộc còn lại, riêng từng thị tộc,
vợ con của họ cũng riêng. 
CHIA SẺ
    Cụm từ “trong ngày đó” được sử dụng thường xuyên trong các chương 12–14 đề cập đến thời điểm kết thúc khi “ngày của CHÚA” sẽ lên đến cực điểm với sự trở lại của Chúa Giê-su Kitô trên mặt đất để đánh bại kẻ thù của Ngài, giải cứu dân Israel và thành lập Vương quốc của Ngài.
    Giê-ru-sa-lem sẽ là tâm điểm chú ý của thế giới. Hãy lưu ý những hình ảnh của Giê-ru-sa-lem mà Ngôn Sứ đã sử dụng: một chén rượu nồng sẽ làm cho các dân tộc say (C. 2); một viên đá nặng sẽ nghiền nát các quốc gia (câu 3); và một ngọn lửa và ngọn đuốc sẽ nuốt chửng các quốc gia (C. 6). Những ai tấn công Israel sẽ chỉ tự đánh bại mình, vì Đức Chúa Trời đã giao ước bảo vệ Israel (Stk 12: 1–3).
    Khi dân Israel nhìn thấy Đấng Mê-si (C.10), họ sẽ nhận ra Ngài (Mt 24:30; Kh 1:7), ăn năn, được thanh tẩy và được tha thứ. Nỗi buồn của họ sẽ vượt quá nỗi buồn hiển hiện trước cái chết bi thảm của Vua Giô-si-a thánh thiện (C.11; 2 Sbn 35: 20–27).
    Giống như dân Israel của Đức Chúa, chúng ta trải qua nhiều thách đố và thử thách; nhưng Chúa sẽ nhìn đến chúng ta và chia sẻ vương quốc vinh quang của Ngài với chúng ta (Cv 14:22).
    

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 11 - DA-CA-RI-A

 1 Hỡi Li-băng, hãy mở tung các cửa,
lửa sẽ thiêu rụi những cây bá hương của ngươi!
2 Rú lên đi, hỡi cây trắc bá, vì cây bá hương đã đổ nhào rồi,
vì những cây to lớn đã bị triệt hạ.
Rú lên đi, hỡi những cây sồi Ba-san,
vì khu rừng rậm đã bị tàn phá.
3 Hãy nghe tiếng rú của các mục tử,
vì vẻ huy hoàng của chúng đã tiêu tan;
hãy nghe tiếng gầm của lũ sư tử con,
vì niềm kiêu hãnh của Gio-đan đã bị sụp đổ. 
Hai người mục tử
4 Ðức Chúa, Thiên Chúa của tôi, phán thế này: "Ngươi hãy chăn dắt bầy chiên sắp đem làm thịt. 5 Bầy chiên đó, những kẻ tậu được đem đi giết mà không nghĩ rằng mình phạm tội; còn những kẻ bán chúng nói: Chúc tụng Ðức Chúa, tôi đã nên giàu có! Thế mà các mục tử của chúng chẳng chút xót thương. 6 Quả thật, Ta chẳng còn thương xót dân cư xứ này nữa, sấm ngôn của Ðức Chúa. Và đây, chính Ta sẽ trao mỗi người vào tay người lân cận và vào tay vua của nó; những người này sẽ tàn phá xứ sở, nhưng Ta sẽ chẳng cứu một ai khỏi tay chúng. 7 Thế là tôi trở thành người chăn dắt bầy chiên mà bọn lái buôn chiên dê tính đem làm thịt. Tôi lấy hai cây gậy, một cây gọi là "Ân huệ", cây kia là "Liên kết", và tôi đã chăn dắt bầy chiên. 8 Chỉ trong một tháng, tôi đã làm cho ba mục tử phải biệt tích. Nhưng chẳng mấy chốc tôi mất kiên nhẫn với bầy chiên, đồng thời chúng cũng chán tôi. 9 Bấy giờ, tôi nói: "Ta không chăn không dắt nữa đâu, con nào chết thì chết, con nào mất thì mất. Con nào còn lại thì cứ ăn thịt lẫn nhau." 10 Thế rồi tôi lấy cây gậy "Ân huệ" đem bẻ gãy, để huỷ bỏ giao ước tôi đã ký với muôn nước. 11 Vậy ngày hôm ấy, giao ước bị huỷ bỏ. Bọn lái buôn chiên dê quan sát tôi thì nhận ra đó chính là hành động của Ðức Chúa. 12 Bấy giờ tôi bảo họ: "Nếu các ông cho là phải, thì trả công cho tôi; không thì thôi vậy." Họ tính công cho tôi là ba mươi đồng bạc. 13 Ðức Chúa liền phán bảo tôi: "Ném số tiền đó vào kho bạc đi! Chúng đánh giá Ta chỉ có bấy nhiêu thôi!" Vậy tôi đã đem ba mươi đồng bạc mà quẳng vào kho bạc Nhà Ðức Chúa. 14 Sau đó tôi bẻ gãy cây gậy thứ hai, cây gậy "Liên kết" để huỷ bỏ tình huynh đệ giữa Giu-đa và Ít-ra-en.
15 Ðức Chúa lại phán với tôi: "Hãy sắm sẵn hành trang mà đóng vai người mục tử điên khùng, 16 vì này, chính Ta sẽ cho xuất hiện trong xứ một mục tử khác. Con chiên nào mất, nó chẳng quan tâm; con thất lạc, nó chẳng đi tìm; con bị thương, nó không chạy chữa; con mạnh khoẻ, nó chẳng dưỡng nuôi. Nhưng con nào béo thì chúng ăn thịt, rồi lóc luôn cả móng.
17 Khốn cho mục tử vô tích sự đã bỏ mặc đàn chiên.
Gươm sẽ chặt đứt tay, sẽ chọc mắt phải của nó.
Cánh tay của nó sẽ khô đét, và mắt phải của nó sẽ mù loà.
CHIA SẺ

Những mục tử giả (c.1-14). Những vị lãnh đạo không thật với Thiên Chúa và với dân, và Thiên Chúa đã gửi đến sự hủy diệt (c.1-3). Đàn chiên đã bị kết án để đem đi sát tế (Đế quốc Rô-ma đã tàn sát vào năm 70. AD), chia rẻ (cây roi bị gãy), và bị phân tán giữa dân ngoại. Vị Ngôn sứ là một bức tranh của Mục Tử đích thật, người chăm sóc cho đàn chiên, bị khước từ bởi các tiên tri giả, và bị bán giống như nô lệ (c.12-13; Xh 21:32; Mt 26:14-16).
Vị mục tử điên khùng (c.15-17). Đây là vị lãnh đạo cuối cùng của thế giới, tên Phản Ki-tô, kẻ Ít-ra-en sẽ chấp nhận như bạn của họ. Người ấy sẽ đồng ý bảo vệ Ít-ra-en nhưng rồi sẽ phá vỡ lời hứa của mình (Đn 9:27). Khi bạn từ chối sự thật bạn dễ dàng chấp nhận điều giả dối (Ga 5:43). Nhưng Thiên Chúa sẽ tấn công mục tử giả và xét xử hắn (Kh 19:11-21).
Giê-rê-mi-a đã công bố, “một người không thể định đoạt bước chân mình tiến” (Gr 10:23). Chúng ta cần một mục tử, vì thế hãy chắc chắn bạn theo đúng người.
Trong các chương 9 và 10 cho thấy Ít-ra-en đã tự đưa mình vào trong những rắc rối như thế nào. Họ đã mời những sự phiền hà, khó chịu đến trong cuộc sống của họ bởi nghe theo những mục tử giả và chối từ Mục Tử Đích Thật khi Ngài đến hướng dẫn họ. Phải chăng những muộn phiền xảy ra trong cuộc sống của bạn là do bạn đã hành xử theo cách của những người Ít-ra-en đương thời Da-ca-ri-a?

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 10 - DA-CA-RI-A

Trung thành với Ðức Chúa
1 Hãy cầu xin Ðức Chúa ban mưa vào lúc cuối mùa.
Chính Ðức Chúa làm cho chớp giật,
Người sẽ ban cho họ mưa rào, cho ai nấy có cỏ trong đồng nội.
2 Quả thật, các tượng thần chỉ nói điều gian trá,
lũ thầy bói chỉ thị kiến điều gian;
chúng công bố những giấc chiêm bao nhảm nhí,
nói những lời an ủi vu vơ.
Chính vì thế, họ phải ra đi, thảm não ê chề,
như đàn chiên không người chăn dắt. 
Ít-ra-en được giải phóng và được trở về
3 Ta sẽ bừng bừng nổi giận đánh phạt các mục tử,
và sẽ hạch tội các con dê.
Khi Ðức Chúa các đạo binh
viếng thăm đàn chiên của Người là nhà Giu-đa,
thì bấy giờ, Người sẽ làm cho chúng
nên như con ngựa chiến oai phong của Người.
4 Từ nhà Giu-đa, sẽ xuất hiện viên đá góc;
từ đó, sẽ xuất hiện cái cọc lều;
từ đó, sẽ xuất hiện cây cung trận;
cũng từ đó, sẽ xuất hiện mọi thủ lãnh.
5 chúng sẽ nên như những anh hùng,
khi giao chiến chúng sẽ chà đạp địch quân
như bùn đất ngoài đường.
Chúng sẽ giao tranh, vì Ðức Chúa ở với chúng,
còn đám người cỡi ngựa sẽ phải thẹn thùng.
6 Ta sẽ làm cho nhà Giu-đa nên hùng mạnh,
và sẽ cứu thoát nhà Giu-se.
Ta sẽ đưa chúng trở về vì Ta đã chạnh lòng thương xót,
như thể chưa bao giờ chúng bị Ta ruồng bỏ,
vì chính Ta là Ðức Chúa, Thiên Chúa của chúng,
chính Ta sẽ đáp lời.
7 Ép-ra-im sẽ nên như dũng sĩ,
lòng chúng hớn hở như ngây ngất men say;
nhìn thấy thế, con cái chúng cũng hớn hở,
lòng chúng sẽ vui mừng vì Ðức Chúa.
8 Ta sẽ huýt sáo để tập trung chúng lại, vì Ta đã cứu chuộc chúng.
Chúng sẽ nên đông đúc như xưa.
9 Ta đã tung chúng vào các nước,
nhưng từ những miền xa xăm, chúng sẽ nhớ đến Ta.
Tại đó, chúng sẽ dưỡng dục con cái, rồi sẽ trở về.
10 Ta sẽ đưa chúng về từ đất Ai-cập,
sẽ tập trung chúng lại từ Át-sua;
Ta sẽ dẫn chúng vào đất Ga-la-át và Li-băng,
thế mà vẫn chưa đủ chỗ cho chúng.
11 Ðức Chúa sẽ băng qua biển Ai-cập,
sẽ đập tan ba đào ngoài biển cả,
khiến mọi chỗ nước sâu trong sông Nin thành khô cạn.
Bấy giờ niềm kiêu hãnh của Át-sua bị hạ xuống
và vương trượng của Ai-cập sẽ bị đẩy xa.
12 Ta sẽ làm cho chúng nên hùng dũng trong Ðức Chúa,
nhân danh Người, chúng sẽ tiến đi. Sấm ngôn của Ðức Chúa. 
CHIA SẺ

Trong hai chương tiếp theo phác họa cho thấy Ít-ra-en như là đàn chiên của Thiên Chúa và những người lãnh đạo của họ như những vị mục tử.
Vị mục tử trung thành. Đàn chiên đang gặp khó khăn vì chúng chẳng có mục tử nào chăm sóc. Nhưng Đức Chúa sẽ quay lại và sẽ là Mục Tử. Ngài sẽ giải cứu dân, làm cho họ mạnh sức, và thiết lập họ trong bình an.
Làm thế nào bạn có thể biết được đâu là chọn lựa tốt nhất, con đường nào bạn đi là đúng, hướng đi nào đưa bạn tới đích? Vậy bạn có sẵn sàng nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử của bạn chăng?