Hiển thị các bài đăng có nhãn 57. Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 57. Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 4 - Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê

 (1) Bởi vậy, hỡi anh em thân mến lòng tôi hằng tưởng nhớ, anh em là niềm vui, là vinh dự của tôi. Anh em rất thân mến, anh em hãy kết hợp với Chúa mà sống vững vàng như vậy.
Lời khuyên cuối cùng
(2) Tôi khuyên chị Êvôđia và khuyên cả chị Xintikhe nữa: xin hai chị sống hòa thuận với nhau trong Chúa. (3) Tôi xin cả anh Xiđigót nữa, người bạn chân thành đã đồng lao cộng khổ với tôi, xin anh giúp đỡ các chị ấy. Các chị đã giúp tôi chiến đấu cho Tin Mừng, cũng như anh Cơlêmentê và các cộng sự viên khác mà tên tuổi đã được ghi trong Sổ Trường Sinh.
(4) Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em! (5) Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hòa rộng rãi, Chúa đã gần đến. (6) Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giải bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. (7) Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Ðức Kitô Giêsu. (8) Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. (9) Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.
Cám ơn vì được cứu trợ
(10) Nhờ Chúa tôi rất vui mừng vì cuối cùng thấy tình cảm của anh em đối với tôi lại thắm thiết. Tình cảm đó vẫn sống động, nhưng anh em chỉ thiếu dịp tỏ ra. (11) Không phải vì thiếu thốn mà tôi nói thế, bởi lẽ tôi đã học sống tự lập trong bất cứ hoàn cảnh nào. (12) Tôi sống thiếu thốn cũng được, mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bấn, tôi đã tập quen cả. (13) Với Ðấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết. (14) Tuy nhiên, anh em đã chia sẻ với tôi, khi tôi gặp cơn quẫn bách, như thế là phải. (15) Chính anh em, những người thành Philípphê, anh em biết là trong giai đoạn tôi bắt đầu rao giảng Tin Mừng, lúc rời khỏi Makêđônia, không một Hội Thánh nào đã đóng góp vào các khoản chi thu của tôi, chỉ có anh em thôi; (16) bởi vì ngay khi tôi còn ở Thêxalônica, đôi lần anh em đã gửi cho tôi những gì tôi cần dùng. (17) Ðiều tôi tìm kiếm không phải là quà tặng, mà là những gì sinh hoa kết quả dồi dào cho anh em. (18) Tôi có đủ mọi thứ cần dùng, lại còn dư dật nữa là khác. Tôi rất đầy đủ, kể từ khi nhận được những gì anh em gửi đến tôi qua tay anh Êpáprôđitô. Quà anh em tặng cho tôi đó, chẳng khác nào hương thơm, lễ vật đẹp lòng Thiên Chúa và được Người chấp nhận. (19) Thiên Chúa của tôi sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Ðức Kitô Giêsu. (20) Xin tôn vinh Thiên Chúa là Cha chúng ta, đến muôn thuở muôn đời! Amen.
Những lời thăm hỏi và cầu chúc cuối cùng
(21) Cho tôi gửi lời chào từng người một trong các thánh trong Ðức Kitô Giêsu. Các anh em đang ở với tôi gửi lời chào anh em. (22) Mọi người thuộc dân thánh, nhất là những người phục vụ trong cung điện hoàng đế Xêda, cũng gửi lời chào anh em.
(23) Cầu chúc cho tâm hồn anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô.
 CHIA SẺ
Sứ điệp của thừa tác vụ của chúng ta là Tin Mừng của Đức Ki-tô (ch.1). Mẫu gương cho thừa tác vụ của chúng ta là gương Đức Ki-tô (ch.2). Động lực cho sứ vụ của chúng ta là phần thưởng của Đức Ki-tô (ch.3). Phương thế cho sứ vụ của chúng ta là những điều khoản của Đức Ki-tô (ch.4). Đức Ki-tô có vai trò như thế nào trong tất cả mọi hoạt động của bạn?
Ngài cung cấp sự hiệp nhất khi chúng ta bất đồng với những người anh chị em Ki-tô hữu của mình (c.1-5), và ban bình an khi chúng ta bị chao đảo trong sự lo lắng (c.6-9). Nếu chúng ta cầu nguyện như chúng ta phải cầu nguyện và suy nghĩ như chúng ta phải suy nghĩ, bình an của Thiên Chúa sẽ bảo vệ chúng ta, và Thiên Chúa của bình an sẽ đồng hành với chúng ta. Những lời cầu nguyện của bạn được hiện thực hóa như thế nào? Tại sao có những lời cầu nguyện không được đáp lời? Tại sao nhiều lúc bạn vẫn nghi ngờ trong khi cầu nguyện?
Ngài ban cho chúng ta sức mạnh chúng ta cần cho cuộc sống và phục vụ (c.10-13) và những nhu cầu vật chất cần thiết cho chúng ta (c.14-20). Thánh Phao-lô đã không có một tổ chức giàu có nào để hậu thuẫn cho ngài, nhưng ngài đã có Thiên Chúa cao cả, Đấng có thể gửi đến những người bạn quảng đại để đáp ứng những nhu cầu của ngài. Thánh Phao-lô đã thấy những quà tặng của họ như là một hy lễ ngào ngạt dâng lên Thiên Chúa (c.18), và ngài đã vui mừng trong Thiên Chúa cho những điều họ đã thực hiện. Đâu là cách thức bạn đón nhận những quà tặng và qua đó có giúp bạn thấy được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi những người chia sẻ?

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 3 - Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê

 Con đường cứu độ
(1) Vả lại, thưa anh em, anh em hãy vui mừng vì Chúa. Viết đi viết lại cho anh em cũng bấy nhiêu điều, đối với tôi không phải là một gánh nặng, còn đối với anh em thì đó lại là một bảo đảm. (2) Anh em hãy coi chừng quân chó má! Hãy coi chừng bọn thợ xấu! Hãy coi chừng những kẻ giả danh cắt bì! (3) Vì chúng ta mới thật là những người được cắt bì, những người thờ phượng Thiên Chúa nhờ Thần Khí của Người, những người hiên ngang hãnh diện vì Ðức Kitô Giêsu, chứ không cậy vào xác thịt, (4) mặc dầu tôi đây, tôi có lý do để cậy vào xác thịt. Nếu ai khác có lý do để cậy vào xác thịt, thì tôi càng có lý do hơn: (5) tôi chịu cắt bì ngày thứ tám, thuộc dòng dõi Ítraen, họ Bengiamin, là người Hípri, con của người Híppri; giữ luật thì đúng như một người Pharisêu; (6) nhiệt thành đến mức ngược đãi Hội Thánh; còn sống công chính theo Lề Luật, thì chẳng ai trách được tôi. (7) Nhưng, những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Ðức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. (8) Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi truyệt vời, là được biết Ðức Kitô Giêsu, của tôi, vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Ðức Kitô (9) và được kết hợp với Người. Ðược như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Ðức Kitô, tức là sự công chính do Thiên Chúa ban, dựa trên lòng tin. (10) Vấn đề là được biết chính Ðức Kitô, nhất là biết quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người, (11) với hy vọng có ngày cũng được sống lại từ trong cõi chết. (12) Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải, hay đã nên hoàn thiện đâu; nhưng tôi đang cố gắng chạy tới, mong chiếm đoạt, bởi lẽ chính tôi đã được đức Kitô Giêsu chiếm đoạt. (13) thưa anh em, tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi. Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước. (14) Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Ðức Kitô Giêsu. (15) vậy tất cả chúng ta là những người hoàn thiện, chúng ta hãy nghĩ như vậy; và giả như có điểm nào anh em nghĩ khác, thì Thiên Chúa sẽ mặc khải cho anh em. (16) Song, dù đạt tới đâu đi nữa, chúng ta cũng cứ theo hướng ấy mà đi.
(17) Thưa anh em, xin hãy cùng nhau bắt chước tôi, và chăm chú nhìn vào những ai sống theo gương chúng tôi để lại cho anh em. (18) Vì, như tôi nói với anh em nhiều lần, và bây giờ tôi phải khóc mà nói lại, có nhiều người sống đối nghịch với thập giá Ðức Kitô: (19) chung cục là họ sẽ phải hư vong. Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian. (20) Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Ðức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. (21) Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.
  CHIA SẺ
    Vui mừng (c.1). Nếu bạn không thể vui mừng trong hoàn cảnh của mình, bạn vẫn luôn có thể vui mừng trong Chúa là Đấng làm chủ hoàn cảnh của bạn. Hãy luôn hướng sự tập trung của bạn vào Ngài. Ngài có thể không thay đổi hoàn cảnh của bạn, nhưng Ngài sẽ thay đổi bạn; và điều đó thậm chí còn tốt hơn. Bạn tìm thấy niềm vui  trong hiện tại của bạn từ đâu, những nơi chốn nào, và niềm vui đó có bền không?
    Đếm (2–11). Điều gì là quan trọng với bạn? Bạn có cảm thấy mình đã hy sinh để theo Chúa không? Phao-lô không cảm thấy mình đã mất bất cứ điều gì đáng giá khi tin cậy Đức Kitô. Thay vào đó, thánh nhân đã đạt được mọi thứ thực sự đáng có. Có khi nào bạn cảm thấy mình bị thiệt thòi vì mang danh Kitô hữu? Khi cân đo đong đếm những gì mình có được và phải từ chối khi sống đúng bản chất của một người môn đệ Chúa Giê-su bàn cân của bạn thể hiện điều gì?
    Đạt (12–16). Kitô hữu giống như những người chạy không chịu nhìn xung quanh hoặc nhìn lại phía sau nhưng vẫn luôn chạy với đôi mắt hướng về mục tiêu. Nhìn lại những thành công hay thất bại trong quá khứ, hoặc nhìn xung quanh để xem những gì người khác đang làm hoặc nói, đó là ta đang mời thất bại đến. Dt 12: 1–2. Đâu là mục tiêu phía trước cho cuộc "maraton" của cuộc đời bạn?
    Khóc (17–19). Đây là lần đề cập duy nhất về những giọt nước mắt trong một bức thư dành cho niềm vui. Phao-lô khóc thương những người xưng mình là Kitô hữu nhưng chỉ sống để thỏa mãn bản thân. Thay vì mang tâm tình của Đức Kitô, họ suy nghĩ theo kiểu của thế gian, và những người đang ở với chúng ta hôm nay. Thánh Phaolô khóc thương cho những người Kitô hữu, còn bạn, bạn có đang khóc vì điều gì?
    Đang tìm kiếm (20–21). Phao-lô ngước lên và háo hức mong chờ ngày Chúa trở lại. Đức Kitô đã chăm sóc quá khứ của Thánh nhân (c. 13), và Ngài cũng sẽ chăm sóc tương lai của Thánh nhân. Và đối với hiện tại của Phao-lô, sự tự tin của ngài là khi biết rằng “Anh ấy có thể!” (câu 21). Đâu là điều bạn mong chờ trong giai đoạn này: một đối tượng, một cơ hội,... hay Đấng là cùng đích của cuộc đời mỗi người chúng ta?

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 2 - Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê

Duy trì sự hợp nhất trong tinh thần khiêm nhường
(1) Nếu quả thật sự liên kết với Ðức Kitô đem lại cho chúng ta một niềm an ủi, nếu tình bác ái khích lệ chúng ta, nếu chúng ta được hiệp thông trong Thần Khí, nếu chúng ta sống thân tình và biết cảm thương nhau, (2) thì xin anh em hãy làm cho niềm vui của tôi được trọn vẹn, là hãy có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau. (3) Ðừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. (4) Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác. (5) Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như chính Ðức Kitô Giêsu.
(6) Ðức Giêsu Kitô
vốn dĩ là Thiên Chúa
mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa,
(7) nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang
mặc lấy thân nô lệ,
trở nên giống phàm nhân
sống như người trần thế.
(8) Người lại còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,
chết trên cây thập tự.
(9) Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người
và tặng ban danh hiệu
trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu.
(10) Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giêsu,
cả trên trời dưới đất
và trong nơi âm phủ,
muôn vật phải bái quỳ;
(11) và để tôn vinh Thiên Chúa Cha,
mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng:
"Ðức Giêsu Kitô là Chúa".
Lo sao cho được ơn cứu độ
(12) Ấy vậy, anh em thân mến, anh em là những người luôn luôn vâng phục không những khi tôi có mặt, mà nhất là bây giờ, khi tôi vắng mặt, anh em hãy biết run sợ mà gắng sức lo sao cho mình được cứu độ. (13) Vì chính Thiên Chúa tác động đến ý chí cũng như hành động của anh em do lòng yêu thương của Người. (14) Anh em hãy làm mọi việc mà đừng kêu ca hay phản kháng. (15) Như thế, anh em sẽ trở nên trong sạch, không ai chê trách được điều gì, và sẽ trở nên những con người vẹn toàn của Thiên Chúa, giữa một thế hệ gian tà, sa đọa. Giữa thế hệ đó, anh em phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời, (16) là làm sáng tỏ Lời ban sự sống, để tôi được hiên ngang hãnh diện trong ngày Ðức Kitô quang lâm, vì tôi đã không chạy uổng công và đã không lao nhọc vô ích.(17) Nhưng nếu tôi phải đổ máu ra hợp làm một với hy lễ mà anh em lấy đức tin dâng lên Chúa, thì tôi vui mừng và cùng chia sẻ niềm vui với tất cả anh em. (18) Anh em cũng vậy, anh em hãy vui lên và cùng chia sẻ niềm vui với tôi.
Sứ mạng của ông Ti-mô-thê và ông Ê-páp-rô-đi-tô
(19) Nhờ Chúa Giêsu, tôi hy vọng có thể sớm cử anh Timôthê đến với anh em, để chính tôi cũng được an tâm vì được biết tin tức về anh em. (20) Chẳng có ai khác cùng chia sẻ một tâm tình với tôi và tận tâm lo lắng cho anh em. (21) Thật vậy, ai nấy đều tìm lợi ích cho mình, chứ không tìm lợi ích cho Ðức Kitô Giêsu. (22) Anh em biết: anh Timôthê đã chứng tỏ mình là người có giá trị, bởi vì anh ấy đã cùng với tôi phục vụ Tin Mừng, như con với cha. (23) Vậy, tôi hy vọng sẽ cử anh ấy đi, ngay khi thấy rõ số phận tôi ra sao. (24) Vả lại, nhờ ơn Chúa, tôi tin tưởng sắp được đích thân đến thăm anh em.
(25) Tôi nghĩ cần phải trả anh Êpáprôđitô về cho anh em. Anh ấy đã từng là một người anh em, một cộng sự viên, một chiến hữu của tôi, người mà anh em đã gửi đến giúp tôi trong lúc túng cực. (26) Anh ấy rất mong mỏi gặp lại tất cả anh em, lo âu vì anh em đã biết tin anh lâm bệnh. (27) Thật vậy, anh ấy ốm nặng gần chết; nhưng Thiên Chúa đã thương xót anh, không những thương xót anh mà còn thương xót cả tôi nữa, để tôi khỏi buồn phiền vì hết chuyện này đến chuyện khác. (28) Do đó, tôi vội cho anh ấy trở về, để anh em được vui khi gặp lại anh, và chính tôi cũng bớt buồn phiền. (29) Vì Chúa, anh em hãy hết sức vui mừng đón tiếp anh. Anh em hãy quý trọng những người như thế; (30) chính vì làm việc cho Ðức Kitô mà anh đã suýt chết, đã liều mạng sống để thay thế anh em, khi anh em không đến giúp tôi được. 
CHIA SẺ


Nhìn ra ngoài (c.1-11). Đức Ki-tô là khuôn mẫu cho cuộc sống và phục vụ của người Ki-tô hữu bởi vì Ngài nghĩ trước hết cho những người khác, chứ không phải cho chính Ngài. Bạn có nhìn đến những điều người khác quan tâm, hay bạn chỉ nghĩ về chính mình? Bạn có thái độ của người tôi tớ của Đức Giê-su Ki-tô, sẵn sàng hy sinh vì người khác? Liệu bạn có để chính mình ra nên không để người khác được tràn đầy?
Thực hiện (c.12-16). Khi bạn khuất phục Đức Chúa, Ngài hoạt động nơi bạn và bạn thực thi; theo cách này, bạn hoàn tất kế hoạch của Ngài cho cuộc đời của bạn (Ep 2:10). Thiên Chúa không thể chiếu sáng qua bạn cho đến khi Ngài hoạt động bên trong bạn, vì thế hãy để Ngài có cách thức của Ngài. Bạn là ánh sáng trong thế giới tối tăm, một vận động viên chạy về phía trước mang Lời hằng sống cho một thế giới chết. Bạn có nhận ra những hoạt động của Thiên Chúa nơi cuộc sống của bạn, để thực thi một sứ mạng nào đó, và sứ mạng đó hiện giờ là gì?
Dâng lễ (c.17-30). Hình ảnh ở đây của người dâng lễ, dâng lễ trên bàn thờ (Ds 15:1-10). Phao-lô đã sẵn sàng để dâng lên chính cuộc sống mình vì Đức Chúa và Giáo hội, và thực hiện điều đó một cách vui sướng. Timôthê và Êpáprôđitô có cùng một thái độ phục vụ và hy sinh, trao ban chính mình vì người khác. Lễ dâng của bạn trong ngày hôm nay là gì?

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 1 - Thư Gửi Tín Hữu Phi-Líp-Phê

 Lời chào thăm
(1) Chúng tôi, Phaolô và Timôthê, là những tôi tớ của Ðức Kitô Giêsu, kính gửi toàn thể các thánh trong Ðức Kitô Giêsu ở Philípphê, củng kính gửi các vị giám quản và trợ tá. (2) Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta và Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an.
Tạ ơn và cầu nguyện
(3) Tôi cảm tạ Thiên Chúa của tôi, mỗi lần nhớ đến anh em. (4) Tôi luôn vui sướng mỗi khi cầu nguyện cho anh em hết thảy, (5) vì từ buổi đầu cho đến nay, anh em đã góp phần vào việc rao giảng Tin Mừng. (6) Tôi tin chắc rằng: Ðấng đã bắt đầu thực hiện nơi anh em một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn thành cho đến ngày Ðức Kitô Giêsu quang lâm. (7) Tôi có những tâm tình như thế đối với tất cả anh em, đó là điều hợp lý, bởi vì tôi mang anh em trong lòng tôi. Khi tôi bị xiềng xích, cũng như lúc tôi bênh vực và củng cố Tin Mừng, anh em đều thông phần vào ân sủng tôi đã nhận được. (8) Có Thiên Chúa làm chứng cho tôi: tôi hết lòng yêu quý anh em tất cả, với tình thương của Ðức Kitô Giêsu. (9) Ðiều tôi khẩn khoản nài xin, là cho lòng mến của anh em ngày thêm dồi dào, khiến anh em được ơn hiểu biết và tài trực giác siêu nhiên, (10) để nhận ra cái gì là tốt hơn. Tôi cũng xin cho anh em được nên tinh tuyền và không làm gì đáng trách, trong khi chờ đợi ngày Ðức Kitô quang lâm. (11) Như thế, anh em sẽ đem lại hoa trái dồi dào là sống một đời công chính nhờ Ðức Giêsu Kitô, để tôn vinh và ngợi khen Thiên Chúa.
Hoàn cảnh của thánh Phaolô
(12) Thưa anh em, tôi muốn anh em biết là những gì xảy đến cho tôi thật ra đã giúp cho Tin Mừng được tiến triển, (13) đến nỗi tại dinh vua quan cũng như ở mọi nơi khác, người ta đều hiểu rõ là chính vì Ðức Kitô mà tôi mang xiềng xích. (14) Vì thấy tôi bị xiềng xích, phần đông anh em có lòng tin cậy vào Chúa đã tỏ ra bạo dạn hơn để rao giảng lời Thiên Chúa mà không chút sợ hãi. (15) Ðã hẳn, có những kẻ rao giảng về đức Kitô vì lòng ganh tị và tranh chấp, song những người khác lại làm công việc đó vì ý ngay lành. (16) Những người này làm vì bác ái, bởi họ biết rằng tôi được chỉ định để lo bênh vực Tin Mừng. (17) Còn những người kia thì loan báo Ðức Kitô vì tính ưa tranh giành, họ không có lòng ngay, tưởng làm như thế là gây thêm khổ cho tôi, trong lúc tôi bị xiềng xích.(18) Nhưng không sao đâu! Dù thế nào đi nữa với ý lành hay ý xấu, miễn là Ðức Kitô được rao giảng là tôi mừng rồi. Và tôi sẽ còn mừng nữa, (19) bởi vì tôi biết rằng điều ấy sẽ giúp cho tôi đạt được ơn cứu độ, nhờ lời cầu nguyện của anh em, và nhờ Thần Khí của Ðức Giêsu Kitô phù trợ. (20) Ðó là điều tôi đợi chờ và hy vọng. Sẽ không có gì làm cho tôi phải hổ thẹn, trái lại tôi hoàn toàn vững tin. Bây giờ cũng như mọi lúc, Ðức Kitô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết: (21) vì đối với tôi, sống là Ðức Kitô, và chết là một mối lợi. (22) Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. (23) Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng: ao ước của tôi là ra đi để được ở với Ðức Kitô, điều này tốt hơn bội phần: (24) nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em. (25) Và tôi biết chắc rằng tôi sẽ ở lại và ở bên cạnh tất cả anh em để giúp anh em tấn tới và được hưởng niềm vui đức tin mang lại cho anh em. (26) Như thế, trong Ðức Kitô Giêsu, anh em càng có lý do để hãnh diện về tôi, khi tôi lại đến gặp anh em.
Chiến đấu cho đức tin
(27) Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Ðức Kitô. Như thế, dù tôi có đến thăm anh em hay vắng mặt đi nữa, tôi vẫn muốn được nghe người ta nói về anh em là anh em luôn đứng vững, cùng chung một tinh thần, một lòng một dạ cùng nhau chiến đấu vì đức tin mà Tin Mừng mang lại cho anh em. (28) về bất cứ điều gì, đừng sợ những kẻ chống đối anh em: đó là dấu chỉ cho thấy họ sẽ bị hư vong, còn đối với anh em, thì lại là dấu chỉ của ơn cứu độ. Ðiều ấy là ân huệ Thiên Chúa ban. (29) Quả thế, nhờ Ðức Kitô, anh em đã được phúc chẳng những là tin vào Người, mà còn được chịu đau khổ vì Người. (30) Nhờ vậy, anh em được tham dự cùng một cuộc chiến mà anh em đã thấy tôi phải đương đầu trước kia, và nay anh em nghe biết là tôi vẫn còn tiếp tục.
DẪN  NHẬP
    Được thành lập trong chuyến hành trình truyền giáo thứ hai của Phao-lô (Cv 16), giáo đoàn Phi-líp-phê là nguồn vui thực sự đối với Thánh Nhân. Nghe tin Phao-lô làm tù nhân ở Rô-ma, các tín hữu Phi-líp-phê đã gửi đến một quà tặng tình yêu đặc biệt; và trong lá thư này, Phao-lô viết để bày tỏ lời tri ân. Ngài cũng viết để giải thích lý do tại sao Epaphroditus, sứ giả của họ, đã bị trì hoãn và khuyến khích các tín đồ làm việc cùng nhau để mang lại sự hiệp thông trong giáo hội.
    Chủ đề quan trọng của thư này là Chúa Giê Su Kitô và sứ mạng loan báo Tin Mừng của Ngài. Đức Kitô là thông điệp của sứ mạng chúng ta (ch.1) cũng như là hình mẫu(ch.2), là động lực (Ch.3), và là phương tiện (ch.4). Chủ đề về niềm vui cũng được dệt nên xuyên suốt trong bức thư. Bất chấp những hoàn cảnh khó khăn của mình, thánh Phao-lô vui mừng trong Chúa và thúc giục độc giả của mình làm như vậy. Sau hết, niềm vui của Đức Chúa là sức mạnh để những người Kitô hữu phục vụ (Nkm 8:10). 
 
CHIA SẺ

Phao-lô đã viết, “Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô” (c.21). Nhưng ngài đã làm nhiều hơn là viết câu tuyên bố này; ngài đã sống. Đức Giê-su Ki-tô được đề cập đến mười tám lần trong chương này và được thấy là liên quan đến nhiều khía cạnh trong cuộc đời của Phao-lô.
Những người bạn của ngài (c.1-11). Phao-lô đã yêu mến các thánh ở Philiphê; ngài đã nghĩ đến họ, cầu nguyện cho họ, và mong được gặp họ. Đức Ki-tô đã làm cho tình bạn này khả thể. Những người đói khi gặp thức ăn sẽ khiến họ nên sinh động, những người nghiện mua sắm khi nghe giảm giá sẽ làm cho họ nên sinh động. Trong tư cách là một người Ki-tô hữu điều gì làm cho bạn trở nên sinh động trong cuộc sống của mình?
Những hoàn cảnh của ngài (c.12-18). Phao-lô là một tù nhân không phải của người Rô-ma nhưng là tù nhân của Đức Giê-su Ki-tô, và những sợi xích là “trong Đức Ki-tô” (c.13). Phao-lô đang thực hành điều ghi trong Rm 8:28- và điều đó đã hoạt động tốt! Bạn có nghĩ đến Đức Ki-tô đầu tiên khi gặp những hoàn cảnh khó khăn?
Tương lai của ngài (c.19-26). Cuộc đời của Phao-lô toàn nguy hiểm; nếu ngài thua cuộc trong phiên tòa, ngài có thể bị án tử như một kẻ thù của người Rô-ma. Nhưng khi Đức Ki-tô là cuộc sống của bạn, sự chết không còn là kẻ thù của bạn; và bạn có sự bảo chứng được nên một với Đức Ki-tô khi cuộc sống kết thúc. Đâu là bảo chứng cho cuộc sống của bạn, tương lai của bạn hướng về đâu, và bạn có thấy an tâm khi hướng về tương lai của đời mình?
Những kẻ thù của ngài (c.27-30). Khi bạn đau khổ, bạn đau khổ vì Đức Ki-tô; và bạn không cần phải sợ hãi kẻ thù của mình. Một điều sống còn đó là dân Thiên Chúa hiệp nhất trong Đức Ki-tô và đối lập với kẻ thù, chứ không phải đối lập nhau! Đâu là thái độ của bạn khi đối diện với những kẻ đối lập với Đức Ki-tô, và cách bạn hiệp nhất với những người bạn khác của Đức Ki-tô trong cuộc chiến thiêng liêng của mình như thế nào?