Hiển thị các bài đăng có nhãn 34. Ða-ni-en. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 34. Ða-ni-en. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

CHƯƠNG 14 - ĐA-NI-EN

 2. Thần Ben Và Con Rắn 
Ông Ða-ni-en và các tư tế của thần Ben
1 Sau khi vua Át-ty-a-ghê về sum họp với tổ tiên, Ky-rô, vua Ba-tư, lên trị vì vương quốc. 2 Ông Ða-ni-en là cận thần của vua và được vua nể vì hơn mọi thân hữu khác. 3 Người Ba-by-lon có một tượng thần tên là Ben. Mỗi ngày, người ta phải tốn mất hơn sáu tạ bột mì thượng hảo hạng, bốn mươi con chiên và chừng hai trăm năm mươi lít rượu cho tượng thần đó. 4 Nhà vua sùng bái tượng thần và ngày ngày vẫn đến thờ lạy. Còn ông Ða-ni-en thì thờ lạy Thiên Chúa của mình. 5 Vua nói với ông: "Tại sao ngươi không thờ lạy thần Ben?" Ông đáp: "Bởi vì hạ thần không sùng bái những tượng thần do bàn tay con người làm ra, mà chỉ sùng bái Thiên Chúa hằng sống, Ðấng đã tạo dựng trời đất và nắm chủ quyền trên mọi xác phàm." 6 Vua liền nói: "Ngươi không tin rằng thần Ben là một vị thần hằng sống sao? Ngươi chẳng thấy tất cả những gì ngài ăn, ngài uống mỗi ngày sao?" 7 Ông Ða-ni-en vừa cười vừa nói: "Tâu đức vua, xin ngài chớ lầm! Thần ấy bên trong là đất sét, bên ngoài là đồng và chẳng bao giờ ăn uống." 8 Vua giận dữ, triệu các tư tế lại và bảo: "Nếu các ngươi không nói cho ta biết ai ăn của cúng đó, thì các ngươi sẽ phải chết; còn nếu các ngươi chứng minh được là thần Ben dùng những của ấy, thì Ða-ni-en sẽ phải chết, vì y đã nói phạm đến thần Ben." 9 Ông Ða-ni-en thưa với vua: "Xin đức vua cứ làm như lời ngài đã nói!" Số các tư tế của thần Ben là bảy mươi, không kể vợ con họ. 10 Vua cùng với ông Ða-ni-en tới đền thờ thần Ben. 11 Các tư tế của thần Ben thưa với vua: "Bây giờ các bề tôi đây xin ra ngoài. Còn ngài, tâu đức vua, xin ngài cho dọn các thức ăn và cho đem rượu pha tới, rồi xin ngài đóng cửa và lấy ấn của đức vua mà niêm phong lại. Sáng mai khi ngài đến mà không thấy là thần Ben đã dùng mọi của cúng rồi, thì các bề tôi đây sẽ phải chết; bằng không, thì tên Ða-ni-en, kẻ nói dối nhằm hại các bề tôi đây, sẽ phải chết." 12 Họ vững tâm khi nghĩ đến con đường bí mật đã được mở ra ở dưới bàn, là con đường họ vẫn quen vào để mang của cúng đi. 13 Khi những người ấy đã ra ngoài và vua đã cho dọn thức ăn dâng thần Ben, 14 thì ông Ða-ni-en truyền cho các tiểu đồng của ông đem tro rải khắp đền thờ, chỉ một mình vua thấy mà thôi. Sau đó, họ đi ra, đóng cửa lại, lấy ấn của vua mà niêm phong, rồi ra về. 15 Ðêm ấy, theo thói quen, các tư tế đã cùng với vợ con tới đó và ăn uống sạch. 16 Sáng hôm sau, vua cùng với ông Ða-ni-en đến sớm. 17 Vua hỏi: "Này Ða-ni-en, dấu niêm phong có còn nguyên không? " Ông đáp: "Thưa đức vua, vẫn còn nguyên." 18 Khi vừa mở cửa ra và nhìn lên bàn, vua liền kêu lớn tiếng: "Lạy thần Ben, ngài thật cao cả! Ngài chẳng lừa dối ai bao giờ!" 19 Ông Ða-ni-en cười và giữ vua lại, không để vua đi vào bên trong. Rồi ông nói: "Xin đức vua coi nền nhà và xem đây là những vết chân của ai." 20 Vua nói: "Ta thấy vết chân đàn ông, đàn bà và con trẻ." 21 Bấy giờ vua nổi cơn thịnh nộ, truyền bắt giữ các tư tế và vợ con họ. Họ chỉ cho vua thấy những cửa bí mật đưa họ vào dùng những thức ăn đặt trên bàn. 22 Vua ra lệnh giết họ, rồi giao tượng thần Ben cho ông Ða-ni-en. Ông đã phá huỷ tượng và đền thờ thần Ben. 
Ông Ða-ni-en giết con rắn
23 Bấy giờ có một con rắn lớn được dân Ba-by-lon sùng bái. 24 Vua nói với ông Ða-ni-en: "Ngươi không thể nói rằng đây không phải là một vị thần hằng sống! Vậy hãy thờ lạy ngài đi!" 25 Ông Ða-ni-en thưa: "Hạ thần thờ lạy Chúa là Thiên Chúa của hạ thần, vì Người mới là Thần Hằng Sống. Phần ngài, tâu đức vua, nếu ngài cho phép, thần sẽ giết con rắn mà chẳng cần gươm đao hay gậy gộc." 26 Vua nói: "Ta cho phép nhà ngươi." 27 Ông Ða-ni-en lấy nhựa dính, mỡ và lông thú, nấu tất cả với nhau, vo thành những viên nhỏ, rồi ném vào miệng con rắn. Ăn xong, con rắn liền bể bụng. Bấy giờ ông Ða-ni-en nói: "Hãy coi, đồ các ngươi sùng bái đó!" 28 Nghe thế, dân Ba-by-lon hết sức giận dữ; họ hợp nhau chống lại nhà vua và nói: "Nhà vua đã trở thành người Do-thái mất rồi! Ông ta đã phá huỷ tượng thần Ben, giết xà thần và hạ sát các tư tế." 29 Họ đến gặp vua và nói: "Yêu cầu vua nộp Ða-ni-en cho chúng tôi; nếu không, chúng tôi sẽ giết vua và cả hoàng gia nữa." 30 Vua thấy mình bị dồn ép quá mức, nên buộc lòng phải nộp ông Ða-ni-en cho họ. 
Ông Ða-ni-en trong hầm sư tử
31 Họ đẩy ông Ða-ni-en vào hầm sư tử và ông đã ở đó sáu ngày. 32 Trong hầm, có bảy con sư tử. Trước kia, mỗi ngày người ta vất cho chúng hai xác người và hai con cừu. Nhưng nay người ta không vất gì cho chúng nữa, để chúng ăn thịt ông Ða-ni-en.
33 Bấy giờ ngôn sứ Kha-ba-cúc đang ở Giu-đê. Ông nấu canh, bẻ nhỏ bánh cho vào giỏ, rồi đem ra đồng cho thợ gặt. 34 Thiên sứ của Ðức Chúa bảo ông Kha-ba-cúc: "Hãy đem bữa ăn của ngươi đến Ba-by-lon cho Ða-ni-en đang ở trong hầm sư tử." 35 Ông Kha-ba-cúc nói: "Thưa ngài, tôi chưa hề thấy Ba-by-lon bao giờ, cũng chẳng biết hầm sư tử ở đâu?" 36 Thiên sứ của Ðức Chúa nắm đầu, túm lấy tóc ông, rồi dùng sức mạnh của thần khí, đem ông đến Ba-by-lon, để trên miệng hầm. 37 Ông Kha-ba-cúc gọi to: "Ða-ni-en, Ða-ni-en, hãy nhận lấy bữa ăn Thiên Chúa gửi đến cho ông đây!" 38 Ông Ða-ni-en nói: "Lạy Thiên Chúa, Ngài đã nhớ đến con và không bỏ rơi những kẻ yêu mến Ngài." 39 Ông Ða-ni-en đứng dậy ăn. Còn Thiên sứ của Thiên Chúa thì tức khắc đưa ông Kha-ba-cúc trở về nơi ông ở.
40 Ngày thứ bảy, vua đến khóc ông Ða-ni-en. Vua tới miệng hầm và ngó vào, thì thấy ông Ða-ni-en đang ngồi ở đó. 41 Vua liền kêu lớn tiếng rằng: "Lạy Chúa là Thiên Chúa của Ða-ni-en, Ngài là Ðấng Cao Cả. Ngoài Ngài ra, chẳng có thần nào khác!" 42 Rồi vua cho người kéo ông Ða-ni-en ra khỏi hầm. Còn những kẻ toan hại ông, thì vua cho tống vào đó. Tức thì chúng bị sư tử xé xác trước mặt vua.
CHIA SẺ

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

CHƯƠNG 13 - ĐA-NI-EN

III. Phụ Trương
1. Bà Su-San-Na Và Phán Quyết Của Ông Ða-Ni-En 
1 Có một người ở tại Ba-by-lon, tên là Giô-gia-kim. 2 Ông lấy vợ tên là Su-san-na. Bà là con gái ông Khen-ki-gia; bà rất xinh đẹp và kính sợ Chúa. 3 Cha mẹ bà là người công chính, đã dạy dỗ con gái theo Luật Mô-sê. 4 Ông Giô-gia-kim là người rất giàu, ông có một khu vườn bên cạnh nhà. Người Do-thái thường đến nhà ông, vì ông có thế giá hơn mọi người. 5 Năm ấy, người ta đặt hai kỳ mục chọn trong dân làm thẩm phán. Ðấng Chí Tôn đã phán về họ rằng: "Từ Ba-by-lon, đã phát xuất sự gian tà do những kỳ mục, những thẩm phán có vẻ như cai trị dân." 6 Những kỳ mục này thường lui tới nhà ông Giô-gia-kim. Tất cả những ai có việc gì cần xét xử thì đến gặp họ. 7 Giữa trưa, khi dân đã rút lui, bà Su-san-na vào đi dạo trong vườn của chồng. 8 Hai kỳ mục thấy bà mỗi ngày vào đi dạo, thì sinh lòng ham muốn. 9 Họ để tâm trí ra đồi bại, quay mắt đi để khỏi nhìn lên trời cao và chẳng nhớ đến những phán quyết công minh của Thiên Chúa. 10 Cả hai người đều đắm đuối say mê bà, nhưng họ không cho nhau biết vết thương lòng của mình, 11 bởi vì họ xấu hổ không dám tỏ bày lòng ham muốn chiếm được bà. 12 Ngày ngày, họ nôn nao rình rập, mong nhìn thấy bà. 13 Một hôm, họ nói với nhau: "Ðến giờ ăn trưa rồi, ta đi về nhà thôi!" Thế rồi họ bước ra và chia tay. 14 Nhưng sau đó, ông nào cũng trở lui và cả hai lại gặp nhau ở chỗ cũ. Khi đôi bên gạn hỏi nhau, họ mới thú nhận lòng ham muốn của mình. Và bấy giờ họ đồng lòng tìm dịp gặp bà lúc bà ở một mình. 15 Họ đang nóng lòng chờ dịp thuận lợi, thì một hôm, bà Su-san-na đi vào vườn như các ngày trước, chỉ có hai tớ gái theo hầu. Vì trời nóng, bà muốn tắm trong vườn. 16 Ở đó, chẳng có ai, ngoại trừ hai kỳ mục đang ẩn núp và rình xem. 17 Bà bảo các tớ gái: "Ðem cho ta dầu và thuốc thơm, rồi đóng cửa vườn lại để ta tắm." 18 Các tớ gái làm như bà nói: các cô đóng cửa lại, đi ra phía cửa hông để lấy những thứ bà yêu cầu. Nhưng các cô không biết là các kỳ mục đang ẩn núp trong vườn.
19 Các cô vừa ra khỏi đó, thì hai kỳ lão liền chồm dậy, nhào tới chỗ bà 20 và nói: "Này cửa vườn đã đóng; chẳng ai thấy chúng ta đâu. Chúng tôi thèm muốn bà, bằng lòng trao thân cho chúng tôi đi! 21 Nếu không, chúng tôi sẽ làm chứng tố cáo rằng có một thanh niên ở với bà, và vì thế bà đã cho các tớ gái đi khỏi đây." 22 Bà Su-san-na thở dài não nuột và nói: "Tôi bị khốn tứ bề! Quả thật, nếu làm thế, tôi sẽ phải chết; còn nếu không làm, tôi cũng không thoát khỏi tay các ông. 23 Nhưng thà không làm gì cả mà sa vào tay các ông, còn hơn là phạm tội trước mặt Chúa!" 24 Bà Su-san-na liền kêu lớn tiếng và hai kỳ lão cũng la lên để hại bà. 25 Một ông chạy ra mở cửa vườn. 26 Khi nghe tiếng kêu trong vườn, các gia nhân đổ xô vào cửa bên hông, để xem sự gì đã xảy ra cho bà. 27 Và sau khi các kỳ lão kể lại chuyện đó, các tôi tớ rất lấy làm hổ thẹn, vì chưa bao giờ nghe nói như thế về bà Su-san-na.
28 Hôm sau, dân chúng tụ họp ở nhà ông Giô-gia-kim chồng bà. Hai kỳ lão kia cũng đến đó, lòng đầy gian ý hại bà, để làm cho bà phải chết. 29 Họ nói trước mặt dân chúng: "Hãy sai người đi tìm Su-san-na, con gái ông Khen-ki-gia, vợ ông Giô-gia-kim." Rồi người ta cho người đi tìm bà.30 Bà cũng đến đó với cha mẹ, con cái và tất cả thân nhân. 31 Bà Su-san-na rất là duyên dáng, nhan sắc mặn mà. 32 Vì bà che khăn, nên các tên khốn kiếp đó bắt phải lột khăn ra để ngắm nhan sắc của bà cho thoả. 33 Mọi người thân cũng như tất cả những ai thấy bà, đều khóc. 34 Từ giữa đám dân, hai kỳ lão đó đứng dậy đặt tay lên đầu bà. 35 Còn bà thì vừa khóc vừa ngước mắt lên trời, vì bà đầy lòng trông cậy vào Chúa. 36 Các kỳ lão nói: "Chúng tôi đang dạo chơi một mình trong vườn, thì mụ này đã vào với hai tớ gái, đóng cửa vườn lại, rồi cho các tớ gái đi ra. 37 Một gã thanh niên núp sẵn ở đó, đến bên mụ và nằm với mụ. 38 Lúc ấy, chúng tôi đang ở một góc vườn, thấy chuyện đồi bại, liền chạy tới. 39 Chúng tôi thấy chúng ăn nằm với nhau, nhưng không tóm được gã thanh niên, vì hắn khoẻ hơn chúng tôi, và đã mở cửa chạy mất. 40 Còn mụ này, chúng tôi bắt được và hỏi mụ ta xem gã thanh niên kia là ai. 41 Nhưng mụ không chịu nói cho chúng tôi. Chúng tôi xin làm chứng về những điều ấy."
42 Nhưng bà Su-san-na kêu lớn tiếng rằng: "Lạy Thiên Chúa hằng hữu, Ðấng am tường những điều bí ẩn và thấy hết mọi sự trước khi chúng xảy ra, 43 Ngài biết là họ đã làm chứng gian hại con. Này con phải chết, tuy chẳng làm điều gì trong những điều họ đã vu cho con."
44 Chúa đã nghe tiếng bà kêu. 45 Trong lúc bà bị điệu đi hành hình, Thiên Chúa đã đánh động tâm trí thánh thiện của một thiếu niên tên là Ða-ni-en. 46 Thiếu niên đó kêu lớn tiếng rằng: "Tôi vô can trong vụ đổ máu người phụ nữ này!" 47 Toàn dân đều quay về phía cậu thiếu niên và hỏi: "Lời cậu vừa nói có nghĩa gì?" 48 Cậu đứng giữa họ và nói: "Các người ngu xuẩn đến thế sao, hỡi con cái Ít-ra-en? Các người đã lên án một người con gái Ít-ra-en mà không xét hỏi và cũng không biết rõ sự việc ra sao! 49 Hãy trở lại nơi xét xử, vì những người kia đã làm chứng gian để hại người phụ nữ này."
50 Toàn dân vội vàng trở lại đó, và các kỳ mục nói với Ða-ni-en: "Ðến đây, hãy ngồi giữa chúng tôi và cho chúng tôi biết ý kiến, vì Thiên Chúa đã cho cậu được khôn ngoan như bậc lão thành." 51 Ða-ni-en nói: "Hãy tách riêng họ ra, rồi tôi sẽ xét hỏi." 52 Sau khi họ đã bị tách ra rồi, Ða-ni-en gọi một trong hai kỳ mục lại và nói: "Hỡi con người già đời trong đường gian ác, tội lỗi xưa ông đã phạm, nay lại tái diễn: 53 ông đã xử bất công, kết án người vô can, tha bổng kẻ đắc tội, bất kể lời Chúa dạy: "Ngươi chớ giết người vô tội và người công chính. 54 Vậy bây giờ, nếu quả thật ông đã thấy bà kia, thì hãy nói ông đã thấy họ thông gian với nhau dưới cây nào? " Người ấy đáp: "Dưới cây trắc." 55 Ða-ni-en nói: "Ông đã nói dối trắng trợn khiến ông phải mất mạng, vì thiên sứ của Thiên Chúa đã nhận được án lệnh của Người là chặt ông làm đôi." 56 Sau khi cho người này ra, Ða-ni-en truyền dẫn người kia vào, rồi nói: "Hỡi nòi giống Ca-na-an, chứ không phải nòi giống Giu-đa, sắc đẹp đã mê hoặc ông, và tình dục đã làm cho ông ra hư hỏng. 57 Các ông đã hành động như thế với các con gái Ít-ra-en. Vì sợ, họ đã thông gian với các ông. Nhưng người con gái Giu-đa này đã không chịu nổi sự gian tà của các ông. 58 Vậy bây giờ, hãy nói cho tôi biết ông đã bắt quả tang họ thông gian với nhau dưới cây nào?" - Người ấy đáp: "Dưới cây dẻ." 59 Ða-ni-en mới bảo: "Cả ông nữa, ông cũng nói dối trắng trợn khiến ông phải mất mạng, vì thiên sứ của Thiên Chúa, tay cầm gươm, đang chờ để xẻ ông làm đôi nhằm tiêu diệt các ông."
60 Bấy giờ toàn thể cộng đồng lớn tiếng reo hò và chúc tụng Thiên Chúa, Ðấng cứu những kẻ trông cậy vào Người. 61 Rồi người ta quay lại chống hai kỳ lão, vì Ða-ni-en đã dựa vào lời chính miệng các ông nói mà thuyết phục họ là các ông đã làm chứng gian. 62 Theo luật Mô-sê, người ta giáng cho các ông hình phạt mà các ông định bắt người khác phải chịu, đó là giết các ông. Ngày ấy, máu người vô tội khỏi bị đổ oan. 63 Vợ chồng ông Khen-ki-gia cùng với con rể là Giô-gia-kim và mọi người thân thuộc đều ca ngợi Thiên Chúa về bà Su-san-na, con gái của họ, vì người ta đã không thấy điều gì bất xứng nơi bà.
64 Từ ngày ấy trở đi, cậu Ða-ni-en nên cao trọng trước mặt dân. 
CHIA SẺ

      Theo sách Kinh Thánh Cựu ước của anh em Tin Lành, sách Đa-ni-en không có các chương 13 và 14. Theo một số phân tích của các nhà chuyên môn thì chương 13 được viết bằng tiếng Hy lạp, chứ không phải bằng tiếng Do thái, do đó họ nghi rằng chương này được thêm vào sau này. Tuy nhiên, ngay từ ban đầu Giáo hội Công giáo vẫn luôn xem hai chương này là những bản văn được linh hứng và được sử dụng như Kinh Thánh từ thời Giáo hội sơ khai.
      Su-san-na đã không thỏa hiệp với sự dữ để bảo vệ mạng sống của mình. Thay vào đó cách sống trong sạch và công chính của bà để lại cho chúng ta một gương mẫu. Bà cũng một mực tin tưởng và phó thác vào sự giải thoát từ nơi Thiên Chúa. Từ kinh nghiệm của cuộc đời Su-san-na, thử thách và chiến thắng, bạn học được kinh nghiệm gì cho cuộc sống của mình?

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

CHƯƠNG 12 - ĐA-NI-EN

 1 "Thời đó, Mi-ca-en sẽ đứng lên. Người là vị chỉ huy tối cao, là đấng vẫn thường che chở dân ngươi. Ðó sẽ là thời ngặt nghèo chưa từng thấy, từ khi có các dân cho đến bây giờ. Thời đó, dân ngươi sẽ thoát nạn, nghĩa là tất cả những ai được ghi tên trong cuốn sách của Thiên Chúa. 
Sống lại và thưởng phạt
2 "Trong số những kẻ an nghỉ trong bụi đất, nhiều người sẽ trỗi dậy: người thì để hưởng phúc trường sinh, kẻ thì để chịu ô nhục và bị ghê tởm muôn đời. 3 Các hiền sĩ sẽ chói lọi như bầu trời rực rỡ, những ai làm cho người người nên công chính, sẽ chiếu sáng muôn đời như những vì sao.
4 Phần ngươi, Ða-ni-en, hãy giấu những lời này, hãy niêm cuốn sách lại cho đến thời cùng tận. Bấy giờ nhiều người sẽ đọc, và được hiểu biết thêm." 
Lời sấm được niêm phong
5 Tôi là Ða-ni-en, tôi nhìn xem, thì này: hai người khác đứng hai bên bờ sông, một người bên này, một người bên kia. 6 Một trong hai người nói với người kia mặc áo vải gai đứng trên mặt sông: "Cho đến bao giờ những điều kỳ lạ ấy mới chấm dứt?" 7 Tôi nghe tiếng nói của người mặc áo vải gai đứng trên mặt sông. Người ấy giơ tay phải, tay trái lên trời mà thề nhân danh Ðấng Hằng Sống: "Cho đến một thời, hai thời và nửa thời. Khi nào sức mạnh của dân thánh hết bị bẻ gãy, thì tất cả các điều ấy cũng sẽ hoàn tất." 8 Tôi nghe mà không hiểu. Tôi liền nói: "Thưa ngài, cuối cùng những điều ấy sẽ như thế nào?" 9 Người đáp: "Không sao, Ða-ni-en, những lời ấy được giữ kín và niêm phong cho đến thời cùng tận. 10 Nhiều kẻ sẽ được thanh luyện, tẩy trắng và thử bằng lửa. Ác nhân tiếp tục làm điều ác và không ai trong họ sẽ hiểu, còn hiền sĩ thì sẽ hiểu. 11 Từ thời lễ thường tiến bị bãi và đồ ghê tởm khốc hại được đặt lên, sẽ có một ngàn hai trăm chín mươi ngày. 12 Phúc thay ai kiên tâm chờ đợi suốt một ngàn ba trăm ba mươi lăm ngày. 13 Phần ngươi, hãy đi cho tới cùng. Ngươi sẽ được an nghỉ, rồi sẽ đứng lên lãnh phần dành cho ngươi khi thời gian chấm dứt."
CHIA SẺ

Hãy nhớ rằng những lời tiên tri này có giá trị với những người Do thái vào ngày sau hết. Nhưng những lời này cũng mang đến sự khích lệ cho tất cả dân Chúa trong mỗi thế hệ biết rằng Thiên Chúa là Đấng làm chủ tất cả và sẽ hoàn tất những mục đích của Ngài cho dù những thế lực của sự dữ có làm gì đi nữa.
Thiên Chúa bảo đảm với tôi tớ của Ngài rằng những người tín hữu đang sống sẽ được giải thoát (c.1) và những người chết sẽ được phục sinh sáng chói trong vinh quang (c.2; Mt 13:43). Bất kể những ảnh hưởng hay thử thách nào mà Thiên Chúa cho phép bạn trải nghiệm, Ngài vẫn tiếp tục điều khiển chúng.
Vậy đâu là những trách nhiệm của bạn? Tìm kiếm để đem những người khác về với Đấng Cứu Độ (c.3), bỏ lại những điều khó hiểu cho Chúa (c.8-9), lớn lên trong sự thánh thiện (c.10), đợi chờ Thiên Chúa và nghỉ ngơi trong Ngài (c.12-13). Đây chính là cách thức mà những lời tiên tri trong Kinh Thánh nên có sự ảnh hưởng trong cuộc sống cá nhân của bạn.
Tất cả những lời tiên tri này mang chúng ta quay về lại với điều then chốt, và cũng thực sự là điều then chốt của toàn bộ sách Đa-ni-en. Cuối cùng Thiên Chúa là Đấng điều khiển tất cả. Bạn có dám để cho Ngài điều khiển cuộc đời của bạn theo cách của Ngài, thay vì theo cách của bạn ?

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

CHƯƠNG 11 - ĐA-NI-EN

 1 Phần ta, năm thứ nhất đời vua Ða-ri-ô, người Mê-đi, ta đứng để trợ lực và bảo vệ người. 2 Này ta sắp báo cho ngươi biết sự thật. 
Những cuộc chiến đầu tiên giữa nhà Xê-lêu-cô và nhà La-gô
"Này đây sẽ có ba vua xuất hiện ở Ba-tư. Vua thứ tư sẽ trở nên giàu có, nhiều của cải hơn mọi người. Và khi của cải đã làm cho ông nên mạnh thì ông sẽ xúi giục mọi người chống lại vương quốc Gia-van. 3 Một vị vua hùng mạnh sẽ đứng lên thống trị một vương quốc rộng lớn, và sẽ mặc sức tung hoành. 4Nhưng ông vừa đứng lên thì vương quốc của ông đã bị tan vỡ và phân chia theo hướng gió bốn phương trời, song không phải cho dòng dõi ông, và cũng không rộng lớn như khi ông cai trị, vì vương quốc của ông sẽ bị nhổ tận rễ mà trao cho những người khác không thuộc dòng dõi ông.
5 Vua Phương Nam sẽ nên hùng mạnh. Nhưng một trong số các tướng lãnh của ông sẽ hùng mạnh hơn ông và thống trị một vương quốc rộng lớn hơn vương quốc của ông. 6 Ít năm sau, họ kết ước với nhau. Và để thi hành hiệp ước, công chúa Phương Nam được gả cho vua Phương Bắc. Nhưng công chúa sẽ không giữ vững được quyền lực, và cả dòng dõi nàng cũng sẽ không đứng vững. Chính nàng sẽ bị trao nộp cùng với những người đã đưa nàng tới, cả vua cha và chồng nàng nữa. Khi đến thời đến buổi, 7 một mầm non cùng gốc với nàng sẽ mọc lên thay thế vua cha. Nó sẽ tiến đánh đạo binh, vào thành trì kiên cố của vua Phương Bắc. Nó sẽ tấn công họ và chiến thắng. 8 Ngay cả các thần của họ, nó cũng bắt làm tù binh đem về Ai-cập cùng với các tượng đúc và những đồ vàng, bạc quý giá. Nó sẽ đứng xa vua Phương Bắc, án binh bất động vài năm. 9 Vua này sẽ đến vương quốc của vua Phương Nam, rồi trở về xứ mình.10 Các con ông sẽ chuẩn bị lâm chiến: họ chiêu mộ nhiều đoàn quân đông đúc. Một trong những người con đó sẽ kéo quân tràn xuống như nước lũ, dìm ngập hết, rồi quay trở lại. Và họ sẽ tấn công vào tận thành trì kiên cố của vua Phương Nam. 11 Bấy giờ vua Phương Nam phẫn nộ, xông ra giao chiến với vua Phương Bắc. Vua Phương Bắc chiêu mộ một đoàn quân đông đúc. Nhưng đám đông này lại rơi vào tay vua Phương Nam 12 và bị tiêu diệt. Vua Phương Nam sẽ sinh lòng kiêu ngạo. Ông hạ được hàng ngàn hàng vạn địch quân, nhưng không chiến thắng. 13 Vua Phương Bắc lại chiêu mộ một đoàn quân đông đúc hơn trước. Sau đó vài năm, ông đến, kéo theo một đạo binh lớn cùng với thật nhiều quân trang. 14 Vào thời ấy, nhiều người đứng lên chống lại vua Phương Nam. Những kẻ bạo động trong dân ngươi sẽ nổi lên để làm ứng nghiệm thị kiến, nhưng sẽ thất bại. 15 Vua Phương Bắc sẽ đến; ông sẽ xây tường đắp luỹ và chiếm được một thành kiên cố. Các lực lượng Phương Nam sẽ không đương đầu nổi, đoàn quân tinh nhuệ cũng chẳng có sức đương đầu. 16 Vua Phương Bắc đến đánh sẽ mặc sức tung hoành; không có ai đương đầu nổi với ông. Ông sẽ dừng lại ở Xứ Huy Hoàng và nắm quyền sinh sát trong tay. 17 Ông có ý định dùng võ lực chiếm toàn vương quốc ấy, nên mới ký hoà ước với vua Phương Nam và gả công chúa cho vua này nhằm huỷ diệt vương quốc ấy. Nhưng chuyện đó sẽ không thành, sẽ không xảy ra cho ông. 18 Ông sẽ quay mặt hướng về miền duyên hải và sẽ chiếm được nhiều vùng. Nhưng một tướng lãnh sẽ chấm dứt hành động xấc xược của ông mà không để cho ông trả đũa.
19 Ông sẽ quay mặt hướng về các thành trì kiên cố của xứ ông, nhưng ông sẽ lảo đảo, rồi té nhào, người ta không còn gặp thấy ông nữa. 20 Sẽ có người đứng lên thay ông. Người ấy sẽ phái kẻ thu thuế đến nơi vinh quang của vương quốc. Nhưng một vài ngày sau, người ấy sẽ bị bẻ gãy, không phải vì giận dữ cũng không phải vì chiến trận. 
An-ti-ô-khô Ê-pi-pha-nê
21 "Kẻ đứng lên thay ông là một tên bỉ ổi. Người ta sẽ không trao vương quyền cho y, nhưng y sẽ đến bất ngờ và dùng xảo kế đoạt ngai vua. 22 Quân xâm lăng như nước lũ tràn vào lại bị cuốn trôi đi trước mặt y và bị tan rã; ngay cả người đứng đầu giao ước cũng chịu chung một số phận. 23 Nhờ những cuộc liên minh với y, y sẽ dùng mưu mà hành động, và ngày càng mạnh thêm dù chỉ có ít thuộc hạ. 24 Y sẽ bất ngờ đi đến những vùng phì nhiêu trong tỉnh và làm những gì mà cha ông và tổ tiên chẳng hề làm. Chiến lợi phẩm, của đã chiếm đoạt và tài sản, y sẽ đem phân phát cho các thuộc hạ; y mưu tính đánh các thành trì, nhưng chỉ được một thời gian thôi.
25 Y dốc toàn tâm toàn lực, đem một đạo quân lớn chống lại vua Phương Nam. Vua này cũng sẽ dẫn một đạo quân lớn, hết sức hùng hậu, sẵn sàng lâm chiến, nhưng không đương đầu nổi, vì người ta mưu tính chống lại ông. 26 Những kẻ hưởng lộc của ông lại hại ông. Ðạo quân của ông sẽ bị đè bẹp. Những kẻ bị thương vong nằm la liệt ngổn ngang.
27 Cả hai vua đều tính chuyện gian ác trong lòng, nên tuy đồng bàn, họ cứ nói những lời dối trá với nhau. Nhưng chuyện đó sẽ không thành, vì còn phải chờ thời cùng tận vào lúc ấn định. 28 Vua Phương Bắc sẽ trở về xứ, mang theo một tài sản lớn, nhưng lòng y thì chống lại Giao Ước thánh. Y tung hoành, rồi trở về xứ. 29 Ðến thời đến buổi, y sẽ trở lại Phương Nam. Nhưng thời cuối sẽ không như thời đầu. 30 Tàu bè từ Kít-tim sẽ đến tấn công y. Y sẽ hoảng sợ, quay trở về và giận dữ chống lại Giao Ước thánh. Y sẽ tung hoành và một lần nữa lại thông đồng với những kẻ bỏ Giao Ước thánh.
31 Các lực lượng do y gửi đi sẽ xuất hiện và xúc phạm đến thánh điện vốn là thành trì kiên cố. Ở đó chúng sẽ bãi bỏ lễ tế thường tiến và đặt đồ ghê tởm khốc hại. 32 Những kẻ lơ là với Giao Ước thì bị y dùng xảo kế mà làm cho ra ô uế. Còn những con dân nhận biết Thiên Chúa của mình thì sẽ vững mạnh và ra tay hành động. 33 Những kẻ hiểu biết trong dân sẽ dạy dỗ nhiều người; nhưng họ sẽ ngã gục vì gươm đâm lửa đốt, sẽ bị đày ải, bị cướp bóc trong một thời gian. 34 Khi họ ngã gục, những kẻ đến trợ giúp họ thì ít, còn những kẻ liên kết với họ vì xảo quyệt thì nhiều. 35 Trong hàng những người hiểu biết, một số sẽ ngã gục để có những người được thử bằng lửa, được thanh luyện và tẩy trắng, cho đến thời cùng tận, vì còn phải chờ lúc đã ấn định. 36 Vua này sẽ mặc sức hoành hành, sẽ tự cao tự đại, tôn mình lên trên hết các thần. Y sẽ nói những điều kỳ quặc chống lại Thiên Chúa của chư thần. Y sẽ thành công cho đến khi thời thịnh nộ chấm dứt, vì điều đã quyết ắt sẽ thành. 37 Y sẽ không coi trọng các thần của tổ tiên, cũng như thần mà nữ giới sùng mộ, cũng không coi trọng bất cứ thần nào khác, vì y tôn mình lên trên hết tất cả. 38 Thay vào đó, y tôn kính thần của các thành trì kiên cố; thần mà tổ tiên y không biết đến, thì y lại dùng vàng bạc, đá quý và báu vật mà tôn kính. 39 Y sẽ củng cố các thành trì nhờ sự trợ giúp của thần xa lạ. Ai nhìn nhận thần đó thì y cho hưởng vinh hoa phú quý. Y đặt họ cai trị nhiều người và phân chia đất đai cho họ để thưởng công. 
B. Thời Cùng Tận 
Ngày tận số của kẻ bách hại
40 "Ðến thời cùng tận, vua Phương Nam sẽ chiến đấu chống lại tên bỉ ổi ấy. Vua Phương Bắc sẽ xông vào y như vũ bão cùng với chiến xa, kỵ binh và đông đảo tàu bè. Nhưng y sẽ kéo quân đến các nước, tràn ngập tất cả như thác lũ. 41 Y sẽ đến Xứ Huy Hoàng, và nhiều người sẽ ngã gục. Nhưng sẽ có những người thoát khỏi tay y, đó là người Ê-đôm, người Mô-áp và các phần tử ưu tú trong số con cái Am-mon. 42 Y sẽ tra tay hại các nước, ngay Ai-cập cũng không thoát khỏi. 43 Y sẽ chiếm lấy các kho vàng bạc và mọi đồ có giá của Ai-cập. Dân Li-by-a và dân Cút sẽ đi theo y. 44 Nhưng các tin đồn từ phương Ðông và phương Bắc sẽ làm y khiếp sợ. Y giận dữ lên đường để tàn sát, huỷ diệt nhiều sinh mạng. 45 Y sẽ dựng lều tại bản doanh trong một vùng nằm giữa biển và núi thánh của Xứ Huy Hoàng. Nhưng ngày tận số của y đã tới rồi mà chẳng có ai cứu giúp.
CHIA SẺ

Thiên Chúa mặc khải cho Đa-ni-en một tóm tắt về những gì có thể xảy ra cho dân Ngài lúc bấy giờ, rằng họ được khôi phục lại như một đất nước. Họ có thể không có một thời gian dễ dàng về điều này! Trong chương này mô tả những cuộc chiến mà quân đội các nước từ phía Bắc tham gia (Sy-ria) và miền Nam (Ai-cập) cũng như Hy lạp (c.3-4). Những từ lực lượng, quân đội, giận dữ, và âm mưu mô tả diễn tiến của lịch sử. Liệu những điều này có nhiều thay đổi trong thế giới hôm nay ?

Câu 36, thiên thần chuyển tới những ngày sau này và mô tả chương trình của kẻ Phản Ki-tô. Đọc 2 Thes 2 và Kh 13.

Liệu dân Chúa nên làm gì trong những lúc có xung đột và sự hủy diệt? Họ nên mạnh mẽ trong Chúa, và đón nhận những sự kiện đáng sợ bằng niềm tin, và chia sẻ sự thật với những người khác, cho dù có phải chịu bách hại và có thể đón nhận cái chết (c.32-33). Những lúc khó khăn thách đố những người tốt.

Trong chương này, 35 câu đầu nói về tương lai của Đa-ni-en, nhưng là lịch sử đối với chúng ta, 10 câu cuối cùng là tương lai của Đa-ni-en và cũng là tương lai của chúng ta ! Điều đó có ý nghĩa gì đối với bạn và bạn sẽ áp dụng nó trong đời sống của bạn như thế nào khi phải đương đầu với kẻ Phản Ki-tô ? Bạn đã gặp thấy hình bóng của kẻ Phản Ki-tô trong môi trường sống của bạn chưa ?

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

CHƯƠNG 10 - ĐA-NI-EN

4. Thị Kiến Lớn
A. Thời Thịnh Nộ 
Thị kiến về người mặc áo vải gai
1 Năm thứ ba đời vua Ky-rô nước Ba-tư, có lời mặc khải cho ông Ða-ni-en cũng gọi là Bên-tơ-sát-xa: đó là lời chân thật loan báo một cuộc chiến lớn. Ông đã hiểu lời ấy; ông đã được ơn am hiểu như vậy là nhờ thị kiến.
2 Trong những ngày ấy, tôi là Ða-ni-en, đã ăn chay đền tội suốt ba tuần như thể chịu tang: 3 tôi không ăn đồ cao lương mỹ vị; thịt và rượu, tôi không hề nếm chút nào; tôi cũng chẳng xức dầu thơm trong suốt ba tuần đó. 4 Ngày hai mươi bốn tháng giêng, đang ở ven sông Cả, tức là sông Tích-ra, 5 tôi ngước mắt nhìn lên, thì này:
Một người mặc áo vải gai, lưng thắt đai vàng U-phát,
6 thân mình giống kim lục thạch, dung mạo ví như ánh chớp,
đôi mắt tựa ngọn đuốc hồng, cánh tay và đôi chân
trông như đồng đánh bóng,
tiếng người vang dội như tiếng đám đông.
7 Tôi là Ða-ni-en, người duy nhất đã thấy thị kiến, còn những người ở bên tôi thì không. Dầu vậy, họ vẫn khiếp đảm kinh hồn chạy trốn tìm chỗ ẩn. 8 Chỉ còn lại có một mình tôi, và tôi đã thấy thị kiến lớn ấy. Tôi không còn sức nữa. Thể lực tôi giảm sút thảm hại. Tôi đã kiệt sức rồi. 
Thiên sứ hiện ra
9 Tôi nghe tiếng người vang dội. Vừa nghe thấy, tôi liền ngất xỉu, chúi mặt xuống đất. 10 Này đây một bàn tay đụng đến tôi, nâng tôi dậy đang khi đầu gối và tay tôi run rẩy. 11 Người nói với tôi: "Hỡi Ða-ni-en là người được quý mến, hãy hiểu rõ các lời ta sắp nói với ngươi. Hãy đứng yên tại chỗ ngươi đang đứng, vì giờ đây ta được sai đến với ngươi." Trong lúc người nói với tôi điều ấy, thì tôi đứng run cầm cập. 12 Người còn bảo tôi: "Ða-ni-en, đừng sợ, bởi vì ngay từ hôm đầu, khi ngươi đem hết lòng tìm hiểu và ăn chay hãm mình trước nhan Thiên Chúa của ngươi, thì Thiên Chúa đã nghe những lời ngươi nói, và chính vì những lời ấy mà ta đến. 13 Thiên sứ lãnh đạo vương quốc Ba-tư đứng chống lại ta hai mươi mốt ngày. Và này Mi-ca-en, một trong các thiên sứ lãnh đạo cao cấp, đã đến trợ lực ta. Ta để người ở đó, bên cạnh các vua Ba-tư, 14 và ta đến cho ngươi hiểu rõ sự việc sẽ xảy ra nơi dân ngươi vào thời sau hết, bởi vì đây còn là một thị kiến về thời đó."
15 Nghe những lời người nói đó, tôi cúi mặt xuống đất, không nói nên lời. 16 Và này có cái gì đó giống như một người trong con cái loài người chạm vào môi tôi. Tôi liền mở miệng và nói được. Tôi thưa với vị đứng trước mặt tôi: "Thưa ngài, thị kiến đã làm cho tôi phải quằn quại đớn đau khiến tôi kiệt sức. 17 Tôi tớ của ngài đây sẽ ăn nói làm sao với ngài, khi mà từ nay tôi chẳng còn hơi còn sức nào nữa?" 18 Bấy giờ đấng giống như con người lại đụng đến tôi một lần nữa và làm cho tôi nên can đảm. 19 Người nói: "Hỡi người được quý mến, đừng sợ. Cứ an tâm. Can đảm lên! Can đảm nữa lên!" Trong khi người nói với tôi như thế, tôi lấy lại được can đảm và đáp lại rằng: "Xin ngài cứ nói, vì ngài đã làm cho tôi nên can đảm." 
Lời báo trước
20 Bấy giờ người nói: "Ngươi có biết tại sao ta đến cùng ngươi không? Bây giờ ta phải quay lại nghênh chiến với thiên sứ lãnh đạo Ba-tư. Ta vừa đi ra thì thiên sứ lãnh đạo Gia-van đến. 21 Nhưng ta sắp báo cho ngươi biết điều đã ghi chép trong sách sự thật. Không một ai hiệp lực với ta chống lại các vị đó, ngoại trừ thiên sứ Mi-ca-en, tướng lãnh của các ngươi. 
CHIA SẺ

Những người Do thái lưu đày đã quay về lại quê hương và đang tái dựng đền thờ khi Đa-ni-en đã có kinh nghiệm này. Ông đã chay tịnh cho ba tuần, và thị kiến thiên thần đã rời ông ngay cả khi yếu hơn. Khi bạn cầu nguyện cho một kinh nghiệm sâu hơn với Thiên Chúa, mong chờ để trả cho một giá cao hơn.
Thiên Chúa làm cho chúng ta được vững tâm. Đa-ni-en là một con người được Thiên Chúa “yêu thương cách đặc biệt” (c.11,19). Cha yêu thương chúng ta như Ngài yêu Người Con (Ga 17:23) và muốn chia sẻ tình yêu của Ngài cho chúng ta (Ga 14:21-23). Thiên Chúa cũng đã nói: “Đừng sợ” (c.12,19). Hôm nay, bạn có thể nghỉ ngơi trong tình yêu của Thiên Chúa và lời hứa của Ngài nên bạn không phải sợ hãi gì. Khi gặp những sự bất an trong cuộc sống, bạn thường bám víu vào đâu ?
Thiên Chúa chạm đến chúng ta. Việc Thiên Chúa chạm đến làm cho Đa-ni-en tỉnh thức và chỗi dậy (c.10), làm cho ông có thể nói (c.16), và ban cho ông sức mạnh (c.18-19). Nhờ lời Ngài, Thiên Chúa ban cho chúng ta bình an và sức mạnh mà chúng ta cần (c.19). Bạn có những kinh nghiệm nào về sự đụng chạm của Thiên Chúa đến cuộc sống của mình ?
Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta. Tại sao phải đợi quá lâu để thiên thần đến với Đa-ni-en? Bởi vì một trận chiến thiêng liêng trên các tầng trời (c.12-13; 20; Ep 6:10 tt.). Khi bạn cầu nguyện, bạn trở nên một phần của trận chiến thiêng liêng, vì thế bạn đừng xem nhẹ việc dành thời gian để cầu nguyện riêng. Thiên thần cũng hướng dẫn Đa-ni-en về tương lai của dân ông (c.14), đã giải thích trong chương 11-12.
Đa-ni-en đã không thấy hình hay nghe được tiếng của Người đồng hành với ông, nhưng sự sợ hãi trong ông đã biến mất. Thiên Chúa vẫn cần những người giống như Đa-ni-en là những người nhìn thấy vinh quang của Thiên Chúa, nghe thấy Lời của Ngài, cảm nhận sự đụng chạm của Ngài, và bước vào trong trận chiến thiêng liêng. Để bước vào trận chiến thiêng liêng, Đa-ni-en đã được chuẩn bị bằng một thời gian dài trong ba tuần chay tịnh và cầu nguyện. Có khi nào bạn đã bỏ cuộc vì cảm thấy Chúa không nghe, không để ý đến sự thỉnh cầu của bạn, và điều đó làm bạn nản lòng ?