Mồ mả của các tổ phụ
1 Bà Xa-ra sống được một trăm hai mươi bảy tuổi: đó là những năm bà Xa-ra đã sống. 2 Bà Xa-ra qua đời tại Kia-giát Ác-ba, tức là Khép-rôn, trong đất Ca-na-an. Ông Áp-ra-ham đến làm lễ chôn cất bà và than khóc bà.
3 Ông đứng dậy, để người chết đó và nói với con cái ông Khết rằng: 4 "Tôi là ngoại kiều và là người khách ở giữa các ông. Xin các ông nhượng cho tôi một miếng đất riêng làm phần mộ ở giữa các ông, để tôi đem người chết của tôi đi chôn." 5 Ðáp lời ông Áp-ra-ham, con cái ông Khết nói rằng: 6 "Thưa ngài, xin nghe chúng tôi nói. Ngài là một vị đầu mục của Thiên Chúa ở giữa chúng tôi, xin cứ chôn người chết của ngài trong ngôi mộ tốt nhất của chúng tôi. Không ai trong chúng tôi sẽ từ chối không cho ngài chôn người chết của ngài trong mộ của chúng tôi đâu!" 7 Ông Áp-ra-ham đứng lên, sụp xuống lạy dân trong đất ấy, tức là con cái ông Khết, 8 và nói với họ rằng: "Nếu quả thật các ông đồng ý cho tôi đem người chết của tôi đi chôn, thì xin nghe tôi nói và can thiệp với ông Ép-rôn, con ông Xô-kha cho tôi, 9 để ông ấy nhượng cho tôi cái hang Mác-pê-la của ông, ở đầu cánh đồng của ông. Xin ông ấy nhượng lại cho tôi theo đúng giá, để tôi có một miếng đất riêng làm phần mộ ở giữa các ông." 10 Ông Ép-rôn, người Khết, bấy giờ đang ngồi giữa con cái ông Khết, trả lời cho ông Áp-ra-ham, có con cái ông Khết, tức là tất cả những người đến họp ở cửa thành ông ấy, đều nghe; ông nói: 11 "Không, thưa ngài, xin nghe tôi nói: cánh đồng ấy, tôi xin tặng ngài; cái hang ở đó, tôi cũng xin tặng ngài. Trước mặt con cái dân tôi, tôi xin tặng ngài; ngài cứ chôn người chết của ngài."
![]() |
Áp-ra-ham chôn bà Xa-ra |
17 Thế là cánh đồng của ông Ép-rôn tại Mác-pê-la, đối diện với Mam-rê, cánh đồng và cái hang ở đó, mọi cây cối trong cánh đồng, đã trở thành 18 sở hữu của ông Áp-ra-ham, có con cái ông Khết, tức là mọi kẻ đến họp ở cửa thành ông ấy, chứng kiến. 19 Sau đó, ông Áp-ra-ham chôn bà Xa-ra, vợ ông, trong hang của cánh đồng Mác-pê-la, đối diện với Mam-rê, tức là Khép-rôn, tại đất Ca-na-an. 20 Thế là cánh đồng của con cái ông Khết, và cái hang ở đó đã trở thành miếng đất riêng của ông Áp-ra-ham để làm phần mộ.
CHIA SẺ
Áp-ra-ham con người than khóc. Xa-ra là người phụ nữ duy nhất
mà tên tuổi cũng như việc chôn cất bà được mô tả trong Kinh thánh. Đó
là cái chết của một công chúa, một phụ nữ của niềm tin (Dt 11:11–13;
1 Pr 3:6). Abraham đã cảm nỗi đau của sự mất mát và công khai diễn tả
diễn tả cảm xúc của mình. Đức tin không phải là kẻ thù của nước
mắt, vì chúng ta buồn như những người có niềm hy vọng(1 Tx. 4:13–18). Đức Giêsu đã khóc (Ga 11:35) cho dù Ngài
biết Ngài sẽ chỗi dậy từ cõi chết. Những
giọt nước mắt của bạn là có phải là nước mắt của niềm tin hay chỉ
thuần túy là cảm xúc thế tục, và những giọt nước mắt ấy có làm
xói mòn niềm tin của bạn và Đấng đã chiến thắng thế gian?
Áp-ra-ham con người lữ hành. Ephron đã không có ý định cho không Áp-ra-ham một miếng đất
giá trị như vây, nhưng đó là cách mà người Trung Đông luôn luôn bắt
đầu để mặc cả về giá trị của một món hàng. Giờ đây miếng đất đã
thuộc về Áp-ra-ham (15:7). Áp-ra-ham là một người lữ hành và chẳng bao
giờ tuyên bố bất cứ điều gì cho chính mình. Tôi có xem hành trình đi qua cõi đời này như là một chuyến đi
để về ngôi nhà đích thực mà Thiên Chúa đang chờ đợi tôi, hay cách
sống của tôi thể hiện thái độ bám rễ vào thế giới tạm bợ này ?
Áp-ra-ham con người
sở hữu. Ông
đã trả một giá cao cho miếng đất mà sau này đã trở thành một trong
những ngôi mộ nổi tiếng nhất trong lịch sử Kinh thánh, và cuối cùng
thì có cả thảy sáu người đã được chôn ở đây (49:31-32). Áp-ra-ham sở
hữu chỉ một điều duy nhất trên mặt đất: một ngôi mộ. Sáng thế ký
đã kết thúc với một ngôi mộ đóng kín vì đã đầy người chôn trong đó,
nhưng câu chuyện tin mừng kết thúc với một ngôi mộ trống! Bởi vì Đức
Giêsu Kitô vẫn sống, chúng ta là những người tin vào Ngài nên chẳng
bao giờ phải sợ sự chết. Vì cho
tới lúc này, chưa có mặc khải về sự sống lại nên Áp-ra-ham đã chỉ
chuẩn bị cho mình một nơi chôn cất, bạn chuẩn bị gì cho hành trình
lên đường về nhà Cha?
Con tin đời người là một chuyến đi. Ai cũng giống nhau ở điểm khởi hành là cuộc đời này. Điểm đến tuỳ thuộc vào niềm tin của mỗi người và cuộc sống của họ ở đời này. Con tin điểm đến của con là nhà Cha. Con tin cuộc sống đời này là tạm bợ, nhưng rất quan trọng. Nó là con đường con phải đi qua trọn vẹn trước khi về nhà Cha. Con không thể từ chối nó, cũng không thể bám chặt vào nó được. Nó là phương tiện con phải dùng để xây dựng cuộc sống đời sau của con. Vì thế, con không thể sống cách cẩu thả được, nhưng phải sống triệt để với tinh thần trách nhiệm như Chúa Giêsu: trao ban chính mình cho anh chị em đến tận cùng với lòng tin cậy mến. Lúc gian nan thách đố, con không sợ phải đón nhận nước mắt, tổn thương, hao mòn...Khi thuận lợi thành công, con phải biết khiêm nhường tạ ơn.
Trả lờiXóaHôm nay là ngày Giáng Sinh, con suy ngắm về một Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm để sống thân phận con người ở giữa con người để chỉ cho con người con đường hoàn hảo nhất để về nhà Cha. Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã ban cho con Chúa Giêsu là con đường, là ánh sáng dẫn lối cho con; một lòng tin cậy mến để bổ sức cho con trong cầu nguyện; rất nhiều ân sủng để con được kiên vững và trung thành vượt qua cám dỗ mà sống trọn tình con thảo với Cha ở đời này. Xin cho con luôn hân hoan trong hy vọng đón chờ ngày được "về ngôi nhà đích thực mà Thiên Chúa đang chờ đợi con." Con chân thành cầu xin như vậy, lạy Chúa là Cha rất nhân từ của con.