Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 17 - GIÓP

1 Hơi thở tôi đã cạn, ngày đời tôi đã hết,
một nấm mồ đang đợi chờ tôi.
2 Chung quanh tôi lại chẳng phải là một đám người
ưa cười đùa chế nhạo đó sao?
Suốt canh khuya, mắt tôi đắm chìm trong cay đắng!
3 Xin Ngài đứng ra bảo đảm cho con,
vì ngoài Ngài ra, ai nào dám đưa tay cam kết?
4 Quả thật, Ngài làm cho lòng chúng ra mù tối,
chẳng còn nhận ra điều hay lẽ phải.
Vì vậy, Ngài không chịu để cho chúng đắc thắng.
5 Tựa như ai đó mời bạn đến chia phần,
trong khi chính con mình lại mỏi mắt chờ mong.
6 Tôi cũng nên trò cười cho thiên hạ,
ai đưa mắt nhìn cũng phải ngoảnh mặt đi.
7 Mắt tôi hoen mờ vì đau khổ, toàn thân tôi chỉ còn là cái bóng.
8 Thấy cảnh này, người ngay thẳng cũng phải bàng hoàng,
người vô tội phẫn nộ với ác nhân.
9 Nhưng người công chính luôn giữ vững đường lối của mình,
kẻ tay sạch lòng thanh sẽ được thêm sức mạnh.

Risking Faith, Daring Hope — Cochrane Street United Church
10 Các anh cứ trở lại, cứ đến đây,
nhưng trong các anh, tôi chẳng thấy ai là khôn ngoan cả.
11 Ngày đời tôi qua nhanh, toan tính của tôi thành mây khói,
cùng với những ước mơ tôi hằng ấp ủ.
12 Thiên hạ muốn biến đêm thành ngày,
tưởng chừng bóng tối sẽ qua đi và trời sáng.
13 Nếu tôi hy vọng âm phủ sẽ là nhà,
và tôi sẽ kê giường trong bóng tối,
14 nếu tôi nhìn nấm mồ mà nói: "Ðây là cha tôi!"
và nhìn giòi bọ: "Ðây là mẹ, đây là chị tôi!",
15 thì hy vọng của tôi ở chỗ nào,
hạnh phúc của tôi, ai là người nhìn thấy?
16 Bấy giờ hạnh phúc và hy vọng có đi vào âm phủ hay chăng,
khi ta cùng nhau yên nghỉ trong bụi đất?
CHIA SẺ

Không niềm hy vọng (1-16) Gióp đã diễn tả niềm hy vọng rằng Thiên Chúa có thể bào chữa cho ông ngay cả sau khi chết (14:14), nhưng niềm hy vọng của ông đã gần như biến mất (c.15; 6:11; 7:6 14:19). Tất cả những gì ông đã thấy về tương lai của mình là một thân thể bị phân hủy, sự chết (c.1,13). Một lần nữa, Gióp lại kêu cầu để có người đại diện trước Thiên Chúa (c.3), ai đó có thể bảo vệ cho ông (“đưa tay”) và giúp để dàn xếp trường hợp của ông.
Nếu Gióp nghĩ rằng ông có thể tìm thấy được sự nghỉ ngơi trong tương lai, tất cả những gì ông có thể thấy được là mộ phn. Nơi nấm mồ có thể cung cấp cho ông sự giải thoát cần thiết. Chương này kết thúc với tâm tình này: không có niềm hy vọng nào được tìm thấy. Gióp vẫn còn đặt câu hỏi về sự đau khổ của ông. Không phải tất cả cuộc sống của con người đều kết thúc như một câu chuyện cổ tích “và họ sống hạnh phúc mãi mãi”.
Đức Giê-su Ki-tô là Đấng Cầu Bầu và là Đấng Trung Gian  cho dân Ngài và niềm hy vọng của họ (1Tm 1:1). Ngài đã trao bửu huyết của Ngài như một sự bảo chứng (Dt 9:12tt), và những ai tín thác nơi Ngài luôn luôn có niềm hy vọng cách sống động (1Pr 1:3 tt).
Cuộc sống như là một bài kiểm tra, bạn sẽ kết thúc nó như thế nào ?

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 16 - GIÓP

Con người không công chính còn Thiên Chúa công chính
1 Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:
2 Những điều như thế, tôi nghe đã bao lần.
Các anh muốn ủi an nhưng tất cả chỉ gây thêm đau khổ.
3 "Những lời lẽ viển vông như thế liệu đã chấm dứt chưa? "
Hoặc: "Ðiều gì bắt anh phải trả lời thêm nữa? "
4 Giả như các anh ở vào địa vị tôi,
tôi cũng sẽ nói như các anh,
cũng sẽ có những lời đối đáp,
sẽ lắc đầu mai mỉa các anh.
5 Tôi cũng sẽ dùng ba tấc lưỡi
để làm cho các anh nên vững vàng,
sẽ không tiếc mấp máy đôi môi
mà làm cho các anh thêm mạnh mẽ.
IS “JUSTICE” AN ESSENTIAL PART OF GOD'S NATURE? | Practical Mysticism and  Practical Theodicy
6 Nếu tôi có nói, nỗi khổ của tôi vẫn khôn nguôi,
tôi mà nín thinh, nỗi khổ của tôi liệu có dứt?
7 Nhưng giờ đây Thiên Chúa làm cho tôi kiệt quệ.
Phải, Ngài đã gieo kinh hoàng
trên mọi người thân cận của con.
8 Ngài đã để cho dạ con phải nhăn nheo xấu xí,
đó là một bằng cớ tố cáo con;
và vẻ xanh xao gầy còm của thân thể
cũng là một bằng cớ nữa tố cáo con.
9 Tôi bị cơn giận của Người cấu xé và săn đuổi,
Người nghiến răng nghiến lợi doạ dẫm tôi.
Kẻ thù tôi đưa mắt nhìn tôi chòng chọc.
10 Chúng há mồm há miệng doạ dẫm tôi, lại hè nhau chế giễu,
cùng nhau tụ họp chống lại tôi.
11 Thiên Chúa đã trao tôi cho bọn điên khùng,
quẳng tôi vào tay phường gian ác.
12 Tôi đang sống yên ổn thì Người đánh tôi,
nắm lấy gáy tôi mà bẻ gãy,
rồi dựng tôi lên làm bia mà bắn:
13 tên nhọn của Người vây bủa lấy tôi,
đâm thẳng vào lưng, không mảy may thương hại,
khiến cho mật tôi đổ tràn ra đất.
14 Rồi Người chọc thủng tôi lỗ chỗ;
tựa trang chiến sĩ, Người nhảy vào đánh tôi tơi bời,
15 tôi khoác lên da khô của mình tấm áo vải thô,
lại vùi trán tôi trong bụi đất.
16 Khóc lóc nhiều, mặt tôi đỏ ửng,
phiền muộn quá, cặp mắt thâm quầng.
17 Thế nhưng bàn tay tôi chẳng vương bạo lực,
và lời cầu nguyện của tôi thật tinh tuyền.
18 Ðất ơi, đừng vùi lấp máu ta đi,
ước gì tiếng tôi kêu còn vọng ngân mãi mãi!
19 Ngay giờ đây trên trời, tôi đã có một nhân chứng,
nơi chốn cao xanh, tôi đã có một người bảo lãnh.
20 Bạn bè của tôi chế nhạo tôi,
nhưng tôi hướng nhìn lên Thiên Chúa, mắt đầm đìa giọt lệ.
21 Phải chi nhân vật kia
có thể làm trọng tài giữa con người và Thiên Chúa,
như giữa hai con người với nhau.
22 Vì năm tháng đời tôi đã được đếm hết, 
con đường tôi đang đi không dẫn tôi trở lại.
CHIA SẺ

Không an ủi (1-8). Ba người bạn của Gióp thực sự là những “người an ủi tồi tệ”. Họ chỉ làm nỗi đau của ông thêm nặng nề. Nếu hoàn cảnh ngược lại, Gióp đã có thể nói những lời động viên họ và giúp họ trong lúc đau khổ. Những lời của họ làm cho ông héo hon, giống một cơn gió thổi trong sa mạc. Phải chăng Thiên Chúa sử dụng những lời nói của bạn để đem đến sức sống mới cho những người khác (Cn 15:4) ?
     Không tự vệ (9-22). Gióp đã nói điều Thiên Chúa làm cho ông. Thiên Chúa chống lại Gióp một người không còn tự vệ. Thiên Chúa cho phép những người trong cuộc đời của Gióp há hốc miệng ra mà nhìn ông, bắn vào ông, và chửi rủa ông. Gióp đang trong một trận chiến ! Dường như chỉ có Đấng trung gian có thể đại diện cho ông trên trời và đem công lý đến cho ông (c.18-22)! (x.9:33).
     Chúng ta có những điều mà Gióp đã không có: một sự an ủi trọn vẹn nơi Lời Chúa liên quan đến vấn đề thử thách. Chúng ta được trao ban cho những hướng dẫn trong Kinh thánh về việc phân biệt sự trừng phạt với những thử thách. Những người bạn của Gióp đã không có những hướng dẫn này, nhưng đã giảng cho ông theo như cách họ đã làm. Nếu bạn là Gióp, bạn sẽ phản ứng như thế nào với những người bạn này ? Nếu có một người đến xin lời khuyên của bạn, bạn có cầu nguyện để tìm kiếm sự khôn ngoan nơi Lời Chúa để chia sẻ hay bạn dựa vào kinh nghiệm của mình để giúp họ ?

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 15 - GIÓP

2. Thiên Thứ Hai
Ông Gióp tự kết án bằng những lời lẽ của ông
1 Bấy giờ, ông Ê-li-phát người Tê-man lên tiếng nói:
2 Chẳng lẽ người khôn ngoan muốn trả lời,
lại dùng những lý lẽ vu vơ, và ngốn gió đông cho đầy bụng,
3 hoặc dùng những lời vô tích sự, dùng những lời vô ích
mà biện hộ cho mình?
4 Anh huỷ bỏ luôn lòng kính sợ Thiên Chúa,
coi thường cả việc suy gẫm trước nhan Người.
5 Quả thật, tội của anh khiến anh nói năng như vậy đó,
anh chọn kiểu ăn nói của phường xảo quyệt.
6 Chính miệng anh, chứ không phải tôi đã kết án anh,
chính môi anh quả quyết rằng anh mắc tội.
7 Có phải anh là người đầu tiên đã sinh ra,
đã chào đời trước khi đồi núi xuất hiện?
8 Có phải anh đã hiện diện trong triều thần Thiên Chúa,
và đã chiếm đoạt được khôn ngoan?
9 Có gì anh biết mà chúng tôi không biết,
có gì anh hiểu mà chúng tôi chẳng hay?
10 Trong chúng tôi, có cả người già nua tóc bạc,
tuổi đời vượt cả tuổi cha anh.
11 Phải chăng anh cho là quá ít
những an ủi Thiên Chúa dành cho anh,
cũng như những lời lẽ nhẹ nhàng chúng tôi nói với anh?

The Book of Job | Book of job, Bible pictures, Bible study lessons
12 Sao anh đành để cho đam mê chế ngự,
để cho mắt anh cũng đồng tình,
13 khi anh quay ra giận dữ
và thốt lên những lời chống lại Thiên Chúa?
14 Phàm nhân là gì để tự cho mình là thanh sạch,
và đứa con do người phụ nữ sinh ra là gì,
để tự cho mình là công chính?
15 Ngay các thánh của Người, Thiên Chúa còn không tin tưởng,
ngay các tầng trời, cũng chẳng thanh sạch trước mắt Người,
16 huống chi con người ghê tởm và hư đốn,
con người chuyên làm điều gian ác như uống nước lã?
17 Nghe tôi đi, tôi xin chỉ cho anh, tôi xin kể lại những điều đã thấy,
18 những điều các bậc hiền nhân
đã cho hay mà chẳng hề giấu giếm,
đó cũng là điều cha ông xưa truyền lại.
19 Chỉ các vị này
mới được Thiên Chúa ban cho miền đất ta đang sống,
bấy giờ nơi đó chẳng có ngoại kiều nào lẫn lộn.
20 Cả cuộc đời đứa gian ác là một chuỗi lo âu,
năm tháng dành cho kẻ hung tàn đã được đếm hết.
21 Bên tai nó, tiếng kêu hãi hùng luôn văng vẳng,
đang sống an lành, thì quân cướp bỗng đâu ào tới.
22 Nó không tin rằng mình sẽ thoát khỏi cảnh tối tăm,
mà thấy mình bị bỏ mặc cho gươm đâm chém.
23 Nó rảo khắp đó đây tìm bánh, nhưng sẽ đi đâu?
Nó biết rằng cái nắm chắc trong tay là chuỗi ngày đen tối.
24 Khốn khổ ngặt nghèo làm nó thêm kinh hãi,
đổ dồn trên nó như ông vua sẵn sàng lâm trận.
25 Cũng chỉ vì nó đã dám dang tay chống lại Thiên Chúa,
cả gan chống lại Ðấng Toàn Năng,
26 lấy thuẫn dày che thân,
nó cắm cổ cắm đầu xông vào Chúa.
27 Bởi vì nó mặt mày núng nính và thân hình phì nộn.
28 Nó ở trong các thành đã bị tàn phá,
trong những ngôi nhà chẳng ai cư ngụ, sắp trở nên hoang tàn.
29 Nhưng nó sao giàu nổi, tài sản nó sẽ chẳng bền lâu,
của cải nó không che kín được xứ sở.
30 Nó sẽ không thoát khỏi bóng tối,
chồi non của nó, một ngọn lửa sẽ làm héo khô, tàn lụi,
hoa của nó, gió sẽ cuốn đi.
31 Phải chi nó đừng tin vào sự dối trá, nhưng nó đã làm,
vì dối trá chính là những gì nó thu hoạch được.
32 Chưa tới thời tới lúc, cành lá của nó đã úa tàn,
chẳng còn xanh tươi nữa.
33 Khác nào cây nho, nó làm rụng quả khi chưa chín,
như cây ô-liu, nó để mất đi hoa trái của mình.
34 Quả thật, phường gian ác sẽ không có con nối dõi,
lều đứa ăn hối lộ sẽ bị lửa thiêu.
35 Ðứa cưu mang gian ác, ắt sẽ sinh tai hoạ,
bụng chúng chứa sẵn những điều gian.
CHIA SẺ
Người khôn ngoan (1-13). Ê-li-phát nghĩ rằng mình là người khôn ngoan, vì thế ông đã nguyền rủa Gióp vì những tội của Gióp. Một mặt, những lời của Gióp đã làm cho bầu khí nóng lên, và đã cho rằng Gióp không sợ Thiên Chúa. Họ nói: Gióp tuyên bố mình khôn ngoan nhưng thật sự ba người bạn của Gióp tuổi tác lơn hơn ông và trổi vượt hơn ông về kía cạnh này. (Phải chăng tuổi tác bảo đảm về sự khôn ngoan ?) Hầu như Gióp đã từ chối “những an ủi” Thiên Chúa đã gửi đến cho ông qua những người bạn (c.11). Nếu những lời của ba người bạn được xem là “êm ái,” vậy những lời cộc cằn thì sẽ như thế nào ?
Người tội lỗi (14-35). Ê-li-phát đã vẽ nên bước tranh về hoàn cảnh của Gióp. Tất cả chúng ta đều sinh ra trong tội lỗi (c.14-16; Rm 3:9-23), nhưng một số tội nhân tồi tệ hơn những người khác. Ê-li-phát đã mô tả số phận của người tội lỗi: đau khổ, sợ hãi, đói, nghèo, sống trong bóng tối và ngay cả sự chết. Ê-li-phát đã không giải thích tại sao những người dường như không thuộc về Thiên Chúa lại đang thành công trong thế giới này, trong khi nhưng người thánh thiện lại thường hay đau khổ. Thần học của ông là “tàn phá và héo khô”. Ông đã có một câu trả lời cho mọi sự, nhưng ông đã chẳng giúp gì cho Gióp.
    Phải chăng những người bạn của tôi tránh xa tôi vì những giả định của tôi về họ một cách sai lạc do những định kiến của tôi ? Phải chăng động lực của tôi là để người khác đồng ý với chính kiến của mình thay vì lắng nghe điều họ đang nói và nhận ra điều Thiên Chúa muốn tôi làm để giúp họ ?

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 14 - GIÓP

1 Con người do phụ nữ sinh ra,
tuổi đời ngắn ngủi, mà âu lo chồng chất.
2 Tựa đoá hoa mới nở đã tàn,
con người qua mau, khác nào bóng câu qua cửa sổ,
3 thế mà Ngài lại để mắt nhìn xem,
còn bắt ra đối chất với Ngài.
4 Ai tìm thanh sạch được từ ô uế?
Dứt khoát chẳng một ai!
5 Vì tuổi con người đã được Ngài ấn định,
sống được bao năm tháng là tuỳ thuộc ở Ngài.
Ngài định giới hạn rồi, sao có thể vượt qua!
6 Xin Ngài đừng để ý đến con người nữa,
cho nó được an nhàn thư thái, và phấn khởi mừng vui
như người làm mướn xong được một ngày.
7 Quả vậy, đến như cây cối mà vẫn còn có niềm hy vọng,
bị chặt rồi, còn có thể mọc lại xanh tươi,
và không ngớt đâm chồi nảy lộc,
8 dầu cho dưới đất rễ cây có già
và gốc cây nằm chết trong cát bụi,
9 chỉ cần một ít nước là đã vội đâm chồi,
nhánh vươn dài như một cây non.
10 Còn con người chết là nằm bất động,
sẽ ở đâu khi tắt thở rồi?
11 Nước biển có thể biến mất, sông ngòi có thể cạn khô,
12 cũng thế, con người nằm xuống ngủ yên rồi
là không thức dậy nữa.
Bao lâu các tầng trời còn tồn tại,
nó vẫn không thức giấc, không tỉnh dậy, không hết ngủ say.
13 Ôi, giả như Ngài giấu con trong âm phủ,
cất con ở đó cho đến lúc cơn giận Ngài nguôi,
cho con một thời hạn, rồi lại nhớ đến con?
14 - vì đã chết rồi, làm sao con người sống lại được? -
Trong suốt cả thời gian khổ dịch
con vẫn cứ đợi chờ, cho tới khi Ngài nâng con dậy.
How hope can keep you healthier and happier
15 Bấy giờ Ngài gọi, con sẽ xin thưa.
Bởi vì Ngài những khát khao mòn mỏi
nhìn thấy công trình do tay Ngài làm nên.
16 Bây giờ Ngài đếm từng bước con đi,
nhưng lúc ấy, Ngài sẽ không còn quan tâm đến tội con nữa.
17 Lúc ấy, tội ác con, Ngài sẽ niêm trong bọc,
lỗi lầm con, Ngài sẽ phủ lấp đi.
18 Than ôi! Chẳng khác chi núi sập xuống vỡ tan,
đá tảng bị dời qua chỗ khác,
19 chẳng khác chi nước chảy đá mòn, và mưa rào cuốn trôi cát bụi,
cũng vậy, hy vọng của người phàm, Ngài làm tiêu tan hết.
20 Ngài quật cho nó ngã không dậy được, và nó phải ra đi,
Ngài làm cho mặt mày nó ra xấu xa ghê tởm,
rồi Ngài đuổi nó đi.
21 Con cái nó có được vẻ vang rạng rỡ, nó cũng chẳng hay;
chúng có bị khinh khi miệt thị, nó nào có biết!
22 Ðau đớn trong thân xác, duy một mình nó chịu,
tang tóc trong tâm hồn, chỉ một mình nó hay.
CHIA SẺ
Trong chương này, chúng ta tiếp tục lắng nghe đoạn độc thoại của Gióp bắt đầu từ hai chương trước, nhưng giọng điệu của ông đã có sự thay đổi. Ông đã diễn tả sự tin tưởng rằng ông muốn trình trước Thiên Chúa nếu ông có cơ hội, nhưng giờ đây ông đã thoái lui, “chẳng có gì hy vọng cả!”. Trên thực tế, ông cho thấy rằng thật là một tình trạng vô vọng cho tất cả mọi người ở trong năm câu đầu tiên. Sau đó, ông lại quay lại với chủ đề quen thuộc của mình: Chỉ có cái chết là cách thức thoát khỏi hợp lý.
Lưu ý đến câu 14, “nếu một người chết, liệu người đó có sống lại được chăng? Trong suốt mọi ngày khổ dịch, con vẫn cứ đợi chờ cho tới khi Ngài nâng con dậy.” Sự hiểu biết của ông về Thiên Chúa đối xử với con người như thế nào đã bị lung lay. Giờ đây có vẻ như ông đặt lại về mọi khía cạnh trong tương quan với Thiên Chúa. Tuy nhiên, ông không đặt vấn đề về sự hiện hữu của Ngài, sức mạnh hay sự thống trị của Ngài; ông chỉ không còn chắc chắn về điều đó có ý nghĩa gì đối với ông.
“Niềm hy vọng của tôi” giống như một bông hoa, con người cũng biến mất như một bóng câu (c.2) hay giống như giọt nước bốc hơi (c.11). Những ngày đời của con người đã được ấn định (c.5-6), nhưng liệu con người có tương lai không ? Ngay cả cây cối sẽ mọc lại sau khi bị cắt đi (c.7), nhưng còn con người thì sao ? Chân lý về mầu nhiệm phục sinh vẫn chưa mặc khải trọn vẹn trong thời Cựu Ước, nhưng Gióp vẫn đặt niềm hy vọng của mình nơi Thiên Chúa. Ngài đã mặc khải phúc lành của niềm hy vọng mà dân Ngài có được nhờ vào niềm tin đặt nơi Đức Giê-su Kitô (Ga 11:25-26; 1Cr 15:2; 2Tm 1:9-10).
Trong ba chương vừa  qua, Gióp nói: mặc dù những đau khổ của tôi, nhưng cuộc sống của tôi, niềm tin của tôi, và niềm hy vọng của tôi vẫn đặt nơi Thiên Chúa. Liệu đó có phải là chứng từ của bạn ?

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 13 - GIÓP

1 Những chuyện này chính mắt tôi đã thấy,
chính tai tôi đã nghe và đã hiểu.
2 Ðiều các anh biết, tôi đây cũng biết, tôi chẳng thua kém gì.
3 Phần tôi, tôi sẽ thưa với chính Ðấng Toàn Năng,
tôi muốn biện hộ cho mình trước Thiên Chúa.
4 Còn các anh, hạng láo khoét bày trò,
tất cả các anh chỉ là bọn lang băm!
5 Phải chi các anh biết nín lặng!
Như thế các anh mới là người khôn ngoan.
6 Xin các anh nghe lời tôi biện hộ;
xin để ý lời miệng tôi phân trần.
7 Có phải nhân danh Thiên Chúa mà các anh nói lời dối trá?
Có phải vì Người, mà các anh bày chuyện điêu ngoa?
8 Có phải các anh đứng về phe Người?
Có phải các anh biện hộ cho Thiên Chúa?
9 Người dò xét các anh, phải chăng đó là điều tốt?
Phải chăng các anh phỉnh gạt Người
như phỉnh gạt phàm nhân?
10 Hẳn Người sẽ phiền trách các anh,
nếu các anh đã bí mật theo phe phái.
11 Phải chăng uy phong Người chẳng làm cho các anh khiếp sợ,
nỗi kinh hoàng Người chẳng ập xuống các anh?
12 Lời các anh khuyên bảo
chỉ là những câu châm ngôn tầm thường như tro bụi,
lập luận của các anh là thứ lập luận mềm nhũn như đất sét.
13 Im đi, để mặc tôi! Chính tôi sẽ nói, rồi muốn ra sao thì ra.
14 Vì thế tôi sẽ liều mạng đến một mất một còn.
15 Người có thể giết tôi, tôi chẳng còn gì để hy vọng,
nhưng trước nhan Người,
cách sống của tôi, tôi phải biện hộ.
16 Ðó chính là điều sẽ cứu tôi,
vì trước nhan Người, ác nhân sẽ không dám xuất đầu lộ diện.
17 Xin các anh để tâm nghe lời tôi nói,
lắng tai nghe lời tôi giãi bày.
18 Này đây tôi sắp sửa trình bày vụ việc,
tôi biết rõ rằng tôi công chính.
19 Vậy nếu có ai cãi và thắng được tôi,
tôi sẽ làm thinh ngay và chết tức thì.
20 Chỉ xin Chúa miễn cho con hai điều này thôi,
và con sẽ không trốn để khỏi giáp mặt Ngài:
21 Xin đừng để tay Ngài đè nặng lên con,
và đừng làm con kinh hoàng sợ hãi.
How Faith Becomes Fact | Jason Tourville
22 Bấy giờ Ngài gọi, con sẽ xin thưa,
hoặc con có hỏi, Ngài sẽ trả lời.
23 Con đã phạm bao nhiêu tội lỗi?
Bao nhiêu lần con đã phản nghịch,
đã đắc tội với Ngài, xin cho con được biết.
24 Sao Ngài lại ẩn mặt, và xem con như thù địch của Ngài?
25 Có phải điều Ngài muốn là làm run rẩy chiếc lá gió thổi bay,
hay đuổi theo một cọng rơm khô héo?
26 Quả thật, nhằm chống lại con,
Ngài đã viết những lời cay đắng,
đã kể ra các tội con phạm lúc xuân xanh,
27 đã tra chân con vào cùm, theo dõi mọi đường nẻo con đi,
và dò xét mọi dấu chân con bước.
28 Con người mục nát như gỗ mọt, như tấm áo đã bị mối xông.

CHIA SẺ
“Niềm tin của tôi” trong chương trước, Gióp đã thấy Thiên Chúa như là Đấng Tạo Dựng, nhưng giờ đây ông nhìn thấy Ngài như là Vị Thẩm Phán. “Tôi muốn biện hộ cho mình trước Thiên Chúa” (c.3) điều đó có nghĩa là ông muốn gặp Ngài trong tòa án. Gióp nên gặp Thiên Chúa công bằng hơn là gặp những “y sĩ vô dụng” chính là những người bạn của ông. Khi bạn tìm cách giúp đỡ người khác, hãy luôn nhớ rằng bạn là nhân chứng chứ không phải là công tố viên.
Cho dù bất kỳ điều gì xảy ra, Gióp vẫn phục vụ Thiên Chúa (c.15). Trong Gióp 2:5, Satan đã nói với Thiên Chúa rằng sẽ làm cho Gióp “nguyền rủa Ngài thẳng mặt.” (G 2:5). Giờ đây Satan phải nghĩ lại ! Trong câu 18 ông tuyên bố rằng ông tin chắc mình là người công chính. Xô-pha có vẻ như đã kích động Gióp khẳng định một cách xác quyết hơn về niềm tin của ông cho dù đang đối diện với những thử thách cam go nhất.
Gióp đã đặt sự tin tưởng không chao đảo của ông nơi Thiên Chúa trong khi ông phải trải qua những thử thách nặng nề nhất. Trong chương này chúng ta học nơi Gióp hai bài học quan trọng là: ông luôn luôn tin tưởng vào Thiên Chúa và vẫn luôn cầu nguyện cùng Chúa. Chúng ta có thể bị lung lay, trong những khi Thiên Chúa cắt tỉa chúng ta để trở nên hình hài mới, phù hợp với công trình mà Thiên Chúa muốn ở nơi cuộc đời của chúng ta. Đôi khi chúng ta không biết khi nào tiến trình này sẽ kết thúc, nhưng nếu chúng ta biết nhìn bằng con mắt đức tin, chúng ta sẽ khám phá ra.
Đức tin của Gióp đáng cho chúng ta khâm phục ! Đặc biệt Gióp dạy cho chúng ta bài học về niềm tin và bài học về cầu nguyện. Đâu là bài học mà bạn thấy mình vẫn chưa có được trong những khi đối diện với thử thách trong đời mình ?