Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

CHƯƠNG 07 - SÁCH SA-MU-EN 2

Lời sấm của ông Na-than (1 Sb 17: 1-15)
1 Khi vua được yên cửa yên nhà và Ðức Chúa đã cho vua được thảnh thơi mọi bề, không còn thù địch nào nữa,
2 thì vua nói với ngôn sứ Na-than: "Ông xem, tôi được ở nhà bằng gỗ bá hương, còn Hòm Bia Thiên Chúa thì ở trong lều vải." 3 Ông Na-than thưa với vua: "Tất cả những gì ngài ấp ủ trong lòng, xin ngài cứ đi mà thực hiện, vì Ðức Chúa ở với ngài."

Trong đêm, Lời Đức Chúa đã phán với ông Na-than
4 Nhưng ngay đêm ấy, có lời Ðức Chúa phán với ông Na-than rằng:
5 "Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là Ða-vít: Ðức Chúa phán thế này: Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao? 6 Thật vậy, từ ngày Ta đưa con cái Ít-ra-en lên từ Ai-cập cho tới ngày hôm nay, Ta không hề ở trong một ngôi nhà, nhưng Ta đã nay đây mai đó trong một cái lều và trong một nhà tạm. 7 Trong suốt thời gian rày đây mai đó với toàn thể con cái Ít-ra-en, có bao giờ Ta đã lên tiếng hỏi một trong các thủ lãnh Ít-ra-en mà Ta đã đặt lên chăn dắt dân Ta là Ít-ra-en: "Sao các ngươi không xây cho Ta một ngôi nhà bằng gỗ bá hương? 8 Bây giờ ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là Ða-vít như sau: Ðức Chúa các đạo binh phán thế này: Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Ít-ra-en. 9 Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi. Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi lẫy lừng, như tên tuổi những bậc vĩ nhân trên mặt đất. 10 Ta sẽ cho dân Ta là Ít-ra-en một chỗ ở, Ta sẽ định cư chúng, và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ, và quân gian ác cũng không còn tiếp tục áp bức chúng như thuở ban đầu, 11 kể từ thời Ta đặt các thủ lãnh cai quản dân Ta là Ít-ra-en. Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa, Ðức Chúa báo cho ngươi biết là Ðức Chúa lập cho ngươi một nhà. 12 Khi ngày đời của ngươi đã mãn và ngươi đã nằm xuống với cha ông, Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi -một người do chính ngươi sinh ra-, và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền. 13 Chính nó sẽ xây một nhà để tôn kính danh Ta, và Ta sẽ làm cho ngai vàng của nó vững bền mãi mãi. 14 Ðối với nó, Ta sẽ là cha, đối với Ta, nó sẽ là con. Khi nó phạm lỗi, Ta sẽ sửa phạt nó bằng roi của người phàm, bằng đòn của con người. 15 Tình thương của Ta sẽ không rời khỏi nó, như Ta đã cho rời khỏi Sa-un, kẻ Ta đã bắt rời khỏi mặt ngươi. 16 Nhà của ngươi và vương quyền của ngươi sẽ tồn tại mãi mãi trước mặt Ta; ngai vàng của ngươi sẽ vững bền mãi mãi."
17 Ông Na-than đã nói lại với vua Ða-vít, đúng y như tất cả những lời ấy và tất cả thị kiến ấy.
 Vua Ða-vít cầu nguyện (1 Sb 17: 16 -27)

 Đa-vít dâng lời cầu nguyện
18 Vua Ða-vít vào ngồi chầu trước nhan Ðức Chúa và thưa: "Lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, con là ai và nhà của con là gì, mà Ngài đã đưa con tới địa vị này? 19 Nhưng lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, Ngài còn coi đó là quá ít; Ngài lại hứa cho nhà của tôi tớ Ngài một tương lai lâu dài. Phải chăng đó là luật chung cho con người, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng? 20 Ða-vít còn nói được gì thêm với Ngài? Ngài biết tôi tớ Ngài, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng! 21 Vì lời Ngài đã phán và theo như lòng Ngài muốn, Ngài đã thực hiện tất cả công trình vĩ đại này, để làm cho tôi tớ Ngài được biết. 22 Vì thế, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, Ngài thật vĩ đại: không ai sánh được như Ngài; và không có Thiên Chúa nào khác ngoại trừ Ngài, theo như mọi điều tai chúng con đã từng được nghe. 23 Dưới đất có một dân tộc nào được như dân Ngài là Ít-ra-en? Thiên Chúa đã đến cứu chuộc dân này để làm thành dân của Ngài, đặt tên cho nó, thực hiện cho nó những điều vĩ đại và khủng khiếp, hầu xua đuổi các dân tộc và các thần của chúng cho khuất mắt dân mà Ngài đã cứu chuộc từ Ai-cập về cho mình. 24 Ngài đã lập Ít-ra-en, dân Ngài, để nó thành dân Ngài mãi mãi; còn Ngài, lạy Ðức Chúa, Ngài đã trở thành Thiên Chúa của chúng. 25 Giờ đây, lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa, lời Ngài đã phán về tôi tớ Ngài và nhà của nó, xin Ngài giữ mãi mãi, và xin hành động như Ngài đã phán. 26 Danh Ngài sẽ vĩ đại mãi mãi và người ta sẽ nói: "Ðức Chúa các đạo binh là Thiên Chúa thống trị Ít-ra-en. Nhà của tôi tớ Ngài là Ða-vít sẽ vững bền trước nhan Ngài. 27 Thật vậy, lạy Ðức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, chính Ngài đã mặc khải cho tôi tớ Ngài rằng: Ta sẽ xây cho ngươi một nhà. Vì thế tôi tớ Ngài đủ can đảm dâng lên Ngài lời cầu nguyện ấy. 28 Giờ đây, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, chính Ngài là Thiên Chúa, những lời Ngài phán là chân lý, và Ngài đã hứa ban cho tôi tớ Ngài điều tốt đẹp ấy. 29 Vậy giờ đây, cúi xin Ngài giáng phúc cho nhà của tôi tớ Ngài, để nhà ấy được tồn tại mãi trước nhan Ngài. Bởi vì, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, chính Ngài đã phán, và nhờ Ngài giáng phúc mà nhà của tôi tớ Ngài sẽ được chúc lành mãi mãi."
CHIA SẺ

Bạn sẽ phản ứng thế nào, nếu Thiên Chúa nói không với một trong những tham vọng lớn nhất của bạn, điều mà bạn hầu chắc rằng sẽ làm hài lòng Ngài ? Đa-vít đã muốn xây dựng một ngôi nhà cho Thiên Chúa (Tv 132), nhưng Thiên Chúa không cho phép ông làm điều đó. Đa-vít đã thất vọng, và cách ông đáp trả cho chúng ta thấy cách thức để làm chủ những thất vọng xảy ra trong cuộc sống.

Ông tuân theo ý Thiên Chúa. Đa-vít đã khiêm hạ chấp nhận kế hoạch của Thiên Chúa và đã không cố gắng làm Ngài thay đổi. Ông nhận biết rằng Thiên Chúa biết điều gì là tốt nhất. Bạn đã phải bỏ một tham vọng nào vì biết rằng điều đó không hợp với thánh ý của Thiên Chúa, và giờ đây khi nhìn lại biến cố ấy có làm cho bạn tăng thêm lòng tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa ? Bạn có tin rằng vẫn có những phúc lành trong những lời cầu nguyện không được đáp trả ?
 Ông lắng nghe Lời Chúa. Thiên Chúa sẽ xây dựng một ngôi nhà (dòng dõi) cho Đa-vít ! Điều đó xảy ra tức thời ám chỉ đến Sa-lô-môn, nhưng sau hết lời hứa ấy nhắm đến Đức Giêsu Kitô, con vua Đa-vít. Nếu Thiên Chúa nói không với một điều gì đó, điều đó có nghĩa là Ngài sẽ đồng ý với một điều gì đó tốt hơn. Dường như con người trong xã hội hiện đại hôm nay không còn quan tâm đến ý nghĩa của những giây phút thinh lặng trong đời sống chiêm niệm và cô tịch. Thiên Chúa chờ đợi để chúng ta ngồi xuống để lắng nghe Ngài. Đâu là cách thức bạn lắng nghe Thiên Chúa trong mỗi ngày sống của bạn ?
Ông dâng chính mình để phụng thờ Ngài. Những lời của Đa-vít trong các câu 18 đến 29 nhấn mạnh đến sự cao cả và ân sủng của Thiên Chúa. Đa-vít là ai mà Thiên Chúa đã gọi ông và chúc lành cho ông ? Ít-ra-en là ai mà Thiên Chúa đã chọn họ ? Và chúng ta là ai mà Thiên Chúa đã cứu chúng ta và chúc lành cho chúng ta ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC