Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 12 - GIÓP

Thiên Chúa quyền năng biểu lộ sự khôn ngoan
qua các hành động của Người
1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:
2 Các anh thật chỉ là con người!
Nhưng cùng với các anh, sự khôn ngoan sẽ chết.
3 Tôi đây, tôi cũng nghĩ được như các anh,
với các anh, tôi đâu thua kém gì, ai chẳng biết như vậy?
4 Thế mà bạn hữu đã nhạo cười tôi
là người đã từng khẩn cầu Thiên Chúa và được Người đáp lại.
Than ôi, người công chính vẹn toàn
lại trở nên trò cười cho thiên hạ!
5 "Người đã bất hạnh lại còn bị khinh chê!
Kẻ đã trượt chân còn bị xô thêm nữa."
Những kẻ gặp may lành thường xử sự như thế.
6 Nhưng quân cướp lại sống bình an trong lều,
những kẻ chọc giận Thiên Chúa được mọi bề yên ổn,
và kẻ bắt Thiên Chúa phục vụ mình cũng thế!
The Book of Job Chapter 12 - YouTube
7 Nhưng anh cứ hỏi súc vật, chúng sẽ chỉ giáo cho anh,
cứ hỏi chim trời, chúng sẽ cho anh biết.
8 Thú rừng sẽ chỉ giáo cho anh hay,
cá biển sẽ giải thích cho anh rõ.
9 Vì trong giống vật, có con nào lại không biết
rằng tay Ðức Chúa đã làm nên những điều đó!
10 Chính Người nắm trong tay hồn của mọi sinh vật
cũng như hơi thở của tất cả người phàm.
11 Lẽ nào tai không phân biệt được lời nói,
và cổ họng không thưởng thức được món ăn?
12 Người tóc bạc được trí khôn ngoan,
bậc tuổi cao có tài thông hiểu.
13 Nhưng nơi Thiên Chúa có cả khôn ngoan lẫn sức mạnh,
mưu lược cũng như tài thông hiểu đều thuộc về Người.
14 Người phá huỷ, chẳng ai xây lại được,
Người giam cầm, không ai cứu thoát nổi.
15 Người giữ nước lại, trời liền hạn hán,
Người thả nước ra, đất bị tan hoang.
16 Nơi Người có cả dũng lực lẫn tài trí,
kẻ lầm lạc cũng như người gây ra lầm lạc đều ở trong tay Người.
17 Người bắt các mưu sĩ phải đi chân đất,
làm cho các thẩm phán ra điên rồ.
18 Người gỡ bỏ cân đai của vua chúa
và bắt họ phải dùng khố thắt lưng.
19 Người bắt các tư tế phải đi chân đất
Người lật đổ những kẻ quyền uy.
20 Người làm cho nhà hùng biện mất cả tài ăn nói,
cho bậc lão thành chẳng còn óc biện phân.
21 Người đổ nhuốc nhơ xuống hàng quyền quý,
và nới lỏng dây lưng cho quân bạo tàn.
22 Người vạch trần những tối tăm bí ẩn,
phơi bày bóng tối tử thần ra ánh sáng.
23 Người làm cho các dân lớn mạnh rồi tiêu diệt,
để cho bành trướng rồi bắt phải lưu vong.
24 Người làm cho thủ lãnh của dân ra ngu muội,
bắt phải lang thang trong sa mạc không lối thoát.
25 Chúng mò mẫm trong tăm tối mịt mù,
lảo đảo như người thấm men say.
CHIA SẺ

Từ chương 12 đến chương 14 là đáp trả lại diễn từ của Xô-pha trong chương 11. Trong đó ông cho rằng những kẻ thờ ngẫu tượng, những người tội lỗi lại thịnh vượng trong khi ông là người công chính lại đang chịu đau khổ. Rồi trong phần còn lại của chương này ông tán dương Thiên Chúa. Ông dường như nói lên rằng, con đường của Thiên Chúa quả là con đường phức tạp để trình bày một cách đơn giản cho những người bạn của mình. Ông không tìm được câu trả lời cho những đau khổ của mình, nhưng ông cũng chắc rằng những người bạn của ông cũng chẳng tìm ra được câu trả lời.
“Cuộc sống của tôi” : Gióp trả lời lại với cả ba người bạn và nhắc nhở họ rằng, ông cũng có sự khôn ngoan như họ. Thực tế, tất cả mọi thụ tạo đã biết những điều mà chúng đã nói với ông. Thiên Chúa vĩ đại: Cánh tay ngài dựng nên mọi sự (c.6), và cánh tay Ngài gìn giữ mọi sự sống động (c.10). Gióp đã muốn chết và như thế sẽ thoát khỏi những đau khổ của mình, nhưng Thiên Chúa đã giữ gìn cuộc sống của ông trong cánh tay Ngài (Cv 17:24; Cl 1:16-17).
     Khi chúng ta mất hết tất cả; khi chúng ta ngập trong bệnh tật; khi những người bạn chỉ trích chúng ta, khi đó chúng ta nên làm theo cách mà Gióp đã làm: tập trung vào Thiên Chúa. Gióp đã chỉ ra cho thấy sự khôn ngoan của Thiên Chúa và Ngài quyền lực.
      Nếu cuộc sống của bạn đặt nơi bàn tay Thiên Chúa, thì bạn còn sợ hãi điều gì ?

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 11 - GIÓP

Sự khôn ngoan của Thiên Chúa mời gọi ông Gióp thú tội
1 Bấy giờ ông Xô-pha, người Na-a-mát lên tiếng nói:
2 Kẻ nhiều lời, phải chăng không ai đối đáp nổi?
Khéo ăn khéo nói là chính trực hay sao?
3 Phải chăng những lời lẽ ba hoa của anh
khiến người ta câm miệng?
Anh buông lời chế nhạo, mà chẳng ai làm anh nhục nhã sao?
4 Anh dám khẳng định: "Ðiều tôi nói quả là đúng đắn.
Có Thiên Chúa làm chứng: tôi là người thanh sạch."

Job chapter 11: Job's third friend Zophar joins the discussion by accusing  Job of sin while claiming to be blame… | Book of job, Bible illustrations,  Bible pictures
5 Nhưng phải chi Thiên Chúa lên tiếng
để trực tiếp ngỏ lời với anh.
6 Phải chi Người cho anh được biết
bao nhiêu bí ẩn của lẽ khôn ngoan
vượt quá tầm hiểu biết của người phàm.
Bấy giờ anh mới rõ:
lầm lỗi của anh, Thiên Chúa đã bỏ quên một phần.
7 Liệu anh có dò nổi mầu nhiệm cao sâu của Thiên Chúa,
liệu anh có nhận thức Ðấng Toàn Năng tuyệt hảo dường nào?
8 Sự tuyệt hảo của Người
cao hơn các tầng trời, liệu anh làm gì được,
sâu thẳm hơn âm phủ, hỏi anh biết được gì,
9 trải dài hơn cõi đất, rộng hơn cả biển sâu?
10 Nếu Người đi qua để cầm tù, và triệu tập đại hội để xử án,
thì ai ngăn cản được Người?
11 Quả thật, Người biết rõ quân vô loại,
tội ác, Người thấy ngay mà không cần chú ý.
12 Vì thế, kẻ ngu si sẽ thành người am hiểu,
và lừa hoang được huấn luyện thành người.
13 Phần anh, nếu anh giữ lòng mình cho kiên vững,
nếu anh dang tay hướng thẳng về Người,
14 nếu anh ném xa điều gian ác trong tay,
và không để cho bất công cư ngụ trong lều,
15 thì bấy giờ, anh sẽ ngẩng mặt lên, không tì ố,
anh sẽ được vững vàng, không sợ hãi chi.
16 Vì bấy giờ anh sẽ quên tại hoạ,
dù anh nhớ tới, nó cũng như dòng nước đã chảy qua.
17 Ðời anh sẽ huy hoàng hơn mặt trời chính ngọ,
và tháng ngày tăm tối
sẽ trở thành như những buổi bình minh.
18 Anh sẽ được vững dạ an lòng vì có niềm hy vọng:
dù đã phải thẹn thùng xấu hổ,
anh sẽ được nghỉ ngơi yên hàn.
19 Anh sẽ nghỉ yên, không bị ai quấy phá,
có nhiều người sẽ tìm đến cầu thân.
20 Còn quân gian ác có mỏi mắt tìm
cũng chẳng thấy nơi nương ẩn,
hy vọng của chúng là trút hơi thở cuối cùng.
CHIA SẺ

Gióp đã nghe được hai ý trong bài giảng từ những người bạn của mình: con người là tội lỗi (Ê-li-phát), và Thiên Chúa là Đấng công chính (Bil). Giờ đây, Xô-pha kết thúc bài giảng của mình với điểm thứ ba: Thiên Chúa trừng phạt tội lỗi và xử chúng ta không như chúng ta đáng phải lãnh nhận (c.6). “Những gì xảy ra có thể còn tồi tệ hơn!” là một câu tuyên bố rất tàn nhẫn khi nói với ai đó đã mất hết mọi sự.
Những ai đang ở trong tình trạng đau khổ nghĩ rằng những đau khổ của họ tồi tệ hơn những người khác, vì thế đừng có tranh luận với họ. Xô-pha đã đáp lại những lời của Gióp, chứ không phải là cảm xúc của Gióp, và đây chính là một sai lầm. Ông đã nói với Gióp để Gióp hoán cả và tìm kiếm Thiên Chúa, với sự hứa hẹn Thiên Chúa sẽ nghe ông. Ông đã cảnh báo Gióp rằng nếu Gióp không hoán cải, ông có thể phải chết (c. 20).
Bạn không thể cân đo được nỗi đau, hay sự vĩ đại của Thiên Chúa (c.7-9). Đây là những con đường vô tận. Thay vì như vậy, hãy dìm mình vào trong tinh yêu vô tận và sức mạnh vô biên của Thiên Chúa (Ep 3:14-21). Thiên Chúa không được tìm thấy khi kết thúc một cuộc tranh luận, nhưng Ngài gần gũi những ai cầu khẩn Ngài.
C.S.Lewis có đặt ra câu hỏi “Nếu Thiên Chúa tốt lành, Ngài phải làm cho các thụ tạo của Ngài được hạnh phúc viên mãn và nếu Thiên Chúa quyền năng, Ngài phải có thể làm điều Ngài đã muốn. Nhưng các thụ tạo đang chịu đau khổ; vì vậy phải chăng Thiên Chúa thiếu sự tốt lành hay quyền năng, hay thiếu cả hai điều này ?” Nếu một ai đó hỏi bạn cùng một câu hỏi này, bạn sẽ giải thích cho họ như thế nào ? Bạn có thể không trả lời mọi câu hỏi liên quan đến vấn đề đau khổ, nhưng đâu là cách bạn đồng hành với những người đang trải qua thử thách nặng nề ?

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 10 - GIÓP

1 Hồn tôi chẳng còn ham sống,
tôi muốn để mặc cho tiếng thở than tuôn trào,
và muốn thốt ra lời khi tâm hồn cay đắng.
2 Tôi sẽ thưa với Thiên Chúa: Xin đừng kết án con,
xin cho con biết tại sao Ngài tố cáo con.
3 Phải chăng Ngài thích thú khi đàn áp,
khi coi rẻ công trình tay Ngài sáng tạo,
và ủng hộ mưu đồ của bọn ác nhân?
4 Phải chăng mắt Ngài chỉ là mắt thịt,
và Ngài nhìn theo kiểu phàm nhân?
5 Phải chăng cuộc đời của Ngài
cũng ngắn ngủi như đời người phải chết,
và năm tháng của Ngài cũng chóng qua như cuộc nhân sinh?
6 Nhưng chính Ngài tìm bắt lỗi con,
và điều tra tội con đã phạm,
7 mặc dầu Ngài biết: con không tội lỗi gì,
và không ai thoát khỏi tay Ngài được.
8 Chính tay Ngài đã tạo tác nên con,
chẳng lẽ Ngài đổi ý mà huỷ diệt?
9 Xin Ngài nhớ cho: Ngài đã tạo ra con bằng đất sét,
rồi lại đưa con trở về cát bụi.
10 Há chẳng phải Ngài đã tạo nên con như sữa lỏng,
rồi làm con đặc lại như bơ?
11 Ngài đắp lên con bằng da bằng thịt,
rồi lấy gân lấy cốt mà dệt mà thêu.
12 Ngài đã ban cho con tình thương và sự sống,
quan tâm đến từng hơi thở của con.
13 Nhưng có điều này Ngài luôn giữ kín,
con biết rõ đó chính là ý nghĩ của Ngài.
T.A. TRẦM THIÊN THU: KÍNH SỢ THIÊN CHÚA & TRÁNH XA MA QUỶ
14 Nếu con phạm tội, Ngài để ý lưu tâm,
chẳng bỏ qua lỗi lầm con phạm.
15 Nếu con có tội, thì khốn cho con!
Mà nếu có công chính, con cũng chẳng dám ngẩng đầu:
Tủi hổ đầy tràn, lỗi lầm chồng chất.
16 Nếu con ngẩng đầu, thì khác nào sư tử,
Ngài liền săn đuổi con, Ngài hạ nhục con để bày tỏ uy quyền.
17 Nhằm cáo tội con, Ngài đưa hết lý này đến lý khác;
nhằm chống lại con, Ngài không ngớt khơi dậy cơn phẫn nộ;
nhằm bao vây con, Ngài đưa thêm nhiều đoàn quân mới.
18 Vậy thì tại sao Ngài lại kéo con ra khỏi lòng mẹ?
Phải chi lúc đó con tắt thở cho rồi,
chẳng còn ai nhìn thấy con nữa!
19 Con sẽ được coi như không có,
được đưa thẳng từ dạ mẹ xuống mồ.
20 Ngày đời con, nào có được bao nhiêu!
Xin Ngài nương tay, để con được đôi phần thanh thoả,
21 trước khi con ra đi, không hẹn ngày trở lại,
đi về nơi tăm tối, dưới bóng tử thần,
22 nơi tăm tối, mịt mù, hỗn độn,
nơi ánh sáng và bóng tối cũng như nhau.
CHIA SẺ

Chương này Gióp tiếp tục bài diễn từ thứ ba của ông và đã bắt đầu từ chương 9, đây là bài đáp trả của ông đối với Bin-đát. Trong chương này Gióp lại tiếp tục diễn tả nỗi đau không thể mang nổi của mình. Gióp đã cho thấy ông không thể tranh luận với Ngài, ông không thể trả lời Ngài và trong chương này Gióp nói tiếp.
“Tôi không thể hiểu Ngài” (10:1-22) Thiên Chúa đã dựng nên Gióp, và Ngài dường như đang phá hủy công việc của Ngài. Tại sao Gióp được sinh ra để bắt đầu như thế ? Thiên Chúa đã có thể giúp cho Ngài thoát khỏi những sự rắc rối như vậy !
Không nơi nào trong toàn bộ sách Gióp ta có thể tìm thấy ông xin Thiên Chúa chữa lành hay phục hồi lại cho ông, nhưng chỉ xin Ngài trả lời cho những thắc mắc của mình. Trong chương này ông cho thấy chính mình như một người không còn chút hy vọng. Ông cảm thấy mình không có cơ hội như chúng ta thấy trong câu 16, và trong câu 19.
Gióp cho rằng, nếu tôi đã làm những điều sai lạc, tôi đáng bị trừng phạt, nhưng tôi không làm gì xấu. Trừng phạt không có vẻ như không có sự công bằng ! Bạn nhìn những đau khổ, bất hạnh trong cuộc đời của bạn như là cái giá phải trả, như một sự trừng phạt, hay đó là cách thức Thiên Chúa đang giúp cho bạn được lớn lên trong tư cách là người con cái trưởng thành của Ngài ?

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 09 - GIÓP

Ðức công chính của Thiên Chúa vượt trên tất cả
1 Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:
2 Quả thật, tôi biết rõ thế này: Trước nhan Thiên Chúa,
phàm nhân cho mình là công chính thế nào được?
3 Nếu ai thích tranh luận với Người,
thì ngàn lần Người cũng không đáp lại một.
4 Có ai lòng trí khôn ngoan, sức lực dũng mãnh,
đương đầu với Người mà vẫn còn nguyên vẹn?
5 Người chuyển núi dời non mà chúng không hay,
Người lật nhào chúng trong cơn thịnh nộ,
6 Người làm rung chuyển móng nền cõi đất
và cột trụ của nó phải lung lay.
7 Người ra lệnh là mặt trời không mọc,
Người niêm ấn lên các vì sao.
8 Duy mình Người trải rộng các tầng trời,
đạp lên trên ba đào biển cả.
9 Người làm ra Hùng tinh, Lạp Hộ,
chòm Sao Mão và tinh tú Phương Nam.
10 Người làm nên những điều vĩ đại khôn dò
và những điều kỳ diệu không đếm xuể.
11 Này, Người có đi qua tôi, tôi cũng chẳng thấy,
Người có lướt tới, tôi cũng chẳng nhận ra.
12 Này Người bắt đi, ai giành lại được?
Ai dám hỏi Người: "Ngài làm gì thế?"
13 Thiên Chúa không rút lại cơn thịnh nộ của Người,
các đồng minh của thủy thần Ra-háp
phải nằm rạp dưới chân Người.
14 Chẳng lẽ tôi lại tranh cãi, hay tìm lý để chống đối Người sao?
15 Cho dù tôi có lý, tôi cũng không tranh cãi,
nhưng sẽ xin Ðấng xét xử tôi thương xót.

File:Gonzalo Carrasco - Job on the Dunghill - Google Art Project.jpg -  Wikimedia Commons
16 Tôi có kêu cầu và Người đáp lại,
tôi cũng chẳng tin là Người nghe tiếng tôi.
17 Người vùi dập tôi trong cơn dông bão,
lại vô cớ bắt tôi chịu thêm nhiều thương tích.
18 Người chẳng để tôi kịp thở,
mà lại dìm tôi trong bao nỗi đắng cay.
19 Cậy vào sức ư? Chính Người lại là Ðấng hùng mạnh!
Cậy vào toà xét xử? Nhưng ai cắt cử Người?
20 Cho dù tôi có lý, miệng tôi cũng kết án tôi;
cho dù tôi có vẹn toàn, nó vẫn chứng minh là tôi bất chính.
21 Tôi vẹn toàn ư? Chính tôi cũng không hay,
tôi chẳng màng sống nữa!
22 Tất cả đều như nhau; vì thế tôi mới bảo:

đứa gian ác cũng như kẻ vẹn toàn, chính Người tiêu diệt hết!

23 Nếu thình lình xảy ra tai ương gây chết chóc,
thì Người vẫn thản nhiên nhạo cười
trước cảnh khốn cùng của người vô tội.
24 Miền đất có bị trao vào tay kẻ dữ,
thì Người cũng che mặt các quan toà,
nếu không phải là Người thì ai đây?
25 Ngày đời tôi trôi nhanh hơn kẻ chạy đua,
nó qua mau, mà không thấy hạnh phúc.
26 Nó lướt đi như những chiếc thuyền nan,
như phượng hoàng bổ xuống bắt mồi.
27 Nếu con nói: con sẽ quên đi lời than thở,
đổi nét mặt mà hớn hở vui tươi,
28 thì con lại khiếp sợ mọi nỗi đớn đau;
con biết rằng: Ngài chẳng kể con là vô tội.
29 Vậy nếu con đã làm điều dữ,
thì nhọc nhằn vô ích mà làm chi?
30 Nếu con có tắm bằng nước tuyết,
có lấy thuốc tẩy mà rửa tay cho sạch,
31 bấy giờ, Ngài sẽ nhận chìm con xuống bùn,
khiến áo xống con cũng coi con là ghê tởm.
32 Vì Người không phải là người phàm như tôi,
để tôi tranh cãi với Người,
để cùng với Người ra trước toà xét xử.
33 Giữa chúng tôi chẳng ai làm trọng tài
để đặt tay lên cả hai chúng tôi.
34 Phải chi Người đẩy xa tôi ngọn roi của Người,
và đừng làm tôi kinh hoàng sợ hãi!
35 Bấy giờ tôi sẽ nói mà không còn sợ Người,
vì tôi thấy tôi đâu có như vậy!
CHIA SẺ

Gióp đã chấp nhận khẳng định của Bin-đát về Thiên Chúa là Đấng công chính, nhưng làm như thế không giải quyết vấn nạn của ông. Trong câu 21, ông đặt vấn đề: “tại sao Thiên Chúa kết án tôi ?” Sau đó Gióp nói lên ba điều mà ông phàn nàn.
“Tôi không thể tranh luận với Ngài” (1-13). Thiên Chúa Vĩ đại  hơn và mạnh mẽ hơn chúng ta, ai có thể tuyên chiến với Ngài ? Thiên Chúa là Đấng thượng trí và oai hùng; chúng ta ngây ngô và yếu đuối.
     “Tôi không thể trả lời Ngài” (9:14-35). Nếu Thiên Chúa và Gióp đưa nhau đến tòa, Gióp sẽ không có lý chứng gì để tranh luận. Thiên Chúa là thẩm phán, Ngài có tất cả mọi quyền lực, và không ai có thể tranh luận với Ngài. Trong khi đó, cuộc sống trôi nhanh tựa bóng câu, giống như một người chạy nhanh, một con tàu và chim ó. Vì Gióp đã đổi nét mặt tươi vui (c.27) sẽ không thay đổi hoàn cảnh của mình. Điều đó có vẻ như là một sự giả hình.

    Đây là một chương rất đặc biệt. Trong chương này chúng ta thấy có lời ca ngợi vì quyền năng của Thiên Chúa. Có lòng khiêm hạ vì ai có thể đứng trước Thiên Chúa? Có một tâm hồn tìm kiếm. Như Gióp đã đang tìm kiếm và chính khi đó ông ý thức rằng thân phận con người của mình, nhưng ông cũng ý thức về sức mạnh của Thiên Chúa. Ngài là tất cả mọi quyền năng và trong suốt chương này Gióp nói về Thiên Chúa và ca ngợi Ngài. Khi Gióp nhìn lại bản tính và sức mạnh của Thiên Chúa, Gióp đã nhận biết Ngài với một kinh nghiệm mới. Gióp nhận ra phải có Đấng Trung Gian để bênh vực ông trong khi xét xử. Bạn có nhận ra đó cũng là nhu cầu của chính bạn, và khao khát Ngài như Gióp đã từng khao khát ?