Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

CHƯƠNG 18 - SÁCH SÁNG THẾ KÝ

Thiên Chúa hiện ra tại Mam-rê
1 Ðức Chúa hiện ra với ông Áp-ra-ham tại cụm sồi Mam-rê, khi ông đang ngồi ở cửa lều, vào lúc nóng nực nhất trong ngày. 2 Ông ngước mắt lên thì thấy có ba người đứng gần ông. Vừa thấy, ông liền từ cửa lều chạy ra đón khách, sụp xuống đất lạy 3 và nói: "Thưa Ngài, nếu tôi được đẹp lòng Ngài, thì xin Ngài đừng đi qua mà không ghé thăm tôi tớ Ngài. 4
Ðể tôi cho lấy chút nước, mời các ngài rửa chân rồi nằm nghỉ dưới gốc cây. 5 Tôi xin đi lấy ít bánh, để các ngài dùng cho chắc dạ, trước khi tiếp tục đi, vì các ngài đã ghé thăm tôi tớ các ngài đây!" Khách trả lời: "Xin cứ làm như ông vừa nói!"
vì các ngài đã ghé thăm tôi tớ các ngài đây
 6 Ông Áp-ra-ham vội vã vào lều tìm bà Xa-ra mà bảo: "Bà mau mau lấy ba thúng tinh bột mà nhồi, rồi làm bánh." 7 Ông chạy lại đàn vật, bắt một con bê mềm và ngon, giao cho người đầy tớ, và anh này vội vã làm thịt. 8 Ông lấy sữa chua, sữa tươi và thịt bê đã làm, mà đãi khách; rồi ông đứng hầu dưới gốc cây, đang khi khách dùng bữa.
9 Khách nói với ông: "Bà Xa-ra vợ ông đâu?" Ông đáp: "Thưa nhà tôi ở trong lều." 10 Người nói: "Sang năm, tôi sẽ trở lại thăm ông, và khi đó bà Xa-ra vợ ông sẽ có một con trai." Bà Xa-ra bấy giờ đang nghe ở cửa lều, phía sau. 11 Ông Áp-ra-ham và bà Xa-ra đã già nua tuổi tác, và bà Xa-ra không còn điều thường xảy đến cho đàn bà. 12 Bà Xa-ra cười thầm tự bảo: "Mình đã cằn cỗi rồi, còn hưởng được vui thú nữa sao? Ông nhà mình lại là một ông lão!" 13 Ðức Chúa phán với ông Áp-ra-ham: "Tại sao Xa-ra lại cười và nói: "Có thật tôi già thế này mà còn sinh đẻ được chăng? 14 Nào có điều gì kỳ diệu vượt sức Ðức Chúa? Vào độ này sang năm, Ta sẽ trở lại thăm ngươi, và Xa-ra sẽ có một con trai." 15 Bà Xa-ra chối và nói: "Con đâu có cười! " Vì bà sợ. Nhưng Người bảo: "Có, ngươi đã cười!"

Ông Áp-ra-ham can thiệp cho thành Xơ-đôm
16 Từ nơi đó ba người kia đứng dậy và nhìn xuống phía Xơ-đôm. Ông Áp-ra-ham cùng đi để tiễn khách. 17 Ðức Chúa phán: "Ta có nên giấu Áp-ra-ham điều Ta sắp làm chăng? 18 Áp-ra-ham sẽ trở thành một dân tộc lớn mạnh và mọi dân tộc sẽ được chúc phúc nhờ nó. 19 Thật vậy, Ta đã chọn nó, để nó truyền cho con cái nó và gia tộc nó sau này phải giữ đường lối của Ðức Chúa mà thực hiện điều công minh chính trực; như thế Ðức Chúa sẽ làm cho Áp-ra-ham điều Người đã phán về nó." 20 Ðức Chúa phán: "Tiếng kêu trách Xơ-đôm và Gô-mô-ra thật quá lớn! Tội lỗi của chúng quá nặng nề! 21 Ta phải xuống xem thật sự chúng có làm như tiếng kêu trách đã thấu đến Ta không. Có hay không, Ta sẽ biết."
22 Hai người kia bỏ nơi đó mà đi về phía Xơ-đôm, nhưng Ðức Chúa còn đứng lại với ông Áp-ra-ham. 23 Ông lại gần và thưa: "Chẳng lẽ Ngài tiêu diệt người lành một trật với kẻ dữ sao? 24 Giả như trong thành có năm mươi người lành, chẳng lẽ Ngài tiêu diệt họ thật sao? Chẳng lẽ Ngài không dung thứ cho thành đó, vì năm mươi người lành trong đó sao? 25 Ngài làm như vậy, chắc không được đâu! Giết chết người lành một trật với kẻ dữ, coi người lành cũng như kẻ dữ, chắc không được đâu! Ðấng xét xử cả trần gian lại không xét xử công minh sao? " 26 Ðức Chúa đáp: "Nếu Ta tìm được trong thành Xơ-đôm năm mươi người lành, thì vì họ, Ta sẽ dung thứ cho tất cả thành đó."
27 Ông Áp-ra-ham lại nói: "Mặc dầu con chỉ là thân tro bụi, con cũng xin mạn phép thưa với Chúa: 28 Giả như trong số năm mươi người lành lại thiếu mất năm, vì năm người đó, Ngài sẽ phá huỷ cả thành sao?" Chúa đáp: "Không! Ta sẽ không phá huỷ, nếu Ta tìm được bốn mươi lăm người." 29 Ông lại thưa một lần nữa: "Giả như trong thành tìm được bốn mươi người thì sao?" Chúa đáp: "Vì bốn mươi người đó, Ta sẽ không làm."
30 Ông nói: "Xin Chúa đừng giận, cho con nói tiếp: Giả như ở đó có ba mươi người thì sao?" Chúa đáp: "Nếu Ta tìm được ba mươi người, Ta sẽ không làm." 31 Ông nói: Con xin mạn phép thưa với Chúa: "Giả như tìm được hai mươi người thì sao?" Chúa đáp: "Vì hai mươi người đó, Ta sẽ không phá huỷ." 32 Ông nói: "Xin Chúa đừng giận, cho con nói một lần này nữa thôi: Giả như tìm được mười người thì sao?" Chúa đáp: "Vì mười người đó, Ta sẽ không phá huỷ Xơ-đôm."
33 Sau khi phán với ông Áp-ra-ham, Ðức Chúa đi, còn ông Áp-ra-ham thì trở về nhà.

CHIA SẺ

Nghỉ ngơi (1). Nghỉ ngơi vào buổi chiều là một việc bình thường của người phương Đông, và đừng quên rằng Áp-ra-ham đã gần một trăm tuổi. Thỉnh thoảng điều thiêng liêng nhất chúng ta có thể làm là ngủ một giấc! Thân xác của người tín hữu là đền thờ của Thiên Chúa, và phải được chăm sóc (1 Cr. 6:19–20), (xem Mc 6:31). Cách thức phân phối thời gian nghỉ ngơi của tôi có hợp lý, và qua đó cho thấy tôi tôn trọng thân xác mình?

Phục vụ (2–8). Áp-ra-ham chẳng gặp khó khăn gì để nhận ra những người khách, bởi vì thật là bất thường cho ai đó đi lại vào thời điểm nóng nực nhất trong ngày. Chắc chắn, họ không phải là những vị khách bình thường. Mặc dù ông có 318 người tôi tớ, Áp-ra-ham đã tự mình phục vụ các Ngài, và mười bốn lần ông gọi Ngài là “Chúa.” Áp-ra-ham chạy tới chạy lui chỉ để chắc chắn rằng bữa ăn mà họ đang chuẩn bị phải là tốt nhất. Đâu là thái độ của tôi khi phục vụ: xuất phát từ tấm lòng quý mến, hay là thái độ mua chuộc dành cho người tôi đang phục vụ? Với thái độ nào, tôi đang phục vụ những người thân trong gia đình tôi, những người bên cạnh tôi?

Lắng nghe (9–15). Áp-ra-ham đã đứng cạnh bên khi những vị khách đang ăn, sẵn sàng để phục vụ họ bất cứ điều gì họ muốn. Nhưng Chúa đã ban cho Áp-ra-ham điều còn quan trọng hơn cả thực phẩm: Ngài tuyên bố rằng đứa con đã hứa sẽ được sinh trong vòng một năm. “Xa-ra vợ ngươi đâu?” là câu hỏi cuối cùng của ba câu hỏi trong Sáng thế ký (3:9; 4:9; 18:9). Có khi nào tôi nhận ra rằng, vì thiếu sự lắng nghe, mà việc phục vụ của tôi thay vì đem đến sự hài lòng, lại gây ra khó chịu cho người tôi phục vụ? Những công việc tôi đang làm, phải chăng tôi phục vụ Chúa, phục vụ anh em, hay tôi đang phục vụ cho cái tôi của bản thân ?

Chuyển cầu (16–33). Bởi vì Áp-ra-ham vừa là bạn, vừa là tôi tớ của Thiên Chúa, ông đã được chia sẻ bí mật của Thiên Chúa. (xem Tv. 25:14; Ga 15:15; Gc 2:23.) Lót đã được cứu nhờ sự can thiệp của Áp-ra-ham (ch.14); giờ đây ông lại được cứu nhờ lời cầu bầu của Áp-ra-ham. Áp-ra-ham đã cầu nguyện cho cả thành này, bằng cách dựa vào sự công bằng của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa đã cứu Lót căn bản vì lòng thương xót và ân sủng của Ngài (19:16, 19). Lời cầu nguyện cho những người bị lạc lối và nhu cầu thiêng liêng cũng như vật chất, sức khỏe là đặc ân cao cả và thánh thiện mà chúng ta không nên sao nhãng. Chắc không ít lần bạn hứa cầu nguyện cho ai đó khi họ đề nghị bạn, vậy bạn đã có làm điều này với một thái độ nghiêm túc hay chỉ là những lời hứa cho đẹp lòng nhau ?

1 nhận xét:

  1. Thân xác của người tín hữu là đền thờ của Thiên Chúa, và phải được chăm sóc (1 Cr. 6:19–20), mình phải xem xét lại điều này, vì nhiêu khi mải mê với công việc mà không coi trọng và để tâm tới "đền thờ của THiên CHúa".

    Trả lờiXóa

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC