Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

CHƯƠNG 6 - Tin Mừng theo Thánh Máccô

 Ðức Giêsu về thăm Nadarét
(1) Ðức Giêsu ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. (2) Ðến ngày sabát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: "Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?(3) Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?" Và họ vấp ngã vì Người. (4) Ðức Giêsu bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi." (5) Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. (6) Người lấy làm lạ vì họ không tin.
Ðức Giêsu sai Nhóm Mười Hai đi giảng
Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy. (7) Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ.(8) Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; (9) được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. (10) Người bảo các ông: "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. (11) Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ." (12) Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. (13) Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.
Vua Hê-rô-đê và Ðức Giêsu
(14) Vua Hêrôđê nghe biết về Ðức Giêsu, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Ðó là ông Gioan Tẩy Giả từ cõi chết chỗi dậy, nên quyền làm phép lạ mới tác động nơi ông." Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ". (15) Kẻ khác nói: "Ðó là ông Êlia". Kẻ khác nữa lại nói: "Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ".(16) Vua Hêrôđê nghe thế, liền nói: "Ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã chỗi dậy!"
Ông Gioan Tẩy Giả bị trảm quyết
(17) Số là vua Hêrôđã sai đi bắt ông Gioan và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hêrôđia, vợ của người anh là Philípphê, (18) mà ông Gioan lại bảo: "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !" (19) Bà Hêrôđia căm thù ông Gioan và muốn giết ông, nhưng không được. (20) Thật vậy, vua Hêrôđê nể sợ ông Gioan vì biết ông là người công chính thánh thiện; vua che chở ông. Khi nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.
(21) Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hêrôđê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê. (22) Con gái bà Hêrôđia vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dư tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con". (23) Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." (24) Cô gái đi ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Ðầu Gioan Tẩy Giả". (25) Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả, đặt trên mâm".
(26) Nhà vua buồn lắm, nhưng vì lời thề, và khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. (27) Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, (28) bưng đầu ông trên một cái mân trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. (29) Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

Ðức Giêsu làm cho bánh hoá nhiều lần thứ nhất
(30) Các Tông Ðồ tụ họp chung quanh Ðức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. (31) Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút". Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. (32)Vậy, các ngài xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. (33) Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. (34) Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. (35) Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa: "Ở đây hoang vắng và bây giờ đã khá muộn. (36) Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn." (37) Người đáp: "Thì chính anh em hãy cho họ ăn đi!" Các ông nói với Người: "Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao?" (38) Người bảo các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh? Ði coi xem!" Khi biết rồi, các ông thưa: "Có năm chiếc bánh và hai con cá." (39) Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngả lưng thành từng nhóm trên cỏ xanh. (40) Họ ngả lưng xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. (41) Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. (42) Ai nấy đều ăn và được no nê. (43) Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. (44) Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.
Ðức Giêsu đi trên mặt biển hồ
(45) Lập tức, Ðức Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia về phía thành Bétxaiđa trước, trong lúc Người giải tán đám đông. (46) Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện. (47) Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. (48) Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông và Người định vượt các ông. (49) Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. (50) Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!" (51) Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, (52) vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội!
Ðức Giêsu chữa nhiều người ở Ghen-nê-xa-rét
(53) Khi qua biển rồi, Ðức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghennêxarét và lên bờ. (54) Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Ðức Giêsu. (55) Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. (56) Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.
CHIA SẺ


Người Tôi Tớ không thể làm việc (c.1–29). Hàng xóm của Ngài đã ngưỡng mộ về những điều Đức Giêsu đã nói và đã làm, nhưng Đức Giêsu thì ngạc nhiên về thái độ cứng lòng tin của họ, mà Ngài không thể làm được nhiều điều hơn thế: “Các anh có tin thế nào thì được như vậy” (Mt 9:29; Tv 78:41). Xin Chúa làm mạnh mẽ niềm tin của bạn để bạn có thể tôn vinh Ngài (Rm 4:20–21). Phản ứng của Chúa chúng ta trước thái độ không tin của họ là sai các môn đệ của Ngài đi các sứ vụ. Hê-rô-đê làm lặng thinh đi một tiếng nói, nhưng ông ta không thể nào làm thinh lặng Lời của Thiên Chúa (Cl 4:2–4). Chỉ khi nào bạn chấp nhận Đức Giê-su và tín thác nơi Ngài, bạn mới cảm nghiệm được những phúc lành Ngài ban. Đâu là những phúc lành mà bạn không thể nhận được bởi thái độ cứng tin của bạn?
Người Tôi Tớ không thể nghỉ ngơi (c.30–44). Những tôi tớ của Thiên Chúa trở nên mệt mỏi khi họ làm việc (Ga 4:6) và phải chăm sóc cho thân xác. Nhưng khi bạn có một con tim đam mê, bạn sẽ không để tay mình rảnh rỗi. Chúa chúng ta ngưng thời khắc nghỉ ngơi của Ngài để đáp ứng nhu cầu của dân chúng. Ngài không cần phải ngưng bất kỳ điều gì trong ngày hôm nay, vì chăm sóc cho chúng ta là sứ mạng liên lỉ của Ngài (Dt 7:25). Bạn nghe nói rất nhiều về từ nghỉ ngơi, nhưng liệu bạn có thật sự hiểu nó quan trọng như thế nào trong đời sống của mình? Bạn học được điều gì trong cách phản ứng của Đức Giê-su khi nhìn thấy nhu cầu của người khác?
Người Tôi Tớ không thể cầu nguyện (c.45–56). Sau những đòi hỏi về thời gian cho sứ vụ như vậy, Đức Giêsu đã phải đi ra một nơi để cầu nguyện (c.46; 1:35). Nhưng một lần nữa, Ngài lại bị chia trí, lần này thì do bởi các môn đệ của Ngài đang phải chèo chống giữa biển (c.48). Và chính những người môn đệ đã phải ngỡ ngàng (c.51)! Đức Giêsu cầu bầu cho bạn và biết hoàn cảnh của bạn. Ngài sẽ đến với bạn, chăm sóc cho bạn, và dẫn bạn vào trong bình an của Ngài. Những cơn gió ngược trong đời sống của bạn, có giúp cho bạn hiểu biết thêm về niềm tin, sự dấn thân, mức độ trưởng thành và kinh nghiệm về sự can thiệp của Thiên Chúa trong đời sống của mình chăng?

Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

CHƯƠNG 5 - Tin Mừng theo Thánh Máccô

 Người bị quỷ ám ở Ghê-ra-sa
(1) Ðức Giêsu và các môn đệ sang tới bờ bên kia Biển Hồ, vùng đất của dân Ghêrasa. (2) Người vừa ra khỏi thuyền, thì từ đám mồ mả, có một kẻ bị thần ô uế ám liền ra đón Người. (3) Anh này thường sống trong đám mồ mả và không ai có thể trói anh ta lại được, dầu phải dùng đến cả xiềng xích. (4) Thật vậy, nhiều lần anh bị gồng cùm và bị xiềng xích, nhưng anh đã bẻ gãy xiềng xích, và đập tan gông cùm. Và không ai có thể kiềm chế anh được. (5) Suốt đêm ngày, anh ta cứ ở trong đám mồ mả và trên núi đồi, tru tréo và lấy đá đập vào mình. (6) Thấy Ðức Giêsu tự đàng xa, anh ta chạy đến bái lạy Người (7) và kêu lớn tiếng rằng: "Lạy ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, chuyện tôi can gì đến ông? Nhân danh Thiên Chúa, tôi van ông đừng hành hạ tôi!" (8) Thật vậy, Ðức Giêsu, đã bảo nó: "Thần ô uế kia, xuất khỏi người này!" (9) Người hỏi nó: "Tên ngươi là gì?" Nó thưa: "Tên tôi là đạo binh, vì chúng tôi đông lắm." (10) Nó khẩn khoản nài xin Người đừng đuổi chúng ra khỏi vùng ấy. (11) Ở đó có một bầy heo rất đông đang ăn bên sườn núi. (12) Ðám thần ô uế nài xin Người rằng: "Xin sai chúng tôi đến nhập vào những con heo kia."(13) Người cho phép. Chúng xuất khỏi người đó và nhập vào bầy heo. Cả bầy heo - chừng hai ngàn con - từ trên sườn núi lao xuống biển và chết ngộp dưới đó. (14)Các kẻ chăn heo bỏ chạy, loan tin trong thành và thôn xóm. Thiên hạ đến xem việc gì đã xảy ra. (15) Họ đến cùng Ðức Giêsu và thấy kẻ bị quỷ ám ngồi đó, ăn mặc hẳn hoi và trí khôn tỉnh táo - chính người này đã bị đạo binh quỷ nhập vào. Họ phát sợ. (16) Những người chứng kiến đã kể lại cho họ nghe việc đã xảy ra thế nào cho người bị quỷ ám và chuyện bầy heo. (17) Bấy giờ họ lên tiếng nài xin Người rời khỏi vùng đất của họ.
(18) Khi Người xuống thuyền, thì kẻ trước kia đã bị quỷ ám nài xin cho được ở với Người. (19) Nhưng Người không cho phép, Người bảo: "Anh cứ về nhà với thân nhân, và loan tin cho họ biết mọi điều Chúa đã làm cho anh, và Người đã thương anh như thế nào." (20) Anh ta ra đi và bắt đầu rao truyền trong miền Thập Tỉnh tất cả những gì Ðức Giêsu đã làm cho anh. Ai nấy đều kinh ngạc.

Ðức Giêsu chữa một người bị băng huyết
và cho con gái ông Gia-ia sống lại
(21) Ðức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. (22) Có một ông trưởng hội đường tên là Giaia đi tới. Vừa thấy Ðức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, (23) và khẩn khoản nài xin: "Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống." (24) Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
(25) Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, (26) bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. (27) Ðược nghe đồn về Ðức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. (28) Vì bà tự nhủ: "Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu." (29) Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. (30) Ngay lúc đó, Ðức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: "Ai đã sờ vào áo tôi?" (31) Các môn đệ thưa: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: "Ai đã sờ vào tôi ?" (32) Ðức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. (33) Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. (34) Người nói với bà ta: "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh."
(35) Ðức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: "Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?" (36) Nhưng Ðức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." (37) Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. (38) Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Ðức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. (39) Người bước vào nhà và bảo họ: "Sao lại náo động và khóc lóc như vậy ? Ðứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!" (40) Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. (41) Người cầm lấy tay nó và nói: "Talithakum", nghĩa là: "Này bé, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!" (42) Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. (43) Ðức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
CHIA SẺ


Người Tôi Tớ đến với chúng ta (c.1–20). Đức Giêsu đã đi qua cơn bão để đến với hai người bị quỷ ám (Mt. 8:28), là những người đang cần Ngài giúp đỡ. Những tên quỷ xin đừng có đuổi chúng ra khỏi vùng ấy (c.10), dân địa phương thì xin Đức Giêsu rời khỏi họ (v.17), và người được chữa lành xin được phép theo Ngài (c.18). Người dân tại đó quan tâm đến lợi tức tài chính hơn là lợi ích về đàng thiêng liêng. Hãy hình dung, bạn xin Đức Giêsu rời khỏi bạn! Đâu là những vấn nạn của bạn? Những điều gì làm ô uế cuộc sống của bạn? Và dù biết rằng những điều đó đang phá hủy đời sống của bạn, nhưng tại sao bạn lại chọn giải pháp thỏa hiệp để chúng tiếp tục bám rễ trong đời sống của bạn?
Chúng ta có thể đến với Người Tôi Tớ (c.21–34). Tất cả mọi hạng người đã đến bên chân Đức Giêsu, một lãnh đạo hội đường nổi tiếng và một người phụ nữ vô danh đều có thể tìm thấy sự trợ giúp ở đây. Có lẽ, đức tin của người phụ nữ có một chút mê tín, nhưng Chúa vẫn đề cao. Nếu bạn không thể nắm lấy tay Ngài, hãy chạm vào tua áo của Ngài. Bước đầu tiên của đức tin, bất kể nó yếu đuối thế nào, sẽ dẫn đến những phúc lành lớn hơn. Lúc này bạn cần đến một cái đụng chạm đặc biệt từ Đức Chúa? Bạn có tìm kiếm một phép lạ nào cho cuộc sống của mình?
Người Tôi Tớ sẽ đồng hành với chúng ta (c.35–43). Không có tình huống nào mà quá tuyệt vọng đến nỗi Đức Giêsu không thể làm việc được. Bệnh tật, chậm trễ, và ngay cả sự chết đều đặt dưới sự điều khiển của Ngài. Đức Giêsu đi với bạn đến nơi thất vọng và u sầu và đáp ứng các nhu cầu của bạn. Cho dù tình huống của bạn có khó khăn đến đâu đi nữa, “Đừng lo lắng; chỉ có tin” (c.36). Người Tôi Tớ đang làm việc cho bạn. Bạn có tin tưởng để bước đi với Đức Giê-su, Đấng có thể đưa bạn ra khỏi những khó khăn và thất vọng mà  bạn có thể đang phải đối diện?

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

CHƯƠNG 4 - Tin Mừng theo Thánh Máccô

 Dụ ngôn người gieo giống
(1) Ðức Giêsu lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung quanh Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi dưới biển, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. (2) Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều. Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ:
(3) "Các người nghe đây! Kìa người gieo giống đi ra gieo giống. (4) Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. (5) Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; (6) nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. (7) Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. (8) Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả: hạt thì được ba mươi, hạt thì được sáu mươi, hạt thì được mmột trăm." (9) Rồi Người nói: "Ai có tai nghe thì nghe!"
 http://www.freebibleimages.org/storydata/illustrations/FB_Parable_Sower/overview_images/003-parable-sower.jpg?1344242356

Tại sao Ðức Giêsu dùng dụ ngôn?
(10) Khi còn một mình Ðức Giêsu, những người thân cận cùng với Nhóm Mười Hai mới hỏi Người về các dụ ngôn. (11) Người nói với các ông: "Phần anh em, mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho anh em; còn với những người kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn, (12) để họ có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy, có lắng tai nghe cũng không hiểu, kẻo họ trở lại và được ơn tha thứ."
Cắt nghĩa dụ ngôn người gieo giống
(13) Người còn nói với các ông: "Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn? (14) Người gieo giống đây là người gieo lời. (15)Những kẻ ở bên vệ đường, nơi lời đã gieo xuống, là những kẻ vừa nghe thì Xatan liền đến cất lời đã gieo nơi họ. (16) Còn những kẻ được gieo trên sỏi đá là những kẻ khi nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, (17) nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì lời, họ vấp ngã ngay. (18) Những kẻ khác là những kẻ được gieo vào bụi gai: đó là những kẻ đã nghe lời, (19) nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả gì. (20) Còn những người khác nữa là những người được gieo vào đất tốt: đó là những người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm."
Dụ ngôn cái đèn, đấu đong
(21) Người nói với các ông: "Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường? Nào chẳng phải là để đặt trên đế sao? (22) Vì chẳng có gì bí ẩn mà không phải là để hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà không phải là để đưa ra ánh sáng. (23) Ai có tai nghe thì nghe!"
(24) Người nói với các ông: "Hãy để ý tới điều anh em nghe. Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho anh em bằng đấu ấy, và còn cho anh em hơn nữa. (25) Vì ai đã có, thì được thêm; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy mất."
Dụ ngôn hạt giống tự mọc lên
(26) Người nói: "Chuyện Nước Thên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. (27) Ðêm hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, thì hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết. (28) Ðất tự động sinh ra hoa màu: trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt. (29) Lúa vừa chín, người ấy đem liềm hái ra gặt, vì đã đến mùa."
Dụ ngôn hạt cải
(30) Rồi Người lại nói: "Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được? (31) Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. (32) Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng."
Kết luận về các dụ ngôn
(33) Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà rao giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe. (34) Người không bao giờ rao giảng cho họ mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.
Ðức Giêsu dẹp sóng gió
(35) Hôm ấy, khi chiều đến, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: "Chúng ta sang bờ bên kia đi!" (36) Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. (37) Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. (38) Trong khi đó, Ðức Giêsu đang ỏ đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: "Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?" (39)Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: "Im đi ! Câm đi!" Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. (40) Rồi Người bảo các ông: "Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?" (41) Các ông hoảng sợ và nói với nhau: "Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?"
CHIA SẺ


Nhận lấy Lời của Thiên Chúa (c.1–25). Ngay cả khi chúng ta đọc Kinh thánh, chúng ta nên nghe tiếng của Thiên Chúa nói trong lòng chúng ta. Nó phải rất riêng tư. Đừng bao giờ sử dụng Kinh thánh như những cuốn sách khác (1Tx 2:13). Đức Giêsu đã cảnh báo chúng ta lưu tâm đến những gì mà chúng ta nghe (c.9), điều chúng ta nghe (c.24), và cách thức chúng ta nghe (Lc 8:18). Càng nhận lãnh và chia sẻ Lời, Thiên Chúa càng trao ban thêm cho chúng ta. Bạn đọc Lời khác với cách bạn đọc những sách khác như thế nào? Nhìn lại cách thức bạn đọc Kinh Thánh trong thời gian qua có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của bạn chăng?
Gặt vụ mùa của Thiên Chúa (c.26–34). Nhiệm vụ của chúng ta là gieo hạt giống; chúng ta không thể làm cho hạt giống nảy mầm và làm ra mùa gặt. Ngay cả một người nông dân bận rộn cũng phải ngủ và để Thiên Chúa làm việc! Tuy nhiên, khi mùa gặt đã đến, chúng ta phải tỉnh thức và gặt lấy, nếu không muốn vụ mùa bị thất thu (Ga 4:35–38). Đức Giê-su dạy chúng ta rằng, chúng ta được chờ đợi để sinh hoa trái. Điều đó có nghĩa gì và làm thế nào bạn có thể làm điều đó để bạn tôn vinh Ngài trong cuộc sống của bạn? Hoa trái mà bạn phải sinh trong môi trường sống và làm việc của bạn là gì?
Dự vào quyền năng của Thiên Chúa (c.35–41). Đức tin của chúng ta vào Lời được thử thách trong những bão tố của cuộc đời. Nếu những môn đệ đã thực sự tín thác vào Lời Ngài (c.35), họ có lẽ đã chẳng sợ hãi và phàn nàn Ngài đã không gìn giữ họ. Bạn có thể tin tưởng vào Lời Ngài, thì chẳng bao giờ sợ thất bại. Bạn có tin rằng Thiên Chúa có thể bảo vệ bạn khỏi cơn bão mà bạn đang phải đối diện ngay trong lúc này?

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

CHƯƠNG 3 - Tin Mừng theo Thánh Máccô

 Ðức Giêsu chữa người bị bại tay
(1) Ðức Giêsu lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. (2) Họ rình xem Ðức Giêsu có chữa người ấy ngày sabát không, để tố cáo Người. (3) Ðức Giêsu bảo người bại tay: "Anh chỗi dậy, ra giữa đây!" (4) Rồi Người nói với họ: "Ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi?" Nhưng họ làm thinh. (5) Ðức Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay: "Anh giơ tay ra!" Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường.
(6) Ra khỏi đó, nhóm Pharisêu lập tức bàn tính với phe Hêrôđê, để tìm cách giết Ðức Giêsu.


Dân chúng đi theo Ðức Giêsu
(7) Ðức Giêsu cùng với các môn đệ cửa Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Galilê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giuđê, (8) từ Giêrusalem, từ xứ Iđumê, từ vùng bên kia sông Giođan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xiđon, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. (9) Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. (10) Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. (11) Còn các thần ô uế, hễ thấy Ðức Giêsu, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên: "Ông là Con Thiên Chúa!" (12) Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.
Ðức Giêsu thành lập Nhóm Mười Hai
(13) Rồi Người lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. (14) Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng, (15) với quyền trừ quỷ. (16) Người lập Nhóm Mười Hai và đặt tên cho ông Simon là Phêrô, (17) rồi có ông Giacôbê con ông Dêbêđê, và ông Gioan em ông Giacôbê Người đặt tên cho hai ông là Boanêghê, nghĩa là con của thiên lôi, (18) rồi đến các ông Anrê, Philípphê, Batôlômêô, Máthêu, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Tađêô, Simon thuộc nhóm Quá Khích, (19) và Giuđa Ítcariốt chính là kẻ nộp Người.
Thân nhân của Ðức Giêsu lo ngại
(20) Người trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được. (21) Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.
Các kinh sư nói: Ðức Giêsu lấy quyền Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ
(22) Còn các kinh sư từ Giêrusalem xuống thì lại nói rằng Người bị quỷ vương Bêendêbun ám và Người dựa thế quỷ vương mà trừ qủy.
(23) Người liền gọi họ đến, dùng dụ ngôn mà nói với họ: "Xatan làm sao trừ Xatan được?" (24) Nước nào tự chia rẽ, nước ấy không thể bền; (25) nhà nào tự chia rẽ, nhà ấy không thể vững. (26) Vậy Xatan mà chống Xatan, Xatan mà tự chia rẽ, thì không thể tồn tại, nhưng đã tận số. (27) Không ai vào nhà một người mạnh mà có thể cướp của được, nếu không trói người mạnh ấy trước đã, rồi mới cướp sạch nhà nó.
(28) "Tôi bảo thật anh em: mọi tội của con cái loài người, kể cả tội nói phạm thượng, và nói phạm thượng nhiều đến mấy đi nữa, thì cũng còn được tha. (29)Nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời". (30) Ðó là vì họ đã nói "ông ấy bị thần ô uế ám".
Ai mới thật là thân nhân của Ðức Giêsu?
(31) Mẹ và anh em Ðức Giêsu đến, đứng ở ngoài, cho gọi Người ra. (32) Lúc ấy, đám đông đang ngồi chung quanh Người. Có kẻ nói với Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy!" (33) Nhưng Người đáp lại: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?" (34) Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói: "Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. (35) Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi."
CHIA SẺ

Một số khước từ người Tôi Tớ (c.1–6, 20–30). Những nhà lãnh đạo tôn giáo đã quan tâm đến việc bảo vệ truyền thống của họ hơn là giúp một người trong điều kiện tật nguyền. Dù vậy, Đức Giêsu đã làm và đã nói, họ cứng lòng và chống lại sứ vụ của Ngài tới mức độ kết án Ngài thuộc hàng ngũ của Satan. Tóm lại, họ đã cộng tác với sự dữ! Phải chăng bạn đang bảo vệ cho một ý thức hệ, truyền thống hay nguyên tắc nào đó mà trở nên vô cảm với những nhu cầu của người xung quanh và thậm chí đi ngược lại với đường lối của Thiên Chúa?
Một số người trợ giúp người Tôi Tớ (c.7–19). Đám đông lớn đến nỗi Đức Giêsu phải trao quyền cho các môn đệ của Ngài để giúp Ngài trong sứ vụ. Có việc cho tất cả mọi người, ngay cả việc cho người mượn chiếc thuyền nhỏ để Ngài sử dụng (c.9). Nếu bạn muốn trợ giúp Ngài, hãy nhớ rằng điều quan trọng nhất là ở lại với Ngài (c.14). Như Ngài đã nói, “Không có Thầy, anh em sẽ chẳng làm được việc gì cả” (Ga 15:5). Bạn có nghĩ rằng mình chưa thức sự tôn kính và phục vụ Thiên Chúa là bởi bản thân chưa thật sử mở lòng mình ra với Ngài? Những giây phút ở lại bên Ngài trong phụng vụ và cầu nguyện có giúp bạn mở lòng mình ra để Chúa có thể sử dụng bạn chăng?
Một số người đã không tin người Tôi Tớ (c.31–35). Thái độ nghi ngờ về những gì Đức Giê-su đã làm cũng tăng tương tự như con số những người đi theo Ngài. Điều đó không ngăn cản Ngài dấn thân trong việc thực thi ý của Thiên Chúa, và chúng ta cũng nên như vậy (c.35). Thực thi ý Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta nhiều nỗ lực để  đi ngược dòng, đâu là những khó khăn của bạn trong việc sống theo ý Ngài?