Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

CHƯƠNG 7 - ĐA-NI-EN

II. Các Thị Kiến
1. Giấc Mộng Của Ông Ða-Ni-En: Bốn Con Thú 
Thị kiến về các con thú
1 Năm thứ nhất đời Bên-sát-xa làm vua xứ Ba-by-lon, trong một giấc chiêm bao, khi đang nằm trên giường, ông Ða-ni-en thấy trong trí thị kiến sau đây. Ông đã viết lại giấc chiêm bao đó. Câu chuyện bắt đầu như sau, 2 theo như chính lời ông kể lại: Ban đêm, trong một thị kiến, tôi đang mải nhìn thì kìa: gió bốn phương trời khuấy động biển cả; 3 bốn con thú lớn từ biển lên, mỗi con mỗi khác: 4 Con thứ nhất giống như sư tử, lại mang cánh đại bàng. Tôi nhìn theo cho đến khi đôi cánh của nó bị giựt mất; nó được nhấc lên khỏi mặt đất và đặt đứng trên hai chân như một người; nó được ban cho một quả tim người. 5 Và này một con thú khác, con thứ hai, giống như con gấu. Nó được đặt trong tư thế chỉ đứng một bên, mõm ngậm ba khúc xương sườn giữa hai hàm răng. Người ta bảo nó như thế này: "Ðứng lên, ăn thịt cho nhiều đi!" 6 Sau đó, tôi đang nhìn, thì kìa: một con thú khác giống như con beo; hai bên mình nó, có bốn cánh như cánh chim. Nó có bốn đầu, và được trao quyền thống trị. 7 Rồi vẫn trong thị kiến ban đêm, tôi đang nhìn thì kìa: con thú thứ tư đáng kinh đáng sợ và mạnh mẽ vô song; răng của nó bằng sắt và rất to. Nó ăn, nó nghiền, rồi lấy chân chà đạp những gì còn sót lại. Nó khác hẳn tất cả các con thú trước. Nó có những mười sừng.
8 Tôi đang chăm chú nhìn các sừng, thì kìa: giữa các sừng này, một sừng khác, nhỏ hơn, mọc lên; và ba cái trong các sừng trước bị nhổ đi trước mặt cái nhỏ. Và kìa: có những con mắt như mắt người trên sừng ấy, và có một cái mồm nói những điều quái gở. 
Thị kiến về Ðấng Lão Thành và về Con Người
9 Tôi đang nhìn thì thấy đặt những chiếc ngai
và một Ðấng Lão Thành an toạ.
Áo Người trắng như tuyết,
tóc trên đầu Người tựa lông chiên tinh tuyền.
Ngai của Người toàn là ngọn lửa, bánh xe của ngai cũng rừng rực lửa hồng.
10 Từ trước nhan Người, một sông lửa cuồn cuộn chảy ra.
Ngàn ngàn hầu hạ Người,
vạn vạn túc trực trước Thánh Nhan.
Toà bắt đầu xử, sổ sách được mở ra.
11 Bấy giờ tôi mải nhìn vì có tiếng ồn ào của cái sừng thốt ra những lời quái gở; tôi vẫn mải nhìn khi con thú bị giết, thây nó bị huỷ diệt và làm mồi cho lửa. 12 Những con thú còn lại bị tước mất quyền thống trị, nhưng đời chúng được kéo dài thêm một thời và một kỳ hạn.
13 Trong những thị kiến ban đêm, tôi mải nhìn thì kìa:
có ai như một Con Người đang ngự giá mây trời mà đến.
Người tiến lại gần bên Ðấng Lão Thành
và được dẫn đưa tới trình diện.
14 Ðấng Lão Thành trao cho Người
quyền thống trị, vinh quang và vương vị;
muôn người thuộc mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ
đều phải phụng sự Người.
Quyền thống trị của Người là quyền vĩnh cửu,
không bao giờ mai một;
vương quốc của Người sẽ chẳng hề suy vong. 
Giải thích thị kiến
15 Tôi là Ða-ni-en, tâm trí tôi hoang mang vì những điều ấy, và những thị kiến trong đầu làm tôi xao xuyến. 16 Tôi đến gần một trong những vị đứng túc trực và xin vị ấy cho biết sự thực chắc chắn về tất cả những điều ấy. Người đã nói với tôi và giải thích cho tôi ý nghĩa các sự việc: 17 "Bốn con thú to lớn ấy tức là bốn ông vua, từ đất trỗi dậy. 18 Rồi chư thánh của Ðấng Tối Cao sẽ lãnh nhận vương quyền và nắm giữ vương quyền ấy mãi mãi muôn đời." 19 Bấy giờ tôi muốn biết chắc chắn về con thú thứ tư là con thú khác hẳn với tất cả các con khác, nó rất đáng sợ, có răng bằng sắt và vuốt bằng đồng. Nó ăn, nó nghiền, rồi lấy chân chà đạp những gì còn sót lại. 20 Tôi cũng muốn biết chắc về mười cái sừng trên đầu nó và về cái sừng khác đã mọc lên, và ba cái đã rụng đi trước mặt cái sừng ấy; cái sừng này là cái sừng có mắt, và mồm nói những lời quái gở; nó có vẻ lớn hơn các sừng khác. 21 Tôi đang nhìn, thì cái sừng này đã giao chiến với chư thánh và đã thắng được các ngài, 22 cho tới khi Ðấng Lão Thành đến và có cuộc xét xử nhằm bênh vực chư thánh của Ðấng Tối Cao, cho tới khi thời đến, thời mà chư thánh nắm được vương quyền. 23 Vị đứng túc trực ấy lại nói với tôi thế này:
"Con thú thứ tư
là vương quốc thứ tư sẽ xuất hiện trên mặt đất,
khác hẳn với mọi vương quốc.
Nó sẽ ăn hết toàn cõi đất, sẽ dẫm nát và nghiền tan.
24 Còn mười cái sừng kia là mười ông vua
từ vương quốc ấy trỗi dậy.
Rồi một ông vua khác sẽ trỗi dậy sau mười ông kia.
Vua này sẽ khác hẳn các vua trước và sẽ hạ ba vua.
25 Vua này sẽ thốt ra những lời phạm đến Ðấng Tối Cao
và ngược đãi chư thánh của Người.
Vua định thay đổi lịch và Lề Luật.
Chư thánh sẽ bị nộp vào tay vua
một thời, hai thời và nửa thời.
26 Rồi sẽ có cuộc xét xử
và người ta sẽ tước quyền thống trị của vua
nhằm vĩnh viễn huỷ bỏ và tiêu diệt quyền ấy.
27 Còn vương quốc với quyền thống trị
cũng như địa vị cao cả của các vương quốc khắp thiên hạ
sẽ được trao cho dân thánh của Ðấng Tối Cao.
Vương quyền của dân ấy là vương quyền vĩnh cửu,
và mọi quyền thống trị sẽ phụng sự và vâng phục dân ấy."
28 Ðến đây câu truyện kết thúc.
Các tư tưởng của tôi, Ða-ni-en, làm tôi rất xao xuyến; mặt tôi biến sắc. Nhưng tôi giữ những sự ấy trong lòng.  
CHIA SẺ

Một thị kiến về lịch sử thế giới (c.1-8). Con người nhìn vương quốc trần gian như là những kim loại quý (ch.2), nhưng Thiên Chúa nhìn chúng như những động vật xấu xa, chúng đánh nhau và cắn xé lẫn nhau. Lịch sử nhân loại sẽ tới đỉnh điểm trong một vương quốc trần gian rộng lớn dưới quyền cai trị của một kẻ lãnh đạo ma quỷ trên trần gian (tên Phản Ki-tô), kẻ sẽ thách thức Thiên Chúa và cuối cùng bị đánh bại bởi Con Thiên Chúa.

Một thị kiến về trời (c.9-14). Trong khi dã thú đang đánh nhau trên mặt đất, Thiên Chúa đang điều khiển toàn bộ triều thần trên trời, và mọi sự dưới đất đều do Ngài điều khiển. Đức Giê-su Ki-tô một ngày nào đó sẽ thiết lập một vương quốc công chính mà không có ai sẽ bị ném ra ngoài.

Một thị kiến về các thánh trên mặt đất (c.15-28). “Các thánh” này là những tín hữu trong thời sau hết, chỉ trước khi Chúa trở lại để thiết lập vương quốc của Ngài. Nhưng điều Đa-ni-en nói được áp dụng gì cho các tín hữu trong thời đại này. Họ tham gia vào một cuộc chiến (c.21) và đau khổ vì bách hại (c.25), nhưng họ sẽ lãnh nhận vào vương quốc (c.18) và cai trị với Đức Ki-tô (c.27).

Khi tiến trình của lịch sử thế giới làm cho bạn khủng hoảng, hãy nhìn những biến cố theo quan điểm từ trời.

Những vương quốc của con người xuất hiện rồi qua đi. Chúng có thể đã từng rất mạnh mẽ. Chúng có thể nổi lên với một tốc độ kinh ngạc. Biên giới của ho có thể được mở rộng bao la. Nhưng không có quốc gia nào tồn tại vĩnh viễn. Một quốc gia khác sẽ mạnh mẽ hơn, tham lam hơn. Chúng ta không thể tìm kiếm sự an toàn cho mình ở nơi nhân loại cho dù đó là một người mạnh mẽ đến đâu đi nữa. Nếu Đức Ki-tô không phải là Vua của đời bạn, bạn sẽ không có an toàn đích thực. Bạn tìm kiếm sự an toàn ở đâu ? Ai làm chủ cuộc sống của bạn? Ai hướng dẫn bạn cách sống để bạn có thể tìm thấy sự an toàn đích thực ?

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

CHƯƠNG 6 - ĐA-NI-EN

1 Sau đó, ông Ða-ri-ô, người Mê-đi, lên ngôi vua năm sáu mươi hai tuổi. 
6. Ông Ða-Ni-En Trong Hầm Sư Tử 
Lòng ganh tị của các thống đốc
2 Vua Ða-ri-ô quyết định đặt trên vương quốc của ông một trăm hai mươi thống đốc, để họ cai trị toàn vương quốc 3 dưới quyền ba tể tướng trong đó có ông Ða-ni-en. Họ phải phúc trình mọi việc cho ba vị này, để nhà vua khỏi bị thiệt hại. 4 Ông Ða-ni-en này vượt hẳn các tể tướng và thống đốc, nhờ có một thần khí siêu phàm, nên vua có ý định đặt ông đứng đầu cả vương quốc. 5 Do đó, các tể tướng và thống đốc cố tìm cách bắt lỗi ông Ða-ni-en về việc triều chính. Nhưng họ đã không thể tìm được một cớ hay một thiếu sót nào để bắt lỗi, vì ông Ða-ni-en vốn là người trung tín; họ đã không tìm được điều gì sơ suất hay thiếu sót nơi ông. 6 Vì thế, những người ấy mới nói với nhau: "Chúng ta sẽ chẳng tìm được một cớ nào để bắt lỗi tên Ða-ni-en này đâu, trừ phi tìm lý do tôn giáo để hại y." 7 Bấy giờ các tể tướng và thống đốc ấy kéo nhau đến gặp vua và tâu rằng: "Ðức vua Ða-ri-ô, vạn vạn tuế! 8 Tất cả các vị tể tướng của vương quốc, các thủ lãnh, thống đốc, cận thần và tổng trấn đều nhất trí thảo ra sắc chỉ và xin đức vua phê chuẩn lệnh cấm sau đây: Trong ba mươi ngày sắp tới, bất cứ ai cầu xin thần nào hay người nào ngoài đức vua thì sẽ bị quăng vào hầm sư tử. 9 Bấy giờ, tâu đức vua, xin ngài hạ lệnh cấm và châu phê văn kiện, để chiếu theo luật không thể huỷ bỏ của dân Mê-đi và Ba-tư, lệnh cấm này trở nên bất di bất dịch." 10 Do đó, vua Ða-ri-ô đã châu phê văn kiện và lệnh cấm. 
Ông Ða-ni-en cầu nguyện
11 Khi biết là văn kiện đã được châu phê, ông Ða-ni-en về nhà. Cửa sổ phòng trên nhà ông quay về hướng Giê-ru-sa-lem. Mỗi ngày ba lần, ông quỳ gối, cầu nguyện và ngợi khen Thiên Chúa của ông, y như ông đã làm từ trước đến nay. 12 Bấy giờ những người ấy đổ xô lại và bắt gặp ông Ða-ni-en đang cầu nguyện và thống thiết nài van Thiên Chúa của ông. 13 Rồi họ tới yết kiến vua và nhắc đến lệnh cấm của vua: "Ðức vua đã chẳng châu phê lệnh cấm đó sao? Theo lệnh cấm này, trong ba mươi ngày sắp tới, bất cứ ai cầu xin thần nào hay người nào ngoài đức vua thì sẽ bị quăng vào hầm sư tử." Vua đáp lại rằng: "Ðúng vậy, chiếu theo luật không thể huỷ bỏ của dân Mê-đi và Ba-tư thì đúng như vậy." 14 Bấy giờ họ thưa với vua rằng: "Tâu đức vua, trong đám dân Giu-đa lưu đày, có tên Ða-ni-en không đếm xỉa gì tới đức vua cũng như tới giới lệnh đức vua đã châu phê. Ngày nào y cũng cầu nguyện đến ba lần." 15 Nghe lời ấy, vua rất đau lòng và để tâm tìm cách cứu ông Ða-ni-en. Vua cố sức giải cứu ông Ða-ni-en mãi cho đến lúc mặt trời lặn. 16 Bấy giờ những người kia lại kéo nhau đến gặp vua và tâu rằng: "Tâu đức vua, xin đức vua biết cho rằng theo luật của dân Mê-đi và dân Ba-tư, thì mọi giới lệnh và sắc chỉ nhà vua đã ban đều bất di bất dịch." 
Ông Ða-ni-en bị quăng vào hầm sư tử
17 Bấy giờ vua đành hạ lệnh, và người ta đưa ông Ða-ni-en đi quăng vào hầm sư tử. Vua lên tiếng nói với ông Ða-ni-en: "Vị thần mà ngươi bền lòng phụng sự, chính vị ấy sẽ cứu ngươi!" 18 Người ta đem một phiến đá tới đặt trên miệng hầm. Vua lấy ấn của mình và ấn của các đại thần niêm phiến đá lại để không còn thay đổi gì được nữa về vụ ông Ða-ni-en. 19 Rồi vua về cung, suốt đêm không ăn không uống, cũng chẳng cho các cung phi vào hầu. Vua không tài nào chợp mắt được. 20 Sáng sớm tinh sương, vua đã trỗi dậy, vội vã đi ra hầm sư tử. 21 Vừa tới gần, vua cất giọng đau đớn gọi vọng xuống ông Ða-ni-en. Vua lên tiếng nói với ông rằng: "Hỡi Ða-ni-en, người tôi tớ của Thần hằng sống, vị Thần mà ngươi bền lòng phụng sự, có cứu được ngươi thoát hàm sư tử không?" 22 Bấy giờ ông Ða-ni-en đáp lại: "Hoàng thượng, vạn vạn tuế! 23 Thiên Chúa của thần đã sai thiên sứ đến khoá hàm sư tử khiến chúng không hại được thần, bởi vì trước mặt Người, thần đã được nhìn nhận là vô tội, và, tâu đức vua, ngay trước nhan ngài, thần cũng chẳng làm điều gì ác." 24 Lúc ấy, vua rất vui mừng, truyền kéo ông Ða-ni-en lên khỏi hầm. Và ông được kéo lên, không một vết thương trên mình, bởi vì ông đã tin cậy vào Thiên Chúa của ông. 25 Vua liền truyền điệu những người kia đến, họ là những kẻ đã vu khống cho ông Ða-ni-en; rồi vua ra lệnh quăng họ cùng với vợ con vào hầm sư tử. Những người này chưa đụng tới nền hầm, thì sư tử đã vồ lấy chúng mà nghiền nát xương. 
Lời tuyên xưng đức tin của vua Ða-ri-ô
26 Bấy giờ vua Ða-ri-ô viết cho tất cả những người thuộc các dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ trên khắp cõi đất: "Chúc các ngươi vạn sự bình an! 27 Ðây là lệnh ta truyền: trên toàn lãnh thổ vương quốc ta, mọi người phải run rẩy kính sợ trước mặt vị Thần của Ða-ni-en:
bởi vì Người là vị Thần hằng sống và tồn tại muôn đời;
vương quốc của Người sẽ chẳng hề suy vong,
quyền thống trị của Người vô cùng vô tận.
28 Người giải thoát, giữ gìn,
Người làm những dấu lạ điềm thiêng trên trời cùng dưới đất.
Người đã giải cứu Ða-ni-en khỏi móng vuốt sư tử."
29 Còn ông Ða-ni-en thì thành công rực rỡ dưới triều vua Ða-ri-ô cũng như dưới triều vua Ky-rô, người Ba-tư. 
CHIA SẺ

Đa-ni-en đã đối diện với ba cơn thử thách, và Đức Chúa đã ban cho ông chiến thắng.

Khủng hoảng về công việc (c.1-5). Khi những viên quan khác đã nghe rằng Đa-ni-en có thể được thăng chức, họ đã ghen tỵ và muốn tống khứ ông đi. Trong thế giới của những người không tin, họ không muốn trao trách nhiệm cho một người có niềm tin, cho dù người đó tài năng và làm việc hiệu quả. Ánh sáng luôn luôn cho thấy những gì đang xảy ra trong bóng tối (Ep 5:8-13).

Khủng hoảng về cầu nguyện (c.6-17). Những viên quan đã dối trá khi họ sử dụng từ tất cả, vì điều đó cho nhà vua tưởng rằng Đa-ni-en đã đồng ý với họ. Nhưng không quy luật hay sự đe dọa nào có thể làm cho Đa-ni-en bỏ giờ cầu nguyện. Phải chăng cầu nguyện đối với bạn là vấn đề sống chết? Đối với Đa-ni-en đúng là như vậy !

Khủng hoảng niềm tin (c.18-28). Thiên Chúa đã để cho Đa-ni-en thoát khỏi cái hang; Ngài bảo vệ ông khi ông ở trong hang. Tại sao ? Bởi vì Đa-ni-en có niềm tin và Ngài (c.23; Dt 11:33) và trung thành với Đức Chúa (Tv 18:17-24). Có lẽ Đa-ni-en đã suy niệm Tv 37:1-15 và Cn 11:8.

Khi những con sư tử sắp sửa tấn công bạn, hãy tin thác nơi Thiên Chúa và công bố những lời hứa của Ngài. Nhưng hầu hết chúng ta không tin thác vào Thiên Chúa như Đa-ni-en đã làm. Chúng ta thường kinh hãi bởi những gì chúng ta thấy nơi chính mình. Niềm tin của chúng ta ở nơi Thiên Chúa quá yếu. Vì thế, làm thế nào để bạn có được niềm tin như Đa-ni-en? Làm thế nào để bạn đối mặt với đàn sư tử đói mồi và vẫn tín thác nơi Thiên Chúa ?

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

CHƯƠNG 5 - ĐA-NI-EN

5. Bữa Tiệc Của Vua Bên-Sát-Xa 
1 Vua Bên-sát-xa mở tiệc lớn khoản đãi một ngàn đại thần. Trước mặt những người này, vua uống rượu. 2 Khi đã thấm hơi men, vua truyền mang ly mang chén bằng vàng bằng bạc mà vua cha là Na-bu-cô-đô-nô-xo đã lấy ở đền thờ Giê-ru-sa-lem. Vua Bên-sát-xa định dùng những ly chén này để uống rượu cùng với các đại thần, cung phi và cung nữ. 3 Bấy giờ người ta mang ly chén bằng vàng đã lấy từ cung thánh Ðền Thờ Thiên Chúa ở Giê-ru-sa-lem; vua và các đại thần, cung phi và cung nữ đều dùng mà uống. 4 Họ vừa uống rượu vừa ca ngợi các thần bằng vàng, bạc, đồng, sắt, gỗ và đá. 5 Ngay lúc ấy, những ngón tay người xuất hiện, viết lên vách tường quét vôi của hoàng cung ở phía sau trụ đèn. Vua nhìn thấy phần bàn tay đang viết. 6 Bấy giờ mặt vua biến sắc, tâm trí bàng hoàng, ruột gan đòi đoạn, gối run cầm cập. 7 Vua lên tiếng ra lệnh cho triệu các pháp sư, các nhà chiêm tinh và thầy bói. Rồi vua ngỏ lời với các nhà thông thái Ba-by-lon rằng: "Phàm ai đọc nổi hàng chữ ấy và giải thích được cho ta nghe, ta sẽ cho mặc cẩm bào đỏ thẫm, đeo vòng vàng vào cổ; người ấy sẽ là nhân vật thứ ba trong vương quốc." 8 Lúc đó, tất cả các nhà thông thái của vua tiến vào, nhưng họ chẳng đọc được hàng chữ ấy, cũng không giải thích nổi cho vua hiểu.9 Bấy giờ vua Bên-sát-xa hết sức bàng hoàng, mặt vua biến sắc. Các đại thần cũng hốt hoảng. 10 Nghe tiếng nói của vua và các đại thần, hoàng thái hậu đi vào phòng tiệc. Bà lên tiếng nói: "Thánh thượng vạn tuế! Xin thánh thượng đừng để cho tâm trí ra bàng hoàng, đừng để dung nhan ngài phải biến sắc! 11 Trong vương quốc của ngài, có một nhân vật mang nơi mình thần khí của các bậc thần thánh. Dưới thời phụ vương của ngài, người ta gặp thấy nơi nhân vật ấy sự sáng suốt, thông hiểu và khôn ngoan sánh được với sự khôn ngoan của các thần. Phụ vương của ngài là Na-bu-cô-đô-nô-xo đã đặt ông ấy đứng đầu các thầy phù thuỷ, pháp sư, chiêm tinh và thầy bói. 12 Bởi vì nơi ông ấy, tức là ông Ða-ni-en mà phụ vương đã đặt tên là Bên-tơ-sát-xa, người ta gặp thấy thần khí siêu phàm, tri thức, hiểu biết, tài giải mộng, tài cắt nghĩa điều bí nhiệm, tài tháo gỡ khó khăn, nên xin cho gọi ông ấy đến; ông ấy sẽ giải thích được."
13 Bấy giờ ông Ða-ni-en được dẫn vào chầu vua. Vua ngỏ lời với ông rằng: "Ngươi có phải là Ða-ni-en, một người trong nhóm Giu-đa đi lưu đày mà phụ vương ta đã đưa từ Giu-đa về không? 14 Ta đã nghe đồn rằng thần khí của các bậc thần minh ở nơi ngươi, nên ngươi mới có sự sáng suốt, thông hiểu và khôn ngoan xuất chúng. 15 Người ta đã dẫn các nhà thông thái và pháp sư đến để đọc và giải thích hàng chữ kia cho ta; nhưng họ đều không giải thích được ý nghĩa. 16 Còn về ngươi, ta nghe nói rằng ngươi có tài giải thích và tháo gỡ khó khăn. Vậy, nếu ngươi đọc và giải thích được hàng chữ đó cho ta, thì ngươi sẽ được mặc cẩm bào đỏ thẫm, đeo vòng vàng vào cổ, và sẽ là nhân vật thứ ba trong vương quốc."
17 Bấy giờ ông Ða-ni-en lên tiếng nói trước mặt vua: "Tâu đức vua, lộc vua ban, xin giữ lại cho ngài; quà vua tặng, xin dành cho người khác. Nhưng hàng chữ kia, thần xin đọc và giải thích hầu đức vua. 18 Thiên Chúa là Ðấng Tối Cao, đã ban cho Na-bu-cô-đô-nô-xo, phụ vương ngài, vương quốc với chức cao quyền trọng, vinh dự và oai phong. 19 Chính vì chức cao quyền trọng Thiên Chúa ban cho phụ vương mà mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ đều run rẩy kính sợ trước mặt phụ vương. Người bắt ai phải chết hay cho ai được sống là tuỳ ý, người nâng ai lên hay hạ ai xuống cũng tuỳ ý. 20 Nhưng khi trở nên tự cao tự đại và sinh lòng kiêu căng quá mức, người đã bị truất ngôi và mất hết vinh dự. 21 Người đã bị đuổi, không được chung sống với người ta, bị mất trí, trở nên giống thú vật, phải chung sống với lừa hoang và ăn cỏ như bò, mình mẩy ướt đẫm sương trời, cho tới khi người nhận ra Thiên Chúa, Ðấng Tối Cao, là Ðấng cai trị vương quốc loài người, và Thiên Chúa ban quyền cai trị này cho ai là tuỳ ý. 22 Còn ngài, tâu đức vua Bên-sát-xa, ngài là con của phụ vương, dầu đã biết tất cả những điều trên, ngài vẫn không chịu hạ mình xuống. 23 Trái lại ngài đã tự cao tự đại, đã chống lại Chúa Tể trời cao: ly chén trong Ðền Thờ của Chúa, người ta đã mang đến trước mặt ngài; ngài đã dùng các ly chén ấy mà uống cùng với các đại thần, cung phi và cung nữ. Ngài đã ngợi khen các thần bằng bạc, vàng, đồng, sắt, gỗ và đá là những vật không thấy, không nghe, không biết. Còn Thiên Chúa là Ðấng nắm trong tay sinh khí của ngài và điều khiển mọi đường đi nước bước của ngài, ngài lại chẳng tôn vinh! 24 Vì thế, Thiên Chúa đã cho phần bàn tay ấy đến viết hàng chữ kia. 25 Ðây là những chữ đã được viết ra: Mơ-Nê, Mơ-Nê, Tơ-Kên, Pác-Xin; 26 và đây là lời giải thích: Mơ-Nê - có nghĩa là đếm -: Thiên Chúa đã đếm và chấm dứt những ngày của triều đại ngài; 27 Tơ-Kên - có nghĩa là cân -: ngài đã bị đặt trên bàn cân và thấy là không đủ; 28 Pơ-Rết - có nghĩa là phân chia -: vương quốc của ngài đã bị phân chia và trao cho các dân Mê-đi và Ba-tư."
29 Bấy giờ vua Bên-sát-xa truyền mặc cẩm bào đỏ thẫm cho ông Ða-ni-en, đeo vòng vàng vào cổ ông và tuyên bố rằng, trong vương quốc, ông là nhân vật thứ ba.
30 Ngay đêm ấy, Bên-sát-xa, vua dân Can-đê, bị giết chết. 
CHIA SẺ

Những biến cố trong chương này xảy ra trong nhiều năm sau khi những gì được ghi lại trong chương 4. Bên-sát-xa là nhiếp chính cho cha của mình là Na-bu-cô-đô-nô-so, điều đó giải thích tại sao Đa-ni-en được kể là nhân vật thứ ba trong vương quốc (c.29).

Nhà vua có thể mới, nhưng tội thì cũ: tự kiêu và tự tin. Vào chính giờ phút đó, Đa-ri-us đã tiêu diệt thành; nhưng Bên-sát-xa và các đại thần của ông đã quá tự tin đến mức ông đã nhạo báng Thiên Chúa và ca ngợi các ngẫu tượng của Ba-by-lon.

Thiên Chúa đã ban cho Na-bu-cô-đô-nô-so một năm để hoán cải, nhưng Ngài đã xét xử Bên-sát-xa ngay chính đêm đó. Nhà vua đã không học từ những người đã đi trước, và Đa-ni-en đã nói với ông như thế (c.17-23). Nhưng điều đó đã quá trễ !

Những tội nhân quá tự tin nên ý thức rằng (Lc 11:16-21), và cũng thế một thế giới kiêu ngạo đến mức họ nói rằng, “bình an và an toàn!” (1Thes 5:1-11). Vào thời của Nô-ê và Áp-bra-ham, việc phán xét đã đến khi con người ít để ý đến nhất (Lc 17:26-32). Điều đó sẽ lại xảy ra như vậy.

Bài học từ cuộc sống và triều đại của Bên-sát-xa rất rõ ràng. Nếu bạn theo cách thức của xác thịt mà bất chấp Thiên Chúa, bạn sẽ phí phạm cuộc sống của mình. Nếu bạn lưu ý đến những cảnh báo của Ngài và tuân theo ý Ngài, như Đa-ni-en đã sống, Ngài sẽ chúc lành và chăm sóc cho bạn. Bạn học được điều gì từ chính cuộc sống của hai nhân vật chính trong chương này ?

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 8 năm 2014

CHƯƠNG 4 - ĐA-NI-EN

Vua Na-bu-cô-đô-nô-xo kể lại giấc chiêm bao
1 Ta là Na-bu-cô-đô-nô-xo, đang lúc hưởng bình an dưới mái nhà, và thịnh vượng trong cung điện, 2 thì ta đã có một giấc chiêm bao khiến ta phải kinh hoàng; những nỗi lo âu trên giường nằm và những thị kiến trong đầu làm ta khiếp sợ. 3 Và ta đã truyền lệnh phải đưa tất cả các nhà thông thái của Ba-by-lon đến trước mặt ta, để họ cho ta biết ý nghĩa của giấc chiêm bao. 4 Bấy giờ tất cả các thầy phù thuỷ, pháp sư, những nhà chiêm tinh và các thầy bói vào chầu. Ta đã kể cho họ nghe giấc chiêm bao của ta, nhưng họ không thể cho ta biết được ý nghĩa của giấc chiêm bao ấy. 5 Sau hết có Ða-ni-en vào chầu, người này mang tên vị thần của ta là Bên-tơ-sát-xa, và cũng là người có thần khí của Thiên Chúa ở nơi mình. Ta đã kể cho người ấy giấc chiêm bao của ta:
6 "Hỡi Bên-tơ-sát-xa là người đứng đầu các thầy phù thuỷ, ta biết rằng có thần khí của các bậc thần thánh ở nơi ngươi, và không có điều bí ẩn nào làm cho ngươi phải lúng túng. Ðây là những điều ta đã thấy trong chiêm bao. Hãy giải nghĩa cho ta.
7 "Nằm trên giường, ta đã thấy trong đầu ta như thế này:
"Ta đang nhìn,
bỗng thấy một cây ở giữa mặt đất, một cây cao lắm.
8 Cây ấy lớn lên và vững mạnh, ngọn cây chạm tới trời,
và ở tận cùng mặt đất cũng thấy được.
9 Lá đẹp, trái nhiều, nó cung cấp thức ăn cho mọi loài.
Thú vật ngoài đồng tìm bóng mát dưới gốc,
chim trời trú ngụ trên cành.
Mọi loài có xương thịt đều lấy nó làm thức ăn.
10 Nằm trên giường, ta đang nhìn xem thị kiến trong đầu,
bỗng có một vị Canh thức, một vị thánh từ trời xuống.
11 Vị ấy kêu lớn tiếng và nói thế này:
"Ðốn cây xuống, chặt cành đi, giũ cho trụi lá, quăng trái nó đi;
thú vật hãy rời xa bóng nó, và chim trời hãy lìa bỏ cành nó.
12 Nhưng gốc rễ nó, hãy để lại dưới đất,
lấy đai sắt, đai đồng mà xiềng giữa cỏ xanh đồng nội.
Nó phải chịu dầm sương và ăn cỏ chung với thú vật ngoài đồng.
13 Hãy lấy đi quả tim con người của nó,
và thay vào đó một quả tim thú vật,
cứ để nó như vậy suốt bảy thời.
14 Án phạt này là do lệnh của các vị Canh thức,
quyết định này là do lời của các bậc thánh nhân,
cốt cho mọi sinh linh biết rằng:
Ðấng Tối Cao cai trị vương quốc loài người
và trao vương quốc ấy cho kẻ nào Người muốn.
Người đặt kẻ hèn mọn nhất lên cầm đầu.
15 Ta, Na-bu-cô-đô-nô-xo, ta đã thấy giấc chiêm bao ấy. Còn ngươi, hỡi Bên-tơ-sát-xa, hãy công bố lời giải mộng, vì tất cả các nhà thông thái trong nước không giải được cho ta. Nhưng ngươi giải được, vì thần khí của các bậc thần linh ở nơi ngươi!" 
Ông Ða-ni-en giải mộng
16 Bấy giờ ông Ða-ni-en, cũng gọi là Bên-tơ-sát-xa, lặng người đi một lúc, tâm trí ông bàng hoàng. Nhà vua lên tiếng nói: "Hỡi Bên-tơ-sát-xa, đừng để giấc chiêm bao và lời giải mộng làm ngươi bàng hoàng." Bên-tơ-sát-xa đáp: "Tâu chúa thượng, mong cho giấc chiêm bao ấy là của những kẻ ghét ngài, và lời giải mộng dành cho kẻ thù của ngài. 17 Cây ngài đã thấy lớn lên và vững mạnh, ngọn chạm tới trời, và cả mặt đất đều thấy được, 18 lá đẹp, trái nhiều, cung cấp thức ăn cho mọi loài, thú đồng núp dưới bóng, và chim trời đậu trên cành, 19 tâu đức vua, cây ấy chính là ngài. Ngài đã lớn lên và vững mạnh: sự cao cả của ngài chạm tới trời và quyền thống trị của ngài trải rộng đến tận cùng cõi đất.
20 "Sau đó ngài đã thấy một vị Canh thức, cũng là một vị thánh từ trời xuống, nói rằng: "Ðốn cây xuống, huỷ nó đi, nhưng gốc rễ nó thì để lại dưới đất, lấy đai sắt đai đồng mà xiềng giữa cỏ xanh đồng nội; nó phải chịu dầm sương và ăn cỏ chung với thú vật ngoài đồng. Nó phải chịu như vậy bảy thời." 21 Tâu đức vua, đây là lời giải mộng và cũng là lệnh Ðấng Tối Cao ban xuống cho ngài, chúa công của thần.
22 "Ngài sẽ bị đuổi, không được chung sống với người ta,
nhưng phải sống chung với thú vật ngoài đồng,
phải ăn cỏ như bò, và dầm sương suốt bảy năm ròng rã,
cho tới lúc ngài chịu nhận ra
rằng Ðấng Tối Cao cai trị vương quốc loài người,
và Người trao cho kẻ nào Người muốn.
23 "Còn lệnh phải để gốc rễ lại có nghĩa như sau: Vương quốc của ngài sẽ vẫn là của ngài, sau khi ngài chịu công nhận quyền cai trị của Trời. 24 Vì thế, tâu đức vua, xin vui lòng nghe theo lời thần đề nghị mà đái tội lập công, bằng cách làm việc nghĩa, là tỏ lòng từ bi đối với người nghèo, may ra thời thịnh vượng của ngài sẽ được kéo dài thêm chăng." 
Giấc mơ thành hiện thực
25 Tất cả những điều trên đây đã xảy ra cho vua Na-bu-cô-đô-nô-xo đúng như vậy. 26 Mười hai tháng trôi qua, nhân lúc đi dạo trên sân thượng hoàng cung ở Ba-by-lon, 27 nhà vua lên tiếng nói: "Ðây chẳng phải là Ba-by-lon vĩ đại, thành ta đã dùng quyền lực lớn lao mà xây dựng làm hoàng cung, để ta được vinh quang rạng rỡ đó sao?" 28 Vua còn đang nói thì có tiếng từ trời vọng xuống:
"Nghe đây, hỡi vua Na-bu-cô-đô-nô-xo:
Vương quyền ngươi nắm giữ đã vuột khỏi tay ngươi,
29 ngươi sẽ bị đuổi, không được chung sống với người ta,
nhưng phải sống chung với thú vật ngoài đồng,
phải ăn cỏ như bò.
Ngươi phải chịu như thế suốt bảy thời ròng rã,
cho tới lúc ngươi chịu nhận ra
rằng Ðấng Tối Cao cai trị vương quốc loài người,
và Người trao cho kẻ nào Người muốn."
30 Ngay lúc đó, những lời trên đây liên quan đến vua Na-bu-cô-đô-nô-xo đã nên ứng nghiệm. Ông bị đuổi, không được chung sống với người ta, phải ăn cỏ như bò, mình mẩy ướt đẫm sương trời, và rồi tóc tai dài dần ra như lông đại bàng, móng tay móng chân như thể móng chim.
31 "Khi mãn hạn, ta là Na-bu-cô-đô-nô-xo, ta ngước mắt lên trời; cùng lúc, ta tỉnh trí lại và chúc tụng Ðấng Tối Cao. Ta ca ngợi, tôn vinh Ðấng Hằng Sống:
Người nắm quyền thống trị muôn đời,
vương quốc của Người tồn tại thiên thu.
32 Trước nhan Người, dân cư trên mặt đất đều bị kể như không.
Theo ý muốn của Người,
Người điều khiển cả đạo binh trên trời, lẫn cư dân dưới đất.
Chẳng có ai cản được tay Người,
và dám hỏi rằng: Ngài làm gì thế?"
33 Cùng lúc ấy, ta tỉnh trí lại. Ta tìm lại được vinh quang huy hoàng thuở trước, nhờ đó, vương quốc của ta cũng sẽ vẻ vang rạng rỡ. Các cố vấn và đại thần đến thăm viếng ta. Ta phục hồi được quyền bính trên vương quốc, nhờ vậy, uy thế vốn lớn lao của ta càng gia tăng gấp bội. 34 Giờ đây, ta, Na-bu-cô-đô-nô-xo,
ta ca ngợi, tán dương và tôn vinh Vua Trời,
vì mọi việc Người làm đều chân thật,
đường lối của Người vốn công minh.
Người có quyền hạ bệ kẻ quen thói kiêu căng hống hách." 
CHIA SẺ

Giấc mơ thứ hai của Na-bu-cô-dô-nô-so hoàn tất ba điều: nó cảnh báo nhà vua rằng sự kiêu ngạo của ông sẽ dẫn đến việc bị xét xử (c.37; Cn 16:18); nó diễn tả một cách không hoàn chỉnh về những đạo sĩ của ông (c.6-7); và nó cho Đa-ni-en một cơ hội khác để tôn vinh Thiên Chúa trên trời.

Thật không dễ dàng cho Đa-ni-en để truyền đạt đến nhà vua về những sứ điệp của giấc mơ. Na-bu-cô-đô-nô-so là một người nóng tính, và ông có thể ra lệnh sử tử Đa-ni-en. Na-than rơi vào một tình huống tương tự khi ông phải đối diện với vua Đa-vít về những tội lỗi của ông (2 Sm 12). Nhưng khi những cách của bạn hài lòng Thiên Chúa, bạn không phải lo lắng về kẻ thù của mình (Cn 16:7).

Thiên Chúa ban cho nhà vua cơ hội một năm để chuẩn bị (c.29), nhưng ông tiếp tục trong tội của mình. Thế rồi Thiên Chúa làm cho ông phải khiêm nhường. Nhà vua đã học được bài học, và khi ông đã được phục hồi, ông đã trao lại vinh quang cho Thiên Chúa.

Cho dù bạn được đảm nhận vị trí nào, Thiên Chúa đã ban cho bạn điều đó, và Ngài là Đấng toàn năng. Khi một người cố gắng để chiếm lấy vị trí của Thiên Chúa, người đó trở nên giống như một dã thú. Thiên Chúa vẫn chống lại sự tự hào nhưng ban ơn cho những  người khiêm hạ (Cn 3:34).

Chúng ta không phải là vua hay nữ hoàng của một đế chế nào, nhưng chúng ta cũng có thể phạm tội kiêu ngạo như Na-bu-cô-đô-nô-so vậy. Chúng ta có thể tự hào về những gì mình đã đạt được, về tài năng của mình, về vị trí trong xã hội. Nhưng tâm điểm của lòng kiêu ngạo là sự so sánh và nhìn thấy tôi tốt hơn những người khác như thế nào, và nghĩ rằng chúng ta không cần đến Thiên Chúa. Bạn có những kinh nghiệm nào về lòng kiêu ngạo đã đưa đến những thất bại trong chính đời sống của mình ?