Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

CHƯƠNG 47 - I-SAI-A

 Ai ca khóc Ba-by-lon (Ba-ben)
1 Hỡi trinh nữ, con gái Ba-by-lon, xuống đi, ngồi trên cát bụi;
hỡi con gái Can-đê, ngồi phệt xuống đất, không ngai không bệ,
vì người ta sẽ không bao giờ gọi ngươi
là cô gái yêu kiều đài các nữa.
2 Hãy lấy cối xay bột, phơi trần bím tóc,
vén vạt áo dài, phơi đùi lội qua sông,
3 để chỗ kín ngươi bị lột trần, cho nỗi nhục ngươi bị lộ ra!
Ta sẽ phục thù, không ai ngăn cản được.
4 Ðấng cứu chuộc chúng ta,
Ðấng mang danh hiệu là Ðức Chúa các đạo binh,
là Ðức Thánh của Ít-ra-en, Người phán thế này:
5 Hỡi con gái Can-đê, hãy ngồi lặng lẽ, lùi vào bóng tối,
vì thiên hạ sẽ không bao giờ gọi ngươi
là nữ hoàng muôn nước nữa.
6 Ta đã nổi cơn thịnh nộ với dân Ta,
đã hạ nhục cơ nghiệp của Ta, trao nó vào tay ngươi.
Nhưng ngươi chẳng hề đem lòng thương xót chúng;
cả trên người già nua, ngươi đã đặt một cái ách thật nặng.
7 Ngươi đã nói: "Mãi mãi ta sẽ là nữ hoàng."
Những điều ấy, có bao giờ ngươi để lòng nghiền ngẫm,
suy nghĩ xem kết cục sẽ ra sao!
8 Hỡi kẻ ham lạc thú,
ngươi ngồi trên ngai, bình chân như vại và tự nhủ:
"Chỉ có ta, đâu còn ai khác!
Ta sẽ chẳng bao giờ mang thân goá bụa,
không bao giờ là người mẹ mất con."
Giờ đây, hãy nghe điều này:
9 Thình lình cả hai tai hoạ đó
trong một ngày sẽ ập xuống trên ngươi:
vừa mất con lại vừa goá buạ.
Chưa hết tai hoạ này đã đến tai hoạ khác,
chúng ập xuống trên ngươi,
dù ngươi cao tay phù chú và lắm trò ma thuật.
10 Ngươi cậy vào lòng độc dữ của ngươi mà nói:
"Chẳng ai thấy ta đâu."
Chính cái khôn cái giỏi của ngươi đã mê hoặc ngươi rồi,
và ngươi lại tự nhủ: "Chỉ có ta, đâu còn ai khác."
11 Ðiều dữ sẽ ập xuống trên ngươi
mà ngươi không làm sao đề phòng;
hoạn nạn sẽ giáng xuống trên ngươi
mà ngươi không tài nào ngăn cản;
tai ương sẽ thình lình ập xuống trên ngươi
mà ngươi đã không hề lường trước.
12 Có giỏi thì đứng vững đi,
cứ tiếp tục những phù phép và những trò ma thuật vô số kể
mà ngươi đã tốn công luyện tập từ thời niên thiếu:
biết đâu ngươi lại không thể giúp ích cho chính mình,
biết đâu ngươi lại chẳng làm cho người ta khiếp sợ?
13 Ngươi đã kiệt quệ vì trăm mưu nghìn kế.
Ðâu cả rồi, mấy ông xem số tử vi, mấy thầy chiêm tinh,
mấy kẻ cứ đến kỳ tân nguyệt
lại báo cho ngươi rõ những gì sẽ xảy đến?
Tất cả hãy đứng lên nào, hãy cứu chữa ngươi đi!
14 Này chúng sẽ như cọng rơm bị lửa đốt cháy,
không sao cứu mạng khỏi hoả hào.
Ðó không phải là than hồng để sưởi ấm,
cũng chẳng là ánh lửa để ngồi bên.
15 Ðối với ngươi, chúng là thế đó,
những kẻ đã làm ngươi hao sức tốn công,
những kẻ nuốt tiền của ngươi từ khi ngươi còn niên thiếu;
chúng sẽ lang thang mỗi người một ngả,
chẳng có ai cứu được ngươi đâu.
CHIA SẺ

Mặc dù Ba-by-lon chỉ là một nước chư hầu của Át-sua vào thời Isaia viết bản văn này, nhưng ông đã nói tiên tri về sự hủy diệt của đế quốc Ba-by-lon, họ bị vua Ki-rô chinh phục vào năm 538 BC. Isaia nói với những đế quốc Ba-by-lon trong câu 1 khi ông kêu lên: “hỡi thiếu nữ Ba-by-lon.” Toàn bộ chương này nói về sự sụp đổ của họ trong tương lai.
Thiên Chúa tố cáo họ vì thái độ kiêu căng (c.1-3), không khiêm tốn (c.4-7), sống theo lạc thú (c.8-9), và dựa vào những thực hành ma thuật (c.10-15), những tội mà ngày nay vẫn đang thịnh hành trong thời đại chúng ta. “Nữ hoàng muôn nước” có thể ngồi trên bụi đất giống như những góa phụ, và các thầy tử vi và chiêm tinh sẽ bị đốt cháy như cọng rơm. Tại sao họ đã không nhìn thấy lửa đang đến gần ?
Các dân, các nước có thời của họ, nhưng Thiên Chúa cai trị tất cả như vị Vua. Bạn học được những bài học từ những việc làm của Ba-by-lon ?

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

CHƯƠNG 46 - I-SAI-A

 Ba-by-lon (Ba-ben) thất thủ
1 Thần Ben đã quỵ, thần Nơ-vô sụp đổ,
tượng của chúng bị tải đi trên lưng thú vật, trên lưng gia súc.
Những gì xưa kia các ngươi nâng lên vai mà kiệu,
giờ đây thành gánh nặng trên những con vật mệt nhoài.
2 Tượng thần đã sụp, đã quỵ cả đám,
không tài nào cứu những con vật tải chúng đi,
và chính chúng cũng phải đi lưu đày.
3 Hãy nghe Ta, hỡi nhà Gia-cóp,
và tất cả số sót của nhà Ít-ra-en!
Ta đã nâng các ngươi từ trong lòng mẹ,
đã hứng các ngươi từ lúc chưa chào đời.
4 Cho đến khi các ngươi già nua tuổi tác,
trước sau gì Ta vẫn là Ta;
cho đến khi các ngươi da mồi tóc bạc,
Ta vẫn còn gánh vác các ngươi.
Như xưa nay Ta vẫn từng đối xử:
Ta sẽ nâng niu, gánh vác các ngươi, và ban ơn cứu thoát.
5 Các ngươi so sánh Ta với ai, đặt Ta đồng hạng với ai nào?
Ðối chiếu Ta với ai, để cả hai bên cùng tương xứng?
6 Có kẻ mở hầu bao đổ vàng, móc cán cân cân bạc,
mướn thợ bạc làm ra một ông thần,
rồi sụp lạy, rồi bái thờ nữa.
7 Chính chúng nâng tượng thần lên vai,
mang nó đi, đặt nó vào vị trí của nó.
Tượng đứng yên, không rời chỗ.
Thế nhưng giả như có ai kêu, nó chẳng đáp lời,
cũng chẳng cứu ai khỏi cơn khốn quẫn.
8 Những chuyện này, các ngươi hãy nhớ mà sống cho ra người!
Hỡi quân phản trắc, hãy ghi lòng tạc dạ!
9 Hãy nhớ lại những chuyện thuở ban đầu,
những chuyện thời xa xưa,
nhớ rằng Ta là Thần, không có thần nào khác,
Ta là Thiên Chúa, và chẳng có thần nào như Ta.
10 Những chuyện xảy ra sau, Ta báo trước từ đầu,
những gì chưa thể hiện, Ta đã báo từ lâu.
Ta phán: Ðiều Ta dự tính sẽ thành tựu,
Ta sẽ thi hành điều Ta ưa thích.
11 Từ phương Ðông, Ta đã gọi một con chim săn mồi,
từ miền đất xa xăm,
Ta đã cho vời người thực thi kế hoạch của Ta.
Quả thật, Ta đã nói thì sẽ thi hành, đã nghĩ tới thì sẽ thực hiện.
12 Hãy nghe Ta, hỡi kẻ cứng lòng, kẻ xa đường công chính!
13 Ngày Ta thể hiện đức công chính của Ta đã đến gần,
chẳng còn xa nữa đâu;
ơn cứu độ của Ta, Ta sẽ không trì hoãn.
Ta sẽ ban ơn cứu độ tại Xi-on,
và sẽ cho Ít-ra-en được vinh quang rạng rỡ.
CHIA SẺ

Tiên tri Isaia nói với những người Ba-by-lon và cảnh báo họ rằng việc xét xử đang đến bởi vì nhiều tội lỗi của họ.
Ông bắt đầu với việc họ thờ ngẫu tượng và sự đối nghịch giữa Thiên Chúa với các thần của Ba-by-lon. Các ngẫu tượng phải được mang đi, nhưng Thiên Chúa là Đấng đã mang lấy dân Ngài. Các thần giả không thể báo trước được tương lai hay điều khiển lịch sử, nhưng Thiên Chúa làm được cả hai điều này. Các ngẫu tượng giống nhau, nhưng Thiên Chúa là Thiên Chúa duy nhất, đích thật và không có thần nào giống như Ngài. Hãy vui lên vì bạn có thể thờ phượng Thiên Chúa đích thật và hằng sống (Tv 115) !
Thái độ thờ ngẫu tượng là chọn một điều gì đó thay thế cho Thiên Chúa, một điều gì đó mà chúng ta đánh giá và thậm chí phục vụ hơn cả Thiên Chúa. Chúng ta tin tưởng vào nó, và hy sinh vì nó; nhưng cuối cùng, nó chẳng thể đem lại điều tốt lành cho chúng ta. Isaia chế giễu những ngẫu tượng của đất nước và liên tục khẳng định rằng Thiên Chúa là Thiên Chúa đích thật duy nhất và hằng sống (40:18–20; 41:5–7; 44:9–20; 45:15–21; 46:1–7).
Khi bạn nghĩ về những năm tháng đã qua và những năm tháng sắp tới: liệu bạn vẫn giữ lòng trung thành với Đấng là Thiên Chúa thật và hằng sống? Bạn có tín thác chỉ vào mình Ngài, Đấng ban cho bạn sự an toàn và ơn cứu độ? Bạn có tin tưởng tuyệt đối vào Ngài trong những lúc bạn hoàn toàn không thể làm chủ được điều gì sẽ xảy ra ?

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

CHƯƠNG 45 - I-SAI-A

Vua Ky-rô, khí cụ của Thiên Chúa
1 Ðức Chúa phán với kẻ Người đã xức dầu, với vua Ky-rô
- Ta đã cầm lấy tay phải nó,
để bắt các dân tộc suy phục nó,
Ta tước khí giới của các vua,
mở toang các cửa thành trước mặt nó,
khiến các cổng không còn đóng kín nữa.
2 Ðức Chúa phán thế này:
Chính Ta sẽ đi trước mặt ngươi, nơi gồ ghề, Ta sẽ san phẳng,
cửa đồng, Ta đập phá, then sắt, Ta bẻ tung.
3 Ta sẽ ban tặng ngươi những kho tàng bí ẩn,
những bảo vật giấu kín, để ngươi biết rằng Ta là Ðức Chúa,
Thiên Chúa của Ít-ra-en, Ðấng đã gọi ngươi đích danh.
4 Vì lợi ích của tôi tớ Ta là Gia-cóp,
và của người Ta đã chọn là Ít-ra-en,
Ta đã gọi ngươi đích danh, đã ban cho ngươi một tước hiệu,
dù ngươi không biết Ta.
5 Ta là Ðức Chúa, không còn chúa nào khác;
chẳng có ai là Thiên Chúa, ngoại trừ Ta.
Dù ngươi không biết Ta, Ta đã trang bị cho ngươi đầy đủ,
6 để từ Ðông sang Tây, thiên hạ biết rằng
chẳng có thần nào khác, ngoại trừ Ta.
Ta là Ðức Chúa, không còn chúa nào khác.
7 Ta tạo ra ánh sáng và dựng nên tối tăm,
làm ra bình an và dựng nên tai hoạ.
Ta là Ðức Chúa, Ta làm nên tất cả.

Cầu nguyện
8 Trời cao hỡi, nào hãy gieo sương,
mây hãy đổ mưa, mưa đức công chính;
đất mở ra đi cho nẩy mầm ơn cứu độ,
đồng thời chính trực sẽ vươn lên.
Ta là Ðức Chúa, Ta đã làm điều ấy.

Quyền tối thượng của Ðức Chúa
9 Khốn thay kẻ chỉ là mảnh sành giữa đồ sành đồ gốm
mà lại muốn tranh cãi với Ðấng nặn ra mình!
Ðất sét mà dám nói với thợ nhào nặn mình:
"Ông làm cái gì vậy? Tác phẩm của ông làm không khéo tay!"
10 Khốn thay kẻ nói với một người cha: "Ông sinh ra giống gì thế?"
hoặc nói với một người đàn bà: "Bà đẻ ra cái gì vậy?"
11 Ðức Chúa là Ðức Thánh của Ít-ra-en là Ðấng nắn ra nó,
Người phán thế này: Ngươi dám chất vấn Ta
về những gì xảy đến cho con cái Ta,
ngươi dám truyền cho Ta
phải làm gì cho tác phẩm của Ta!
12 Chính Ta đã làm ra trái đất
và trên trái đất, đã dựng nên con người;
chính tay Ta đã dăng vòm trời và nạm lên đó ức triệu vì sao.
13 Ta là Ðấng Công Chính, Ta đã cho người này xuất hiện,
Ta sẽ uốn cho thẳng mọi đường nẻo nó đi.
Thành trì của Ta, nó sẽ xây dựng lại,
dân Ta bị lưu đày, nó sẽ phóng thích
mà không đòi quà cáp hay tiền chuộc
- Ðức Chúa các đạo binh phán như thế.

Dân ngoại trở lại
14 Ðức Chúa phán thế này: Tài sản của Ai-cập, lợi tức của Cút,
cùng với những người Xơ-va cao lớn
đều sẽ về tay ngươi, ngươi sẽ được sở hữu.
Chúng sẽ theo sau ngươi, mang gông xiềng lũ lượt về với ngươi,
chúng sẽ bái lạy ngươi và khẩn khoản:
"Thiên Chúa chỉ ở với ngài, không còn Thiên Chúa nào khác,
chẳng có thần minh nào nữa."
15 Lạy Thiên Chúa của Ít-ra-en, lạy Ðấng Cứu Ðộ,
Ngài quả thật là Thiên Chúa ẩn mình.
16 Những kẻ nào làm ra ngẫu tượng
phải nhục nhã thẹn thùng cả đám, phải nhục nhã tháo lui.
17 Còn Ít-ra-en sẽ được Ðức Chúa cứu, được cứu độ muôn đời,
và cho đến vạn kiếp ngàn thu,
anh em sẽ không phải thẹn thùng nhục nhã.
18 Ðây là lời của Ðức Chúa, Ðấng tạo dựng trời cao
- chính Người là Thiên Chúa nặn quả đất thành hình,
củng cố cho bền vững;
Người dựng nên quả đất mà không để hoang vu,
nặn ra nó cho muôn loài cư ngụ -,
Người phán thế này: Ta là Ðức Chúa, chẳng còn chúa nào khác.
19 Khi Ta phán, Ta đâu có ẩn mình
ở nơi nào trong vùng đất tối tăm.
Ta không bảo giống nòi Gia-cóp:
Hãy tìm Ta trong cảnh hoang vu.
Chính Ta là Ðức Chúa
phán dạy lẽ công minh, loan báo điều chính trực.
Thiên Chúa làm chủ toàn thể vũ trụ
20 Hỡi những người sống sót giữa chư dân,
tập trung mà kéo đến, cùng nhau lại gần đây.
Những người kiệu tượng gỗ,
khấn vái thứ thần chẳng cứu được ai,
bọn đó thật không hiểu biết gì!
21 Hãy phát biểu và đưa ra lý lẽ, bàn luận với nhau xem:
Ðiều ấy, ai đã nói cho nghe từ thuở trước,
ai đã tiên báo tự ngàn xưa?
Há chẳng phải Ta, chẳng phải Ðức Chúa?
Ngoài Ta ra, không có thần nào nữa,
chẳng có thần công minh cứu độ, ngoại trừ Ta.
22 Nào muôn dân khắp cõi địa cầu,
hãy hướng về Ta, thì các ngươi sẽ được cứu độ,
vì Ta là Thiên Chúa, chẳng còn chúa nào khác.
23 Ta lấy chính danh Ta mà thề,
lời chân thật này thốt ra khỏi miệng Ta,
Ta quyết chẳng bao giờ rút lại:
Trước mặt Ta, mọi người sẽ quỳ gối, và mở miệng thề rằng:
24 Chỉ mình Ðức Chúa mới cứu độ và làm cho mạnh sức.
Hết thảy những ai giận ghét Người
sẽ phải đến với Người và thẹn thùng xấu hổ.
25 Còn tất cả giống nòi Ít-ra-en
     sẽ nhờ Ðức Chúa mà vẻ vang toàn thắng. 
CHIA SẺ

Thiên Chúa thực hiện những tuyên bố với Ki-rô (c.1-7), với những người Do thái (c.8-19), và với các nước dân ngoại (c.20-25); và trong những sứ điệp này, Ngài nói với dân Ngài, là chúng ta trong thời đại hôm nay.
Sứ điệp của Ngài với Ki-rô thể hiện quyền tối cao, tập trung vào tính duy nhất của Ngài: Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa và là Chúa của lịch sử. Ki-rô thậm chí chẳng biết Ngài; tuy nhiên Thiên Chúa đã kêu gọi ông bằng tên và đã sử dụng ông để hoàn tất những mục đích của Ngài. Khi cuộc sống dường như đang đảo lộn, hãy nhớ rằng Thiên Chúa vẫn ngự trên ngai và Ngài đang làm chủ.
Sứ điệp của Ngài với Ít-ra-en nhấn mạnh đến sự tuân phục. Thiên Chúa có thể bảo cho đám mây đen phải làm điều gì, nhưng chính dân Ngài lại khước từ Ngài. Điều này giống như đất sét nói với người thợ gốm phải làm gì (c.9; Gr 18) hay một đứa trẻ trách mắng bố mẹ. Nếu Ít-ra-en tín thác nơi Ngài, họ có thể được thông phần vào những điều vĩ đại mà Ngài đang thực hiện. Ki-rô đã cộng tác với Thiên Chúa, và ông thậm chí chẳng biết Ngài là ai !
Sứ điệp của Ngài với dân ngoại là sứ điệp cứu độ. Mục đích của Thiên Chúa là ngang qua Ít-ra-en mà tất cả mọi nước đều được chúc lành (Stk 12:1-3). Một ngày nào đó Thiên Chúa sẽ tập hợp dân Ngài và thiết lập vương quốc của Ngài, và rồi các dân nước sẽ biết Thiên Chúa đích thật và tin tưởng vào Đấng Cứu Độ. Trong lúc này, chúng ta phải nhận lấy sứ điệp cứu độ cho mọi chi tộc và quốc gia.
Mỗi ngày bạn nhìn thấy được bao nhiêu điều xung quanh, nhưng liệu những sự vật, những sự kiện đó có giúp bạn nhận ra những sứ điệp của Thiên Chúa, Đấng Hằng Sống ?