Thứ Tư, ngày 26 tháng 11 năm 2014

CHƯƠNG 11 - Tin Mừng theo Thánh Matthêu

 IV. Mầu Nhiệm Nước Trời
1. Phần ký thuật
 Nhập đề
(1) Khi Ðức Giêsu truyền dạy cho hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị.
Câu hỏi của thánh Gioan Tẩy Giả
và câu trả lời Của Ðức Giêsu
(2) Ông Gioan lúc ấy đang ngồi tù, nghe biết những việc Ðức Kitô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng: (3) "Thưa Thầy, Thầy có đúng là Ðấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?" (4) Ðức Giêsu trả lời: "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: (5) Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, (6) và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi".
(7) Họ đi rồi, Ðức Giêsu bắt đầu nói với đám đông về ông Gioan rằng: "Anh em ra xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng? (8) Thế thì anh em ra xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Kìa những kẻ mặc gấm vóc lụa là thì ở trong cung điện nhà vua. (9) Thế thì anh em ra làm gì? Ðể xem một vị ngôn sứ chăng? Ðúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa. (10) Chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng:
Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con,
người sẽ dọn đường cho Con đến.
(11) "Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông. (12) Từ thời Gioan Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được. (13) Cho đến ông Gioan, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri. (14) và nếu anh em chịu tin lời tôi, thì ông Gioan chính là Êlia, người phải đến. (15) Ai có tai nghe thì nghe.
Ðức Giêsu phán đoán về thế hệ của Người
(16) "Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, (17) và nói:
"Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
mà các anh không nhảy múa;
tụi tôi hát bài đưa đám,
mà các anh không đấm ngực khóc than".
(18) Thật vậy, ông Gioan đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: "Ông ta bị quỷ ám". (19) Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: "Ðây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi". Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động".
Khốn cho những thành
đã chứng kiến các phép lạ mà không sám hối
(20) Bấy giờ Người bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn phép lạ Người làm mà không sám hối:
(21) "Khốn cho các ngươi, hỡi Khoradin! Khốn cho ngươi, hỡi Bétxaiđa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xiđon, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối. (22) Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xiđon còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. (23) Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. (24) Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, đất Xơđôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi".
Chúa Cha và Người Con
(25) Vào lúc ấy, Ðức Giêsu cất tiếng nói: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. (26) Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.
(27) "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không biết Chúa Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho.
Hãy mang lấy ách của tôi
(28) "Tất cả những ai đang vất vả mang gáng nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. (29) Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. (30) Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng".

CHIA SẺ

Gioan Tẩy Giả đã bối rối và có lẽ nhụt chí. Ông đã phục vụ Thiên Chúa một cách trung thành và bị bắt bỏ tù. Công việc của ông đã kết thúc, và ông không chắc rằng Đức Giêsu đang thực hiện sứ vụ theo đúng cách. Khi bạn thấy chính bạn trong một hoàn cảnh tương tự, hãy làm điều mà Gioan đã làm: nói điều đó với Đức Giêsu và chờ đợi lời Ngài (c.4–6; Isa. 35:4–6). Isaiah 50:10 là một lời hứa lớn lao để công bố trong những ngày tối tăm của sự thất vọng.

Các môn đệ của Gioan đã không nghe Đức Giêsu ca ngợi người trưởng của họ. Gioan không phải là một người thỏa hiệp (một cây sậy) hay một người nổi tiếng; ông là ngôn sứ lớn nhất của Thiên Chúa. Gioan đã bị bỏ tù bởi một ông vua ác độc và một đám đông rất con nít (c.16–19) thay vì là rất giống trẻ con (c.25).

Hãy để Thiên Chúa phán xét (c.20–24), và chờ đợi Ngài hoàn tất kế hoạch hoàn hảo của Ngài. Bạn có thể nghĩ bạn thất bại, nhưng TC sẽ nhìn thấy công việc của bạn là một phúc lành. Trên thực tế, Gioan đã đem người ta đến với Đức Giêsu mãi sau này khi ông đã chết và đã được mai táng (Ga 10:40–42)! Chấp nhận ách êm ái của Đức Kitô và bạn sẽ cảm nghiệm được sự nghỉ ngơi hoàn hảo của Ngài (c.25–30).

Bạn đã từng dành nhiều năm trời trong cuộc đời của bạn hy sinh cho một ai đó hay cho một điều gì đó chưa? Điều gì xảy ra nếu bạn cảm thấy thất vọng về tất cả những gì bạn dành cho người đó hay điều đó, và làm thế nào để bạn vượt qua sự thất vọng này?

Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

CHƯƠNG 10 - Tin Mừng theo Thánh Matthêu

 2. Bài giảng về sứ mệnh truyền giáo

Ðức Giêsu sai mười hai Tông Ðồ đi giảng
(1) Rồi Ðức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
(2) Sau đây là tên của mười hai Tông Ðồ: đứng đầu là ông Simon, cũng gọi là Phêrô, rồi đến ông Anrê, anh của ông; sau đó là ông Giacôbê con ông Dêbêđê và ông Gioan, em của ông; (3) ông Philiphê và ông Batôlômêô; ông Tôma và ông Matthêu người thu thuế; ông Giacôbê con ông Anphê và ông Tađêô; (4) ông Simon thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giuđa Ítcariốt, chính là kẻ nộp Người. (5) Ðức Giêsu sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng:
"Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Samari. (6) Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. (7)Dọc đường hãy rao giảng rằng; Nước Trời đã đến gần. (8) Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. (9) Ðừng sắm vàng bạc, hay tiền đồng để giắt lưng. (10) Ði đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
(11) "Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. (12) Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. (13) Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em. (14) Còn nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại. (15) Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơđôm và Gômôra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.(16) Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.
Ðức Giêsu tiên báo những cuộc bách hại
(17) "hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. (18) Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết. (19) Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì: (20) thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Chúa Cha nói trong anh em.
(21) "Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. (22)Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.
(23) "Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Ítraen, thì Con Người đã đến.
(24) "Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ. (25) Trò được như thầy, tớ được như chủ, đã là khá lắm rồi. Chủ nhà mà người ta còn gọi là Bêendêbun, huống chi là người nhà.
Hãy nói giữa ban ngày, đừng có sợ
(26) "Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. (27)Ðiều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.
(28) "Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Ðúng hơn, anh em hãy sợ Ðấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. (29) hai con chim sẻ chỉ bán được một xu phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. (30)Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. (31) Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.
(32) "Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. (33)Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời.
Ðức Giêsu đến để gây chia rẽ
(34) "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. (35) Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa người ta với cha mình, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. (36) Kẻ thù của mình chính là người nhà.
Từ bỏ mình để theo Ðức Giêsu
(37) "Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. (38)Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. (39) Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.
Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy
(40) "Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy.
(41) "Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.
(42) "Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ là một chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu".
CHIA SẺ


Nếu bạn bắt đầu cầu nguyện cho những người tông đồ (9:38), hãy lưu ý: bạn có thể trở thành câu trả lời cho chính lời cầu nguyện của bạn! Bạn cầu nguyện và sau đó, bạn được sai đi!
Một số những chỉ dẫn này áp dụng chính yếu cho các tông đồ (c.5–15) và một số cho những ai đang phục vụ trước khi Chúa trở lại (c.16–23). Tuy nhiên, nguyên lý thiêng liêng ở đây là: tất cả đều là tôi tớ của Thiên Chúa.
Đức Kitô gọi và huấn luyện. Nếu Chúa gọi bạn, Ngài sẽ huấn luyện bạn để làm nhiệm vụ mà Ngài muốn bạn hoàn tất. Có một câu nói rất hay rằng, “Thánh ý của Thiên Chúa sẽ không gửi bạn đến những nơi mà ở đó ân sủng của Ngài không gìn giữ bạn.”  Phải chăng vì bạn cho rằng mình không xứng đáng hay không phù hợp mà bạn đã từ chối lời mời gọi của Thiên Chúa? Nếu xác tín rằng khi Ngài gọi bạn, Ngài sẽ huấn luyện bạn, điều đó có giúp cho bạn can đảm hơn khi Nghe tiếng kêu mời?
Đức Kitô không hứa với bạn một cuộc sống dễ dãi. Thật là một cơ hội tuyệt vời khi được chỉ định là đại sứ của một vị vua, nhưng ở đó cũng có cái giá phải trá. Chúng ta là chiên ở giữa bầy sói (v. 16), những người mang gươm (c.34–36), và những người mang thập giá (c.37–39). Thế gian ghét chúng ta vì nó đã ghét Ngài (c.24–25; Phil. 3:10). Bạn có sẵn sàng chịu khinh chê, sỉ nhục vì Danh Đức Ki-tô? Hay bạn quá thoải mái trong những lĩnh vực quen thuộc của mình đến nỗi bạn sợ bước theo Vị Mục Tử Nhân Lành trên những nơi cao mà Ngài kêu gọi bạn bước lên?
Đức Kitô muốn chúng ta trao tặng cho người khác một cách nhưng không (c.8). Các tông đồ đã có quyền làm phép lạ, nhưng ngay cả cho một cốc nước lạnh là phục vụ Chúa (v.42). Mọi sự chúng ta có là quà tặng từ Thiên Chúa (Ga 3:27; 1Cr 4:7) và chúng ta phải chia sẻ cho người khác một cách trìu mến. Chúng ta phải sống với niềm tin và sự tín thác vào Ngài, Đấng ban cho chúng ta. Bạn hay tặng cho những người thân quen nhiều món quà khác nhau, đã bao giờ bạn nghĩ đến việc tặng Giê-su cho họ, và cách tặng như thế nào?
Đức Kitô có thể dẹp hết mọi nỗi sợ. Nếu bạn sợ Thiên Chúa, bạn không cần phải sợ gì khac cả (c.27-31; Tv 112). Bạn thật quý giá đối với Cha bạn, và Ngài sẽ gìn giữ bạn. Những tôi tớ của TC không thể tiêu diệt cho tới khi công việc của họ hoàn tất. Đức Giê-su nói đừng sợ, vì Ngài ở với bạn, vấn đề bạn có ở với Ngài?
Hãy đọc lại chương này, và đánh dấu những lời hứa mà bạn cần công bố ngày hôm nay.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

CHƯƠNG 9 - Tin Mừng theo Thánh Matthêu

Ðức Giêsu chữa người bại liệt
(1) Ðức Giêsu xuống thuyền, băng qua bờ, trở về thành của mình. (2) Và kìa, người ta khiêng đến cho Người một kẻ bại liệt nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin như vậy, Ðức Giêsu bảo người bại liệt: "Này con, cứ yên tâm, con đã được tha tội rồi!" (3) Và kìa mấy kinh sư nghĩ bụng rằng: "Ông này nói phạm thượng". (4) Nhưng Ðức Giêsu biết ý nghĩ của họ, liền nói: "Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy? (5) Trong hai điều: một là bảo: "Con đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Ðứng dậy mà đi", điều nào dễ hơn? (6) vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội - bấy giờ Ðức Giêsu bảo người bại liệt: "Hãy đứng dậy, vác giường mà về nhà đi!". (7) Người bại liệt đứng dậy, đi về nhà. (8) Thấy vậy, dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người được quyền năng như thế.
Ðức Giêsu kêu gọi ông Mat-thêu
(9) Bỏ nơi ấy, Ðức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Matthêu đang ngồi ở đó. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" Ông đứng dậy đi theo Người.
Ðức Giêsu dùng bữa với những người tội lỗi
(10) Ðức Giêsu đang dùng bữa trong nhà, thì kìa, nhiều người thu thuế và người tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. (11) Thấy vậy, những người Pharisêu nói với các môn đệ Người rằng: "Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế, và quân tội lỗi như vậy?" (12) Nghe như thế, Ðức Giêsu nói: "Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. (13) Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi".
Tranh luận về việc ăn chay
(14) Bấy giờ, các môn đệ ông Gioan tiến lại hỏi Ðức Giêsu rằng: "Tại sao chúng tôi và các người Pharisêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?" (15) Ðức Giêsu trả lời: "Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, khi chàng rể còn ở với họ? Nhưng khi tới ngày chàng rể đã bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay. (16) Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì miếng vá mới sẽ co lại, khiến áo rách lại càng rách thêm. (17) Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, bầu sẽ bị nứt: rượu chảy ra và bầu cũng hư. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu mới: thế mới giữ được cả hai".
Ðức Giêsu chữa người đàn bà bị băng huyết
và cho con gái một kỳ mục sống lại
 (18) Người còn đang nói với họ như thế, thì kìa, một kỳ mục đến gần bái lạy Người và nói: "Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống". (19) Ðức Giêsu đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.
(20) Và kìa, một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người, (21) vì bà nghĩ bụng: "Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu!" (22) Ðức Giêsu quay lại thấy bà thì nói: "Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con". Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.
Đức Giê-su chữa con gái một kỳ mục
(23) Ðức Giêsu đến nhà viên kỳ mục; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói: (24) "Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!" Nhưng họ chế nhạo Người. (25) Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền chỗi dậy. (26) Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.
Ðức Giêsu chữa hai người mù
(27) Ðang khi Ðức Giêsu ra khỏi nơi đó, thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng: "Lạy Con Vua Ðavít, xin thương xót chúng tôi!" (28) Khi Ðức Giêsu về tới nhà, thì hai người mù ấy tiến lại gần. Người nói với họ: "Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?" Họ đáp: Thưa Ngài, chúng tôi tin". (29) bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói: "Các anh tin thế nào thì được như vậy". (30) Mắt họ liền mở ra. Người nghiêm giọng bảo họ: "Coi chừng, đừng cho ai biết!" (31) Nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Người trong khắp cả vùng.
Ðức Giêsu chữa người câm bị quỷ ám
(32) Họ vừa đi ra thì kìa người ta đem đến cho Ðức Giêsu một người câm bị quỷ ám. (33) Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Ðám đông kinh ngạc, nói rằng: "Ở Ítraen, chưa hề thấy thế bao giờ!" (34) Nhưng người Pharisêu lại bảo: "Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ".
Ðức Giêsu thương dân chúng lầm than
(35) Ðức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
(36) Ðức Giêsu thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. (37) Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. (38) Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về". 
CHIA SẺ

Thiên Chúa đáp trả do niềm tin của con người. Viên đại đội trưởng đã có một đức tin lớn lao (8:10), trong khi những người môn đệ mắc lỗi về kém tin (8:26). Những người đàn ông đã mang mình đến đã thực hành một đức tin có tính cộng tác (9:2), trong khi người phụ nữ bệnh hầu như là một đức tin mê tín (9:21). Theo bạn đức tin có nghĩa là gì? Đức Kitô hỏi bạn cùng một câu hỏi mà Ngài đã hỏi hai người mù:“bạn có tin rằng tôi có thể làm điều đó cho bạn?” (9:28). Câu trả lời của bạn là gì?
Mối quan tâm lớn nhất của Thiên Chúa là ơn cứu độ cho những người tội nhân. Chữa lành người bệnh là một phép lạ lớn lao, và việc làm ngươi chết sống lại thậm chí còn lớn lao hơn nữa; nhưng ơn cứu độ cho tâm hồn lạc lối là một phép lạ lớn nhất trong tất cả các phép lạ. Đức Giêsu là một Lương Y Vĩ Đại, Đấng đến để chữa lành cho những người tội nhân (9:12-13), Chàng Rể mời những người tội lỗi vào dự tiệc cưới (9:14-17), và Mục Tử Nhân Hậu đồng cảm với con chiên đang gặp khó khăn (9:35-36). Phải chăng bạn tìm kiếm từ nơi Thiên Chúa điều bạn muốn, thay vì lãnh nhận từ Thiên Chúa những gì Ngài muốn ban cho bạn?
Thiên Chúa mời gọi chúng ta giúp Ngài để tiếp cận với những người lạc lối. Phêrô đã mở cửa nhà mình và Đức Giêsu đã chữa lành nhiều người ở đó (8:14-16), và Mát-thêu đã sử dụng nhà mình để giới thiệu bạn bè của ông với Đức Giêsu (9:9-17). Người mù đã được chữa lành loan tin về Đức Giêsu cho toàn thể đất nước (9:31). Đức Giêsu đang tìm kiếm những người môn đệ (8:18-22) và thợ gặt (9:37-38) để giúp Ngài hoàn tất công việc. Thiên Chúa mời gọi bạn điều gì trong lúc này? Bạn có dám hy sinh những quyền lợi của mình nếu điều đó đòi hỏi cho sứ vụ loan báo Tin Mừng?

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

CHƯƠNG 8 - Tin Mừng theo Thánh Matthêu

 III. Rao Giảng Nước Trời
1. Phần Ký Thuật
Ðức Giêsu chữa người bị phong hủi
(1) Khi Ðức Giêsu ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. (2) Và kìa một người bị phong hủi tiến lại, bái lạy Người và nói: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch". (3) Người giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi". Lập tức, anh được sạch bệnh phong hủi. (4) Rồi Ðức Giêsu bảo anh: "Coi chừng, đừng nói với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và dâng của lễ, như ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết".
Ðức Giêsu chữa đầy tớ của một đại đội trưởng
(5) Khi Ðức Giêsu vào thành Caphácnaum, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: (6) "Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm". (7) Người nói: "Chính tôi sẽ đến chữa nó". Viên đại đội trưởng đáp: (8) "Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. (9) Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: "Ði!", là nó đi, bảo người kia: "Ðến!", là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này!", là nó làm". (10) Nghe vậy, Ðức Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: "Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ítraen nào có lòng tin như thế. (11) Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời. (12)Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng". (13) Rồi Ðức Giêsu nói với viên đại đội trưởng rằng: "Ông cứ đi về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!" Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
Ðức Giêsu chữa bà mẹ vợ ông Phêrô
(14) Ðức Giêsu đến nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. (15) Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà chỗi dậy phục vụ Người.
Ðức Giêsu chữa lành mọi kẻ ốm đau
(16) Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Ðức Giêsu. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, (17) để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia:
Người đã mang lấy các tật nguyền của ta
và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.
Người môn đệ phải bỏ mọi sự
(18) Thấy xung quanh có đám đông, Ðức Giêsu ra lệnh sang bờ bên kia. (19) Một kinh sư tiến đến thưa Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo". (20) Ðức Giêsu trả lời: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu".
(21) Một môn đệ khác thưa với Người: "Thưa Ngài, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã". (22) Ðức Giêsu bảo: "Anh hãy đi theo tôi, cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ".
Ðức Giêsu dẹp yên biển động
(23) Ðức Giêsu xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người, (24) và kìa biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền. Nhưng Người vẫn ngủ. (25)Các ông lại gần đánh thức Người và nói: "Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!" (26) Ðức Giêsu nói: "Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin!" Rồi Người chỗi dậy, ngăm đe gió và biển: biển liền lặng như tờ. (27) Các ông ngạc nhiên và nói: "Người này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?"
Hai người bị quỷ ám
(28) Khi Ðức Giêsu sang bờ bên kia, và đến miền Gađara, thì có hai người bị quỷ ám từ trong đám mồ mả ra đón Người; chúng rất dữ tợn, đến nỗi không ai dám qua lại lối ấy. (29) Và kìa, chúng la lên rằng: "Hỡi Con Thiên Chúa, chuyện chúng tôi can gì đến ông? Chưa tới lúc mà ông đã đến đây làm khổ chúng tôi sao?" (30) Khi ấy, ở đàng xa, có một bầy heo rất đông đang ăn. (31) Bọn quỷ nài xin Người rằng: "Nếu ông đuổi chúng tôi, thì xin sai chúng tôi nhập vào bầy heo kia". (32) Người bảo: "Ði đi!" Chúng liền ra khỏi hai người đó và nhập vào bầy heo. Thế là tất cả bầy heo từ trên sườn núi lao xuống biển và chết đuối hết. (33) Các người chăn heo chạy trốn vào thành, kể lại mọi sự, và những gì đã xảy ra cho những người bị quỷ ám. (34) Và kìa, cả thành ra đón Ðức Giêsu, và khi gặp Người, họ xin Người rời khỏi vùng đất của họ.
CHIA SẺ

Trong hai chương này, Mátthêu thu thập nhiều những phép lạ của Chúa Giê-su và cho thấy đó là những bằng chứng Ngài chính là đấng Messia được hứa ban cho nhân loại (1 Cr 1:22; Is 35:4–6). Trong c.8:17, Mát-thêu đã trích Isaia 53:4 và áp dụng điều đó cho sứ vụ chữa lành của Đức Kitô khi Ngài hiện diện trên mặt đất. Một số những bài học hữu ích rút ra từ những bằng chứng nơi những phép lạ này.

Thiên Chúa quan tâm đến những cá nhân. Đức Giêsu đã không chỉ thi hành sứ vụ nơi những đám đông (8:1; 9:36); Ngài dành thời gian cho những cá nhân. Ngài đã đồng cảm với những ai bị người khác khước từ. Phêrô và Gioan có cùng tinh thần này: họ cũng phục vụ cho hàng ngàn người (Cv 2) và vẫn dành thời gian cho một người ăn mày (Cv 3). Bạn có cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa một cách cụ thể trong cuộc sống của mình, khi Ngài vẫn can thiệp bằng tình yêu và ân sủng của Ngài qua những biến cố trong cuộc sống bạn hay Thiên Chúa vẫn rất mơ hồ và xa vời với bạn? Đâu là kinh nghiệm được Ngài đụng chạm đến gần đây nhất mà bạn có được?

Thiên Chúa có thể đáp ứng mọi nhu cầu. Chẳng có gì là quá khó đối với Chúa (Gr 32:17). Ngài có thể chữa lành người bệnh và, làm lặng yên sóng biển, trừ quỷ, và ngay cả làm người chết chỗi dậy. Bạn có đặt lại mọi quan tâm ở nơi Ngài (1Pt 5.7)? Nếu Chúa Giê-su hiện ra hỏi bạn về nhu cầu lớn nhất hiện nay của bạn là gì, vậy đâu câu trả lời của bạn?