Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

CHƯƠNG 19 - Ê-DÊ-KI-EN

Bài ca khóc các ông hoàng Ít-ra-en
1 Phần ngươi, hãy cất lên khúc ai ca khóc thương các ông hoàng Ít-ra-en. 2 Ngươi sẽ nói:
Mẹ của ngươi là ai?
Nó như sư tử cái cạnh bầy sư tử đực,
giữa đám sư tử con nuôi nấng đàn con nhỏ.
3 Trong đàn con ấy, nó huấn luyện một con thành một sư tử con,
biết xé mồi và ăn thịt thiên hạ.
4 Các dân tộc đã nghe nói về con sư tử đó;
nó sa vào bẫy của chúng và bị bắt.
Người ta lấy móc xích nó lại đem đi, đưa về đất Ai-cập.
5 Thấy hy vọng của mình tiêu tan,
niềm cậy trông của mình tan vỡ,
sư tử mẹ lại huấn luyện một con nhỏ khác thành một sư tử non.
6 Con này đi giữa bầy sư tử đực,
thành một sư tử non biết xé mồi và ăn thịt thiên hạ.
7 Nó triệt hạ các lâu đài của chư dân
và tàn phá các thành trì của chúng;
xứ sở và dân cư kinh hoàng vì tiếng gầm của nó.
8 Từ khắp các tỉnh ở chung quanh
các dân tộc nổi lên chống lại nó;
chúng bủa lưới bao vây, nó sa vào bẫy của chúng và bị bắt.
9 Chúng bắt nó đeo gông, lấy móc xiềng nó lại,
điệu đến vua Ba-by-lon và tống giam vào ngục,
để tiếng nó, người ta không còn nghe thấy nữa
trên núi đồi Ít-ra-en.
10 Mẹ ngươi giống cây nho được trồng bên dòng nước
quả trĩu nặng, lá sum sê, nhờ mạch nước dồi dào.
11 Nó trổ ra những cành vững chắc
thành những cây vương trượng;
thân của nó vươn cao lên tới tầng mây thẳm.
Người ta nhìn thấy nó vì thân nó cao, cành lá um tùm.
12 Nhưng trong cơn thịnh nộ,
nó đã bị nhổ lên, và bị quăng xuống đất;
một cơn gió đông thổi làm quả nó héo khô,
lìa cây rơi rụng xuống;
cành chắc đã héo khô và bị lửa thiêu rụi.
13 Giờ đây nó bị trồng trong sa mạc cằn cỗi nơi đất khô thiếu nước.
14 Tự cành, lửa phát ra thiêu rụi cành và quả.
Không còn cành vững chắc để dùng làm vương trượng.
Ðó là lời than vãn đã trở thành khúc ai ca. 
CHIA SẺ

Giê-rê-mi-a không chỉ là ngôn sứ duy nhất viết những bài ca tang chế. Ê-dê-ki-en đã viết sứ điệp này 5 năm trước khi Giê-ru-sa-lem bị sụp đổ. Ông đã dùng hai hình ảnh quen thuộc của đất nước để nói về số phận các vua của họ.
Sư tử (c.1-9). Sư tử là con vật hoàng gia, và Ê-dê-ki-en đang nói về những người lãnh đạo của đất nước: Giơ-ô-a-khát (c.2-4; Gr 22:11-12), người đã bị chết ở Ai-cập; và vị vua hiện tại, Xít-ki-gia-hu (c.5-9), người đã bị mù và đưa đên Ba-by-lon (Gr 39). Chẳng có “dã thú” nào của Giu-đa thành công trong việc cứu nguy cho đất nước bởi vì họ từ chối Lời Chúa.
Cây nho (c.10-14). Chúng ta đã gặp hình ảnh này của Ít-ra-en nhiều lần. Ngôn Sứ đã nói về Xít-ki-gia-hu, nhưng giờ đây ông nói với Xít-ki-gia-hu và bảo cho ông rằng cây nho đẹp và xum xuê sẽ bị khô héo vì cơn gió đông (c.12; 17:10), bị nhổ gốc, và trồng ở Ba-by-lon. Đó như là sự chấm dứt nhà Đa-vít; chẳng còn cành nào mạnh mẽ để dựng lại vương quyền, cho tới khi Đức Giê-su, con vua Đa-vít ra đời (Mt 1:1; Lc 1:30-33)! Giu-đa sẽ là dòng họ mà từ đó xuất phát vị vua (Stk 49:8-10).
Khi con người dường như đã làm điều tồi tệ nhất và mọi sự có vẻ như kết thúc, hãy nhớ rằng Thiên Chúa luôn luôn nói lời cuối cùng, và “Lời Cuối Cùng” của Ngài là Người Con của Ngài, Đức Giê-su Ki-tô (Dt 1:1-2).
Hai hình ảnh tiên báo về tương lai của Ít-ra-en, nhưng tiếc rằng điều đó chẳng làm cho họ thay đổi gì cả. Những sự kiện xảy ra trong cuộc sống quanh ta trong những ngày gần đây có giúp bạn nhận ra những sứ điệp mà Thiên Chúa muốn gửi đến cho bạn?

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

CHƯƠNG 18 - Ê-DÊ-KI-EN

Trách nhiệm cá nhân
1 Có lời Ðức Chúa phán với tôi rằng: 2 Sao các ngươi cứ truyền cho nhau câu ngạn ngữ này trong khắp đất Ít-ra-en: Ðời cha ăn nho xanh, đời con phải ê răng.
3 Ta lấy mạng sống Ta mà thề - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng -, các ngươi sẽ không còn truyền cho nhau câu ngạn ngữ đó trong Ít-ra-en nữa. 4 Này, mạng sống nào cũng thuộc về Ta; mạng sống của cha cũng như mạng sống của con đều thuộc về Ta. Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết.
5 Người nào ăn ở công chính, thi hành điều công minh chính trực, 6 không dự tiệc trên núi, không ngước mắt nhìn các ngẫu tượng của nhà Ít-ra-en, không làm cho vợ người đồng loại ra ô uế, không gần gũi phụ nữ đang thời kỳ ô uế, 7 không bóc lột ai, trả của cầm cho người cầm của, không cướp của ai, cho kẻ đói bánh ăn, lấy áo che thân kẻ mình trần, 8 không cho vay ăn lời, không lấy lãi quá nặng, không nhúng tay vào chuyện bất công, xét xử công minh giữa người với người, 9 sống theo những quy tắc của Ta và tuân giữ các quyết định của Ta mà thể hiện lòng trung tín của mình, người ấy mới là người công chính. Chắc chắn nó sẽ được sống - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng.
10 Nhưng nếu nó sinh ra một đứa con hung dữ, khát máu, phạm một trong những tội trên, 11 mà chính nó không phạm bất cứ tội nào trong những tội đó như: dự tiệc trên núi, làm cho vợ người đồng loại ra ô uế, 12 ngược đãi kẻ bần cùng nghèo khó, cướp của kẻ khác, không trả của cầm, ngước mắt nhìn các ngẫu tượng, làm điều ghê tởm, 13 cho vay ăn lời và lấy lãi nặng, thì hỏi đứa con ấy có được sống không. Không! Kẻ nào làm tất cả những điều ấy chắc chắn sẽ phải chết, máu nó sẽ đổ trên mình nó.
14 Và này có người sinh một đứa con. Ðứa con ấy thấy tất cả tội lỗi của cha mình; nó đã thấy và không làm như thế: 15 không dự tiệc trên núi, không ngước mắt nhìn các ngẫu tượng của nhà Ít-ra-en, không làm cho vợ người đồng loại ra ô uế, 16 không bóc lột ai, không cầm giữ của cầm đồ, không cướp của ai, cho kẻ đói bánh ăn, lấy áo che thân kẻ mình trần; 17 nó không nhúng tay vào việc bất công, không ăn lời lấy lãi, tuân giữ các quyết định của Ta và sống theo những quy tắc của Ta, nó sẽ không chết vì tội của cha nó, chắc chắn nó sẽ sống; 18 còn cha nó, vì đã bóc lột người khác, lại cướp giật của người anh em và làm điều không tốt trong dân, nên sẽ phải chết vì tội lỗi của mình. 19 Nhưng các ngươi nói: "Tại sao con không mang lấy tội của cha?" Ðứa con một khi đã thi hành điều chính trực công minh, đã tuân giữ cùng thi hành mọi quy tắc của Ta, chắc chắn nó sẽ sống. 20 Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết; con không mang lấy tội của cha; cha cũng không mang lấy tội của con. Sự công chính của người công chính ở với người công chính. Còn điều dữ của kẻ gian ác ở với kẻ gian ác.
21 Nhưng nếu kẻ gian ác từ bỏ mọi tội lỗi mình đã phạm mà tuân giữ mọi quy tắc của Ta, cùng thi hành điều chính trực công minh, thì chắc chắn nó sẽ sống, nó không phải chết. 22 Mọi tội phản nghịch nó phạm, người ta sẽ không còn nhớ đến; nó sẽ được sống vì đã thi hành lẽ công minh. 23 Chẳng lẽ Ta lại vui thích vì kẻ gian ác phải chết - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng - Ta lại không muốn cho nó từ bỏ đường lối của nó mà được sống sao?
24 Nhưng nếu người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình mà theo đòi kẻ gian ác làm mọi điều ghê tởm: nó làm thế mà được sống sao? Tất cả những việc công chính nó đã làm sẽ không còn được nhắc đến; vì tội bất trung và tội lỗi nó đã phạm, nó sẽ phải chết. 25 Các ngươi lại nói: "Ðường lối của Chúa Thượng không ngay thẳng." Vậy hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe đây: Phải chăng đường lối của Ta không ngay thẳng hay đường lối của các ngươi mới không ngay thẳng? 26 Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình và làm điều bất chính mà chết, thì chính vì điều bất chính nó đã làm mà nó phải chết. 27 Còn nếu kẻ gian ác từ bỏ điều dữ nó đã làm, mà thi hành điều chính trực công minh, thì nó sẽ cứu được mạng sống mình. 28 Nó đã thấy và từ bỏ mọi tội phản nghịch nó phạm, thì chắc chắn nó sẽ sống, nó không phải chết. 29 Vậy mà nhà Ít-ra-en lại dám nói: "Ðường lối của Chúa Thượng không ngay thẳng." Hỡi nhà Ít-ra-en, có phải đường lối của Ta không ngay thẳng hay đường lối của các ngươi lại không ngay thẳng? 30 Vì thế, hỡi nhà Ít-ra-en, Ta sẽ xét xử các ngươi: ai nấy theo đường lối của mình - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. Hãy trở lại, hãy từ bỏ mọi tội phản nghịch của các ngươi, chẳng còn chướng ngại nào làm các ngươi phạm tội nữa. 31 Hãy quẳng khỏi các ngươi mọi tội phản nghịch các ngươi đã phạm. Hãy tạo cho mình một trái tim mới và một thần khí mới. Hỡi nhà Ít-ra-en, tại sao các ngươi lại muốn chết? 32 Quả thật, Ta không vui thích gì về cái chết của kẻ phải chết - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. Vậy hãy trở lại và hãy sống. 
CHIA SẺ

Đã có bao giờ bạn bực bội với Thiên Chúa vì đã không công bằng? Những người Do thái đã làm như vậy (c.25, 29-30) và trích một câu thành ngữ quen thuộc để tranh luận cho trường hợp của họ (c.2; 31:29-30). Nếu những người cha đã phạm tội, tại sao con cái của họ phải đau khổ? Phải chăng Thiên Chúa không công bằng khi Ngài trừng phạt con cái vì tội của cha ông?
Nhưng Thiên Chúa không làm như thế, Ngài cũng không thấy thích thú khi gửi đến việc xét xử (c.23,32). Ngài vui mừng khi tha thứ những người tội nhân nếu họ hoán cải. Thiên Chúa xét xử từng cá nhân- bất kể những gì cha ông họ đã làm (c.4,20). Bạn không thể nói sự công chính của cha ông mình, cũng không thể bị trừng phạt vì tội lỗi của cha ông bạn. Bạn có thể bị trừng phạt vì tội của cha ông mình, nhưng đấy lại là một vấn đề khác (Đnl 5:9).
Nhu cầu lớn nhất đó là một “con tim mới và một thần khí mới” (c.31), mà điều đó chỉ có thể xảy ra nhờ tin vào Đức Ki-tô. “Hãy trở lại và được sống!” là lời mời gọi yêu thương đối với những tội nhân hôm nay. Đó không phải là vấn đề công bằng nhưng là của ân sủng.
Chúng ta không thể đổ lỗi cho bất kỳ ai vì “sự ê răng” của chúng ta, nhưng chúng ta phải nhận ra rằng đó là kết quả của những quyết định của mình. Thiên Chúa không trừng phạt những người vô tội ngoại trừ trường hợp Người Con của Ngài. Trên Thánh Giá, Đức Giê-su đã nhận lấy những hình phạt vì tội của bạn. Bạn có thấy mình cần đến một con tim nào để có thể nhận biết và đáp trả lại những gì Thiên Chúa đã làm khi Ngài sửa lại các hậu quả từ những quyết định sai lầm trong tội lỗi của bạn?

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

CHƯƠNG 17 - Ê-DÊ-KI-EN

Ngụ ngôn chim phượng hoàng
1 Có lời Ðức Chúa phán với tôi rằng: 2 Hỡi con người, hãy đặt câu đố, hãy lên tiếng huấn dụ nhà Ít-ra-en. 3 Ngươi sẽ nói: Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này:
Con phượng hoàng to lớn
có cánh rộng, lông dài, mình đầy lông sặc sỡ;
nó đến núi Li-băng bẻ ngọn cây hương bá.
4 Nó ngắt búp ngọn cây
đưa về đất thương nghiệp
đặt vào thành con buôn.
5 Nó lấy giống cây của xứ ấy rồi đem đặt vào nơi ươm trồng
bên dòng nước mênh mông, chẳng khác gì cây liễu.
6 Giống cây ấy mọc lên thành cây nho,
cành lá sum sê, thân cây nhỏ bé.
Nhánh cây hướng về chim phượng hoàng,
dưới thân cây rễ đâm ngang dọc.
Giống cây ấy trở thành cây nho,
chồi mọc sum sê, cành ra tua tủa.
7 Lại có con phượng hoàng to lớn khác,
với đôi cánh rộng, với bộ lông dày,
khiến cây nho quay rễ và vươn nhánh
về phía chim phượng hoàng
để được tưới đẫm nước hơn tại nơi ươm trồng.
8 Trong cánh đồng màu mỡ, bên dòng nước mênh mông,
cây nho ấy được trồng để mọc cành đơm trái
thành cây nho mỹ lệ.
9 Ngươi hãy nói: Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này:
Cây nho ấy có phát triển được chăng?
Hoặc chim phượng hoàng lại không nhổ rễ
và lấy hết các quả nó đi khiến mầm khô chồi héo?
Ðể bứng rễ nó lên
không cần tay lực lưỡng, cũng chẳng cần đông dân.
10 Này một khi được trồng, cây nho ấy có phát triển được chăng?
Khi gió đông thổi tới, nó chẳng héo rụi sao?
Nó sẽ ra khô héo trong mảnh đất nó đã đâm chồi.
11 Có lời Ðức Chúa phán với tôi:
12 Ngươi hãy nói với nòi phản loạn: Các ngươi lại không biết điều ấy có nghĩa gì sao? Ngươi hãy nói: Này vua Ba-by-lon đã đến Giê-ru-sa-lem, bắt vua cũng như các thủ lãnh và điệu về cung điện của mình tại Ba-by-lon. 13 Vua ấy đã chọn một người thuộc hoàng tộc, lập giao ước và bắt thề trước mặt mình; vua cũng bắt quan quyền trong xứ, 14 khiến vương quốc càng suy yếu không thể nổi lên mà phải giữ giao ước với vua để được tồn tại. 15 Nhưng vua Giê-ru-sa-lem đã nổi loạn chống lại vua Ba-by-lon, sai sứ giả đến Ai-cập xin cấp ngựa và nhiều binh lính. Kẻ hành động như thế, có thành công chăng? Nó đã huỷ bỏ giao ước, liệu nó có thoát nạn không? 16 Ta lấy mạng sống Ta mà thề - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng -, nó sẽ phải chết ngay tại Ba-by-lon, tại chính nơi vua ấy đã phong vương cho nó và nó đã bội thề cùng huỷ bỏ giao ước với vua ấy. 17 Pha-ra-ô sẽ không mang đạo quân hùng hậu và lực lượng đông đảo tới yểm trợ nó trong cuộc giao tranh, lúc quân thù đắp ụ, xây chiến luỹ để tàn sát vô số sinh linh. 18 Nó đã bội thề mà huỷ bỏ giao ước. Nó đã nhúng tay vào làm tất cả những điều ấy, nó sẽ không thoát mạng.
19 Vì thế, Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau: Ta lấy mạng sống Ta mà thề, lời thề của Ta nó đã bội tín, giao ước của Ta nó đã huỷ bỏ, Ta sẽ cho giáng tất cả xuống trên đầu nó. 20 Ta sẽ bủa lưới chụp trên nó và nó sẽ mắc vào lưới săn của Ta; Ta sẽ cho dẫn đưa nó đến Ba-by-lon. Ở đó Ta sẽ xét xử nó vì tội bất trung nó đã phạm chống lại Ta. 21 Tất cả quân tinh nhuệ trong hàng ngũ của nó sẽ ngã gục vì gươm; còn những kẻ sót lại sẽ bị gió cuốn đi khắp tứ phương. Bấy giờ các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa, Ta đã phán.
22 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau:
Từ ngọn cây, từ ngọn hương bá cao chót vót,
Ta sẽ lấy, sẽ ngắt một chồi non;
chính Ta sẽ trồng nó trên đỉnh núi cao vòi vọi.
23 Ta sẽ trồng nó trên núi cao của Ít-ra-en.
Nó sẽ trổ cành và kết trái
thành một cây hương bá huy hoàng.
Muông chim đến nương mình bên nó,
và ẩn thân dưới bóng lá cành.
24 Tất cả cây cối ngoài đồng ruộng
sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa.
Ta hạ thấp cây cao và nâng cao cây thấp,
Ta làm cho cây xanh tươi phải khô héo
và cây khô héo được xanh tươi.
Chính Ta là Ðức Chúa, Ta đã phán là Ta thực hiện. 
CHIA SẺ

Thiên Chúa thường dùng ngôn ngữ biểu tượng để tăng thêm tính hấp dẫn và gây nên sự chú ý. Đức Giê-su đã dùng những dụ ngôn có cùng chung một mục đích (Mt 13:10-17).
Con phượng hoàng vĩ đại (Na-bu-cô-đô-nô-so) đã đến Giê-ru-sa-lem và mang đến Ba-by-lon ngọn cây hương bá (Vua Giơ-hô-gia-kim). Ông đã bỏ một số hạt giống (Xít-ki-gia-hu), mà được lớn lên trong cây nho thấp. Xít-ki-gia-hu đã làm một giao ước trung thành với Ba-by-lon, nhưng rồi ông đã phá vỡ giao ước đó (c.15, 16, 18) và quay qua xin Ai-cập giúp đỡ (7-8; Gr 37). Kết quả là gì? Vua Ba-by-lon sẽ quay trở lại và hủy diệt cây nho không phát triển của Giu-đa (c.9-10). Khi nhìn đến hình ảnh cây nho của nhà Giu-đa, bạn nghĩ gì về chính mình như là một cây nho khác? Phải chăng bạn thấy mình giống như cây nho thấp không phát triển, nhưng sao Thiên Chúa vẫn chưa bỏ đi cây nho này?
Cây bá hương đại diện cho vương triều nhà Đa-vít. Một ngày nào đó, Thiên Chúa sẽ lấy một cành nhỏ từ nhánh Đa-vít (Đức Giê-su Ki-tô) và sẽ thiết lập vương quốc vinh quang (Is 11:1-9). Nhưng trước khi Ngài có thể bước vào vinh quang đó, Ngài phải chịu đau khổ vì những tội của thế giới. Cây bá hương từ chồi non nhà Đa-vít (là Đức Giê-su) đã đem đến những bóng mát và sự che chở nào cho cuộc sống của bạn?

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

CHƯƠNG 16 - Ê-DÊ-KI-EN

Câu chuyện tượng trưng về lịch sử Ít-ra-en
1 Có lời Ðức Chúa phán với tôi rằng: 2 Hỡi con người, hãy cho Giê-ru-sa-lem biết các điều ghê tởm của nó. 3 Ngươi sẽ nói: Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này với Giê-ru-sa-lem: Gốc gác ngươi, dòng họ ngươi phát xuất từ đất Ca-na-an; cha ngươi là người E-mô-ri, mẹ ngươi là người Khết. 4 Lúc chào đời, ngày mới sinh ra, ngươi không được ai cắt rốn cũng không ai lấy nước tắm rửa cho sạch, chẳng được ai xát muối và lấy tã bọc cho. 5 Không người nào ái ngại đưa mắt nhìn ngươi mà làm cho ngươi chỉ một trong những điều ấy vì xót thương ngươi. Ngày mới sinh ra, ngươi bị quẳng ra giữa đồng vì ai cũng ghê tởm ngươi.
6 Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi giẫy giụa trong máu. Thấy ngươi mình đầy máu me, Ta đã phán với ngươi: "Cứ việc sống!" 7 Ta làm cho ngươi nẩy nở như hoa ngoài đồng. Ngươi đã nẩy nở, lớn lên và thành cô thiếu nữ với bộ ngực nở nang, mái tóc mượt mà, nhưng ngươi vẫn trần truồng, không mảnh vải che thân. 8 Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi. Này ngươi đã đến tuổi, tuổi yêu đương. Ta đã lấy vạt áo của Ta phủ lên để che thân thể loã lồ của ngươi. Ta đã thề nguyền và lập giao ước với ngươi - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng - và ngươi thuộc về Ta. 9 Ta đã lấy nước tắm rửa, gột sạch máu me, rồi xức dầu thơm cho ngươi. 10 Ta đã cho ngươi mặc đồ gấm vóc, đi giày da mềm, thắt khăn vải gai mịn và khoác toàn tơ lụa. 11 Ta đã lấy đồ trang sức tô điểm cho ngươi: đeo xuyến vào tay, đeo kiềng vào cổ. 12 Ta đã lấy khuyên xỏ vào mũi ngươi, đeo hoa tai cho ngươi và lấy triều thiên rực rỡ đội lên đầu ngươi. 13 Ðồ trang sức của ngươi đều là vàng bạc, y phục của ngươi là vải gai mịn, tơ lụa và gấm vóc. Ngươi được nuôi bằng tinh bột lúa miến, mật ong và dầu. Ngươi đã nên xinh đẹp tuyệt trần và xứng ngôi hoàng hậu. 14 Giữa muôn dân nước, ngươi được nổi tiếng vì nhan sắc của ngươi; nhan sắc đó tuyệt vời nhờ ánh huy hoàng của Ta chiếu toả trên ngươi, - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng.
15 Thế mà ngươi đã cậy có nhan sắc, ỷ vào danh tiếng của ngươi để đàng điếm và hoang dâm với mọi khách qua đường: ngươi thuộc về chúng. 16 Ngươi đã lấy áo của ngươi mà trang hoàng cho tế đàn nên rực rỡ và ngươi đàng điếm ở trên các tế đàn ấy. 17 Ngươi đã lấy các đồ trang sức lộng lẫy bằng vàng bằng bạc Ta đã tặng ngươi mà làm các tượng ảnh đàn ông và ngươi đàng điếm với chúng. 18 Ngươi đã lấy áo sặc sỡ của ngươi mà mặc cho chúng, lại lấy dầu và hương của Ta mà dâng trước mặt chúng. 19 Bánh Ta đã ban cho ngươi, tinh bột lúa miến, mật ong và dầu Ta đã dùng để nuôi ngươi, thế mà ngươi lại lấy dâng trước mặt chúng làm hương thơm để làm vui lòng chúng - sấm ngôn của Ðức Chúa.
20 Ngươi đem các con trai con gái ngươi đã sinh cho Ta mà tế lễ làm của ăn cho chúng. Ngươi hoang dâm như thế chưa đủ sao? 21 Ngươi đã giết và thiêu con cái Ta để tế chúng. 22 Trong tất cả các điều ghê tởm cũng như việc hoang dâm của ngươi, ngươi đã không nhớ đến những ngày ngươi còn thơ ấu, lúc ngươi còn trần truồng, không mảnh vải che thân, khi ngươi giãy giụa trong máu.
23 Sau khi đã làm tất cả những việc xấu xa đó - thật khốn, khốn cho ngươi, sấm ngôn của Ðức Chúa -, 24 ngươi lại còn xây gò đắp mô ở khắp phố phường. 25 Ở mọi đầu đường, ngươi xây gò và làm cho nhan sắc của ngươi ra ghê tởm; ngươi đã hiến thân cho mọi khách qua đường và gia tăng tội hoang dâm của ngươi. 26 Ngươi đã hoang dâm với con cái Ai-cập, những kẻ láng giềng của ngươi có thân hình vạm vỡ; như thế là ngươi gia tăng tội hoang dâm để chọc giận Ta. 27 Này Ta giương cánh tay đánh phạt ngươi; Ta cắt phần lương thực của ngươi và trao ngươi cho kẻ thù thoả lòng ham muốn, đó là con gái Phi-li-tinh, ngay cả chúng cũng phải bẽ bàng về nếp sống ô trọc của ngươi. 28 Dù vậy, ngươi cũng không mãn nguyện, lại còn hoang dâm với con cái Át-sua; ngươi hoang dâm với chúng mà vẫn chẳng thoả lòng. 29 Ngươi đã gia tăng tội hoang dâm trong xứ Can-đê là nơi buôn bán, và ngay cả như thế, ngươi cũng không thoả lòng.
30 Lòng ngươi mê đắm biết chừng nào - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng - khi ngươi hành động như thế, như một gái điếm cuồng si. 31 Ngươi đắp mô ở mọi đầu đường và xây gò ở khắp phố phường; nhưng khác với gái điếm chuyên nghề, ngươi chẳng màng đến tiền bạc. 32 Ðàn bà ngoại tình, thay vì ở với chồng, lại tư thông với người khác. 33 Người ta tặng quà cho gái điếm, còn ngươi, ngươi lại tặng quà cho tất cả tình nhân của ngươi. Ngươi đem quà tặng chúng để từ khắp mọi miền chung quanh, chúng đến mà đàng điếm với ngươi. 34 Như thế, khi hoang dâm, ngươi làm ngược với các người đàn bà khác. Người đàng điếm không phải là kẻ chạy theo ngươi mà là chính ngươi. Người trả tiền là ngươi, chứ không phải chúng. Ngươi làm chuyện ngược đời!
35 Vì thế, hỡi con điếm, hãy nghe lời Ðức Chúa. 36 Ðức Chúa là Chúa Thượng phán như sau: Bởi vì ngươi đã hoàn toàn trần truồng và phô bày hết mọi phần thân thể ngươi ra trước đám tình nhân, trước tất cả các ngẫu tượng ghê tởm của ngươi, vì ngươi đã đổ máu con cái ngươi mà dâng cho chúng, 37 nên Ta sắp tập hợp tất cả tình nhân của ngươi lại, những kẻ ngươi lấy làm vừa lòng, tất cả những kẻ ngươi quý yêu cũng như tất cả những kẻ ngươi ghen ghét. Ta sẽ tập hợp chúng lại từ khắp mọi miền chung quanh để trừng phạt ngươi. Ta sẽ lột trần ngươi ra trước mắt chúng và chúng sẽ thấy tất cả sự trần truồng của ngươi. 38 Ta sẽ xét xử ngươi như xét xử những phụ nữ ngoại tình và những kẻ mắc tội đổ máu. Ta sẽ làm cho máu ngươi phải đổ ra vì Ta phẫn nộ và ghen tương. 39 Ta sẽ trao nộp ngươi vào tay chúng, sẽ phá huỷ mô đất của ngươi, triệt hạ gò nổng của ngươi; chúng sẽ lột áo ngươi ra, lấy các đồ trang sức của ngươi; chúng sẽ bỏ ngươi lại trần truồng, không mảnh áo che thân. 40 Chúng sẽ triệu tập đại hội để trừng phạt ngươi; chúng ném đá ngươi và lấy gươm tàn sát ngươi. 41 Chúng sẽ phóng hoả đốt nhà ngươi và thi hành án phạt ngươi trước mắt đám đông phụ nữ. Ta sẽ khiến cho ngươi từ bỏ thói hoang dâm và ngươi sẽ không còn tặng quà cho tình nhân. 42 Rồi Ta sẽ nguôi cơn thịnh nộ và thôi không còn ghen tương với ngươi nữa. Ta sẽ nguôi ngoai và không còn giận dữ. 43 Bởi vì ngươi không nhớ những ngày thơ ấu và đã gây bực bội cho Ta bằng tất cả những điều đó, nên Ta sẽ tuỳ theo lối ngươi sống mà đối xử với ngươi - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. Nào ngươi đã chẳng làm điều ô trọc cùng với tất cả những việc ghê tởm đó sao?
44 Này tất cả những kẻ làm châm ngôn sẽ nói về ngươi rằng: "Mẹ nào con nấy!" 45 Ngươi đúng là đứa con gái của mẹ ngươi, kẻ chán ghét chồng con; ngươi đúng là chị em cùng một nòi với chị em ngươi, những kẻ chán ghét chồng con mình. Mẹ các ngươi là người Khết, cha các ngươi là người E-mô-ri.
46 Chị cả ngươi chính là Sa-ma-ri, cư ngụ ở bên trái ngươi cùng với các con gái mình; em gái ngươi chính là Xơ-đôm, cư ngụ ở bên phải ngươi, cùng với các con gái mình. 47 Theo lối sống của chúng và làm những điều ghê tởm như chúng đã làm, ngươi cho như thế là còn quá ít, nên lại càng ra hư hỏng hơn chúng trong mọi lối sống của ngươi. 48 Ta lấy mạng sống Ta mà thề - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng - Xơ-đôm, em gái ngươi, chính nó và các con gái nó cũng không làm như ngươi và các con gái ngươi đã làm. 49 Ðây là tội của Xơ-đôm, em gái ngươi: kiêu căng, phè phỡn; nó cùng với các con gái sống nhởn nhơ, vô tư lự, không ra tay giúp đỡ người nghèo khổ bần cùng. 50 Chúng tự cao tự đại và làm điều ghê tởm trước mắt Ta nên Ta đã xua đuổi chúng đi như ngươi thấy. 51 Còn Sa-ma-ri, tội nó phạm không bằng một nửa số tội ngươi phạm.
Ngươi đã làm nhiều điều ghê tởm hơn nó. Như thế, qua tất cả những điều ghê tởm ngươi đã làm, ngươi làm cho chị em ngươi ra vẻ công chính. 52 Còn ngươi, hãy mang lấy cái nhục vào thân bởi ngươi đã gỡ tội cho chị em ngươi: tội lỗi ngươi phạm làm cho ngươi ra ghê tởm hơn chúng; chúng còn công chính hơn ngươi. Vậy ngươi hãy xấu hổ và mang lấy cái nhục vào thân vì ngươi đã làm cho chị em ngươi ra vẻ công chính.
53 Ta sẽ đổi số phận của chúng, số phận của Xơ-đôm và các con gái nó, số phận của Sa-ma-ri và các con gái nó, Ta sẽ đổi số phận của chính ngươi ngay giữa chúng, 54 để ngươi mang lấy cái nhục vào thân và phải xấu hổ vì tất cả những gì ngươi đã làm, để an ủi chúng. 55 Chị em ngươi là Xơ-đôm và các con gái nó sẽ trở lại tình trạng cũ; Sa-ma-ri và các con gái nó sẽ trở lại tình trạng cũ; chính ngươi và các con gái ngươi cũng sẽ trở lại tình trạng cũ. 56 Ngươi đã chẳng bàn tán về Xơ-đôm, em gái ngươi, vào thời ngươi kiêu ngạo, 57 trước lúc ngươi bị lột trần đó sao? Y như nó, giờ đây, chính ngươi trở nên đề tài đàm tiếu cho con gái A-ram và tất cả những kẻ láng giềng cũng như con gái Phi-li-tinh, những kẻ khinh miệt ngươi ở khắp chung quanh. 58 Sự ô trọc và những điều ghê tởm của ngươi, ngươi phải mang lấy vào thân - sấm ngôn của Ðức Chúa.
59 Quả thật, Ðức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Ta sẽ đối xử với ngươi theo như ngươi đã đối xử: ngươi đã khinh dể lời thề mà huỷ bỏ giao ước. 60 Còn Ta, Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi thời ngươi còn thanh xuân. Ta sẽ thiết lập với ngươi một giao ước vĩnh cửu. 61 Ngươi sẽ nhớ lại các lối sống của ngươi mà xấu hổ khi ngươi đón các chị và các em ngươi; Ta sẽ cho chúng làm con gái ngươi, nhưng chúng không được dự phần vào giao ước giữa Ta với ngươi. 62 Còn chính Ta, Ta sẽ thiết lập giao ước giữa Ta với ngươi. Bấy giờ ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa, 63 để ngươi nhớ lại mà lấy làm xấu hổ và, trong lúc phải tủi nhục, ngươi sẽ không còn mở miệng nói gì được nữa, khi Ta tha thứ cho ngươi tất cả những việc ngươi đã làm - sấm ngôn của Ðức Chúa là Chúa Thượng. 
CHIA SẺ

Bất trung. Ít-ra-en như hiền thê của Đức Chúa chỉ bởi do ân sủng và tình yêu của Ngài. Nàng đã cùng khốn khi Ngài gọi nàng và cứu nàng. Ngài đã bao phủ cho nàng bằng những quà tặng, mà nàng lại dùng chúng để phạm tội ngoại tình trong đời sống thiêng liêng khi nàng thờ những ngẫu tượng của các quốc gia khác. Nàng vừa là một người vợ ngoài tình, người phá vỡ giao ước hôn nhân và là một cô gái điếm phải trả tiền cho những người khác phạm tội với mình. Thiên Chúa đã xét xử Sô-đom và Ít-ra-en (Sa-ma-ri, vương quốc phía Bắc), nhưng những điều này chẳng hề ngăn chặn Giu-đa; họ vẫn tiếp tục phạm tội. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Thiên Chúa giận dữ và xét xử dân Ngài.
Tội sẽ đưa bạn đi xa hơn kế hoạch ban đầu của bạn. Tội sẽ làm cho bạn trả giá nhiều hơn những gì bạn định chi ra. Tội sẽ giữ bạn lâu hơn dự định ban đầu bạn muốn ở lại. Tội sẽ để lại những vết sẹo kinh khủng. Đâu là những kinh nghiệm mà bạn có được về những hậu quả của tội để lại trong đời sống của chính bạn?