Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

CHƯƠNG 17 - SÁCH CÁC VUA 1

V. Truyện Ngôn Sứ Ê-Li-A
1. Cơn Ðại Hạn
Báo trước tai ương
1 Ông Ê-li-a, người Tít-be, trong số dân cư ngụ tại Ga-la-át, nói với vua A-kháp rằng: "Có Ðức Chúa, Thiên Chúa hằng sống của Ít-ra-en, Ðấng tôi phục vụ: trong những năm sắp tới, sẽ chẳng có mưa, có sương, nếu tôi không ra lệnh."
 
Tại suối Cơ-rít
2 Có lời Ðức Chúa phán với ông như sau: 3 "Ngươi hãy bỏ đây đi về phía đông, và ẩn mình trong thung lũng Cơ-rít, phía đông sông Gio-đan. 4 Ngươi sẽ uống nước suối. Ta đã truyền cho quạ nuôi ngươi ở đấy." 5 Ông ra đi và làm như Ðức Chúa truyền: là đến ở thung lũng Cơ-rít, phía đông sông Gio-đan. 6 Buổi sáng, quạ mang bánh và thịt cho ông; rồi buổi chiều, cũng mang bánh và thịt cho ông. Ông uống nước suối.
 Tại Xa-rép-ta. Phép lạ bột và dầu.

Ê-li-a và bà góa thành Xa-rép-ta
 7 Nhưng sau một thời gian, suối cạn khô, vì trong xứ không có mưa. 8 Bấy giờ có lời Ðức Chúa phán bảo ông: 9 "Ngươi hãy đứng dậy đi Xa-rép-ta, thuộc Xi-đôn, và ở lại đấy. Này Ta truyền cho một bà goá ở đó nuôi ngươi." 10 Ông liền đứng dậy đi Xa-rép-ta. Khi đến cổng thành, ông thấy có một bà goá đang lượm củi. Ông gọi bà ấy và nói: "Bà làm ơn đem bình lấy cho tôi chút nước để tôi uống." 11 Bà ấy liền đi lấy nước. Ông gọi bà và nói: "Bà làm ơn lấy cho tôi miếng bánh nữa!" 12 Bà trả lời: "Có Ðức Chúa, Thiên Chúa hằng sống của ông tôi thề là tôi không có bánh. Tôi chỉ còn nắm bột trong hũ và chút dầu trong vò. Tôi đang đi lượm vài thanh củi, rồi về nhà nấu nướng cho tôi và con tôi. Chúng tôi sẽ ăn rồi chết." 13 Ông Ê-li-a nói với bà: "Bà đừng sợ, cứ về làm như bà vừa nói. Nhưng trước tiên, bà hãy lấy những thứ đó mà làm cho tôi một chiếc bánh nhỏ, và đem ra cho tôi, rồi sau đó bà sẽ làm cho bà và con bà. 14 Vì Ðức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en phán thế này:
"Hũ bột sẽ không vơi
vò dầu sẽ chẳng cạn
cho đến ngày Ðức Chúa
đổ mưa xuống trên mặt đất."
15 Bà ấy đi và làm như ông Ê-li-a nói; thế là bà ấy cùng với ông Ê-li-a và con bà có đủ ăn lâu ngày. 16 Hũ bột đã không vơi, vò dầu đã chẳng cạn, đúng như lời Ðức Chúa đã dùng ông Ê-li-a mà phán.
 Hồi sinh đứa con của bà goá
17 Sau các sự việc đó, đứa con trai của bà ngã bệnh. Bệnh tình trầm trọng đến nỗi nó tắt thở. 18 Bà nói với ông Ê-li-a: "Hỡi người của Thiên Chúa, việc gì đến ông mà ông tới nhà tôi để nhắc lại tội tôi, và làm cho con tôi phải chết?" 19 Ông Ê-li-a trả lời: "Bà đưa cháu cho tôi." Ông bồng lấy đứa trẻ bà đang ẵm trong tay, đem lên phòng trên chỗ ông ở, và đặt nó nằm lên giường. 20 Rồi ông kêu cầu Ðức Chúa rằng: "Lạy Ðức Chúa, Thiên Chúa của con. Chúa nỡ hại cả bà goá đã cho con ở nhờ, mà làm cho con bà ấy phải chết sao?" 21 Ba lần ông nằm lên trên đứa trẻ, và kêu cầu Ðức Chúa rằng: "Lạy Ðức Chúa, Thiên Chúa của con, xin cho hồn vía đứa trẻ này lại trở về với nó!" 22 Ðức Chúa nghe tiếng ông Ê-li-a kêu cầu, hồn vía đứa trẻ trở về với nó, và nó sống. 23 Ông Ê-li-a liền bồng đứa trẻ từ phòng trên xuống nhà dưới, trao cho mẹ nó, và nói: "Bà xem, con bà đang sống đây!" 24 Bà nói với ông Ê-li-a: "Vâng, bây giờ tôi biết ông là người của Thiên Chúa, và lời Ðức Chúa do miệng ông nói ra là đúng." 
Lạy Ðức Chúa, Thiên Chúa của con, xin cho hồn vía đứa trẻ này lại trở về với nó!
CHIA SẺ


Sa-mu-en khi lớn lên đã được mọi người nhận biết là ngôn sứ của Thiên Chúa (1 Sm 3:19-21), nhưng Ê-li-a đột nhiên xuất hiện trước A-kháp công bố sứ điệp của Thiên Chúa. Cơn hạn hán mà ông đã cầu nguyện (Gc 5:17), là một cách thức công bố sự chống đối của ông đối với vua A-kháp, I-de-ben, và thần bão tố Ba-an. Nếu nhà vua và dân chúng đã khiêm tốn trước Thiên Chúa, Ngài đã cho mưa xuống trên đất nước (Đnl 11:13-17; 2Sbn 7:12-15), nhưng hầu hết mọi người trong đất nước đã tin tưởng vào Ba-an, thay vì tin vào Thiên Chúa.
Con hạn hán đã kéo dài hơn ba năm (1V 18:1; Lc 4:25), và Thiên Chúa đã chăm sóc cho tôi tớ trung thành của Ngài (Tv 37:3-6). Trong suốt thời gian ẩn dật, Thiên Chúa đã dẫn dắt ông, nuôi sống ông, và làm cho ông có thể giúp đỡ những người khác, trong đó có bà góa người ngoại (Lc 4:25-26). Khi chúng ta đi trong niềm tin, Thiên Chúa sẽ ban cho những gì chúng ta cần và mở ra những cơ hội mới cho chúng ta.
Hãy đảm bảo rằng bạn tín thác vào Đấng Quan Phòng chứ không phải vào những gì được ban cho. Dòng nước có khô cạn đi nữa, nhưng Thiên Chúa chẳng bao giờ thất bại.
Chỉ khi người phụ nữ sống vượt quá những giới hạn mà bà đang đối diện, lúc đó bà khám phá ra tương lai của mình được an toàn. Bà đã không hề biết hũ bột lại có thể đầy trở lại khi bà làm cho Ê-li-a tấm bánh. Bà chẳng thể biết tương lai của bà và con trai bà được bảo đảm khi mang tấm bánh đến cho vị ngôn sứ. Chỉ sau khi bà mang tấm bánh đến và rồi đi chuẩn bị bữa ăn cho bà lúc đó bà khám phá ra phép lạ. Khi chúng ta vươn ra xa hơn những tầm nhìn của mình, là lúc chúng ta thấy mình đang trong vòng tay của Thiên Chúa. Người phụ nữ góa này đã vượt qua những giới hạn của những khó khăn trong cuộc sống hiện tại, bà đã biết được Thiên Chúa, Đấng quan phòng cho bà và gia đình bà, ngay cả khi bà không thuộc vào những người được chọn làm dân riêng của Ngài. Là những người con cái Thiên Chúa và tin vào Đức Kitô, trong năm đức tin này liệu có giúp bạn tiến xa hơn trong sự tín thác vào Thiên Chúa khi bạn phải đối diện với những thách đố trong đời sống mỗi ngày ? Đức tin đó có đủ sức để nuôi sống bạn và mang lại sự sống cho những người khác ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC