Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

CHƯƠNG 19 - SÁCH CÁC VUA 1

2. Ngôn Sứ Ê-Li-A Tại Khô-Rếp
Trên đường lên núi Khô-rếp
1 Vua A-kháp kể cho I-de-ven nghe mọi chuyện ông Ê-li-a đã làm và tất cả sự việc ông dùng gươm hạ sát hết các ngôn sứ.
2 Bà I-de-ven liền sai sứ giả đến nói với ông Ê-li-a rằng: "Xin các thần minh làm cho ta thế này, và còn hơn thế nữa, nếu giờ này sáng mai ta không biến mạng ngươi ra như mạng một trong các người ấy." 3 Thấy vậy, ông Ê-li-a trỗi dậy, ra đi để thoát mạng. Khi tới Bơ-e Se-va thuộc Giu-đa, ông để đứa tiểu đồng lại đấy, 4 còn ông thì đi một ngày đường trong sa mạc. Ông đến ngồi dưới gốc một cây kim tước. Ông xin cho được chết và nói: "Lạy Ðức Chúa, đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con." 5 Rồi ông nằm dưới cây kim tước đó và thiếp đi. Nhưng này có một thiên sứ đụng vào người ông và nói: "Dậy mà ăn!" 6 Ông đưa mắt nhìn thì thấy ở phía đầu ông có một chiếc bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước. Ông ăn bánh, uống nước, rồi lại nằm xuống. 7 Thiên sứ của Ðức Chúa trở lại lần nữa, đụng vào người ông và nói: "Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa." 8 Ông dậy, ăn bánh và uống nước. Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rếp, là núi của Thiên Chúa.
 Cuộc gặp gỡ Thiên Chúa
9 Ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó. Có lời Ðức Chúa phán với ông: "Ê-li-a ngươi làm gì ở đây?" 10 Ông thưa: "Lòng nhiệt thành đối với Ðức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh nung nấu con, vì con cái Ít-ra-en đã bỏ giao ước với Ngài, phá huỷ bàn thờ, dùng gươm sát hại các ngôn sứ của Ngài. Chỉ còn sót lại một mình con mà họ đang lùng bắt để lấy mạng sống con." 11 Người nói với ông: "Hãy ra ngoài và đứng trên núi trước mặt Ðức Chúa. Kìa Ðức Chúa đang đi qua." Gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng trước nhan Ðức Chúa, nhưng Ðức Chúa không ở trong cơn gió bão. Sau đó là động đất, nhưng Ðức Chúa không ở trong trận động đất. 12 Sau động đất là lửa, nhưng Ðức Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. 13 Vừa nghe tiếng đó, ông Ê-li-a lấy áo choàng che mặt, rồi ra ngoài đứng ở cửa hang. Bấy giờ có tiếng hỏi ông: "Ê-li-a, ngươi làm gì ở đây?" 14 Ông thưa: "Lòng nhiệt thành đối với Ðức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh, nung nấu con, vì con cái Ít-ra-en đã bỏ giao ước với Ngài, phá huỷ bàn thờ, dùng gươm sát hại các ngôn sứ của Ngài. Chỉ sót lại một mình con mà họ đang lùng bắt để lấy mạng con."
15 Ðức Chúa phán với ông: "Ngươi hãy đi con đường ngươi đã đi trước qua sa mạc cho tới Ða-mát mà về. Tới nơi, ngươi sẽ xức dầu phong Kha-da-ên làm vua A-ram; 16 còn Giê-hu con của Nim-si, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm vua Ít-ra-en. Ê-li-sa con Sa-phát, người A-vên Mơ-khô-la, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm ngôn sứ thay cho ngươi. 17 Kẻ thoát gươm của Kha-da-ên sẽ bị Giê-hu giết; người thoát tay Giê-hu sẽ bị Ê-li-sa giết. 18 Nhưng Ta, Ta sẽ dành ra cho Ta bảy nghìn người trong Ít-ra-en: tất cả những kẻ đã không hề bái gối trước Ba-an, những môi miệng không hề hôn kính nó."
 Ê-li-sa được gọi
19 Ông Ê-li-a bỏ đó ra đi và gặp ông Ê-li-sa là con ông Sa-phát đang cày ruộng; trước mặt ông Ê-li-sa có mười hai cặp bò; chính ông thì đi theo cặp thứ mười hai. Ông Ê-li-a đi ngang qua, ném tấm áo choàng của mình lên người ông Ê-li-sa. 20 Ông này liền để bò lại, chạy theo ông Ê-li-a và nói: "Xin cho con về hôn cha mẹ để từ giã, rồi con sẽ đi theo ông." Ông Ê-li-a trả lời: "Cứ về đi! Thầy có làm gì anh đâu?" 21 Ông Ê-li-sa bỏ ông Ê-li-a mà về, bắt cặp bò giết làm lễ tế, lấy cày làm củi nấu thịt đãi người nhà. Rồi ông đứng dậy, đi theo ông Ê-li-a và phục vụ ông.
CHIA SẺ

Câu chuyện về Ê-li-a chẳng dễ chịu chút nào, nó có thể tước đoạt của bạn sức mạnh và niềm vui, vì thế hãy cẩn thận ! Ê-li-a đi từ chiến thắng đến thất bại bởi vì ông đã bắt đầu bước đi bằng đôi mắt trần thay vì bằng niềm tin (c.3). Ông đã tin vào những lời của hoàng hậu, thay vì tin vào Lời Thiên Chúa, và ông đã quên kinh nghiệm Thiên Chúa đã chăm sóc cho ông ba năm rưỡi như thế nào. Sợ hãi đã thế chỗ cho niềm tin, và ông đã bỏ chạy để bảo vệ mạng sống mình.
Ông đã quan tâm đến việc cứu mạng mình hơn là hiến mạng mình (Mc 8:34-38; Ga 12:23-28). Để ý đến sự tiếp diễn của câu chuyện qua việc sử dụng các đại từ nhân xưng: “cuộc sống của bạn” (c.2), “của ông ấy” (c.3), “cuộc sống của tôi” (c.4). Nếu ông đã nói “Xin Chúa lấy mạng sống con,” như là một hành động cho thấy ông thuộc về Thiên Chúa, Ngài đã có thể bày tỏ quyền năng của ngài; nhưng “xin Chúa lấy mạng sống con” chỉ là một lời xưng thú tội kiêu ngạo và sự thất bại của ông. Hãy cẩn thận khi bạn nghĩ mình là người trung thành duy nhất còn sót lại !
Thiên Chúa đã dạy cho Ê-li-a rằng Ngài không phải luôn hành động trong những biến cố lớn lao đầy kịch tính, giống như bối cảnh trên núi Các-men, nhưng Ngài hành động qua những phương thế của một “tiếng gió hiu hiu,”  trong những sứ vụ chẳng có lớn lao hay ồn ào. Ê-li-a đã không bị bỏ rơi, vì Thiên Chúa đã ở với ông. Ông không cô đơn một mình, vì còn bảy ngàn người đã không cúi đầu trước Ba-an. Công việc của ông sẽ được tiếp diễn, vì Thiên Chúa đã chọn một chàng trai trẻ sẵn sàng đảm nhận sứ vụ của ông.
Chúng ta cần tuân theo những lời này: “Đừng có sợ, chỉ cần tin thôi” (Mc 5:36).
Đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta cảm thấy quá chán nản về công việc và ngay cả chính bản thân mình, và chúng ta ước gì Chúa cất tôi đi ngay. Dĩ nhiên, nếu Ê-li-a thật sự muốn chết, I-de-ben rất vui lòng để thực hiện ước vọng này của ông. Nhưng Ê-li-a không phải là người duy nhất có kinh nghiệm này. Mô-sê đã muốn chết (Ds 11:15), và Gióp cũng vậy (G 3:20-21), Giê-rê-mi-a (Gr 8:3), và Giô-na (Gn 4:3). Dĩ nhiên, đây không phải là câu trả lời cho những khi rơi vào đau khổ, bởi vì đó là cách hành xử ích kỷ và không tôn vinh Chúa. Giải pháp đích thức là hãy chết cho cái tôi và tín thác vào giải pháp của Ngài. Bạn thường phản ứng thế nào khi phải qua tâm trạng như kinh nghiệm của Ê-li-a, khi đó bạn có còn nhớ đến Thiên Chúa chăng ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC