Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

CHƯƠNG 04 - GIÓP

Tin tưởng vào Thiên Chúa
1 Bấy giờ, ông Ê-li-phát, người Tê-man, lên tiếng nói:
2 Nếu chúng tôi ngỏ lời, liệu anh chịu nổi không?
Nhưng nào ai có thể cứ làm thinh chẳng nói!
3 Này anh đã khuyên nhủ bao người,
đã làm cho những đôi tay rã rời nên mạnh mẽ.
4 Người lảo đảo mà đứng vững được là nhờ lời anh.
Cũng nhờ anh mà đầu gối lung lay thành cứng cáp.
5 Giờ đây, đến lượt anh, anh lại ra yếu nhược,
đến phiên anh bị đánh, anh sợ hãi bàng hoàng.
6 Chẳng lẽ lòng kính sợ của anh không làm anh tin tưởng,
và cuộc sống vẹn toàn chẳng giúp anh hy vọng hay sao?
7 Xin anh nhớ kỹ: Có ai vô tội mà phải tiêu vong?
Có nơi nào người công chính lại bị huỷ diệt?
8 Ðiều tôi thấy rành rành
là những người vun trồng tội ác và gieo tai rắc hoạ
cuối cùng chỉ gặt lấy hoạ tai.
9 Chúng bị tiêu vong do hơi thở của Thiên Chúa,
chúng phải tận diệt vì nộ khí của Người.
10 Tiếng sư tử gầm, tiếng hùm thiêng rống,
Người làm cho im bặt.
Người bẻ gãy nanh sư tử con.
11 Sư tử tiêu vong vì không còn mồi,
tất cả bầy con phải tan tác.
12 Có một lời chợt đến với tôi
và tai tôi nghe được tiếng thì thầm.
13 Sau những thị kiến ban đêm,
giữa những cơn ác mộng,
khi một giấc ngủ mê ập xuống trên người phàm,
14 thì một nỗi kinh hoàng run sợ xâm chiếm con người tôi,
khiến xương cốt tôi rụng rời kinh hãi.
15 Một làn gió lướt qua mặt tôi làm tôi nổi gai ốc.
16 Kìa có ai đứng đó, sừng sững trước mặt tôi,
hình dáng trông không rõ.
Một thoáng thinh lặng. .. rồi tôi nghe tiếng nói:
17 "Chẳng lẽ người phàm công chính hơn Thiên Chúa?
Chẳng lẽ con người lại thanh sạch
hơn Ðấng dựng nên mình?
18 Anh hãy xem: ngay các tôi tớ của Người,
Người còn không tin tưởng,
Người bắt lỗi cả các thiên sứ của Người.
19 Còn nói chi kẻ cư ngụ trong ngôi nhà đất sét,
đặt nền móng trên cát, trên bụi,
bị chà đạp chẳng khác côn trùng.
20 Một sớm một chiều chúng bị nghiền nát,
rồi biến dạng, chẳng còn ai để ý lưu tâm.
21 Dây căng lều của chúng đã chẳng bị cắt đứt rồi sao?
Chúng chết mà chẳng hiểu tại sao mình chết."
CHIA SẺ

Ba người bạn chân thành an ủi Gióp, nhưng họ đã kết thúc với việc kết tội ông và đảm nhận vai trò của Satan! Tại sao? Bởi vì mỗi người đều thấy cảnh ngộ của Gióp từ chính quan điểm hẹp hòi của mình và thất bại để nhận ra hoàn cảnh phức tạp và nỗi đau của Gióp. Điều mà chúng ta cần đó là vâng phục Rm 12:9-16.

Ê-li-phát đã hỏi Gióp tại sao ông đã không thực hành điều mà ông đã dạy (4:1-6), một cách tốt để bắt đầu khích lệ một người bạn đang đau khổ! Ông đã nói với Gióp rằng những người tội lỗi luôn luôn gặt lấy những gì họ đã gieo (4:7-11), điều đó muốn nói lên rằng những lỗi lầm của Gióp đã làm cho ông rơi vào tình cảnh nghèo nàn và bệnh tật thay vì giàu có và khỏe mạnh. Thật là một cách khích lệ kỳ lạ!

Rồi Ê-li-phát đã chia sẻ “kinh nghiệm của ông về Thiên Chúa” (4:12-21) mà ông dựa vào chính kinh nghiệm của bản thân để giải thích. Tránh những ai dùng kinh nghiệm của mình chỉ để kiểm tra chân lý. Lời của Thiên Chúa không thay đổi, nhưng những kinh nghiệm về Ngài thì có. Chúng ta đều khác biệt, và Thiên Chúa đáp ứng những nhu cầu của từng người theo cách thức phù hợp, theo bản tính của chúng ta và mức độ trưởng thành của chúng ta.
Lý thuyết chính của những người bạn của Gióp sai lạc. Họ quan niệm rằng, Thiên Chúa chẳng bao giờ gây nên sự ưu phiền cho người công chính. Bởi vì, Gióp ưu phiền, ông ta là người tội lỗi. Chúng ta phải nhớ rằng Thiên Chúa không gây nên sự ưu phiền cho Gióp, nhưng Ngài cho phép điều đó xảy ra. Thiên Chúa cho phép đau khổ xảy ra trên tất cả mọi người, nhưng Ngài cũng gửi đến những phúc lành cho họ. Nhìn lại những đau khổ trong cuộc sống của mình, bạn có khám phá ra những phúc lành của Thiên Chúa ngay trong chính những thời điểm đó?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC