Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

THÁNH VỊNH 018

Thánh Vịnh 18 (17):
Vua tạ ơn ÐỨC CHÚA cứu độ đã ban chiến thắng
(2Sm 22,1-51)

(1) Phần nhạc trưởng. Của tôi tớ ÐỨC CHÚA là Vua Ða-vít.
Ông nói lên lời bài ca này vào ngày ÐỨC CHÚA đã cứu ông
khỏi bàn tay các địch thù và khỏi tay vua Sa-un.
 

(2) Con yêu mến Ngài, LẠY CHÚA là sức mạnh của con;
(3) Lạy Chúa lá núi đá, là thành lũy, là Ðấng giải thoát con;
lạy Thiên Chúa con thờ, là núi đá cho con trú ẩn,
là khiên mộc, là Ðấng cứu độ quyền năng, là thành trì bảo vệ.

(4) Tôi kêu cầu CHÚA là Ðấng xứng muôn lời ngợi khen,
và tôi được cứu thoát khỏi quân thù.

(5) Sóng tử thần dồn dập chung quanh,
thác diệt vong làm tôi kinh hãi,

(6) màng lưới âm ty bủa vây tứ phía,
bẫy tử thần ập xuống trên tôi.

(7) Lúc ngặt nghèo tôi kêu cầu CHÚA,
kêu lên Người là Thiên Chúa của tôi.
Từ thánh điện Người đã nghe tiếng tôi cầu cứu,
lời tôi khấn nguyện vọng đến tai Người.

(8) Trái đất bỗng ầm ầm rung chuyển,
chân núi đồi chấn động lung lay, vì Chúa nổi lôi đình.

(9) Từ thánh nhan Người, khói bốc lửa thiêu,
và than hồng tung toé.

(10) Chúa nghiêng trời ngự xuống, chân đạp lớp mây mù,
(11) ngự trên thần hộ giá, trên cánh gió lượn bay:
(12) Chúa dùng bóng tối làm màn bao phủ,
lấy mây đen nghịt làm trướng che Người.

(13) Trước mặt Chúa, kìa chớp loé mây bay,
mưa đá lẫn than hồng tuôn đổ.

(14) CHÚA nổi sấm vang trời, Ðấng Tối Cao lên tiếng.
(15) Người bắn tên, khiến địch thù tán loạn,
phóng chớp ra, làm chúng phải tan tành.

(16) Lạy CHÚA, lòng đại dương xuất hiện, thềm lục địa phơi trần,
khi thấy Ngài dọa nạt ngăm đe, và bừng bừng nổi giận.

(17) Từ chốn cao vời, Chúa đưa tay nắm lấy,
vớt tôi lên khỏi nước lũ mênh mông,

(18) cứu tôi thoát đối phương tàn bạo
và kẻ thù mạnh thế hơn tôi.

(19) Chúng tấn công tôi ngày tôi lâm nạn,
nhưng CHÚA thương bênh đỡ phù trì,

(20) Người kéo tôi ra chỗ thảnh thơi,
vì yêu thương tôi nên Người giải thoát.

(21) CHÚA xử tốt với tôi, bởi tôi sống ngay lành.
Người ban thưởng cho tôi, vì tay tôi trong sạch.

(22) Chính bởi tôi đã theo đường lối CHÚA,
không lỗi đạo cùng Thiên Chúa tôi thờ.

(23) Mọi quyết định của Người luôn ở trước mặt tôi,
thánh chỉ Người truyền, tôi không hề bỏ.

(24) Trước mặt Chúa, tôi là kẻ thập toàn, và tránh xa tội lỗi.
(25) CHÚA ban thưởng cho tôi, bởi tôi sống ngay lành,
và tay tôi trong sạch, như mắt Người đã thấy.

(26) Lạy Chúa, Ngài giữ tín trung với kẻ tín trung,
xử tuyệt hảo với người tuyệt hảo,

(27) ở liêm khiết cùng ai liêm khiết,
nhưng dùng mưu mẹo với kẻ gian ngoan.

(28) Vì Chúa cứu độ dân nghèo hèn,
bắt kẻ vênh vang phải cúi mặt.

(29) Vâng, lạy CHÚA là Thiên Chúa con thờ,
Chúa làm cho ngọn đèn của con sáng tỏ,
Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù.

(30) Cậy vào sức Ngài, con tấn công bọn giặc,
nhờ ơn Ngài là Thiên Chúa của con,
con vượt thành vượt luỹ.

(31) Ðường lối Thiên Chúa quả là toàn thiện,
lời CHÚA hứa được chứng nghiệm tỏ tường.
Chính Người là khiên che thuẫn đỡ
Cho những ai ẩn náu bên Người.

(32) Ngoài ÐỨC CHÚA, hỏi ai là Thiên Chúa?
Ai là núi đá độ trì, ngoài Thiên Chúa của ta?

(33) Chính Thiên Chúa đã làm cho tôi nên hùng dũng,
và cho đường nẻo tôi đi được thiện toàn.

(34) Chúa cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai,
Người đặt tôi đứng vững trên đỉnh núi.

(35) Tập cho tôi thạo phép binh đao,
luyện đôi tay rành nghề cung nỏ.

(36) Lạy Chúa, Ngài ban ơn cứu độ làm khiên mộc chở che con,
Ngài đưa tay uy quyền nâng đỡ,
săn sóc ân cần giúp con lớn mạnh.

(37) Ðường con đi, Chúa mở rộng thênh thang,
chân con bước không bao giờ lảo đảo.

(38) Con đuổi theo, bắt được quân thù,
chỉ trở về khi chúng bị dẹp tan.

(39) Ðánh cho quỵ, không sao dậy nổi,
chúng ngã gục, nằm dưới chân con.

(40) Chúa làm cho con nên hùng dũng
để xông ra chiến trường,
Ngài cho con đè bẹp đối phương.

(41) Ngài bắt cừu địch con quay lưng chạy trốn;
con tiêu diệt những kẻ oán thù con.

(42) Chúng kêu cứu mà không ai cứu chữa,
kêu đến Chúa nhưng CHÚA chẳng đáp lời.

(43) Con nghiền chúng nát tan như bụi tro gió cuốn,
và quyét sạch chúng đi như bùn đất ngoài đường.

(44) Chúa đã cứu con khỏi dân phản loạn,
lại đặt con làm đầu các nước.
Dân xa lạ phải thần phục con,

(45) vừa nghe con ra lệnh, chúng đã tuân hành.
Người nước ngoài cầu thân nịnh bợ,

(46) người nước ngoài tiêu tan nhuệ khí,
từ trong đồn luỹ, run rẩy kéo nhau ra.

(47) ÐỨC CHÚA vạn vạn tuế!
Chúc tụng Người là núi đá cho tôi trú ẩn.
Tôn vinh Thiên Chúa là Ðấng cứu độ tôi,

(48) là Thượng Ðế giúp tôi rửa sạch hận thù,
bắt chư dân quy phục quyền tôi.

(49) Lạy Chúa, Ngài giải thoát con khỏi thù địch
cho thắng cả đối phương, cứu khỏi người tàn bạo.

(50) Vì thế giữa muôn dân, con cất lời cảm tạ,
dâng điệu hát cung đàn ca mừng danh thánh Chúa.

(51) Chúa ban nhiều chiến thắng lớn lao
cho Ðức Vua chính Người đã lập.
Chúa hằng ưu ái Ðấng Người đã xức dầu tấn phong,
Là Ða-vít cùng dòng dõi đến muôn đời.

    CHIA SẺ
     Đa-vít hát bài ca này sau khi Thiên Chúa giải thoát ông khỏi những kẻ thù và đặt ông làm vua Ít-ra-en. Nhưng hãy nhớ rằng ông thường hát ca lên Thiên Chúa giữa những cơn thử thách. Thật dễ dàng để có thể hát sau khi chiến thắng; nhưng phải có đức tin mới có thể hát khi đang giữa chiến trận. Khi Đa-vít nhìn lại những năm tháng khó khăn này, ông đã thấy điều gì ?
     Sự trung thành của Thiên Chúa (1-3). Thiên Chúa đã cứu Đa-vít, bảo vệ ông và củng cố ông khi Sa-un và những thuộc hạ của mình tìm kiếm để tiêu diệt Đa-vít. Phải chăng Thiên Chúa là thành lũy là sức mạnh của bạn (Tv 46:2) ?
     Sự công chính của Thiên Chúa (4-28). Đa-vít trải qua nhiều năm sóng gió, nhưng Thiên Chúa đã giải cứu ông và gìn giữ người tôi tớ trung thành của Ngài. Đa-vít đã tuân theo Lời Chúa và hoàn tất Thánh ý Ngài, vì thế Thiên Chúa đã ban thưởng cho ông. Khi những cơn bão ập tới, hãy nhớ rằng Thiên Chúa vĩ đại hơn những cơn bão và sẽ giúp bạn nhìn thấy ánh cầu vồng.
     Sự tốt lành của Thiên Chúa (29-36). Thiên Chúa đã thực hiện nhiều điều cho Đa-vít để ông trở thành một chiến binh mạnh mẽ, nhưng lòng nhân ái của Ngài đã làm nên con người của ông (c.35). Thiên Chúa đang làm nhiều hơn là giúp cho ông chiến thắng trong những trận chiến; Ngài đang xây dựng nhân cách của ông. Điều đó làm cho Đa-vít khiêm tốn khi nghĩ đến việc Thiên Chúa đã chiếu cố đến ông khi Ngài gọi ông, trang bị cho ông, và giúp đỡ ông (Tv 8:3-5).
     Sự tôn vinh của Thiên Chúa (37-51). Đa-vít đã không đề cao những chiến thắng của mình ông đã trao tất cả những vinh quang đó cho Thiên Chúa. Bất kỳ những gì ông có, Thiên Chúa đã ban cho ông; bất kể những gì con người ông là, Thiên Chúa đã làm nên ông như vậy; bất kỳ những gì ông đã làm; Thiên Chúa đã ban cho ông khả năng. Hãy chúc tụng danh Đức Chúa !
     Thánh vịnh 18 này giúp cho bạn trả lời hai câu hỏi : tại sao bạn tạ ơn Thiên Chúa ? Và bạn tạ ơn Thiên Chúa như thế nào ? 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC