Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

THÁNH VỊNH 090

Thánh Vịnh 90 (89):
Ðời sống con người mong manh và mỏng giòn

(1) Lời cầu nguyện. Của ông Mô-sê, người của Thiên Chúa.
 
  Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.
 
(2) ngay cả khi đồi núi chưa được dựng nên,
địa cầu và vũ trụ chưa được tạo thành,
Ngài vẫn là Thiên Chúa, từ muôn thuở cho đến muôn đời.

 (3) Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi,
Ngài phán bảo: "Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi!"

 (4) Ngàn năm Chúa kể là gì,
tựa hôm qua đã qua đi mất rồi,
khác nào một trống canh thôi!

 (5) Ngài cuốn đi, chúng chỉ là giấc mộng,
như cỏ đồng trổi mọc ban mai,

 (6) nở hoa vươn mạnh sớm ngày,
chiều về ủ rũ tàn phai chẳng còn.

 (7) Ngài thịnh nộ, chúng con phải mạng vong,
nổi trận lôi đình : thấy mà khủng khiếp!

 (8) Tội chúng con, Chúa bày ra trước mặt Ngài,
lỗi thầm kín, Thánh Nhan đều soi tỏ.

 (9) Chúa nổi xung, đời chúng con tàn tạ,
kiếp sống thoảng qua : một tiếng thở dài.

 (10) Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục,
mạnh giỏi chăng là được tám mươi,
mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,
cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi.

 (11) Cơn giận Ngài, ai lường được sức mạnh,
trận lôi đình, ai hiểu thấu căn nguyên?

 (12) Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống,
ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan.

 (13) Lạy CHÚA, xin trở lại ! Ngài đợi đến bao giờ?
Xin chạnh lòng thương xót những tôi tớ Ngài đây.

 (14) Từ buổi mai, xin cho đoàn con được no say tình Chúa,
để ngày ngày được hớn hở vui ca.

 (15) Xin ban tặng chúng con niềm hoan hỷ,
bù lại những tháng năm
Ngài đã bắt nếm nhục nuốt sầu.

 (16) Ước gì chúng con là tôi tớ Chúa
được thấy công trình Ngài thực hiện,
và con cháu chúng con được thấy vinh hiển Ngài.

 (17) Xin cho chúng con được vui hưởng
lòng nhân hậu của Chúa là Thiên Chúa chúng con.
Việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố,
xin củng cố việc tay chúng con làm.

 
CHIA SẺ

Giọng điệu ảm đạm của Thánh vịnh này làm cho chúng ta nghĩ rằng Mô-sê có thể viết Thánh vịnh này khi đất nước bị nổi loạn bởi những kẻ không tin tại Ca-đê trong sa mạc Ba-ran (Ds 13-14). Thiên Chúa đã công bố rằng mọi người từ hai mươi tuổi trở lên sẽ chết trong vòng bốn mươi năm tới. Vì thế, chúng ta có thể hiểu tại sao Mô-sê đã cầu nguyện: “Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống” (c.12).

Chúng ta tính tuổi mình, nhưng khôn ngoan hơn là nên tính ngày sống của mình, vì chúng ta sống từng ngày. Cuộc sống thật là ngắn, giống như một trống canh, hay một giấc mộng, hay cỏ đồng (c.3-6). Trong  doanh trại của Ít-ra-en, những người hai mươi tuổi sẽ không sống vượt quá số tuổi sáu mươi, và những người già hơn sẽ không sống được quá tám mươi (c.10). Đó là một cuộc đưa tang cho bốn mươi năm dài ! Đâu là những lợi ích đối với bạn khi ta luôn ý thức rằng cuộc sống của con người thật là ngắn ngủi ?

Trong ánh sáng của  sự vĩnh hằng cuộc sống thật là ngắn, cho dù bạn sống bao lâu đi nữa (c.1-4),. Bạn cần sự trợ giúp của Thiên Chúa để sử dụng mỗi ngày sống của mình một cách khôn ngoan (c.12) và vui tươi (c.14-15). Bạn sẽ được thỏa mãn thật sự khi thực thi ý Chúa (c.14; 1Ga 2:17), chiêm ngắm vinh quang Thiên Chúa (c.16) và lớn lên trong vẻ đẹp của Thiên Chúa (c.17). Mặc cho những gánh nặng của cuộc sống và sự ngắn ngủi của cuộc đời, cuộc sống trở nên đáng giá khi bạn tín thác nơi Đức Chúa. Bạn có tin rằng Thiên Chúa muốn bạn sống từng ngày trên mặt đất này với những phúc lành của Ngài và tràn ngập niềm vui ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC