Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

CHƯƠNG 8 - Tin Mừng theo Thánh Gioan

 Người phụ nữ ngoại tình
(1) Còn Ðức Giêsu thì đến núi Ôliu.
(2) Vừa tảng sáng, Người trở lại Ðền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. (3) Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Ðức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, (4) rồi nói với Người: "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. (5) Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?" (6) Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Ðức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. (7) Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi". (8) Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. (9) Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Ðức Giêsu, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. (10) Người ngẩng lên và nói: "Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?" (11) Người đàn bà đáp: "Thưa ông, không có ai cả". Ðức Giêsu nói: "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!"

Ðức Giêsu, ánh sáng cho trần gian
(12) Ðức Giêsu lại nói với người Dothái:
"Tôi là ánh sáng thế gian.
Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối,
nhưng sẽ nhận được
ánh sáng đem lại sự sống".
Tranh luận về lời chứng của Ðức Giêsu
liên quan đến bản thân Người
(13) Người Pharisêu nói với Ðức Giêsu: "Ông làm chứng cho chính mình; lời chứng của ông không thật!" (14) Người trả lời:
"Tôi có làm chứng cho chính mình đi nữa,
thì lời chứng của tôi vẫn là chứng thật,
bởi vì tôi biết tôi từ đâu tới và đi đâu.
Còn các ông, các ông không biết
tôi từ đâu tới và đi đâu.
(15) Các ông xét đoán theo kiểu người phàm;
phần tôi, tôi không xét đoán ai cả.
(16) Mà nếu tôi có xét đoán,
thì sự xét đoán của tôi
vẫn đúng sự thật,
vì không phải chỉ có mình tôi,
nhưng có tôi và Ðấng đã sai tôi.
(17) Trong Lề Luật của các ông, có chép rằng
lời chứng của hai người là chứng thật.
(18) Tôi làm chứng cho chính mình,
và Chúa Cha là Ðấng đã sai tôi
cũng làm chứng cho tôi".
(19) Họ liền hỏi người: "Cha ông ở đâu?" Ðức Giêsu đáp:
"Các ông không biết tôi,
cũng chẳng biết Cha tôi.
Nếu các ông biết tôi,
thì hẳn cũng biết Cha tôi".
(20) Người đã nói những lời ấy, khi giảng dạy trong Ðền Thờ, tại nơi đặt thùng tiền dâng cúng. Không có ai bắt Người, vì giờ của Người chưa đến.
(21) Ðức Giêsu lại nói với họ:
"Tôi ra đi, các ông sẽ tìm tôi,
và các ông sẽ mang tội mình mà chết.
Nơi tôi đi, các ông không thể đến được".
(22) Người Dothái mới nói: "Ông ấy sẽ tự tử hay sao mà lại nói" 'Nơi tôi đi, các ông không thể đến được'?" (23) Người bảo họ:
"Các ông bởi hạ giới;
còn tôi, tôi bởi thượng giới.
Các ông thuộc về thế gian này;
còn tôi, tôi không thuộc về thế gian này.
(24) Tôi đã nói với các ông là
các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết.
Thật vậy, nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu,
các ông sẽ mang tội lỗi minh mà chết".
(25) Họ liền hỏi Người: "Ông là ai?" Ðức Giêsu đáp:
"Hoàn toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó.
(26) Tôi còn có nhiều điều phải nói
và xét đoán về các ông.
Nhưng Ðấng đã sai tôi là Ðấng chân thật;
còn tôi, tôi nói lại cho thế gian
những điều tôi đã nghe Người nói".
(27) Họ không hiểu là Ðức Giêsu nói với họ về Chúa Cha. (28) Người bảo họ:
"Khi các ông giương cao Con Người lên,
bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu,
và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì,
nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào,
thì tôi nói như vậy.
(29) Ðấng đã sai tôi vẫn ở với tôi;
Người không để tôi cô độc,
vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người".
(30) Khi Ðức Giêsu nói thế, thì có nhiều kẻ tin vào Người.
Ðức Giêsu và ông Áp-ra-ham
(31) Vậy, Ðức Giêsu nói với
những người Dothái đã tin Người:
"Nếu các ông ở lại trong lời của tôi,
thì các ông thật là môn đệ tôi;
(32) các ông sẽ biết sự thật,
và sự thật sẽ giải phóng các ông".
(33) Họ đáp: "Chúng tôi là dòng dõi ông Ápraham. Chúng tôi không hề làm nô lệ cho ai bao giờ. Làm sao ông lại nói: các ông sẽ được tự do?" (34) Ðức Giêsu trả lời:
"Thật, tôi bảo thật các ông:
hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội.
(35) Vậy, nếu người Con có giải phóng các ông,
thì các ông mới thực sự là những người tự do.
(37) Tôi biết các ông là dòng dõi ông Ápraham,
nhưng các ông tìm cách giết tôi,
vì lời tôi không thấm vào lòng các ông.
(38) Phần tôi, tôi nói những điều đã thấy nơi Cha tôi;
còn các ông, các ông làm
những gì đã nghe cha các ông nói".
(39) Họ đáp: "Cha chúng tôi là ông Ápraham". Ðức Giêsu nói:
"Giả như các ông là con cái ông Ápraham,
hẳn các ông phải làm
những việc ông Ápraham đã làm.
(40) Thế mà bây giờ các ông lại tìm giết tôi,
là người đã nói cho các ông
sự thật mà tôi đã nghe biết từ Thiên Chúa.
Ðiều đó, ông Ápraham đã không làm.
(41) Còn các ông, các ông làm
những việc cha các ông làm".
Họ mới nói: "Chúng tôi đâu phải là con hoang. chúng tôi chỉ có một Cha: đó là Thiên Chúa!" (42) Ðức Giêsu bảo họ:
"Giả như Thiên Chúa là Cha các ông,
hẳn các ông phải yêu mến tôi,
vì tôi phát xuất từ Thiên Chúa
và bởi Thiên Chúa mà đến.
Thật thế, tôi không tự mình mà đến,
nhưng chính Người đã sai tôi.
(43) Tại sao các ông không hiểu lối nói của tôi?
Là vì các ông không thể nghe lời tôi nói.
(44) Cha các ông là ma quỷ,
và các ông muốn làm những gì cha các ông ham thích.
Ngay từ đầu, nó đã không đứng về phía sự thật,
vì sự thật không ở trong nó.
Khi nó nói dối là nó theo bản tính của nó,
bởi vì nó là kẻ nói dối
và là cha sự gian dối.
(45) Còn tôi, chính vì tôi nói sự thật,
nên các ông không tin tôi.
(46) Ai trong các ông chứng minh được
là tôi có tội?
Nếu tôi nói sự thật,
sao các ông lại không tin tôi?
(47) Ai thuộc về Thiên Chúa,
thì nghe lời Thiên Chúa nói;
còn các ông, các ông không chịu nghe,
vì các ông không thuộc về Thiên Chúa".
(48) Người Dothái đáp: "Chúng tôi bảo ông là người Samari và người bị quỷ ám thì chẳng đúng lắm sao? (49) Ðức Giêsu trả lời:
"Tôi không bị quỷ ám.
Nhưng tôi tôn kính Cha tôi;
còn các ông, các ông lại làm nhục tôi.
(50) Phần tôi, tôi không tìm vinh quang cho mình.
Có Ðấng tìm cho tôi và xét xử cho tôi.
(51) Thật, tôi bảo thật các ông:
ai tuân giữ lời tôi,
thì sẽ không bao giờ phải chết".
(52) Người Dothái liền nói: "Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Ápraham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói:
"Ai tuân giữ lời tôi,
thì sẽ không bao giờ phải chết".
(53) Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Ápraham sao? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai?" (54) Ðức Giêsu đáp:
"Nếu tôi tôn vinh chính mình,
vinh quang của tôi chẳng là gì cả.
Ðấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi,
Ðấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông.
(55) Các ông không biết Người;
còn tôi, tôi biết Người.
Nếu tôi nói là tôi không biết Người,
thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông.
Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người.
(56) Ông Ápraham là cha các ông
đã hớn hở vui mừng
vì hy vọng được thấy ngày của tôi.
Ông đã thấy và đã mừng rỡ".
(57) Người Dothái nói: "Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Ápraham!" (58) Ðức Giêsu đáp:
"Thật, tôi bảo thật các ông:
trước khi có ông Ápraham,
thì tôi, Tôi Hằng Hữu!"
(59) Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Ðức Giêsu lánh đi và ra khỏi Ðền Thờ.
CHIA SẺ


Kết án (c.1–11). Người phụ nữ đã phạm tội, nhưng còn người đàn ông đâu? Cả hai đều đáng tội chết (Lv. 20:10). Đó là một cái bẫy và Đức Giêsu đã biết điều đó, nhưng Ngài đã kết thúc chiếc bẫy và những người giăng bẫy. Phải chăng Ngài đã viết trên đất để nhắc họ rằng chính Ngài đã viết (Xh 31:18) hay ám chỉ tới Giêrêmia 17:13 (x. Lc 10:20)? Đây là một sự chắc chắn tuyệt vời của chúng ta: “Vậy giờ đây, những ai ở trong Đức Kitô Giêsu thì không còn bị lên án nữa” (Rm 8:1). Khung cảnh ở đây gồm có một người phụ nữ ngoại tình, một đám đông tự cho mình là những người công chính hóa, hay một Đấng Cứu Độ, bạn thấy mình thuộc về nhóm nào? Có điều gì mà bạn thấy mình cần được tha thứ? Có điều gì bạn thấy mình cần bỏ lại đằng sau?
Minh chứng (c.12–29). Những người lãnh đạo tôn giáo đã không biết nơi họ đang tới hay nơi Đức Giêsu đang tới, bởi vì họ trong tình trạng tăm tối về đàng thiêng liêng. Họ có ánh sáng của Luật (c. 5; Cn 6:23) và lương tâm (c.9), nhưng họ đã không có ánh sáng của sự sống. Hệ quả, họ không biết Cha hay hiểu điều Đức Giêsu đã dạy họ. Làm thế nào chúng ta có thể tỏa sáng trong thế gian này? Bạn có thể làm gì để cho thế giới này thành một nơi đáng sống hơn?
Giải phóng (c.30–59). Con người bị trói buộc đối với người Rôma và Luật của Môsê, tuy nhiên họ nói rằng họ tự do! Trong câu 35, Đức Giêsu có lẽ đã ám chỉ đến Issaac và Ismael (Stk 21:8–21), bởi vì người Do thái đề cập đến Abraham (c.33). Người Con đem đến cho các ngươi tự do (c. 36), vì thế tin tưởng vào Ngài và bước theo Ngài. Chân lý của Ngài làm cho bạn tự do (c. 32), vì thế hãy học hỏi chân lý ấy, và tuân giữ. Satan bắt con người làm nô lệ, nhưng làm như thể họ được tự do (2Pr 2:19); Đức Giêsu trao cho các bạn một cái ách nhưng lại đem bạn đến sự tự do (Mt 11:28–30). Bạn có bị gánh nặng của tội đè nặng lên cuộc sống mình?Bạn có từng hụt bước bởi ảnh hưởng của tội và những cám dỗ? Bạn có muốn được tự do theo như cách mà Thiên Chúa muốn nơi con người của bạn?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC