Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

CHƯƠNG 52 - GIÊ-RÊ-MI-A

VI. Phụ Trương 
Thảm hoạ của Giê-rê-mi-a. Ủng hộ vua Giơ-hô-gia-khin. (2 V 24:18 - 25:7-21,27-30)
1 Xít-ki-gia-hu lên ngôi vua khi được hai mươi mốt tuổi, và trị vì mười một năm ở Giê-ru-sa-lem. Mẹ của vua là Kha-mi-tan, con gái ông Giếc-mơ-gia-hu; bà là người Líp-na. 2 Vua đã làm điều dữ trái mắt Ðức Chúa, hệt như vua Giơ-hô-gia-kim. 3 Chính vì Ðức Chúa nổi cơn thịnh nộ mà sự việc đã xảy ra như thế tại Giê-ru-sa-lem và Giu-đa, cho đến khi Người xua đuổi họ đi khuất nhan Người. 
Vua Xít-ki-gia-hu đã nổi loạn chống lại vua Ba-by-lon.4 Ngày mồng mười tháng mười, năm thứ chín triều Xít-ki-gia-hu, Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, cùng toàn thể đạo quân tiến đánh Giê-ru-sa-lem. Chúng đóng trại và đắp chiến luỹ chung quanh để đánh thành. 5 Thành bị vây hãm cho đến năm thứ mười một triều Xít-ki-gia-hu. 6 Ngày mồng chín tháng tư, nạn đói hoành hành trong thành và không có bánh cho dân trong xứ. 7 Thành bị chọc thủng một lỗ. Ðang đêm, tất cả các binh lính trốn ra khỏi thành, theo con đường cửa giữa hai bức tường, gần vườn của vua - bấy giờ quân Can-đê đang bao vây thành -, rồi họ đi theo con đường hướng tới A-ra-va. 8 Ðạo quân Can-đê rượt theo và đuổi kịp vua Xít-ki-gia-hu trong vùng thảo nguyên Giê-ri-khô. Toàn thể đạo quân của vua Xít-ki-gia-hu bỏ vua chạy tán loạn. 9 Chúng bắt được vua và đem lên Ríp-la, thuộc xứ Kha-mát gặp vua Ba-by-lon. Vua Ba-by-lon tuyên án kết tội vua Xít-ki-gia-hu. 10 Vua Ba-by-lon cắt cổ những người con của vua Xít-ki-gia-hu trước mắt vua cha. Cả những thủ lãnh của Giu-đa, vua Ba-by-lon cũng cắt cổ tại Ríp-la. 11 Rồi ông đâm mù mắt vua Xít-ki-gia-hu, lấy hai dây xích đồng xiềng vua lại; vua Ba-by-lon cho điệu Xít-ki-gia-hu về Ba-by-lon và giam ông trong nhà tù cho đến ngày ông chết.
12 Ngày mồng mười tháng năm - đó là năm thứ mười chín triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon - quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan, cận thần của vua Ba-by-lon, vào Giê-ru-sa-lem. 13 Ông đốt Nhà Ðức Chúa, đền vua và mọi nhà cửa ở Giê-ru-sa-lem; ông còn phóng hoả đốt mọi dinh thự các nhà quyền quý. 14 Toàn thể đạo quân Can-đê, dưới quyền quan chỉ huy thị vệ, phá huỷ mọi tường thành chung quanh Giê-ru-sa-lem.
15 Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt một phần dân cùng đinh, những người dân còn sót lại trong thành, những người đã đào ngũ theo vua Ba-by-lon và những người thợ thủ công còn sót lại, phải đi đày. 16 Nhưng quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan cho chừa lại một phần dân cùng đinh trong xứ để trồng nho và canh tác.
17 Quân Can-đê đập tan các cột đồng của Nhà Ðức Chúa, các giàn và bể nước bằng đồng trong Nhà Ðức Chúa, rồi mang tất cả đồng về Ba-by-lon. 18 Rồi chúng lấy nồi, xẻng, dao, các bình rẩy, các bình hương và mọi đồ bằng đồng dùng vào việc tế tự. 19 Quan chỉ huy thị vệ cũng lấy chén, khay đựng tro, các bình rẩy, nồi, chân đèn, bình hương và chén, các đồ này được làm bằng vàng, bằng bạc. 20 Còn hai cái cột của bể nước duy nhất và mười hai con bò bằng đồng kê bể nước, ở dưới cái giàn, mà vua Sa-lô-môn đã làm cho Nhà Ðức Chúa, thì người ta không thể xác định được số lượng đồng của tất cả những đồ vật đó. 21 Còn các cột, mỗi cột cao chín thước; bên trên đầu trụ cột, lấy dây mà đo chu vi thì được sáu thước, dày bốn đốt ngón tay; rỗng bên trong. 22 Cột ấy được đặt trên trụ bằng đồng, chiều cao của mỗi trụ là hai thước rưỡi. Có một màng lưới và những trái thạch lựu bọc chung quanh trên đầu trụ; tất cả đều bằng đồng. Cột thứ hai cũng vậy, và các trái thạch lựu... 23 Có chín mươi sáu trái thạch lựu treo lơ lửng. Tổng số trái thạch lựu là một trăm, treo chung quanh mạng lưới.
24 Quan chỉ huy thị vệ bắt giữ tư tế thủ lãnh Xơ-ra-gia, tư tế bậc hai Xơ-phan-gia và ba tư tế canh ngưỡng cửa. 25 Còn trong thành, ông bắt giữ một thái giám chỉ huy các binh lính, bảy cận thần của vua người ta tìm thấy trong thành, viên ký lục của tướng lãnh quân đội lo việc tuyển quân trong xứ và sáu mươi người dân trong xứ người ta tìm thấy ở trong thành. 26 Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt những người ấy và điệu tới vua Ba-by-lon ở Ríp-la. 27 Vua Ba-by-lon cho người đánh đập và giết chết họ ở Ríp-la, trong xứ Kha-mát. Và Giu-đa bị đày biệt xứ.
28 Ðây là số dân bị vua Na-bu-cô-đô-nô-xo bắt đi đày. Vào năm thứ bảy: có ba ngàn hai mươi ba người Giu-đa bị lưu đày. 29 Vào năm thứ mười tám triều Na-bu-cô-đô-nô-xo: có tám trăm ba mươi hai người Giê-ru-sa-lem bị lưu đày. 30 Vào năm thứ hai mươi ba triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt bảy trăm bốn mươi lăm người Giu-đa đi lưu đày. Tổng số người phải lưu đày là bốn ngàn sáu trăm.
31 Nhưng, năm thứ ba mươi bảy kể từ khi vua Giu-đa là Giơ-hô-gia-khin bị lưu đày, tức là năm vua Ba-by-lon là E-vin Mơ-rô-đác lên ngôi, thì ngày hai mươi lăm tháng mười hai, vua này ân xá cho Giơ-hô-gia-khin, vua Giu-đa, và đưa ra khỏi nhà tù. 32 Vua Ba-by-lon tiếp chuyện vua một cách thân thiện và ban cho vua một ngai cao hơn ngai các vua khác đang có mặt tại Ba-by-lon. 33 Vua Ba-by-lon cho vua thay áo tù, và suốt đời, ngày ngày luôn được đồng bàn với mình. 34 Vua được vua Ba-by-lon cấp dưỡng liên tục, ngày nào cũng thế, trong suốt đời vua, cho đến khi vua chết. 
CHIA SẺ
Những lời tiên tri của Giê-rê-mi-a mở ra với điều Thiên Chúa nói, “Ta canh thức để thi hành Lời Ta” (1:12); và nó đóng lại với bằng chứng rằng Thiên Chúa đã làm điều mà Ngài đã nói Ngài sẽ làm. Chương này song song với 2 V 24-25 và cũng song song với Gr 39; và có thể xem chương này như phần dẫn nhập để bạn đọc sách Ai Ca.
Xít-ki-gia-hu là một người nổi loạn, không chỉ chống lại Vua Ba-by-lon nhưng còn chống lại cả Thiên Chúa, và ông đã thất bại cả hai trận chiến. Ông đưa những người con trai của mình và những người lãnh đạo vào cái chết và chính ông đi vào trong sự tối tăm và nô lệ (Tp 16:20-21). Những người lãnh đạo tôn giáo đã bách hại Giê-rê-mi-a và họ đã bị kẻ thù sát hại (c.24-27).
Đền Thờ đã bị cướp bóc mặc dù những tiên tri giả đã đưa ra những lời hứa hẹn (27:19-28:4). Các tường thành đã bị phá vỡ, và thành cùng Đền Thờ đã bị đốt. Thiên Chúa đành phải hủy diệt thành và nhà của Ngài hơn là để cho dân Ngài chìm đắm trong tội lỗi. Nếu họ sẽ không tôn vinh Ngài trong sự vâng phục, họ phải tôn vinh Ngài khi bị xét xử.
Dân chúng đã bị đi đày trong vòng bảy mươi năm (25:1-14). Những lời của Giê-rê-mi-a trở nên quý báu đối với họ trong những năm tháng khó khăn này, giống như Lời Chúa trở nên quý giá với dân Ngài “trong thời gian lưu đày” ở nơi trần thế này. Hãy theo gương của Giê-rê-mi-a và vui hưởng đón nhận Lời Ngài nuôi dưỡng bạn (15:16).
Theo các nhà chú giải Giê-rê-mi-a sống khoảng sáu mươi tuổi. Trong suốt cả đời sống của mình, ông không hề cho thấy có sự cay đắng hay co cụm lại. Ông luôn luôn vươn đến những biên cương của thực tại, khám phá ra những khu vực mới. Và ông luôn mạnh mẽ trong trận chiến, thách đố những kẻ xấu, những kẻ giả tạo, và những kẻ đê hèn. Bạn học được gì từ kinh nghiệm của Giê-rê-mia, cũng như những bài học trong sách Ngôn Sứ Giê-rê-mi-a qua những kinh nghiệm mà dân Ít-ra-en đã trải qua?

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

CHƯƠNG 51 - GIÊ-RÊ-MI-A

Ðức Chúa lên án Ba-by-lon
1 Ðức Chúa phán thế này: Ta sẽ cho nổi lên một thần khí sát hại,
để chống lại Ba-by-lon và dân cư Lếp Ca-mai.
2 Ta sẽ sai những người ngoại bang đến Ba-by-lon,
để sàng sẩy và quét sạch xứ sở nó;
bởi vì, vào ngày tai hoạ, chúng sẽ nổi lên chống lại nó từ bốn phía.
3 Ðừng chừa lại một xạ thủ giương cung nào,
cũng đừng để ai tự hào vì áo giáp của nó.
Ðừng thương xót các thanh niên Ba-ben,
quân đội của nó, hãy diệt cho hết!
4 Ước gì đất Can-đê tràn ngập tử thi,
người bị đâm nằm la liệt trên đường phố!
5 Quả thật, Ít-ra-en và Giu-đa không goá bụa,
vì không còn Thiên Chúa, không còn Ðức Chúa các đạo binh,
dù xứ sở của chúng tràn đầy tội lỗi
xúc phạm đến Ðấng Thánh của Ít-ra-en.
6 Hãy trốn khỏi Ba-by-lon, ai nấy liệu mà thoát thân,
kẻo các ngươi phải tiêu vong vì tội ác của nó.
Vì đối với Ðức Chúa, đây là thời báo oán,
thời giáng cho nó phần phạt nó đáng chịu.
7 Ba-by-lon là chén vàng trong tay Ðức Chúa,
nó làm cho toàn cõi đất phải say sưa,
các dân tộc đã uống rượu của nó, vì thế mà hoá ra rồ dại.
8 Bỗng chốc Ba-by-lon sụp đổ tan tành:
hãy khóc rú lên thương hại nó!
Lấy dầu mà thoa cho nó bớt đau, may ra nó sẽ lành!
9 - "Chúng tôi muốn chữa trị cho Ba-by-lon,
thế mà nó vẫn chẳng lành.
Mặc kệ nó! Mỗi người hãy quay về xứ sở."
- Quả vậy, án phạt dành cho nó chạm tới trời,
lên đến tận mây xanh.
10 Ðức Chúa đã cho bừng lên sự công chính của chúng ta:
Ðến đây, nào chúng ta kể cho Xi-on biết
công trình của Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng ta.
11 Hãy chuốt nhọn tên, rồi nhét cho đầy ống.
Ðức Chúa đã thúc đẩy thần trí của các vua Mê-đi; quả thật, Người đã quyết định huỷ diệt Ba-by-lon, vì đây là thời Ðức Chúa báo oán; Người báo oán cho Ðền Thờ của Người.
12 Hãy phất cờ làm hiệu tấn công các tường luỹ Ba-by-lon,
hãy tăng cường phòng thủ,
dựng lên các vọng canh, bố trí quân mai phục!
Bởi vì không những Ðức Chúa đã quyết định, mà còn thực hiện điều Người đã phán về dân cư Ba-by-lon.
13 Phần ngươi, ngươi ở gần dòng nước lớn, ngươi có lắm kho tàng,
giờ cùng tận của ngươi đã tới, giờ chấm dứt các lợi lộc của ngươi.
14 Ðức Chúa các đạo binh đã lấy chính mạng sống Người mà thề:
Ta sẽ cho một đoàn người đông như châu chấu,
tràn ngập và chống lại ngươi;
chúng cất tiếng hò reo chiến thắng!
15 Ðấng dùng sức mạnh làm ra trái đất,
lấy lẽ khôn ngoan thiết lập địa cầu,
cũng là Ðấng dùng sự thông suốt trải rộng các tầng trời.
16 Người lên tiếng, là nước trên trời cuồn cuộn;
Người đẩy lên từng lớp mây trời, từ cùng tận địa cầu xa tắp,
làm cho chớp giật mưa rơi,
mở kho thả gió khắp nơi tung hoành.
17 Mọi người đều ngu xuẩn, không hiểu biết chi,
thợ bạc nào cũng xấu hổ vì tượng thần của nó,
tượng nó đúc ra là vật hão huyền, không có hơi thở!
18 Chúng chỉ là hư ảo, là sản phẩm nực cười;
khi bị trừng phạt, chúng sẽ tiêu vong.
19 Phần dành cho Gia-cóp thì không như thế,
vì tất cả đã được Người nắn ra,
và Ít-ra-en là chi tộc Người chọn làm gia nghiệp,
danh Người là Ðức Chúa các đạo binh.
Cái búa của Ðức Chúa và quả núi hùng vĩ
20 Ngươi như cái búa, như binh khí của Ta.
Ta dùng ngươi để đập các dân,
Ta dùng ngươi để huỷ các nước,
21 Ta dùng ngươi để đập ngựa và người cỡi,
Ta dùng ngươi để đập xe và người đánh xe.
22 Ta dùng ngươi để đập đàn ông, đàn bà,
Ta dùng ngươi để đập cụ già, con trẻ,
Ta dùng ngươi để đập thanh niên, trinh nữ.
23 Ta dùng ngươi để đập người chăn và đàn vật,
Ta dùng ngươi để đập người cày và vật kéo,
Ta dùng ngươi để đập tổng đốc và khâm sai.
24 Nhưng, ngay trước mắt các ngươi, Ta sẽ giáng trả cho Ba-by-lon và cho tất cả dân cư Can-đê mọi tai hoạ chúng đã gây ra ở Xi-on - sấm ngôn của Ðức Chúa.
25 Này, Núi Tàn Phá, Ta chống lại ngươi,
tàn phá toàn cõi đất - sấm ngôn của Ðức Chúa,
Ta sẽ dang tay đánh phạt ngươi,
cho ngươi lăn xuống từ đỉnh cao núi đá.
Ta sẽ biến ngươi thành ngọn núi bị thiêu rụi.
26 Người ta không còn lấy được từ nơi ngươi
viên đá góc, viên đá nền;
vì ngươi sẽ thành chốn điêu tàn vạn cổ
- sấm ngôn của Ðức Chúa. 
Tới hồi kết thúc
27 Hãy phất cờ làm hiệu trong xứ, hãy thổi kèn giữa chư dân!
Hãy thánh hiến chư dân để đánh nó,
để đánh nó, hãy triệu tập các vương quốc:
A-ra-rát, Min-ni và Át-cơ-nát,
hãy đặt một viên giám sát để đánh nó.
Hãy tập trung ngựa lại như tập trung đàn châu chấu hung hăng.
28 Ðể đánh nó, hãy thánh hiến chư dân: các vua Mê-đi, các tổng đốc, các khâm sai, cũng như tất cả xứ sở thuộc quyền nó thống trị.
29 Cõi đất run rẩy hãi hùng,
bởi vì kế hoạch của Ðức Chúa về Ba-by-lon sắp hoàn thành:
là làm cho đất Ba-by-lon nên hoang vu, không có người cư ngụ.
30 Các dũng sĩ Ba-by-lon đã ngừng chiến đấu,
chúng ở lại trong các pháo đài.
Lòng dũng cảm của chúng đã cạn, chúng nên như đàn bà!
Nhà cửa nó bị thiêu rụi, các then cửa gãy tan tành.
31 Phu trạm đón phu trạm, sứ giả đón sứ giả,
dồn dập báo cho vua Ba-by-lon:
thành của nó thất thủ hoàn toàn.
32 Các ngả đường đã bị chiếm cứ, các pháo đài đều bị phóng hoả,
các chiến binh sợ hãi kinh hoàng.
33 Quả vậy, Ðức Chúa các đạo binh,
Thiên Chúa Ít-ra-en phán như sau:
Cô gái Ba-by-lon như sân phơi, vào thời đạp lúa;
chẳng còn bao lâu, mùa gặt sẽ đến với cô. 
Thiên Chúa báo phục
34 Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đã xâu xé, đã loại trừ tôi,
gạt tôi ra như chiếc bình rỗng;
tựa con rồng, nó đã nuốt trửng tôi,
các miếng ngon của tôi, nó nhét đầy bụng, rồi xua đuổi tôi đi.
35 Cô thiếu nữ Xi-on sẽ nói:
"Chớ gì bạo lực và thương tích tôi phải chịu
sẽ đổ xuống Ba-by-lon!" Và Giê-ru-sa-lem sẽ nói:
"Chớ gì máu tôi đổ trên đầu dân cư Can-đê!"
36 Vì thế, Ðức Chúa phán như sau:
Này Ta sẽ bênh vực, đòi báo thù cho ngươi,
Ta sẽ làm cho biển của nó ra khô cạn,
và suối nước của nó phải cạn khô.
37 Ba-by-lon sẽ nên đống hoang tàn,
thành sào huyệt cho loài lang sói,
thành đồ kinh tởm cho thiên hạ cười chê,
không còn ai cư ngụ nữa.
38 Chúng cùng gầm lên như bầy sư tử,
chúng rống lên khác nào lũ sư tử con.
39 Ðang lúc chúng hung hăng, Ta chuốc rượu cho chúng,
cho chúng uống say sưa, đến nỗi phải mê mệt.
Chúng nằm ngủ li bì, không bao giờ dậy nữa.
40 Ta sẽ đẩy chúng xuống lò sát sinh,
như chiên con, như cừu và dê đực. 
Lời than vãn về Ba-by-lon
41 Tại sao Sê-sác đã bị chiếm,
và niềm vinh dự của toàn cõi đất lại bị đoạt?
Tại sao giữa chư dân, Ba-by-lon lại nên đồ kinh tởm?
42 Biển dâng lên tràn ngập Ba-by-lon,
sóng biển gầm vang nhận chìm nó.
43 Các thành trì của nó đã nên đống hoang tàn,
nên miền đất cằn cỗi, hoang vu,
miền đất không có ai cư ngụ, và chẳng có người nào lai vãng. 
Ðức Chúa hỏi thăm các ngẫu tượng
44 Ta sẽ trừng phạt Ben thuộc Ba-by-lon,
Ta sẽ móc khỏi miệng nó, những gì nó đã nuốt;
các dân nước sẽ không còn tuôn đến đó nữa,
các tường luỹ của Ba-by-lon sụp đổ tan tành.
45 Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi đó;
ai nấy hãy lo cứu mạng mình
cho khỏi cơn lôi đình thịnh nộ của Ðức Chúa.
46 Các ngươi đừng sờn lòng, đừng sợ hãi trước những tin đồn trong xứ: năm này đồn thổi thế này, năm sau lại đồn thổi thế khác, bạo lực lan khắp xứ, bạo chúa này kế tiếp bạo chúa kia.
47 Vì thế, này sẽ đến những ngày,
Ta sẽ trừng phạt các ngẫu tượng của Ba-by-lon;
toàn xứ sở nó phải xấu hổ,
và trên đất nó, xác mọi kẻ tử thương nằm la liệt.
48 Bấy giờ, trời đất cùng muôn vật sẽ reo hò, vì Ba-by-lon sụp đổ,
vì từ phương Bắc, những kẻ tàn phá sẽ đến hại nó
- sấm ngôn của Ðức Chúa.
49 Hỡi những kẻ thương vong của Ít-ra-en, Ba-by-lon phải ngã gục,
cũng như bao kẻ thương vong trên toàn cõi đất
đã phải ngã gục vì Ba-by-lon.
50 Hỡi những kẻ thoát khỏi gươm đao, hãy đi, chớ có dừng lại.
Từ miền xa xăm, hãy nhớ đến Ðức Chúa,
và ước chi các ngươi hằng lưu tâm đến Giê-ru-sa-lem.
51 - "Chúng tôi xấu hổ khi nghe lời lăng nhục,
mặt mày chúng tôi phủ đầy nhục nhã,
bởi những người ngoại bang
đã đến tấn công các nơi thánh trong Nhà Ðức Chúa."
52 - Vì thế, này sẽ đến những ngày - sấm ngôn của Ðức Chúa -
Ta sẽ trừng phạt các ngẫu tượng của nó,
và trong khắp xứ sở nó, các thương vong sẽ khóc than.
53 Dù Ba-by-lon có lên tận trời, có dựng pháo đài ở chốn cao xanh,
thì theo lệnh Ta, những kẻ tàn phá cũng sẽ đến hại nó
- sấm ngôn của Ðức Chúa.
54 Hãy nghe tiếng kêu la từ Ba-by-lon,
từ đất Can-đê, một thảm hoạ ghê gớm!
55 Quả thật, Ðức Chúa tàn phá Ba-by-lon,
và làm nó im bặt tiếng ba hoa khoác lác,
cho dù sóng của nó có vang gầm như nước lũ,
và tiếng của nó có ồn ào.
56 Khi kẻ tàn phá đến đánh Ba-by-lon,
các anh hùng của nó đều bị bắt,
cung tên của chúng bị gãy tan,
vì Ðức Chúa là Thiên Chúa báo phục,
Người sẽ giáng trả đích đáng.
57 Các tướng lãnh, các nhà khôn ngoan,
các toàn quyền, các khâm sai, các anh hùng của chúng,
Ta cho uống say sưa, đến nỗi phải mê mệt,
chúng nằm ngủ li bì, không bao giờ dậy nữa
- sấm ngôn của Ðức Vua, danh Người là Ðức Chúa các đạo binh.
Ba-by-lon bị huỷ diệt
58 Ðức Chúa các đạo binh phán thế này:
các tường luỹ Ba-by-lon vĩ đại, bị sụp đổ hoàn toàn,
các cổng thành to lớn sẽ bị thiêu rụi.
Thế là các dân phải vất vả luống công,
các nước kiệt quệ làm mồi cho lửa. 
Lời sấm được ném xuống sông Êu-phơ-rát
59 Có lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a truyền cho ông Xơ-ra-gia, con ông Nê-ri-gia, cháu ông Mác-xê-gia, khi ông Xơ-ra-gia cùng đi với Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, đến Ba-by-lon, vào năm thứ tư triều đại của vua. Ông Xơ-ra-gia là quan trông coi các trạm dừng chân. 60 Bấy giờ, ông Giê-rê-mi-a ghi tất cả các tai hoạ sẽ phải xảy ra cho Ba-by-lon, vào một cuốn sách: tất cả những điều này đã được viết về Ba-by-lon. 61 Ông Giê-rê-mi-a đã nói với ông Xơ-ra-gia: "Khi đến Ba-by-lon, ông liệu mà công bố tất cả các điều ấy. 62 Ông sẽ nói: Lạy Ðức Chúa, chính Ngài đã phán về nơi này rằng, nó sẽ phải tiêu diệt đến nỗi không còn gì tồn tại ở đó, từ loài người cho đến loài vật; quả thật, nó sẽ trở nên hoang tàn mãi mãi. 63 Sau khi công bố sách này, ông sẽ buộc nó vào một hòn đá và ném xuống lòng sông Êu-phơ-rát. 64 Ông sẽ nói: Ba-by-lon phải chìm ngập như thế và không ngoi lên khỏi tai hoạ mà chính Ta sẽ giáng phạt nó."
Các lời của ông Giê-rê-mi-a chấm dứt ở đây. 
CHIA SẺ

Như người vợ được tha thứ sẽ đoàn tụ với Chồng của mình, và đất nước sẽ được bào chữa (c.10). Đó là nhờ quyền năng của Thiên Chúa của Ít-ra-en, Đấng không giống như các tượng thần không hơi thở của dân ngoại (15-19). Dân của ngài sẽ thoát khỏi hệ thống tội lỗi này (c.6, 45-48) và hoàn toàn tách riêng ra để thuộc trọn về Đức Chúa (2Cr 6:14-7:1; Kh 18:4).
Ba-by-lon vẫn là một nơi hoang tàn, và sự tàn rụi đó là một lời nhắc nhở rằng Thiên Chúa là Đấng Cai Trị các dân nước và Thẩm Phán của toàn cõi đất. Đất nước Ít-ra-en vẫn tồn tại giữa các quốc gia khác bởi vì Thiên Chúa của họ là Đấng Sáng Tạo mọi sự (c.19).
Trong khi Thiên Chúa trừng phạt tội lỗi, chúng ta cũng nhớ rằng điều đó được thực hiện song song  với lòng thương xót vô biên của Ngài như một sự cân bằng hoàn hảo. Bạn đã sẵn sàng để gặp Ngài? Bạn có sẵn sàng để đứng trước Ngai của Vua Ki-tô, Đấng xét xử thế giới này?

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

CHƯƠNG 50 - GIÊ-RÊ-MI-A

Lời sấm lên án Ba-by-lon
1 Ðây là lời Ðức Chúa phán liên quan tới Ba-by-lon, đất người Can-đê, qua trung gian ngôn sứ Giê-rê-mi-a. 
Ba-by-lon sụp đổ. Ít-ra-en được giải thoát.
2 Hãy loan báo giữa chư dân và công bố,
nào phất cờ hiệu và công bố.
Ðừng giấu giếm, nói lên đi: Ba-by-lon đã thất thủ,
Ben phải nhục nhã, Mơ-rô-đác tan tành.
(Các tượng thần của nó phải nhục nhã,
các đồ gớm ghiếc của nó bị tan tành.)
3 Vì từ phương Bắc, một dân nổi lên đánh nó;
dân ấy sẽ làm cho xứ sở của nó ra hoang tàn,
không còn ai cư ngụ ở đó, từ loài người cho đến loài vật
đều phải lẩn trốn, đều phải ra đi.
4 Trong những ngày ấy và vào lúc ấy - sấm ngôn của Ðức Chúa -,
con cái Ít-ra-en sẽ đến cùng với con cái Giu-đa;
chúng vừa đi vừa khóc
và tìm kiếm Ðức Chúa, Thiên Chúa của chúng.
5 Chúng hỏi đường đi tới Xi-on, mặt hướng nhìn về đó:
"Nào ta gắn bó cùng Ðức Chúa,
bằng giao ước muôn đời, không thể quên!"
6 Dân Ta là chiên cừu đi lạc, mục tử của chúng đã đánh lừa,
họ đưa chiên đi lòng vòng trên núi;
chiên hết lên núi lại xuống đồi, quên đi mất cả ràn của chúng.
7 Mọi kẻ bắt gặp chúng đều xâu xé,
đối phương của chúng nói rằng:
"Ta đâu có lỗi chi, ấy chỉ vì chúng đắc tội với Ðức Chúa,
xúc phạm tới nơi đức công chính ngự trị,
và phản lại niềm hy vọng của cha ông là chính Ðức Chúa."
8 Hãy trốn khỏi Ba-by-lon, ra khỏi đất người Can-đê;
và nên như những con dê đầu đàn.
9 Vì này, để chống lại Ba-by-lon,
Ta sắp cho nổi lên từ đất phương Bắc,
một đoàn gồm các dân tộc hùng cường;
chúng dàn hàng tiến công, từ phía đó, nó sẽ thất thủ.
Những mũi tên của chúng
như người lính thiện xạ chẳng về không bao giờ.
10 Người Can-đê thành miếng mồi ngon
những người cướp phá nó được no thoả
- sấm ngôn của Ðức Chúa.
11 Thật vậy, các ngươi hãy vui mừng hoan hỷ,
hỡi những người cướp phá phần gia sản của Ta!
Thật vậy, các ngươi hãy tung tăng
như cừu non trong đồng cỏ,
hãy hí vang như ngựa giống!
12 Mẹ của các ngươi rất đỗi nhục nhằn,
người sinh hạ các ngươi phải tủi hổ.
Này, nó sẽ đứng hạng chót giữa chư dân,
thành sa mạc, nên chốn cằn cỗi, hoang vu.
13 Vì Ðức Chúa nổi giận mà nó không còn được ai đến ở,
tất cả nên như chốn hoang tàn;
ai qua lại Ba-by-lon cũng phải kinh ngạc,
và cười chê mọi thương tích của nó.
14 Hãy dàn hàng vây đánh Ba-by-lon tứ phía,
hỡi tất cả các xạ thủ bắn cung,
hãy bắn vào nó, đừng tiếc tên, vì nó đã đắc tội với Ðức Chúa.
15 Từ bốn phía, hãy reo hò xung phong.
Nó giơ tay hàng, các cột trụ của nó sụp đổ,
các tường luỹ của nó bị phá tan.
Vì đó là việc báo oán của Ðức Chúa!
Các ngươi hãy báo oán nó! Hãy làm cho nó những gì nó đã làm!
16 Hãy loại khỏi Ba-by-lon người gieo giống
và kẻ cầm liềm vào thời gặt hái.
Ðể thoát khỏi lưỡi gươm giết người,
ai nấy hãy trở về với dân mình,
ai nấy hãy trốn về quê hương xứ sở.
17 Ít-ra-en là con chiên lạc đàn, bị những con sư tử đuổi bắt.
Con đầu tiên ăn thịt nó là vua Át-sua; rồi sau cùng, kẻ đập vỡ xương nó là Na-bu-côđô-nô-xo, vua Ba-by-lon. 18 Vì thế, Ðức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Này Ta sắp trừng phạt vua Ba-by-lon và xứ sở của nó như Ta đã trừng phạt vua Át-sua.
19 Ta sẽ dẫn Ít-ra-en về đồng cỏ của nó,
để nó được ăn cỏ ở Các-men và Ba-san,
trên núi Ép-ra-im và Ga-la-át, nó sẽ được thoả thuê.
20 Trong những ngày ấy và vào lúc ấy - sấm ngôn của Ðức Chúa -
người ta sẽ tìm lỗi lầm của Ít-ra-en mà chẳng thấy,
sẽ tìm tội lỗi của Giu-đa mà đâu có gặp,
bởi vì Ta đã thứ tha cho những người Ta còn để sót lại. 
Tại Giê-ru-sa-lem, loan báo Ba-by-lon sụp đổ
21 "Nào lên đất Mơ-ra-tha-gim,
hãy tiến lên đánh nó và dân cư Pơ-cốt:
tàn sát, tiêu diệt chúng cho đến người cuối cùng
- sấm ngôn của Ðức Chúa.
Hãy thi hành đúng mọi điều Ta đã truyền cho ngươi."
22 Tiếng giao tranh vang ầm trong xứ! Thật là đại hoạ!
23 Tại sao cái búa đe doạ toàn cõi đất, lại bị bẻ gãy tan tành?
Tại sao giữa chư dân, Ba-by-lon lại nên đồ kinh tởm?
24 Hỡi Ba-by-lon, Ta đã giăng bẫy bắt ngươi,
ngươi mắc phải mà đâu có biết!
Ngươi đã bị bắt và bị giữ lại,
vì ngươi đã khiêu chiến với Ðức Chúa.
25 Ðức Chúa đã mở kho của Người,
và đưa ra những vũ khí để trút cơn giận dữ.
Ðó chính là việc Chúa Thượng, Ðức Chúa các đạo binh,
sẽ thực hiện trong xứ sở người Can-đê!
26 Nào từ khắp nơi hãy đến đó, mở các vựa của nó ra,
chất nó cho thành đống,
rồi tận diệt nó, đừng để cho sót lại một tí gì.
27 Hãy giết sạch bò mộng của nó, cho tất cả phải xuống lò sát sinh.
Khốn cho chúng, vì đã tới ngày, tới thời chúng bị trừng phạt.
28 Hãy nghe đây!
Kìa những kẻ thoát thân và những người chạy trốn
khỏi đất Ba-by-lon, đã về báo cho Xi-on biết,
cuộc báo oán của ÐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta,
Người báo oán cho Ðền Thờ của Người! 
Tội kiêu căng
29 Hãy tập trung các tay xạ thủ, tất cả những người bắn cung,
để tiến đánh Ba-by-lon.
Hãy vây hãm nó tư bề, đừng để cho kẻ nào chạy thoát.
Hãy đáp trả nó xứng với việc nó làm;
tất cả những gì nó đã làm, hãy làm lại cho nó,
bởi vì nó đã ngạo mạn với Ðức Chúa,
với Ðấng Thánh của Ít-ra-en.
30 Vì thế, các thanh niên sẽ ngã gục trên các quảng trường và tất cả các chiến binh sẽ phải tiêu vong trong ngày đó - sấm ngôn của Ðức Chúa.
31 Này Ta chống lại ngươi, hỡi tên "Ngạo Mạn"
- sấm ngôn của Chúa Thượng là Ðức Chúa các đạo binh -,
vì đã tới ngày, tới thời ngươi bị trừng phạt.
32 Bấy giờ tên "Ngạo Mạn" sẽ lảo đảo té nhào,
chẳng còn ai vực nó đứng lên.
Ta sẽ châm lửa đốt các thành của nó,
lửa sẽ thiêu rụi các vùng phụ cận. 
Ðức Chúa, Ðấng cứu chuộc Ít-ra-en
33 Ðức Chúa các đạo binh phán thế này:
con cái Ít-ra-en cùng với con cái Giu-đa bị áp bức;
mọi kẻ bắt chúng làm tôi muốn giữ chúng lại,
không chịu thả chúng về.
34 Nhưng Ðấng cứu chuộc chúng thật hùng mạnh,
danh Người là Ðức Chúa các đạo binh;
Người đích thân đứng ra bênh vực chúng,
để cho đất nước được yên hàn,
và khiến dân cư Ba-by-lon run rẩy.
35 Gươm đe doạ người Can-đê, - sấm ngôn của Ðức Chúa -
và đe doạ dân cư Ba-by-lon, đe doạ các thủ lãnh,
các bậc khôn ngoan của nó!
36 Gươm đe doạ những kẻ khoác lác ba hoa, chúng hoá ra điên dại!
Gươm đe doạ các anh hùng của nó,
chúng đâm ra hãi hùng!
37 Gươm đe doạ ngựa xe của nó
và đe doạ tất cả đám đông ô hợp ở giữa nó,
chúng nên như đàn bà!
Gươm đe doạ các kho tàng của nó,
các kho ấy bị cướp sạch!
38 Gươm đe doạ các nguồn nước của nó,
nguồn nước bị cạn khô!
Vì đó là xứ sở của tượng thần,
chúng lảm nhảm vì những Kinh Hoàng của chúng.
39 Vì thế, thú rừng sẽ chung sống với chó hoang,
đà điểu sẽ sống ở đó.
Mãi mãi nó sẽ chẳng còn được ai cư ngụ,
nó sẽ không còn được ai đến ở từ đời này tới đời kia.
40 Giống như khi Thiên Chúa tàn phá Xơ-đôm,
Gô-mô-ra và các vùng lân cận - sấm ngôn của Ðức Chúa.
Sẽ không còn ai cư ngụ ở đó,
sẽ chẳng còn người nào tới đó trú ngụ.

Dân tộc phương Bắc và con sư tử vùng sông Gio-đan
41 Này đây, một dân đến từ phương Bắc,
một dân lớn và rất nhiều vua chúa xuất hiện từ tận cùng trái đất.
42 Chúng nắm chắc cung nỏ, gươm đao.
Man rợ hung tàn không mảy may thương xót,
chúng ồn ào như biển gào sóng vỗ.
Trên lưng ngựa, muôn người như một,
chúng sẵn sàng lâm trận tấn công ngươi,
thiếu nữ Ba-by-lon hỡi!
43 Hay tin đó, vua Ba-by-lon tay chân bủn rủn,
nỗi kinh hoàng siết cứng ông ta
khiến ông ta run khiếp như sản phụ lâm bồn.
44 Này, tựa con sư tử lên khỏi bụi rậm ở sông Gio-đan,
tiến về đồng cỏ luôn xanh tốt, thì trong phút giây,
Ta sẽ bắt chúng phải mau ra khỏi đó,
và đặt ở đó người được Ta tuyển chọn.
Vì nào có ai giống như Ta? Ai có thể bắt Ta hầu toà?
Có mục tử nào đứng vững được trước nhan Ta?
45 Vì thế, hãy nghe đây kế hoạch
Ðức Chúa đã mưu tính để lên án Ba-by-lon,
cũng như những toan tính
Người đã dự định để lên án xứ sở người Can-đê:
Quả thật, cả chiên dê nhỏ nhất cũng sẽ bị lôi đi!
Quả thật, đồng cỏ của chúng cũng vì chúng mà phải kinh ngạc!
46 Tin Ba-by-lon bị chiếm giữ làm cõi đất chuyển rung;
tiếng kêu la vang dội giữa chư dân! 
CHIA SẺ

Lời tiên tri này đã được tuyên báo vào năm thứ tư thời của vua Xít-ki-gia-hu trị vì, và Giê-rê-mi-a đã gửi lời ngôn sứ này cùng với người anh em của Ba-rúc, Xơ-ra-gia, để đọc một cách công khai ở Ba-by-lon (51:59-64). Trong Kinh thánh, Ba-by-lon được dùng làm biểu tượng hệ thống của thế giới con người được tổ chức để chống lại Thiên Chúa (Stk 11:1-9; Kh 17-18).
Những người Ba-tư đến từ phương Bắc, đánh bại Ba-by-lon, và để nó trong điêu tàn (c.3). Ba-by-lon đã từng là cái búa của Thiên Chúa (c.23), chén vàng (51:7), và như binh khí (51:20-23) để mang đến sự xét xử cho những quốc gia tội lỗi, nhưng giờ đây tội lỗi của Ba-by-lon phải bị xét xử, và một phần do sự đối xử tàn bạo của họ với dân Ít-ra-en (51:34-35).
Qua lời ngôn sứ này, Thiên Chúa ban cho dân Ngài những lời đem đến niềm hy vọng khi họ vẫn còn đang trong thời lưu đày. Cả Ít-ra-en và Giu-đa sẽ được hiệp nhất và được ban lại phần đất của họ (c.4-5). Đàn chiên phân tán sẽ được tập hợp lại (50:6-7, 17) và đất nước tội lỗi sẽ được tha thứ (c.19-20). Họ là những người tội lỗi, nhưng Thiên Chúa là Đấng xét xử sẽ biện hộ cho họ (c.33-34).
Khi đến thời những người Ba-by-lon bị trừng phạt và trải qua kinh nghiệm cơn thịnh nộ của Thiên Chúa chống lại họ, và như vậy con người trong thời đại hôm nay cũng được nghiệm thấy cùng một kinh nghiệm này. Liệu lối sống của bạn có phải chuẩn bị cho bản thân để đối diện với kinh nghiệm này?