Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

CHƯƠNG 11 - SÁCH GIÔ-SUÊ

8. Chinh Phục Miền Bắc Pa-Lét-Tin 
Các vua miền bắc liên minh với nhau
1 Khi nghe tin đó, Gia-vin, vua Kha-xo, sai người đến với Giô-váp, vua Ma-đôn, với Sim-rôn, vua Ác-sáp,
 2 với các vua ở phía bắc trong miền núi và miền A-ra-va phía nam Kin-na-rốt, trong miền Sơ-phê-la và trên mạn ngược Ðo, ở phía tây, 3 với người Ca-na-an ở phía đông và phía tây, với người E-mô-ri, Khết, Pơ-rít-di, Giơ-vút trên miền núi và Khi-vi ở dưới chân Khéc-môn, trong xứ Mít-pa. 4 Chúng ra đi, chúng và tất cả các binh sĩ của chúng, một đám dân đông đảo, nhiều như cát ngoài bãi biển, cùng với vô số ngựa xe.

Chiến thắng ở Mê-rôm
5 Tất cả các vua đó liên minh với nhau thành một khối, kéo nhau đến đóng trại gần bờ suối ở Mê-rôm, để giao chiến với Ít-ra-en. 6 Ðức Chúa phán với ông Giô-suê: "Ðừng sợ chúng, vì ngày mai cũng vào giờ này, Ta sẽ nộp thây của tất cả bọn chúng cho Ít-ra-en; ngươi sẽ chặt nhượng chân ngựa và phóng hoả đốt chiến xa của chúng." 7 Ông Giô-suê và mọi chiến sĩ bất thình lình ập tới gần chúng ở bờ suối Mê-rôm và xông vào đánh. 8 Ðức Chúa nộp chúng vào tay Ít-ra-en. Dân Ít-ra-en đánh chúng và đuổi theo chúng cho đến Xi-đôn Ðại đô, cho đến Mít-rơ-phốt Ma-gim, và cho đến thung lũng Mít-pê, ở phía đông, họ đánh chúng tới mức không để một mạng nào sống sót. 9 Ông Giô-suê xử với chúng như Ðức Chúa đã phán với ông: Ông đã chặt nhượng chân ngựa và phóng hoả đốt chiến xa.

Chiếm Kha-xo và các thành khác ở phía bắc
10 Thuở ấy, ông Giô-suê trở về, chiếm Kha-xo và dùng gươm giết vua thành đó, vì trước kia Kha-xo là thủ đô của các vương quốc đó. 11 Họ dùng lưỡi gươm chém giết mọi sinh vật trong thành, tru hiến chúng; không còn một sinh vật nào sót lại; và ông đã phóng hoả đốt Kha-xo.
12 Ông Giô-suê chiếm mọi thành của các vua đó và dùng lưỡi gươm chém giết tất cả các vua của những thành đó. Ông tru hiến chúng, như ông Mô-sê tôi trung của Ðức Chúa đã truyền.
13 Nhưng Ít-ra-en không đốt thành nào xây dựng trên gò phế tích; chỉ có ông Giô-suê đốt Kha-xo mà thôi. 14 Con cái Ít-ra-en chiếm cho mình mọi chiến lợi phẩm của các thành ấy và thú vật; nhưng họ dùng lưỡi gươm chém giết mọi người, đến mức tiêu diệt hết, không để một sinh vật nào sống sót.

Ông Giô-suê thi hành mệnh lệnh của ông Mô-sê
15 Những gì Ðức Chúa đã truyền cho ông Mô-sê, tôi trung của Người, thì ông Mô-sê truyền lại cho ông Giô-suê, và ông Giô-suê đã làm như vậy. Ông không bỏ sót một điều gì Ðức Chúa đã truyền cho ông Mô-sê.

Tổng kết về các cuộc chinh phục miền bắc
16 Thế là ông Giô-suê đã chiếm toàn xứ đó: miền núi, tất cả miền Ne-ghép, tất cả đất Gô-sen, miền Sơ-phê-la, miền A-ra-va, miền núi Ít-ra-en và đồng bằng của miền đó.
17 Từ núi Trọc đi lên Xê-ia cho đến Ba-an Gát trong thung lũng Li-băng dưới chân núi Khéc-môn, ông bắt được các vua của chúng, cho đánh và giết chết. 18 Trong nhiều ngày, ông Giô-suê giao chiến với tất cả các vua đó. 19 Không một thành nào làm hoà với con cái Ít-ra-en, ngoại trừ người Khi-vi cư ngụ ở Ghíp-ôn. Nhờ chiến đấu, con cái Ít-ra-en đã lấy được mọi thành. 20 Quả thế, Ðức Chúa đã quyết định làm cho dân ấy cứng lòng mà nghênh chiến với Ít-ra-en, để Ít-ra-en tru hiến chúng, không ân xá cho chúng, và làm cho chúng phải bị tiêu diệt, như Ðức Chúa đã truyền cho ông Mô-sê.
Ðánh đuổi người A-nác
21 Thuở ấy, ông Giô-suê đến đánh đuổi người A-nác khỏi miền núi: Khép-rôn, Ðơ-via, A-náp, khỏi tất cả miền núi Giu-đa và Ít-ra-en. Ông Giô-suê tru hiến chúng và các thành của chúng. 22 Không còn sót lại một người A-nác nào nữa trong đất con cái Ít-ra-en, ngoại trừ ở Ga-da, Gát và Át-đốt. 23 Ông Giô-suê chiếm trọn đất ấy y như Ðức Chúa đã phán với ông Mô-sê. Ông Giô-suê đã ban đất ấy làm gia nghiệp cho Ít-ra-en, để các chi tộc chia nhau.
Và xứ sở được sống yên hàn, hết nạn chiến tranh.

CHIA SẺ

Kẻ thù ở phương bắc của xứ Ca-na-an đã hợp tác với nhau để chống lại Ít-ra-en, và lực lượng của họ thật đáng sợ. Nhưng Thiên Chúa đã bảo đảm với Giô-suê rằng Ngài có thể chiến thắng trận chiến này, và ngài đã ra tay thực hiện. Thiên Chúa cam đoan với chúng ta trước khi bước vào trận chiến (11:6), cùng chiến đấu với chúng ta khi chiến trận đang diễn ra (11:8), và đốc thúc chúng ta sau khi trận chiến kết thúc (11:9,15). Chúng ta theo những lệnh truyền này thế nào sau khi chiến thắng là cũng quan trọng như khi chúng ta làm trước khi bước vào trận chiến.
Giô-suê đã chinh phục toàn vùng đất và đã phân chia cho mỗi người dân phần gia sản mà Thiên Chúa hứa ban (11:23). Thiên Chúa đã giúp ông đánh bại ba mươi mốt vị vua và tuyên bố quyền sở hữu trên đất đai và tài sản thuộc về Đức Chúa và dân Ngài. Giô-suê của chúng ta, Con của Thiên Chúa, đã đánh bại mọi quyền lực thần thiêng và giờ đây ngự trên trời (Eph 1:15-23; Cl 2:9-15). Nhờ Ngài, chúng ta có thể “được sự sống và thống trị” (Rm 5:17) và tuyên bố chiến thắng.
Thiên Chúa muốn dân Ngài đi đến chiến thắng cuối cùng, những chiến thắng của Giô-suê cũng cho chúng ta các bài học quan trọng trong cuộc chiến thiêng liêng của mình: Đừng bao giờ đầu hàng quá sớm; chúng ta đối diện với những vấn đề mới, nhưng chúng ta có cùng một Thiên Chúa quyền năng Đấng trợ lực chúng ta; không có đất cho sự sợ hãi trong cuộc đời của những người tín tưởng nơi Thiên Chúa. Nếu bạn đang đối diện với những thách đố mới, những kẻ “khổng lồ,” những sự chống đối, ngay cả những lệnh truyền của Thiên Chúa mà bạn cảm thấy khó khăn để vâng theo, và những trách nhiệm dường như vượt sức bạn, liệu những chiến thắng của Giô-suê có giúp cho bạn bài học gì chăng?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC