Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

CHƯƠNG 26 - SÁCH SA-MU-EN 1

Ông Ða-vít tha chết cho vua Sa-un
1 Người vùng Díp đến gặp vua Sa-un tại Ghíp-a và thưa: "Ða-vít chẳng trốn trên đồi Kha-khi-la, đối diện với hoang địa đó sao?"
2 Vua Sa-un lên đường và xuống sa mạc Díp, cùng với ba ngàn quân tinh nhuệ của Ít-ra-en, để tìm bắt ông Ða-vít trong sa mạc Díp. 3 Vua Sa-un đóng trại trên đồi Kha-khi-la, đối diện với hoang địa, ở bên đường, còn ông Ða-vít thì ở trong sa mạc. Thấy vua Sa-un đến đuổi theo ông trong sa mạc, 4 ông Ða-vít sai người đi do thám và ông biết là vua Sa-un chắc chắn đã đến. 5 Ông Ða-vít lên đường và đến nơi vua Sa-un đóng trại. Ông Ða-vít trông thấy chỗ vua Sa-un và ông Áp-ne, con ông Ne, tướng chỉ huy quân đội của vua, đang nằm. Vua Sa-un nằm trong trại binh; còn quân binh thì đóng trại chung quanh ông.
6 Ông Ða-vít lên tiếng hỏi ông A-khi-me-léc, người Khết, và ông A-vi-sai là con bà Xơ-ru-gia và là anh ông Giô-áp: "Ai muốn cùng tôi xuống chỗ vua Sa-un đóng trại?" Ông A-vi-sai thưa: "Cháu xin xuống với cậu." 7 Ðang đêm, ông Ða-vít và ông A-vi-sai đến chỗ quân binh. Vua Sa-un đang nằm ngủ trong trại binh, cây giáo của vua cắm xuống đất, ở phía đầu vua, còn ông Áp-ne và quân binh thì nằm chung quanh.

8 Ông A-vi-sai nói với ông Ða-vít: "Hôm nay Thiên Chúa đã nộp kẻ thù của cậu vào tay cậu. Bây giờ, xin cho cháu dùng giáo ghim nó xuống đất, một nhát thôi; cháu không cần đâm nhát thứ hai." 9 Ông Ða-vít nói với ông A-vi-sai: "Ðừng giết vua! Có ai tra tay hại đấng Ðức Chúa đã xức dầu tấn phong mà vô sự đâu?" 10 Ông Ða-vít nói: "Có Ðức Chúa hằng sống! Chính Ðức Chúa sẽ đánh phạt vua, hoặc khi ngày của vua đến mà vua phải chết, hoặc khi vua xuống giao chiến mà vua thiệt mạng. 11 Nhưng xin Ðức Chúa đừng bao giờ để tôi tra tay hại đấng Ðức Chúa đã xức dầu tấn phong! Bây giờ anh hãy lấy cây giáo ở phía đầu vua, cùng với bình nước, rồi chúng ta đi." 12 Ông Ða-vít lấy cây giáo và bình nước ở phía đầu vua Sa-un, rồi cả hai người ra đi. Không ai thấy, không ai hay, không ai thức dậy. Họ đều ngủ cả, vì Ðức Chúa đã cho một giấc ngủ mê ập xuống trên họ.
13 Ông Ða-vít đi sang phía bên kia và đứng trên đỉnh núi, ở đàng xa; có một khoảng cách lớn giữa họ. 14 Ông Ða-vít gọi quân binh và ông Áp-ne, con ông Ne, rằng: "Ông không trả lời sao, ông Áp-ne?" Ông Áp-ne trả lời rằng: "Ngươi là ai mà dám gọi đức vua?" 15 Ông Ða-vít nói với ông Áp-ne: "Ông không phải là nam nhi sao? Và trong Ít-ra-en, có ai được như ông? Vậy tại sao ông đã không canh giữ đức vua, chúa thượng của ông? Có một người dân đã đến để giết đức vua, chúa thượng của ông. 16 Ðiều ông đã làm, thật không tốt. Có Ðức Chúa hằng sống! Các ông đáng chết vì đã không canh giữ chúa thượng của các ông, đấng Ðức Chúa đã xức dầu tấn phong. Bây giờ hãy xem: cây giáo của đức vua đâu rồi, và bình nước ở phía đầu người đâu rồi?"
17 Vua Sa-un nhận ra tiếng ông Ða-vít và nói: "Ða-vít con cha, có phải tiếng của con đấy không?" Ông Ða-vít nói: "Thưa đức vua là chúa thượng của con, vâng, tiếng con đó!" 18 Rồi ông nói: "Tại sao chúa thượng lại đuổi theo tôi tớ ngài? Con đã làm gì và tay con đã làm điều gì ác? 19 Bây giờ xin đức vua là chúa thượng của con vui lòng nghe tôi tớ ngài nói. Nếu là Ðức Chúa đã xúi ngài chống con, thì xin Người ngửi mùi thơm của lễ phẩm. Nhưng nếu là người phàm, thì xin cho chúng bị nguyền rủa trước nhan Ðức Chúa, vì chúng đã xua đuổi con hôm nay, không cho con được dự phần cơ nghiệp của Ðức Chúa, khi chúng bảo: "Hãy đi mà thờ các thần khác! 20 Bây giờ xin cho máu con đừng chảy xuống đất xa nhan Ðức Chúa, vì đức vua Ít-ra-en đã ra trận để tìm bắt một con bọ chét, như người ta đuổi theo một con chim cuốc trong vùng núi."
21 Vua Sa-un nói: "Cha thật đắc tội! Ða-vít con cha, trở về đi! Cha sẽ không hại con nữa, bởi vì ngày hôm nay con đã coi mạng sống của cha là quý. Phải, cha đã hành động ngu xuẩn, cha đã sai lỗi nặng nề!" 22 Ông Ða-vít trả lời: "Cây giáo của đức vua đây. Một trong các đầy tớ hãy sang mà lấy. 23 Xin Ðức Chúa thưởng công cho mỗi người tuỳ theo sự công chính và lòng trung thành của họ: hôm nay Ðức Chúa đã nộp cha vào tay con, nhưng con đã không muốn tra tay hại đấng Ðức Chúa đã xức dầu tấn phong. 24 Hôm nay con đã coi trọng mạng sống cha, thì xin Ðức Chúa cũng coi trọng mạng sống con như vậy, và giải thoát con khỏi mọi cảnh ngặt nghèo."
25 Vua Sa-un nói với ông Ða-vít: "Ða-vít con cha ơi, con được chúc phúc! Chắc chắn con sẽ làm việc lớn, và sẽ thành công." Ông Ða-vít tiếp tục con đường của mình, còn vua Sa-un thì trở về nhà.
CHIA SẺ
Những lời nói đầy cảm động của Sa-un chẳng có ý nghĩa gì nhiều, vì ông tiếp tục truy lùng Đa-vít. Với lòng thương xót, Thiên Chúa đã cho Sa-un một cơ hội khác để hoán cải, nhưng con tim của nhà vua đã ra chai đá. Ngay cả khi ông ngủ, Sa-un vẫn giữ cây giáo bên mình để nhắc mọi người biết rằng ông là vua. Đa-vít đã lấy cây giáo khỏi ông, một hành động đầy ý nghĩa.
A-vi-sai, cháu của Đa-vít, là một người can đảm; nhưng những người can đảm không phải luôn là những người khôn ngoan. Ông đã khuyên cậu mình rằng ông đã bỏ qua cơ hội đầu tiên rồi, vì thế đừng đánh mất cơ hội này ! Nhưng Đa-vít đã biết rằng Sa-un sẽ bị trừng trị bởi bàn tay của Thiên Chúa, chứ không phải bởi tay của ông.
Những lời nói của Đa-vít đã được phát ngôn để Sa-un phải nhìn lại bản thân mình. Phải chăng Sa-un truy lùng Đa-vít bởi vì Thiên Chúa bảo ông làm như thế, hay bởi vì ông đã tin vào những điều dối trá của những bề tôi của ông khi họ nói với ông về Đa-vít ? Hai lần trước, Sa-un đã nói “Tôi đã phạm tội” (1Sm 15:24, 30), nhưng những lời nói của ông không thành thật và rồi lần này cũng thế. Ông không sai khi nhận mình là kẻ ngốc. Ông đã khờ dại trong cách đối xử với Giô-na-than, Đa-vít, Sa-mu-en, quân đội ông, đất nước ông và Thiên Chúa của ông. Ông đã sống giống như một người khờ dại, và ông đã chết giống như người ngốc (x. Cn 26:11-12).
“Tôi đã phạm tội!” Vua Sa-un không phải là người duy nhất xưng thú điều này. Pha-ra-ôn đã nói điều ấy (Xh 9:27) cũng như Ba-la-am (Ds 22:34), A-khan (Gs 7:20), Đa-vít (2Sm 12:13; 24:10, 17; Tv 51:4), và Giu-đa (Mt 27:4), và người con hoang đàng (Lc 15:18,21). Trong số những nhân vật trên, theo bạn ai là người thành thật trong lời xưng thú của mình ?
Có người đang cố gắng để hãm hại ông, hủy lời hứa, mang vợ của ông đem gả cho người khác, liệu một người như thế có đáng bị Đa-vít trả thù chăng ? Chúng ta thấy Đa-vít đã chọn lựa không đổ cho tội của người khác để biện minh tội của mình; ông cũng không nghe lời khuyên của những người khác để phạm tội, và cuối cùng ông cũng không xem hoàn cảnh thuận lợi như một sự xác chuẩn của Thiên Chúa cho việc phạm tội. Tuy nhiên, Đa-vít dựa vào nhận định riêng của mình. Có khi nào bạn rơi vào hoàn cảnh mà bạn thấy bản thân bị cám dỗ để hành xử theo cách của những người khác đang ép bạn phải theo họ thay vì theo chính kiến của cá nhân mình? Bạn dựa vào đâu để thoát ra khỏi những áp lực như thế để có thể hành xử theo cung cách của một người con cái Thiên Chúa ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC