Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 10 - GIÓP

1 Hồn tôi chẳng còn ham sống,
tôi muốn để mặc cho tiếng thở than tuôn trào,
và muốn thốt ra lời khi tâm hồn cay đắng.
2 Tôi sẽ thưa với Thiên Chúa: Xin đừng kết án con,
xin cho con biết tại sao Ngài tố cáo con.
3 Phải chăng Ngài thích thú khi đàn áp,
khi coi rẻ công trình tay Ngài sáng tạo,
và ủng hộ mưu đồ của bọn ác nhân?
4 Phải chăng mắt Ngài chỉ là mắt thịt,
và Ngài nhìn theo kiểu phàm nhân?
5 Phải chăng cuộc đời của Ngài
cũng ngắn ngủi như đời người phải chết,
và năm tháng của Ngài cũng chóng qua như cuộc nhân sinh?
6 Nhưng chính Ngài tìm bắt lỗi con,
và điều tra tội con đã phạm,
7 mặc dầu Ngài biết: con không tội lỗi gì,
và không ai thoát khỏi tay Ngài được.
8 Chính tay Ngài đã tạo tác nên con,
chẳng lẽ Ngài đổi ý mà huỷ diệt?
9 Xin Ngài nhớ cho: Ngài đã tạo ra con bằng đất sét,
rồi lại đưa con trở về cát bụi.
10 Há chẳng phải Ngài đã tạo nên con như sữa lỏng,
rồi làm con đặc lại như bơ?
11 Ngài đắp lên con bằng da bằng thịt,
rồi lấy gân lấy cốt mà dệt mà thêu.
12 Ngài đã ban cho con tình thương và sự sống,
quan tâm đến từng hơi thở của con.
13 Nhưng có điều này Ngài luôn giữ kín,
con biết rõ đó chính là ý nghĩ của Ngài.
14 Nếu con phạm tội, Ngài để ý lưu tâm,
chẳng bỏ qua lỗi lầm con phạm.
15 Nếu con có tội, thì khốn cho con!
Mà nếu có công chính, con cũng chẳng dám ngẩng đầu:
Tủi hổ đầy tràn, lỗi lầm chồng chất.
16 Nếu con ngẩng đầu, thì khác nào sư tử,
Ngài liền săn đuổi con, Ngài hạ nhục con để bày tỏ uy quyền.
17 Nhằm cáo tội con, Ngài đưa hết lý này đến lý khác;
nhằm chống lại con, Ngài không ngớt khơi dậy cơn phẫn nộ;
nhằm bao vây con, Ngài đưa thêm nhiều đoàn quân mới.
18 Vậy thì tại sao Ngài lại kéo con ra khỏi lòng mẹ?
Phải chi lúc đó con tắt thở cho rồi,
chẳng còn ai nhìn thấy con nữa!
19 Con sẽ được coi như không có,
được đưa thẳng từ dạ mẹ xuống mồ.
20 Ngày đời con, nào có được bao nhiêu!
Xin Ngài nương tay, để con được đôi phần thanh thoả,
21 trước khi con ra đi, không hẹn ngày trở lại,
đi về nơi tăm tối, dưới bóng tử thần,
22 nơi tăm tối, mịt mù, hỗn độn,
nơi ánh sáng và bóng tối cũng như nhau.
CHIA SẺ

Chương này Gióp tiếp tục bài diễn từ thứ ba của ông và đã bắt đầu từ chương 9, đây là bài đáp trả của ông đối với Bin-đát. Trong chương này Gióp lại tiếp tục diễn tả nỗi đau không thể mang nổi của mình. Gióp đã cho thấy ông không thể tranh luận với Ngài, ông không thể trả lời Ngài và trong chương này Gióp nói tiếp.
“Tôi không thể hiểu Ngài” (10:1-22) Thiên Chúa đã dựng nên Gióp, và Ngài dường như đang phá hủy công việc của Ngài. Tại sao Gióp được sinh ra để bắt đầu như thế ? Thiên Chúa đã có thể giúp cho Ngài thoát khỏi những sự rắc rối như vậy !
Không nơi nào trong toàn bộ sách Gióp ta có thể tìm thấy ông xin Thiên Chúa chữa lành hay phục hồi lại cho ông, nhưng chỉ xin Ngài trả lời cho những thắc mắc của mình. Trong chương này ông cho thấy chính mình như một người không còn chút hy vọng. Ông cảm thấy mình không có cơ hội như chúng ta thấy trong câu 16, và trong câu 19.
Gióp cho rằng, nếu tôi đã làm những điều sai lạc, tôi đáng bị trừng phạt, nhưng tôi không làm gì xấu. Trừng phạt không có vẻ như không có sự công bằng ! Bạn nhìn những đau khổ, bất hạnh trong cuộc đời của bạn như là cái giá phải trả, như một sự trừng phạt, hay đó là cách thức Thiên Chúa đang giúp cho bạn được lớn lên trong tư cách là người con cái trưởng thành của Ngài ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC