Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

CHƯƠNG 11 - GIÓP

Sự khôn ngoan của Thiên Chúa mời gọi ông Gióp thú tội
1 Bấy giờ ông Xô-pha, người Na-a-mát lên tiếng nói:
2 Kẻ nhiều lời, phải chăng không ai đối đáp nổi?
Khéo ăn khéo nói là chính trực hay sao?
3 Phải chăng những lời lẽ ba hoa của anh
khiến người ta câm miệng?
Anh buông lời chế nhạo, mà chẳng ai làm anh nhục nhã sao?
4 Anh dám khẳng định: "Ðiều tôi nói quả là đúng đắn.
Có Thiên Chúa làm chứng: tôi là người thanh sạch."
5 Nhưng phải chi Thiên Chúa lên tiếng
để trực tiếp ngỏ lời với anh.
6 Phải chi Người cho anh được biết
bao nhiêu bí ẩn của lẽ khôn ngoan
vượt quá tầm hiểu biết của người phàm.
Bấy giờ anh mới rõ:
lầm lỗi của anh, Thiên Chúa đã bỏ quên một phần.
7 Liệu anh có dò nổi mầu nhiệm cao sâu của Thiên Chúa,
liệu anh có nhận thức Ðấng Toàn Năng tuyệt hảo dường nào?
8 Sự tuyệt hảo của Người
cao hơn các tầng trời, liệu anh làm gì được,
sâu thẳm hơn âm phủ, hỏi anh biết được gì,
9 trải dài hơn cõi đất, rộng hơn cả biển sâu?
10 Nếu Người đi qua để cầm tù, và triệu tập đại hội để xử án,
thì ai ngăn cản được Người?
11 Quả thật, Người biết rõ quân vô loại,
tội ác, Người thấy ngay mà không cần chú ý.
12 Vì thế, kẻ ngu si sẽ thành người am hiểu,
và lừa hoang được huấn luyện thành người.
13 Phần anh, nếu anh giữ lòng mình cho kiên vững,
nếu anh dang tay hướng thẳng về Người,
14 nếu anh ném xa điều gian ác trong tay,
và không để cho bất công cư ngụ trong lều,
15 thì bấy giờ, anh sẽ ngẩng mặt lên, không tì ố,
anh sẽ được vững vàng, không sợ hãi chi.
16 Vì bấy giờ anh sẽ quên tại hoạ,
dù anh nhớ tới, nó cũng như dòng nước đã chảy qua.
17 Ðời anh sẽ huy hoàng hơn mặt trời chính ngọ,
và tháng ngày tăm tối
sẽ trở thành như những buổi bình minh.
18 Anh sẽ được vững dạ an lòng vì có niềm hy vọng:
dù đã phải thẹn thùng xấu hổ,
anh sẽ được nghỉ ngơi yên hàn.
19 Anh sẽ nghỉ yên, không bị ai quấy phá,
có nhiều người sẽ tìm đến cầu thân.
20 Còn quân gian ác có mỏi mắt tìm
cũng chẳng thấy nơi nương ẩn,
hy vọng của chúng là trút hơi thở cuối cùng.
CHIA SẺ

Gióp đã nghe được hai ý trong bài giảng từ những người bạn của mình: con người là tội lỗi (Ê-li-phát), và Thiên Chúa là Đấng công chính (Bil). Giờ đây, Xô-pha kết thúc bài giảng của mình với điểm thứ ba: Thiên Chúa trừng phạt tội lỗi và xử chúng ta không như chúng ta đáng phải lãnh nhận (c.6). “Những gì xảy ra có thể còn tồi tệ hơn!” là một câu tuyên bố rất tàn nhẫn khi nói với ai đó đã mất hết mọi sự.
Những ai đang ở trong tình trạng đau khổ nghĩ rằng những đau khổ của họ tồi tệ hơn những người khác, vì thế đừng có tranh luận với họ. Xô-pha đã đáp lại những lời của Gióp, chứ không phải là cảm xúc của Gióp, và đây chính là một sai lầm. Ông đã nói với Gióp để Gióp hoán cả và tìm kiếm Thiên Chúa, với sự hứa hẹn Thiên Chúa sẽ nghe ông. Ông đã cảnh báo Gióp rằng nếu Gióp không hoán cải, ông có thể phải chết (c. 20).
Bạn không thể cân đo được nỗi đau, hay sự vĩ đại của Thiên Chúa (c.7-9). Đây là những con đường vô tận. Thay vì như vậy, hãy dìm mình vào trong tinh yêu vô tận và sức mạnh vô biên của Thiên Chúa (Ep 3:14-21). Thiên Chúa không được tìm thấy khi kết thúc một cuộc tranh luận, nhưng Ngài gần gũi những ai cầu khẩn Ngài.
C.S.Lewis có đặt ra câu hỏi “Nếu Thiên Chúa tốt lành, Ngài phải ước để làm cho các thụ tạo của Ngài được hạnh phúc viên mãn và nếu Thiên Chúa quyền năng, Ngài phải có thể làm điều Ngài đã muốn. Nhưng các thụ tạo đang chịu đau khổ; vì vậy phải chăng Thiên Chúa thiếu sự tốt lành hay quyền năng, hay thiếu cả hai điều này ?” Nếu một ai đó hỏi bạn cùng một câu hỏi này, bạn sẽ giải thích cho họ như thế nào ? Bạn có thể không trả lời mọi câu hỏi liên quan đến vấn đề đau khổ, nhưng đâu là cách bạn đồng hành với những người đang trải qua thử thách nặng nề ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC