Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

CHƯƠNG 14 - GIÊ-RÊ-MI-A

Ðại hạn
1 Ðây là lời Ðức Chúa phán với ông Giê-rê-mi-a về hạn hán:
2 Miền Giu-đa lâm cảnh sầu tang,
các thành thị rã rời kiệt quệ,
chúng buồn tủi, mặt cúi gầm xuống đất.
Giê-ru-sa-lem vẳng tiếng khóc than.
3 Các ông chủ sai bề tôi đi kiếm nước,
chúng đến các bể nước mà tìm không ra.
Chúng trở về, bình không vò rỗng.
Chúng thẹn thùng nhục nhã, lấy khăn trùm đầu.
4 Ðất nứt nẻ vì không có mưa trong xứ,
các nông dân hổ thẹn, lấy khăn trùm đầu.
5 Trong cánh đồng, nai mẹ đẻ con rồi cũng bỏ, vì không còn cỏ ăn.
6 Lừa hoang trên đồi trọc đứng thở hồng hộc như chó sói
mặt lờ đờ vì thiếu cỏ ăn.
7 Lạy Ðức Chúa, nếu tội ác chúng con đã phạm
lại tố cáo chúng con, thì vì thánh danh, xin ra tay hành động.
Ðã bao lần chúng con làm phản, biết bao phen đắc tội với Ngài.
8 Lạy Ðức Chúa, Ngài là niềm hy vọng của Ít-ra-en,
là Ðấng cứu thoát trong cơn khốn quẫn.
Sao Ngài xử sự như ngoại kiều trong xứ,
như lữ khách cắm lều nghỉ qua đêm?
9 Tại sao Ngài lại như một con người hốt hoảng
như chiến sĩ không khả năng cứu thoát?
Nhưng, lạy Ðức Chúa, Ngài ngự giữa chúng con;
chúng con được mang danh Ngài, xin đừng bỏ rơi chúng con.
10 Ðức Chúa phán với dân này như sau: Chúng thích đi lang thang, không chịu kìm chân lại. Ðức Chúa đã không còn tỏ lòng thương chúng nữa. Bây giờ Người nhớ đến các lỗi lầm của chúng và trừng phạt chúng vì các tội đã phạm.
11 Ðức Chúa phán với tôi: "Ngươi đừng cầu nguyện cho dân này được may lành nữa! 12 Chúng có ăn chay, cầu khẩn, Ta cũng chẳng thèm nghe tiếng; có dâng lễ toàn thiêu và lễ phẩm, Ta cũng chẳng tỏ lòng xót thương, vì Ta sắp dùng gươm đao, đói khát và ôn dịch mà tiêu diệt chúng."
13 Và tôi thưa: "Ôi, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, này các ngôn sứ nói với họ: các ngươi sẽ không phải thấy cảnh gươm đao, không phải lâm cơn túng đói, vì Ta sẽ ban cho các ngươi một nền hoà bình vững chắc ở nơi này."
14 Nhưng Ðức Chúa phán với tôi: "Các ngôn sứ ấy đã nhân danh Ta mà tuyên sấm điều gian dối. Ta đã không sai chúng, không truyền lệnh cho chúng, cũng chẳng hề phán với chúng. Thị kiến gian dối, bói toán hão huyền, lòng dạ man trá: đó là những điều chúng tuyên sấm cho các ngươi. 15 Vì thế Ðức Chúa phán thế này: Các ngôn sứ ấy tuyên sấm nhân danh Ta, nhưng Ta đâu có sai chúng. Chúng dám nói xứ này không gặp cảnh gươm đao, không lâm cơn túng đói; thế mà chính các ngôn sứ ấy vì gươm, vì đói sẽ phải diệt vong! 16 Còn lũ dân đã nghe chúng tuyên sấm, sẽ gặp phải gươm đao và đói khát, sẽ bị quẳng xác ra ngoài đường phố Giê-ru-sa-lem, mà chẳng được ai chôn cất: chúng và vợ con chúng, trai cũng như gái. Ta sẽ đổ xuống đầu chúng các tai hoạ chúng đã gây ra."
17 Mắt tôi hãy tuôn trào suối lệ cả ngày đêm không ngớt,
vì trinh nữ cô gái dân tôi đã bị đánh nhừ đòn,
vết trọng thương hết đường cứu chữa.
18 Tôi bước ra đồng nội: này kẻ chết vì gươm,
quay trở lại đô thành: nọ bao người đói lả.
Cả ngôn sứ cùng là tư tế
19 Lạy Chúa, phải chăng Ngài đã quyết từ bỏ Giu-đa?
Phải chăng Xi-on khiến lòng Ngài ghê tởm?
Vậy cớ sao Ngài đánh phạt chúng con
đến vô phương chữa chạy?
Chúng con đợi hoà bình nhưng chẳng được may lành chi hết!
Mong đến thời bình phục,
mà chỉ thấy rùng rợn khiếp kinh!
20 Lạy Chúa, chúng con nhận rằng mình gian ác
và cha ông sai lỗi đã nhiều.
Quả chúng con đều đắc tội với Chúa!
21 Vì Danh Thánh, xin Chúa đừng chê bỏ chúng con,
đừng rẻ rúng toà vinh hiển của Ngài.
Dám xin Ngài nhớ lại, đừng huỷ bỏ giao ước
giữa Ngài với chúng con.
22 Trong số chư thần của các dân tộc,
có thần nào làm được mưa chăng?
Có phải trời đổ được mưa rào,
hay chính Ngài, lạy Ðức Chúa, Thiên Chúa của chúng con?
Chúng con trông cậy nơi Ngài,
vì chính Ngài đã làm ra tất cả những điều đó!
 
CHIA SẺ

Không niềm hy vọng (c.1-6). Thiên Chúa đã để xảy ra một cơn hạn hán ở Giu-đa để giúp dân Ngài hoán cải, nhưng việc trừng phạt chẳng hữu ích gì. Dân chúng than khóc cho đất đai chứ không phải cho tội của họ. Họ thẹn thùng về cảnh ngộ của họ chứ không phải về những đường lối tội lỗi của họ.
Niềm hy vọng (c7-9). Niềm hy vọng duy nhất của họ chính là Đức Chúa, nhưng Ngài đã không làm gì cho họ bao lâu họ từ chối quay về với Ngài. Thay vì là Vua ngự nơi cung điện của mình, Thiên Chúa là một lữ khách đi ngang qua đất nước và là một chiến binh không có khả năng để giúp đỡ. Nếu Thiên Chúa không ở với chúng ta, mọi sự sẽ quay lại chống chúng ta.
Niềm hy vọng sai lạc (c.10-22). Những hoạt động tôn giáo của họ không thể cứu họ bởi vì lòng họ xa rời Thiên Chúa. Những sứ điệp của các tiên tri giả ban cho dân chúng chỉ là những niềm hy vọng giả về hòa bình và chữa lành mà chẳng bao giờ đến (c.19). Họ đã cầu nguyện với những ngẫu tượng, nhưng những ngẫu tượng không thể gửi mưa đến.
Niềm hy vọng của bạn trong lúc này là gì ? Liệu đó có phải là một niềm hy vọng đặt đúng nơi, đúng hướng cho hành trình của cuộc đời bạn, hay nó là nguyên nhân để Thiên Chúa quay lưng lại với bạn ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC