Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

CHƯƠNG 25 - Ê-DÊ-KI-EN

II. Các Sấm Ngôn Hạch Tội Chư Dân 
Hạch tội dân Am-mon
1 Có lời Ðức Chúa phán với tôi rằng: 2 Hỡi con người, hãy quay mặt về phía con cái Am-mon mà tuyên sấm hạch tội chúng. 3 Ngươi hãy bảo con cái Am-mon: Hãy nghe lời của Chúa Thượng là Ðức Chúa. Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này:
Vì ngươi đã nói "A ha!" về thánh điện của Ta, khi nó bị xúc phạm, về đất Ít-ra-en khi nó bị tàn phá, và về nhà Giu-đa khi chúng phải đi đày, 4 nên Ta sẽ trao ngươi cho con cái Phương Ðông làm sở hữu; chúng sẽ lập trại và dựng nhà của chúng ở giữa ngươi. Chính chúng sẽ hưởng dùng hoa trái, sẽ uống sữa của ngươi. 5 Ta sẽ biến Ráp-ba thành đồng cỏ nuôi lạc đà và xứ sở của con cái Am-mon thành chuồng giữ chiên dê; bấy giờ các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa.
6 Quả vậy, Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này:
Vì ngươi đã đập tay, giâm chân, đã vui mừng, lòng đầy khinh bỉ đối với đất Ít-ra-en, 7 nên Ta sẽ dang tay trừng phạt ngươi, sẽ để cho các dân tộc cướp phá, sẽ loại bỏ ngươi khỏi chư dân, sẽ xoá tên ngươi khỏi các nước và huỷ diệt ngươi; bấy giờ, ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa. 
Hạch tội Mô-áp
8 Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này:
Vì Mô-áp và Xê-ia đã nói: "Nhà Giu-đa nào có khác gì chư dân", 9 nên Ta sẽ làm cho mọi thành trên các triền đồi Mô-áp hoàn toàn biến dạng; Bết Ha Giơ-si-mốt, Ba-an Mơ-ôn và Kia-gia-tha-gim không còn là những thành huy hoàng của xứ sở nữa. 10 Ta sẽ trao các thành ấy cùng với con cái Am-mon cho con cái Phương Ðông làm sở hữu, khiến chẳng còn ai trong các dân tộc nhớ đến con cái Am-mon nữa. 11 Ta sẽ thi hành án phạt Mô-áp; bấy giờ chúng sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa. 
Hạch tội Ê-đôm
12 Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này:
Vì cách xử sự của Ê-đôm khi báo oán nhà Giu-đa, và vì những sai lỗi nặng nề khi báo oán nhà ấy, 13 nên Chúa Thượng là Ðức Chúa phán như sau: Ta sẽ dang tay trừng phạt Ê-đôm, sẽ diệt trừ người cũng như súc vật khỏi xứ, sẽ làm cho Ê-đôm ra hoang tàn; từ Tê-man tới Ðơ-đan, người ta sẽ phải ngã gục vì gươm. 14 Ta quyết định dùng tay dân Ta là Ít-ra-en để báo oán Ê-đôm; dân ấy sẽ xử với Ê-đôm theo cơn lôi đình thịnh nộ của Ta; bấy giờ chúng sẽ nhận biết sự báo oán của Ta, - sấm ngôn của Chúa Thượng là Ðức Chúa. 
Hạch tội Phi-li-tinh
15 Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này:
Vì dân Phi-li-tinh đã hành động do lòng thù oán và vì chúng đã báo oán do mối thù thiên thu, lòng đầy khinh bỉ, nhằm tận diệt, 16 nên Chúa Thượng là Ðức Chúa phán thế này: Ta sẽ dang tay trừng phạt dân Phi-li-tinh; Ta sẽ loại trừ những người Cơ-rê-thi và tiêu diệt số dân cư miền duyên hải còn sót lại. 17 Ta sẽ giáng xuống trên chúng những hình phạt hết sức nặng nề để báo oán; bấy giờ, khi Ta thi hành sự báo oán, chúng sẽ nhận biết chính Ta là Ðức Chúa. 
CHIA SẺ

Việc xét xử của Thiên Chúa bắt đầu với dân Chúa (Ed 9:6). Nếu họ bị xét xử vì tội của họ, điều gì sẽ xảy ra với những ai không biết Thiên Chúa (1 Pr 4:17-18)?
Trong các chương 25-32, Ê-dê-ki-en đã mô tả xét xử của Thiên Chúa đối với dân ngoại xung quanh Giu-đa. Những người Do thái đã phạm tội chống lại tình yêu và luật của Thiên Chúa, còn các nước dân ngoại phạm tội chống lại dân Thiên Chúa. Lưu ý việc lập lại từ “bởi vì”; cuộc xét xử của Thiên Chúa có những lý do hợp lý.
Người Am-môn vui mừng khi Giu-đa sụp đổ và dân bị lưu đày (c.1-7), vì thế Thiên Chúa đã hứa tiêu diệt họ. Người Mô-áp (c.8-11) đã nói rằng những người Do thái giống bất kỳ đất nước nào khác (c.20:32), điều đó có nghĩa là người Am-môn chẳng tôn kính Đức Chúa. Ngài cũng chỉ giống như các ngẫu tượng khác nơi các quốc gia khác (x.Tv 115).
Những người Ê-đom (c.12-14) đã giúp đỡ những người Ba-by-lon thay vì giúp những người Do thái, là những người  bà con với họ (Tv 137:7). Những người Phi-li-tinh đã thấy một cơ hội để trả nợ cũ và trút giận vào dân Chúa.
Mặc dù Giu-đa phạm tội, họ vẫn là dân Chúa. Thiên Chúa sẽ không bao che tội của chúng ta, nhưng Ngài sẽ đến bảo vệ dân Ngài và không cho phép người ngoài chạm đến chúng ta nếu không có phép của Ngài. Cơn thịnh nộ của Thiên Chúa xuất phát từ tình yêu, trong khi sự trả thù của con người xuất phát do thù ghét. Đó là tại sao Đa-vít đã cầu nguyện như ông đã làm trong sách 2Sam 24:14.
Khi những người dân ngoại nhận biết sự trừng phạt của Thiên Chúa hay những đau khổ là hậu quả từ tội lỗi của họ, đâu là thái độ của bạn dành cho họ? Bạn có cầu nguyện cho họ, khích lệ họ tìm kiếm Thiên Chúa và tuân theo ý Ngài, hay bạn lại tạo thêm cho họ những cơn thử thách ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC