Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

CHƯƠNG 10 - Tin Mừng theo Thánh Luca

 Ðức Giêsu sai bảy mươi hai môn đệ đi giảng
(1) Sau đó, Chúa chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. (2) Người bảo các ông:
"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. (3) Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. (4) Ðừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. (5) Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: "Bình an cho nhà này!" (6) Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ đến đậu trên người ấy; bằng không, thì bình an đó sẽ quay về với anh em. (7)Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Ðừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. (8) Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. (9) Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: "Triều đại Thiên Chúa đã đến gần các ông". (10) Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: (11) "Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này: Triều Ðại Thiên Chúa đã đến gần". (12) Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơđom còn được xử khoan hồng hơn thành đó".
(13) "Khốn cho ngươi, hỡi Khoradim! Khốn cho ngươi, hỡi Bétxaiđa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các nguơi mà được làm tại Tia và Xiđon, thì từ lâu họ đã mặc áo vải thô, ngồi trên tro tỏ lòng sám hối rồi. (14) Vì thế, trong cuộc Phán Xét, Tia và Xiđon sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi. (15) Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Không, ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ!
(16) "Ai nghe anh em là nghe Thầy; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy là khước từ Ðấng đã sai Thầy.
Hãy mừng vì tên anh em được ghi trên trời
(17) Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con". (18) Ðức Giêsu bảo các ông: "Thầy đã thấy Xatan như một tia chớp từ trời sa xuống. (19) Ðây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. (20) Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời".
Chúa Cha mặc khải cho những người bé mọn
(21) Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Ðức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha".
Chúa Cha và Chúa Con
(22) "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho".
Ðặc ân các môn đệ
(23) Rồi Ðức Giêsu quay lại với các môn đệ và bảo riêng: "Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy! (24) Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe".
Ðiều răn lớn
(25) Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Ðức Giêsu để thử Người rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?" (26) Người đáp: "Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?" (27) Ông ấy thưa: "Ngươi hãy yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi và người thân cận như chính mình". (28) Ðức Giêsu bảo ông ta: "Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống".
Dụ ngôn người Sa-ma-ri tốt lành
(29) Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Ðức Giêsu rằng: "Nhưng ai là người thân cận của tôi?" (30) Ðức Giêsu đáp: "Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. (31) Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. (32) Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. (33) Nhưng một người Samaria kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. (34) Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. (35) Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiều, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác". (36) Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?" (37) Người thông luật trả lời: "Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy". Ðức Giêsu bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy".

Hai chị em Mác-ta và Ma-ri-a
(38) Trong khi Thầy trò đi đường, Ðức Giêsu vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mácta đón Người vào nhà. (39) Cô có người em gái tên là Maria. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. (40) Còn cô Mácta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay!" (41) Chúa đáp: "Mácta! Mácta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! (42) Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi".
CHIA SẺ



Điều gì thúc đẩy bạn phục vụ (c.1–16)? Đức Giêsu đã không chỉ giới hạn mười hai; bảy mươi hai người khác đã vâng theo Ngài và hỗ trợ thu hoạch mùa gặt. Nhưng những người lao công vẫn còn thiếu, và Luca 9:57–62 cho biết nguyên nhân. Sứ vụ thì khó khăn và nguy hiểm, nhưng nó cũng có phần thưởng xứng đáng. Bạn có vâng theo lời kêu gọi của Ngài không?

Điều gì làm bạn vui mừng (c.17–24)? Khi các môn đệ vui mừng về thành công của sứ vụ họ thực hiện, Đức Giêsu đã nói với họ hãy vui mừng vì họ là công dân nước trời. Sau hết, công việc của họ có thể không phải lúc nào cũng thành công; nhưng ơn cứu độ dành cho họ thì không bao giờ thay đổi. Đức Giêsu vui mừng bởi vì ý Cha đã được hoàn tất trong cuộc đời của họ. Điều gì mang lại niềm vui trong lòng bạn?

Điều gì làm bạn dừng lại (c.25–37)? Thật là dễ để thảo luận một cách trừu tượng về ranh giới khi nào một ai đó thành người thân cận, nhưng bạn phải trả giá một cách nào đó để người ấy trở nên một người thân cận thực sự. Bạn có dừng lại để giúp khi bạn thấy ai đó bị thương hay bị đau, hay giống như người tư tế và thầy Lêvi, bạn tìm cách tẩu thoát? Bạn sẽ trở nên giống Đức Kitô hơn trong những lúc bạn nhận ra ai đó bị đau và bạn tìm cách giúp đỡ họ. Có ai đó đang rất gần bên bạn và cần bạn dừng lại bên họ nhưng bạn lại từ chối? Đâu là lý do có thể gây nên sự cản trở này?

Điều gì làm bạn lắng nghe (c.38–42)? Đây là nền tảng cho tất cả mọi sứ vụ, dành thời gian để ngồi lại dưới chân Đức Giêsu và nghe Lời Ngài. Phục vụ Chúa và người khác đúng là quan trọng thật, nhưng điều quan trọng hơn là làm vui lòng Chúa qua việc dành thời gian ở lại với Ngài. Bạn có bận rộn phục vụ Ngài đến mức bạn không còn thời gian để yêu Ngài và lắng nghe Ngài?

2 nhận xét:

  1. Hôm nay chương này nhắc nhở con lần nữa về dung mạo của người môn đệ Chúa Giêsu.

    Lạy Chúa Giêsu, qua việc Chúa tìm đến với gia đình Maria và Mácta, con học được rằng trong những lúc con tự hào mình tìm được Chúa thì hoá ra Chúa đã tìm con tự đời nào rồi và đã tạo ra bao cơ hội để con nhận ra Chúa. Chúa muốn gần gũi con và muốn con thân mật với Chúa. Có như vậy thì con mới có thể sống như người con thảo. Con cảm tạ Chúa vì tình yêu tế nhị và bao la này.


    Lạy Chúa Giêsu, khi Mácta lăng xăng và than phiền vì công việc nhiều quá, con thấy rằng nếu con sống một cách nặng nề và không phục vụ với tấm lòng yêu thương chân thật thì cuộc sống của con và những gì con làm còn có giá trị gì cho chính con và cho Chúa nữa đâu? Xin cho con đừng bao giờ đánh đổi những giờ phút cầu nguyện quý báu bên Chúa mang lại sức sống yêu thương cho con bằng những lo toan vô bổ của con.

    Lạy Chúa Giêsu, hoá ra con vào đời là được Chúa “chỉ định” và “sai đi” để thực hiện điều muốn Chúa muốn, chứ không phải tự ý con thích hay muốn làm gì thì làm. Xin đừng để con quên rằng chứng nhân là người nói về người khác chứ không về mình. Xin củng cố thêm lòng tin cậy mến của con để con can đảm và chân thành "nói" về Chúa bằng chính đời sống không gian dối của con.

    Lạy Chúa Giêsu, bình an là điều mà Chúa luôn nhắn nhủ chúng con cần trao cho nhau trong một thế giới đảo điên hôm nay. Xin cho con biết can đảm buông thả những gì là bình an giả tạo của thế gian để ôm chặt vào lòng bình an đích thật của Chúa hầu con có thể chia sẻ bình an ấy cho người khác trong sự hỗn độn của cuộc sống này.

    "đừng chào hỏi ai dọc đường...Ðừng đi hết nhà nọ đến nhà kia." (c. 4, 7). Lạy Chúa Giêsu, xin kéo con ra khỏi những cám dỗ ngọt ngào, những cái "bánh vẻ" thơm ngon để con tiếp tục đi trên "con đường hẹp" của người môn đệ Chúa.

    "Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: "Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông." (c. 10-11) Lạy Chúa Giêsu, người môn đệ Chúa phải là như vậy đó: đi giữa thế gian, nhưng không thuộc về thế gian. Xin đừng để những thất bại làm con ngã lòng, xin đừng để những sự dữ ẩn dưới vẻ hiền hoà lấy mất đi căn tính là người con Chúa của con.

    "Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con". (c. 18) Lạy Chúa Giêsu, xin nhắc nhở con rằng tất cả đều đến từ Chúa, không có Chúa con chẳng làm được gì. Xin cho con đừng ngần ngại mặc vào tấm áo khiêm nhường vì đó chính là điều giữ gìn con là người môn đệ của Chúa.

    "Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?" Người thông luật trả lời: "Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy".(c. 36-37a). Lạy Chúa Giêsu, đứng trước một con người cần sự giúp đỡ, trước một hoàn cảnh cần được quan tâm, xin cho con đừng câu nệ vì luật, thôi đặt câu hỏi làm cái này cái kia là đúng hay sai. Xin đánh thức lòng thương cảm mà Chúa đã cho con để con biết lắng nghe lời Chúa chỉ dạy con cần phải làm gì trong lúc đó.

    "Ðức Giêsu bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy". (c. 37b) Lạy Chúa Giêsu, xin cho con can đảm dấn thân lên đường vào mỗi ngày sống vì con biết có Chúa cùng đi với con.

    Lạy Chúa Giêsu, khi nhận ra được chân dung của người môn đệ Chúa, xin cho con biết ý thức tầm quan trọng của sứ vụ được trao phó. Ước gì con luôn dõi ánh mắt, hướng tâm tình lên Chúa để vẽ cho thật đẹp, thật đúng chân dung của Chúa giữa lòng đời. Con chân thành cầu xin như vậy, lạy Chúa Giêsu, cũng là Cha rất nhân từ của con.

    Trả lờiXóa
  2. Cục Xà Bông Thơm Của Chúa07:50 10 tháng 1, 2015

    Con nhớ ngày xưa con đã rất hồi hộp nôn nóng chờ ngày niêm yết xem tên mình có được nằm trong "bảng vàng" sau kỳ thi lên cấp 2 rồi cấp 3 không. Đối với một đứa bé học sinh như con, điểm xấu là điều không thể chấp nhận được, làm con mất tự tin, mất ăn mất ngủ. Bởi lẽ, học vấn là tương lai của mình, tuy vẫn biết rằng tương lai ấy nó mù mờ, bấp bênh, và phần lớn không do mình định đoạt được cho dù có cố gắng cách mấy. Nhưng con vẫn hy vọng vào cái may rủi. Thời ấy Bố đang bị tù, và "học tài thi phận".

    Hôm nay con cũng vẫn trông chờ, hy vọng xem mình sẽ có tên trong "bảng vàng" của Nước Trời sau khi đã đi hết con đường trần thế này không. Đối với một người có niềm tin vào Chúa như con thì sống đẹp lòng Thiên Chúa như người con thảo sẽ bảo đảm cho con một chỗ trong cung lòng của Cha trên trời. Con cũng vẫn phải cố gắng sống theo 10 Điều Răn và 8 Mối Phúc Thật. Nhưng điều khác biệt bây giờ là con được góp phần vào tương lai sau này của mình, một tương lai đầy hạnh phúc an bình vì đã được mua bằng giá máu của Chúa Giêsu và bảo đảm bằng sự phục sinh của Ngài.

    Lạy Chúa Giêsu, bây giờ thì con hiểu rằng chẳng có điều gì là "may rủi" do ngẫu nhiên cả, nhưng chỉ có "phúc hoạ" để con được hiểu Chúa hiểu mình hơn mà thôi. Những lúc bị những điều "khốn thay" dằn vặt, lôi kéo, xin cứu con ra khỏi sự thất vọng; xin nhắc nhở và nâng con lên bằng những "phúc thay", và xin hướng ánh mắt con về thánh giá Chúa. Vì giờ đây, con không sợ "học tài thi phận" nữa, nhưng con xác tín rằng: "sống đức tin và yêu thương, tín thác vào lòng nhân từ của Thiên Chúa" là những gì con cần ôm ấp.

    Trả lờiXóa

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC