Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

CHƯƠNG 6 - Tin Mừng theo Thánh Luca

 Môn đệ bứt lúa ăn ngày sa-bát
(1) Vào ngày sabát, Ðức Giêsu đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn. (2) Nhưng có mấy người Pharisêu nói: "Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sabát?"
(3) Ðức Giêsu trả lời: "Các ông chưa đọc chuyện này trong Sách à? Vua Ðavít đã làm gì khi vua và thuộc hạ đói bụng? (4) Vua vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi". (5) Rồi Người nói: "Con Người làm chủ ngày sabát ".

Ðức Giêsu chữa người bại tay ngày sa-bát
(6) Một ngày sabát khác, Ðức Giêsu cũng vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải. (7) Các kinh sư và những người Pharisêu rình xem Ðức Giêsu có chữa người ấy trong ngày sabát không, để tìm được cớ tố cáo Người. (8) Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: "Anh chỗi dậy, ra đứng giữa đây !" Người ấy liền chỗi dậy và đứng đó. (9) Ðức Giêsu nói với họ: "Tôi xin hỏi các ông: ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?" (10) Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: "Anh giơ tay ra!" Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường. (11) Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Ðức Giêsu không.
Ðức Giêsu tuyển chọn mười hai Tông Ðồ
(12) Trong những ngày ấy, Ðức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. (13) Ðến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Ðồ. (14) Ðó là ông Si-môn mà Người gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là các ông Gia-cô-bê, Gio-an, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, (15) Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn biệt danh là Quá Khích, (16) Giu-đa con ông Gia-cô-bê, và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, người đã trở thành kẻ phản bội.
Dân chúng kéo đến cùng Ðức Giêsu
(17) Ðức Giêsu đi xuống cùng với các ông, Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xiđon (18) đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh tật. Những kẻ bị các thần ô uế quấy nhiễu cũng được chữa lành. (19) Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người.
Bài giảng khai mạc, Các mối phúc thật
(20) Ðức Giêsu ngước mắt lên nhìn các môn đệ và nói:
"Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó,
vì Nước Thiên Chúa là của anh em.
(21) "Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói,
vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng.
"Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc,
vì anh em sẽ được vui cười.
(22) "Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị nguời ta oán ghét,
khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên hư đồ xấu xa.
(23) Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xử như thế.
Các mối hoạ
(24) "Nhưng khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi.
(25) "Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói.
"Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được vui cười, vì các ngươi sẽ phải sầu khổ khóc than."
(26) "Khốn cho các ngươi khi được mọi người ca tụng, vì các ngôn sứ giả cũng đã từng được cha ông họ đối xử như thế.
Yêu thương kẻ thù
(27) "Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, (28) hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em. (29) Ai vả anh má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong. (30) Anh em muốn hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại. (31) Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy.
(32) Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có ân nghĩa gì đâu? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ. (33) Và nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế. (34) Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng. (35) Trái lại, anh em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả. Như vậy, phần thưởng dành cho anh em sẽ lớn lao, và anh em sẽ là con Ðấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với cả phường vô ân và quân độc ác.
Phải có lòng nhân từ
(36) "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em Ðấng nhân từ. (37) Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. (38) Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người ta sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy".
Mù mà lại dắt mù. Cái rác và cái xà
(39) Ðức Giêsu còn kể cho môn đệ dụ ngôn này: "Mù mà lại dặt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? (40) Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi. (41) Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? (42) Sao anh lại có thể nói với người anh em: "Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra", trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!
Cây nào trái ấy
(43) "Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. (44) Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho. (45) Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra".
Phải thực hành lời Ðức Giêsu dạy
(46) "Tại sao anh em gọi Thầy: "Lạy Chúa ! Lạy Chúa!", mà anh em không làm điều Thầy dạy?
(47) "Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. (48) Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc. (49) Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.

CHIA SẺ


Tự do đích thực (c.1–11). Những người sống chỉ bởi vì “điều đó có hợp pháp không?” không thể nào hiểu được nguyên lý “có đáng yêu không?” của Chúa. Những người biệt phái và luật sĩ đã làm biến đổi ngày Sabát từ một ngày chúc lành thành một ngày trói buộc, Đức Giêsu đã chữa lành một cách có cân nhắc vào ngày Sabát, vì thế Ngài đã thách đố họ. Luôn luôn đúng khi làm điều tốt và đáp ứng nhu cầu của con người (Mk. 6:8), vì đức ái kiện toàn luật (Rm 13:8-10). Những điều bạn làm được thúc đẩy do chọn lựa bởi đời sống cầu nguyện, hay do thói quen hoặc quy định của lề luật? Luật làm cho bạn cảm thấy an toàn hay bối rối?
Những giá trị đích thực (c.12–26). Trong bài giảng thụ phong cho các Tông Đồ, Đức Giêsu  nhấn mạnh đến giá trị đích thực của đời sống thiêng liêng ngược với những giá trị giả tạo của những người Pharisêu (Mt 23). Sống thoải mái không phải luôn luôn là cách sống của người Kitô hữu. Những giá trị Đức Giê-su đề nghị các Tông Đồ, bạn có thấy giá trị nào có ích cho đời sống hiện tại của bạn?
Tình yêu đích thực (c.27–45). Vâng, dân của Thiên Chúa có những kẻ thù, thậm chí Đức Giêsu cũng đã có; và chúng ta phải trở nên giống Đức Kitô trong cách chúng ta đối xử với họ. Chúng ta phải chia sẻ và tha thứ; và chúng ta phải cầu nguyện cho họ, không phải là cầu nguyện xin Thiên Chúa hủy diệt họ, nhưng xin Ngài thay đổi họ. Cách thức tốt nhất để chinh phục một kẻ thù là làm bạn với anh ta. Giữ lòng bạn ngay chính với Thiên Chúa (c.45) và Chúa sẽ ban trái tốt trong cuộc đời của bạn. Đâu là một người cụ thể mà bạn thấy mình được mời gọi để thực hành việc diễn tả tình yêu đích thực này?
Vâng phục đích thực (c.46–49). Vâng phục đích thực không chỉ ở lời nói nhưng phải còn thể hiện qua việc làm nữa, và nó bao hàm cả việc nghe Lời và thực thi (1Tx 2:13). Giuđa đã biết nghĩa của từ này, nhưng ông đã không làm theo ý Chúa; và khi bão tố đến, nhà của ông đã sập. Bạn có trả giá cho việc không vâng phục trong đời sống đức tin của mình? Đâu là nền móng bạn thấy mình được mời gọi để củng cố trong đời sống cá nhân của mình?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC