Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 4 - BA-RÚC

1 Ðức khôn ngoan
là huấn giới của Thiên Chúa ghi trong Sách Luật,
Luật tồn tại cho đến muôn đời.Ai gắn bó với Lề Luật thì sẽ được sống;
còn ai lìa bỏ ắt sẽ phải chết.
2 Hỡi Gia-cóp, hãy quay trở về đón nhận Lề Luật,
hãy dõi theo ánh sáng của Lề Luật
mà tiến bước về chốn huy hoàng!
3 Vinh quang của ngươi, chớ nhường cho người khác,
đặc ân của ngươi, đừng trao cho dân ngoại.
4 Hỡi Ít-ra-en, chúng ta có phúc dường nào,
vì được biết những gì làm đẹp lòng Thiên Chúa! 
III. Giê-Ru-Sa-Lem Than Van Và Hy Vọng 
5 Can đảm lên nào, hỡi dân Ta!
Hỡi những kẻ mang danh Ít-ra-en!
6 Các ngươi có bị bán cho dân ngoại,
không phải là để bị diệt vong.
Các ngươi có bị trao cho quân thù
âu cũng vì đã chọc giận Thiên Chúa.
7 Quả thật, khi tế lễ cho ma quỷ thay vì cho Thiên Chúa,
các ngươi đã khiêu khích Ðấng tạo dựng nên mình.
8 Thiên Chúa vĩnh cửu, Ðấng nuôi dưỡng các ngươi,
các ngươi đành quên lãng;
còn Giê-ru-sa-lem, mẹ sinh thành các ngươi,
các ngươi làm cho mẹ phải buồn sầu;
9 buồn vì chứng kiến cơn thịnh nộ của Thiên Chúa
giáng xuống trên đoàn con, và mẹ đã than thở:
Hãy nghe đây, các thành lân cận của Xi-on,
Thiên Chúa đã giáng xuống trên tôi một nỗi buồn thê thảm.
10 Vì tôi đã thấy cảnh lưu đày
Ðấng Vĩnh Hằng giáng xuống trên con trai con gái của tôi.
11 Xưa tôi vui mừng nuôi dưỡng chúng,
nay đành phải buồn sầu ứa lệ để cho chúng ra đi.
12 Chớ ai vui mừng vì thấy tôi goá bụa, bị mọi người bỏ rơi;
tôi phải sống đơn độc như thế này
chỉ vì con cái tôi phạm tội, lìa bỏ Lề Luật của Thiên Chúa:
13 Chúng không hay không biết huấn lệnh Người,
chẳng đi theo đường Người chỉ dạy,
chẳng bước theo đường nẻo, chẳng sống theo kỷ cương
phù hợp với sự công chính của Thiên Chúa.
14 Ðến đây, hỡi các thành lân cận của Xi-on,
và hãy nhớ lại cảnh tù đày
Ðấng Vĩnh Hằng giáng xuống trên con trai, con gái của tôi.
15 Nhằm trừng phạt chúng, Ðức Chúa gửi đến một dân xa lạ,
một dân ngạo ngược, nói tiếng không ai hiểu,
già không nể, trẻ không thương.
16 Những đứa con trai yêu của bà goá đã bị dẫn đi xa,
bà chỉ còn trơ trọi một mình, mất luôn cả con gái.
17 Các con ơi, làm sao mẹ giúp các con bây giờ?
18 Ðấng đã giáng tai hoạ xuống các con,
chính Người sẽ cứu các con khỏi tay thù địch.
19 Ði đi các con, đi đi thôi, mẹ đành phải ở lại một mình!
20 Mẹ đã cởi áo đẹp của lúc an vui thái bình,
khoác áo thô để van xin khẩn nguyện.
Suốt chuỗi ngày còn sống,
mẹ sẽ gào lên Ðấng Vĩnh Hằng.
21 Can đảm lên nào, hỡi các con,
hãy cứ kêu lên cùng Thiên Chúa.
Chính Người sẽ giải thoát các con
khỏi quân bạo tàn, khỏi tay thù địch.
22 Mẹ trông đợi Ðấng Vĩnh Hằng,
sẽ ban cho chúng con ơn giải thoát,
Người là Ðấng Thánh đã ban cho mẹ niềm vui;
mẹ vui vì nghĩ đến lòng thương xót,
Ðấng Vĩnh Hằng, Vị Cứu Tinh của chúng con
sắp đem đến cho chúng con.
23 Nước mắt rưng rưng, lòng buồn tê tái, mẹ đành để các con ra đi.
Nhưng Thiên Chúa sẽ đưa các con về với mẹ,
mẹ con mình sẽ mãi mãi vui sướng hân hoan.
24 Hôm nay đây các thành lân cận của Xi-on
nhìn thấy các con đi lưu đày,
thì chỉ mai này thôi, cũng chính chúng
sẽ thấy các con được Thiên Chúa cứu độ.
Trong ánh sáng huy hoàng, trong vinh quang rực rỡ,
Ðấng Vĩnh Hằng sẽ ban ơn cứu độ cho chúng con.
25 Các con ơi, hãy kiên tâm chịu đựng
cơn thịnh nộ Thiên Chúa đổ xuống các con.
- Ngươi đã bị quân thù khủng bố,
nhưng ngươi sẽ sớm thấy nó tan hoang,
nó sẽ bị ngươi đạp đầu đạp cổ -.
26 Những đứa con tôi nâng niu chiều chuộng
nay bước lê trên đường sỏi đá.
Chúng khác chi đàn vật
bị quân thù đánh cướp, bắt đem đi.
27 Các con ơi, can đảm lên nào!
Hãy cứ kêu lên cùng Thiên Chúa,
vì Ðấng đã giáng hoạ sẽ lại nhớ đến các con.
28 Xưa các con chỉ nghĩ đến chuyện xa lìa Thiên Chúa,
thì một khi trở về,
các con phải nỗ lực gấp mười mà tìm kiếm Chúa.
29 Vì Ðấng đã giáng hoạ xuống các con,
chính Người sẽ giải thoát mà ban cho các con niềm vui vĩnh cửu.
30 Giê-ru-sa-lem, can đảm lên nào:
Ðấng đã đặt tên cho ngươi sẽ mang lại cho ngươi niềm an ủi.
31 Khốn cho những kẻ hành hạ ngươi,
và vui sướng vì ngươi sụp đổ!
32 Khốn cho các thành phố và đô thị
đã bắt con cái ngươi phải làm tôi!
Khốn cho thành cướp đoạt con cái ngươi!
33 Nó đã vui mừng thấy ngươi sụp đổ,
đã sung sướng vì ngươi suy vong;
cũng vậy, nó sẽ phải buồn phiền đau đớn,
khi chính nó trở nên đống hoang tàn.
34 Ta sẽ cất đi, không cho nó hưởng
niềm vui của một đô thị đông dân;
nó đã từng kiêu căng ngạo ngược,
thì rồi ra phải ủ dột buồn sầu.
35 Vì lửa của Ðấng Vĩnh Hằng trút xuống
sẽ thiêu đốt nó ngày này qua ngày nọ;
và năm này qua năm khác,
nó sẽ thành sào huyệt của quỷ ma.
36 Hãy hướng về phía đông, Giê-ru-sa-lem hỡi,
và nhận ra niềm vui đang đến,
niềm vui Thiên Chúa gửi cho ngươi.
37 Những đứa con ngươi đã để ra đi, này chúng đang tiến về;
từ đông sang tây, chúng tụ họp lại,
và tiến về theo lệnh của Ðấng Thánh,
hân hoan vì được vinh quang Thiên Chúa ở cùng. 

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 3 - BA-RÚC

1 Lạy Ðức Chúa toàn năng là Thiên Chúa Ít-ra-en, kẻ kêu cầu Ngài đây là một tâm hồn sầu muộn và một lòng trí rã rời. 2 Lạy Ðức Chúa, xin lắng nghe, xin thương xót, vì chúng con đã phạm tội trước nhan Ngài. 3 Vì Ngài là Ðấng muôn đời hiển trị; còn chúng con thì mãi mãi tiêu vong. 4 Vậy, lạy Ðức Chúa toàn năng là Thiên Chúa Ít-ra-en, xin nghe lời khẩn nguyện của chúng con là những tử vong Ít-ra-en, là con cháu những người xưa kia đã xúc phạm đến Ngài, đã chẳng nghe tiếng Ðức Chúa là Thiên Chúa các vị ấy, để ngày nay những bất hạnh này vẫn bám sát chúng con. 5 Xin đừng chấp tội cha ông chúng con, nhưng trong giờ phút này, xin nhớ đến cánh tay và thánh danh Ngài. 6 Vâng, Ngài là Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng con, và lạy Ðức Chúa, chúng con sẽ ca tụng Ngài. 7 Sở dĩ Ngài đã ban cho chúng con lòng kính sợ Ngài là để chúng con kêu cầu Thánh Danh. Nơi lưu đày, chúng con sẽ ca tụng Ngài, vì chúng con đã loại khỏi tâm hồn chúng con mọi điều gian ác cha ông chúng con đã phạm trước nhan Ngài. 8 Hôm nay đây, chúng con đang ở nơi lưu đày, nơi Ngài đã phân tán chúng con, khiến chúng con thành trò ô nhục, thành lời nguyền rủa, thành khoản bồi hoàn cho tất cả những điều gian ác của cha ông chúng con, những người đã từ bỏ Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng con. 
II. Ơn Khôn Ngoan Dành Cho Ít-Ra-En 
9 Nghe đi nào, hỡi Ít-ra-en,
những mệnh lệnh tặng ban sự sống,
hãy lắng tai hiểu lẽ khôn ngoan.
10 Vì đâu, Ít-ra-en hỡi, vì đâu
ngươi phải nương thân trên đất thù địch,
phải mòn hao nơi xứ lạ quê người?
11 Vì đâu ngươi bị nhiễm uế giữa đám thây ma,
phải nằm chung với những người ở trong âm phủ?
12 Âu cũng vì ngươi đã bỏ Nguồn Mạch Khôn Ngoan.
13 Nếu ngươi cứ bước đi theo đường Ðức Chúa,
hẳn muôn đời ngươi đã được an vui.
14 Hãy học cho biết đâu là khôn ngoan,
đâu là sức mạnh, đâu là thông hiểu,
đâu là trường thọ và sự sống,
đâu là ánh sáng soi con mắt, và đâu là bình an.
15 Nhưng ai tìm thấy nơi cự ngụ,
và vào được kho tàng của đức khôn ngoan?
16 Ðâu cả rồi, thủ lãnh các dân tộc,
kẻ bá chủ muông thú địa cầu,
17 kẻ lấy chim trời làm trò tiêu khiển?
Ðâu cả rồi kẻ chuyên lo tích trữ bạc vàng,
là những thứ người đời luôn tin tưởng,
có chiếm được bao nhiêu cũng không vừa?
18 Ðâu cả rồi những kẻ làm ra bạc,
nhọc lòng mà kết quả vẫn là không?
19 Tất cả đều khuất bóng, đều đi vào âm phủ,
nhường chỗ cho kẻ khác vươn lên.
20 Một lớp người trẻ hơn đã nhìn thấy ánh sáng,
đã cư ngụ trên chốn dương gian:
nhưng đường hiểu biết, chúng chẳng am tường,
21 nẻo khôn ngoan, chúng không thông hiểu.
Cả con cái chúng cũng không nắm vững,
cứ mãi ở xa đường lối khôn ngoan.
22 Tại Ca-na-an, không ai nghe nói đến,
cũng chẳng ai nhìn thấy tại Tê-man.
23 Ngay cả đám con cháu Ha-ga,
những kẻ trên đời chuyên tìm kiến thức,
bọn thương gia Me-ran và Tê-man,
những kẻ ưa kể chuyện thần thoại, chuyên tìm kiến thức:
trong bọn họ, đường nẻo khôn ngoan
chẳng ai am tường, chẳng ai nhớ đến.
24 Hỡi Ít-ra-en, nhà Thiên Chúa ngự lớn lao biết mấy,
lãnh địa của Người bát ngát dường bao,
25 lớn lao vô hạn, cao cả khôn lường!
26 Tại đó, từ nguyên thủy đã sinh ra
những kẻ khổng lồ tiếng tăm lừng lẫy,
vóc dáng to cao, thạo nghề chinh chiến.
27 Nhưng những người này, Thiên Chúa không chọn,
cũng chẳng dạy cho con đường hiểu biết.
28 Vì thiếu hiểu biết, họ đã tiêu vong,
đã tiêu vong, vì họ điên rồ.
29 Ai lên trời chiếm được khôn ngoan,
rời khỏi tầng mây mà đưa xuống?
30 Ai vượt trùng dương để mong tìm được,
rồi lấy vàng y đổi đem về?
31 Ðường khôn ngoan, nào ai biết được,
nẻo khôn ngoan, mấy kẻ quan tâm?
32 Chỉ mình Ðấng Toàn Tri mới biết đức khôn ngoan,
chỉ có trí tuệ Người mới thông suốt được.
Người đã thiết lập cõi đất cho bền vững muôn đời,
đã cho thú vật tràn đầy mặt đất.
33 Người sai ánh sáng, ánh sáng liền đi;
gọi ánh sáng lại, ánh sáng run rẩy vâng lời.
34 Các tinh tú, mỗi ngôi ở vị trí mình, tưng bừng chiếu sáng.
35 Người gọi chúng, chúng thưa: Có mặt,
và hân hoan chiếu sáng mừng Ðấng tạo nên mình.
36 Chính Người là Thiên Chúa chúng ta,
chẳng có ai sánh được như Người.
37 Mọi nẻo đường đưa tới hiểu biết, Người đều tinh thông,
chính Người đã vạch ra cho Gia-cóp, tôi trung của Người,
cho Ít-ra-en, kẻ Người yêu quý.
38 Rồi đức khôn ngoan xuất hiện trên mặt đất
và đã sống giữa loài người. 

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 2 - BA-RÚC

1 Vì thế Ðức Chúa thi hành lời đã phán liên quan đến chúng tôi, đến các thẩm phán lãnh đạo Ít-ra-en, đến các vua và thủ lãnh của chúng tôi, đến người Ít-ra-en và Giu-đa. 2 Dưới cả vòm trời này, chưa hề xảy ra điều gì giống điều Người đã thực hiện tại Giê-ru-sa-lem, như đã chép trong Luật Mô-sê: 3 đến độ trong chúng tôi, kẻ ăn thịt con trai, người ăn thịt con gái của mình. 4 Người còn bắt các ngài luỵ phục tất cả các vương quốc chung quanh chúng tôi, khiến các ngài nên trò ô nhục, nên đồ ghê tởm giữa mọi dân chung quanh, nơi Ðức Chúa đã phân tán các ngài đến. 5 Như thế các ngài là những kẻ bị trị, chứ không phải là những người cai trị, bởi vì chúng tôi đã xúc phạm đến Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, không vâng nghe tiếng Người.
6 Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng tôi quả là Ðấng công minh, còn chúng tôi cũng như cha ông chúng tôi có phải hổ ngươi bẽ mặt như ngày hôm nay thì cũng đáng. 7 Tất cả những tai hoạ Ðức Chúa đe sẽ dùng mà trừng phạt chúng tôi, đã xảy đến cho chúng tôi rồi. 8 Thế mà chúng tôi chẳng cầu xin tôn nhan Ðức Chúa giúp mỗi người từ bỏ những tư tưởng xấu xa trong tâm hồn. 9 Cho nên Ðức Chúa đã canh chừng và đã giáng những tai hoạ ấy xuống trên chúng tôi; vì trong mọi việc Ðức Chúa đã khiến xảy ra cho chúng tôi, Người thật là Ðấng công minh. 10 Còn chúng tôi, chúng tôi đã không nghe tiếng Người, không vâng theo các mệnh lệnh Ðức Chúa đã đề ra trước mặt chúng tôi. 
Lời cầu khẩn
11 Giờ đây, lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en, Người đã dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, dùng dấu lạ điềm thiêng, dùng sức mạnh lớn lao mà đưa dân Ngài ra khỏi đất Ai-cập, khiến cho danh Ngài rạng rỡ như hiện nay. 12 Lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng con, chúng con đã phạm tội, đã làm điều gian ác, đã ăn ở bất chính, ngược với mọi điều Ngài truyền dạy. 13 Xin cho cơn lôi đình của Ngài rời xa chúng con, vì giữa chư dân, nơi Ngài phân tán chúng con, chúng con chỉ còn lại rất ít. 14 Lạy Ðức Chúa, xin lắng nghe lời chúng con cầu xin khẩn nguyện: vì danh Ngài, xin giải thoát chúng con và làm cho các kẻ đã đày ải chúng con có thiện cảm với chúng con. 15 Như vậy, toàn cõi đất sẽ biết rằng Ngài là Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng con, và cũng biết rằng Ít-ra-en cùng dòng dõi ông được mang danh Ngài. 16Lạy Ðức Chúa, từ thánh điện Ngài, xin đoái nhìn, xin nghĩ đến chúng con; lạy Ðức Chúa, xin ghé tai nghe, 17 lạy Ðức Chúa, xin đưa mắt nhìn xem: vì những kẻ sẽ ca ngợi vinh quang và sự công chính của Ðức Chúa không phải là những kẻ đã chết, đang ở trong âm phủ, những kẻ đã trút hơi thở cuối cùng, 18 nhưng là những tâm hồn trăm bề đau khổ, thân xác lom khom rời rã, chân lê bước, mắt lờ đờ, bụng đói lả; lạy Ðức Chúa, chính những tâm hồn này mới ca ngợi vinh quang và sự công chính của Ngài.
19 Vì lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng con, chúng con không dựa vào công đức của cha ông và vua chúa chúng con mà giãi bày cơ sự trước nhan Ngài. 20 Ngài đã trút lôi đình thịnh nộ trên chúng con, như Ngài đã dùng các ngôn sứ là các tôi tớ Ngài mà phán: 21 "Ðức Chúa dạy rằng: Hãy khom lưng xuống làm tôi vua Ba-by-lon, rồi các ngươi sẽ được ở lại trên đất Ta đã ban cho cha ông các ngươi. 22 Còn nếu các ngươi không nghe tiếng Ðức Chúa phán dạy mà làm tôi vua Ba-by-lon, 23 thì Ta sẽ làm cho các thành thị Giu-đa và ngay trong Giê-ru-sa-lem im bặt tiếng hò reo tưng bừng rộn rã, tiếng cô dâu chú rể gọi nhau, cả xứ sẽ trở nên chốn hoang vu không người cư ngụ." 24 Nhưng chúng con đã không nghe theo tiếng Ngài phán bảo phải làm tôi vua Ba-by-lon, cho nên Ngài đã cứ những lời Ngài đã dùng các ngôn sứ tôi tớ Ngài mà phán, là xương cốt của các vua, cũng như xương cốt của cha ông chúng con sẽ bị lôi ra khỏi mồ. 25 Các ngài đã chết vì những cực hình ghê gớm: đói khát, gươm đao, ôn dịch; và giờ đây xương cốt bị dầm sương giãi nắng đêm ngày. 26 Ngôi nhà được dành riêng để cầu khẩn Thánh Danh, Ngài đã làm cho ra nông nỗi này, âu cũng vì tội ác nhà Ít-ra-en và nhà Giu-đa đã phạm.
27 Dầu vậy, lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng con, Ngài đã lấy hết lượng khoan dung và lòng từ bi cao cả của Ngài mà xử với chúng con, 28 như Ngài đã dùng tôi tớ Ngài là ông Mô-sê mà phán, khi truyền cho ông chép Lề Luật của Ngài trước mặt con cái Ít-ra-en, nội dung như sau: 29 "Nếu các ngươi không nghe Ta, thì giữa chư dân, nơi Ta sẽ phân tán chúng, đám dân vĩ đại và đông đảo này chắc chắn sẽ trở thành nhỏ bé. 30 Ta vẫn biết rằng chúng sẽ chẳng nghe Ta đâu, vì đó là một dân cứng cổ. Nhưng trên đất lưu đày, chúng sẽ hồi tâm, 31 và sẽ biết rằng Ta là Ðức Chúa, Thiên Chúa của chúng. Ta sẽ ban cho chúng một trái tim và đôi tai biết lắng nghe. 32 Trên đất lưu đày, chúng sẽ ca ngợi Ta, và sẽ tưởng nhớ danh Ta. 33 Chúng không còn cứng cổ nữa, cũng sẽ chẳng có những hành động xấu xa, vì chúng sẽ nhớ lại cách ăn nết ở của cha ông chúng, những kẻ đã phạm tội trước nhan Ðức Chúa. 34 Rồi Ta sẽ đưa chúng trở về đất Ta đã thề hứa ban cho tổ tiên chúng là Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp; chúng sẽ làm chủ đất ấy. Ta sẽ làm cho chúng gia tăng và chúng sẽ không giảm bớt nữa. 35 Ta sẽ thiết lập với chúng một giao ước muôn đời, theo đó Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta. Ta sẽ không còn xua đuổi Ít-ra-en dân Ta khỏi đất Ta đã ban cho chúng nữa." 
CHIA SẺ

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 1 - BA-RÚC

Ông Ba-rúc và cộng đồng Do-thái ở Ba-by-lon
1 Ðây là nội dung quyển sách của ông Ba-rúc con ông Nê-ri-gia, cháu ông Ma-a-xa-gia, cháu ba đời ông Xít-ki-gia, cháu bốn đời ông A-xa-đi-a, cháu năm đời ông Khen-ki-gia. Ông Ba-rúc đã viết sách này tại Ba-by-lon.
2 Năm thứ năm, ngày thứ bảy trong tháng thứ năm, kể từ khi quân Can-đê đánh chiếm và phóng hoả thành Giê-ru-sa-lem, 3 ông Ba-rúc đã đọc sách này trước mặt vua Giơ-khon-gia, con vua nước Giu-đa là Giô-gia-kim, trước mặt toàn dân đến nghe và 4 trước mặt các bậc vị vọng, hoàng thân và kỳ mục, trước mặt toàn dân, cả trẻ con lẫn người lớn, trước mặt mọi người cư ngụ tại Ba-by-lon bên sông Sút. 5Bấy giờ, trước nhan Ðức Chúa, tất cả đều khóc lóc, ăn chay và cầu nguyện; 6 rồi người ta đóng góp tiền bạc, mỗi người theo khả năng của mình, 7 và gửi về Giê-ru-sa-lem cho tư tế Giô-gia-kim con ông Khen-ki-gia, cháu ông Sa-lom, cho các tư tế khác và toàn dân đang ở với ông ấy tại Giê-ru-sa-lem. 8 Trước đó, vào ngày mồng mười tháng Siu-van, chính ông Ba-rúc đã đem trả lại xứ Giu-đa các vật dụng thuộc về Nhà Ðức Chúa, xưa kia đã bị đưa đi khỏi Ðền Thờ. Ðó là những bình bằng bạc mà vua Xít-ki-gia-hu, con vua Giu-đa là Giô-si-gia-hu đã làm, 9 sau khi Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, bắt vua Giơ-khon-gia rời khỏi Giê-ru-sa-lem, đưa đi đày tại Ba-by-lon, cùng với các thủ lãnh, tù nhân, các bậc vị vọng và toàn dân.
10 Họ nói: "Ðây là tiền chúng tôi gửi về cho anh em, xin dùng để mua sắm lễ vật toàn thiêu, lễ vật đền tội và hương thơm; hãy chuẩn bị lễ phẩm rồi dâng trên bàn thờ Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng ta. 11Hãy cầu nguyện cho Na-bu-cô-đô-nô-xo vua Ba-by-lon, cũng như cho thái tử Bên-tát-xa được an khang trường thọ như trời cao đất dày. 12 Xin Chúa ban cho chúng tôi được can đảm và sáng suốt, cho chúng tôi được núp bóng Na-bu-cô-đô-nô-xo vua Ba-by-lon và thái tử Bên-tát-xa, cho chúng tôi được phục vụ các ngài dài lâu và làm đẹp lòng các ngài mãi mãi. 13 Xin anh em cũng cầu nguyện cùng Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng ta cho chính chúng ta nữa, vì chúng ta đã xúc phạm đến Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng ta, và cho đến ngày nay, trận lôi đình thịnh nộ của Ðức Chúa đối với chúng ta vẫn chưa nguôi. 14 Vậy sách chúng tôi gửi cho anh em đây, hãy đọc mà xưng thú tội lỗi trong Nhà Ðức Chúa vào ngày lễ Lều và những ngày thuận tiện. 15 Sau đây là nội dung: 
I. Lời Nguyện Của Những Người Lưu Ðày 
Xưng thú tội lỗi
Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng tôi, quả là Ðấng công minh; còn chúng tôi, những người Giu-đa và cư dân Giê-ru-sa-lem, 16 các vua và thủ lãnh, tư tế và ngôn sứ cũng như các bậc cha ông, chúng tôi phải hổ ngươi bẽ mặt như ngày hôm nay thì cũng đáng, 17 vì tất cả chúng tôi đã phạm tội trước nhan Ðức Chúa, 18 đã bất tuân, không nghe tiếng Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, không vâng theo các mệnh lệnh Ðức Chúa đã đề ra trước mắt chúng tôi. 19 Từ ngày Ðức Chúa đưa cha ông chúng tôi ra khỏi đất Ai-cập cho tới ngày nay, chúng tôi vẫn bất tuân đối với Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, vẫn làm ngơ không chịu nghe tiếng Người. 20 Cho nên, như sự việc xảy ra hôm nay đây, những bất hạnh và lời nguyền rủa vẫn đeo đuổi chúng tôi, đúng như Ðức Chúa đã tuyên bố với ông Mô-sê tôi tớ Người, ngày Người đưa cha ông chúng tôi ra khỏi Ai-cập để ban cho chúng tôi miền đất tràn trề sữa và mật. 21 Chúng tôi đã không vâng nghe tiếng Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, không tuân giữ mọi lời các ngôn sứ Người đã sai đến với chúng tôi. 22 Mỗi người chúng tôi đã cứ theo lòng dạ xấu xa ngoan cố của mình mà phục dịch các thần khác, và làm điều dữ trước mặt Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng tôi. 
CHIA SẺ

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 05 - AI-CA

 Bài Thứ Năm 
1 Lạy Ðức Chúa, xin Ngài nhớ cho:
chúng con khổ cực biết chừng nào.
Xin đưa mắt nhìn xem
nỗi nhục nhằn chúng con phải chịu.
2 Sản nghiệp chúng con đã về tay ngoại kiều,
nhà cửa chúng con lại thuộc về kẻ khác.
3 Chúng con mồ côi cha
mẹ chúng con goá bụa.
4 Ðến như nước uống còn phải trả tiền,
củi để đun cũng phải mua mới có.
5 Chúng con bị săn đuổi, cổ đeo gông nặng nề,
xác thân rời rã mà chẳng được nghỉ ngơi.
6 Chúng con ngửa tay xin Ai-cập,
chờ Át-sua cho miếng bánh độ thân.
7 Cha ông chúng con phạm tội, nhưng đã khuất,
chúng con nay gánh chịu vạ các ngài gây nên.
8 Ðám tôi đòi thống trị chúng con,
chẳng ai cứu chúng con khỏi tay chúng.
9 Chúng con đánh liều vào hoang địa,
bất chấp lưỡi gươm, kiếm bánh về.
10 Da thịt nóng ran như lò lửa,
bụng dạ cồn cào vì cơn đói.
11 Tại Xi-on, chúng hãm hiếp đàn bà,
trong các thành Giu-đa, chúng làm nhục trinh nữ.
12 Chúng tra tay treo cổ các thủ lãnh chúng con,
hàng kỳ mục, chúng chẳng thèm kiêng nể.
13 Ðám thanh niên phải khiêng cối đá,
còn thiếu niên lảo đảo dưới khối gỗ nặng nề.
14 Cổng thành vắng bóng hàng kỳ mục,
thanh niên hết đàn ca xướng hát.
15 Tim chúng con hết rạo rực niềm vui,
tang tóc sầu thương thay thế cho vũ điệu.
16 Triều thiên đội đầu nay đã rớt,
khốn thân chúng con: chúng con đã lỗi phạm đến Ngài.
17 Hỏi vì đâu mà lòng chúng con sầu muộn,
vì đâu mắt chúng con mù tối?
18 Âu cũng vì núi Xi-on vắng lặng điêu tàn,
trở thành nơi cho sói rừng lảng vảng.
19 Còn Ngài, lạy Ðức Chúa, Ngài muôn đời tồn tại,
vương quyền Ngài bền vững thiên thu.
20 Sao Ngài đành quên chúng con mãi mãi,
đành bỏ mặc chúng con suốt chuỗi ngày dài?
21 Xin đưa chúng con về với Ngài, lạy Ðức Chúa,
để chúng con trở về.
Xin đổi mới cuộc đời chúng con
cho được như thời xa xưa ấy.
22 Hay Ngài đã thực sự ruồng rẫy chúng con,
đã giận chúng con hết mức rồi?
CHIA SẺ

Hãy nhớ. Không có lời cầu nguyện nào trong chương 4, nhưng giờ đây dân chúng cầu xin cùng Thiên Chúa và diễn tả sự xấu hổ của họ. Họ đã mất tự do, niềm vui, và gia sản, và họ đang cầu xin một cách tha thiết chỉ để được cứu sống, tất cả bởi do tội của cha ông họ. Thiên Chúa biết những nhu cầu của họ và sẽ không quên họ (Is 49:14-18).
Quy tắc. Họ đã đánh mất triều thiên (c.16), nhưng Thiên Chúa vẫn trên vương quyền của Ngài (c.19). Thất bại của Giu-đa  không phải là chiến thắng của các ngụy thần của Ba-by-lon ! Cho dù bạn cảm thấy vô vọng như thế nào đi nữa, cho dù hoàn cảnh hiện tại của bạn khó khăn đến đâu chăng nữa, Thiên Chúa vẫn cai trị vũ trụ này, và Ngài sẽ không quên bạn.
Canh tân và phục hồi. Sự trừng phạt của Thiên Chúa là bằng chứng cho thấy rằng Ngài yêu thương bạn và không bỏ rơi bạn (Dt 12:5-11). Một ngày nào đó, Ngài sẽ mang bạn ra khỏi lò luyện và cho bạn một sự khởi đầu mới. Bạn sẽ là một con người mới và tốt hơn nếu bạn để cho Thiên Chúa làm theo cách của Ngài.
Cơ hội để bắt đầu lại là một trong những món quà quý giá nhất mà Thiên Chúa ban cho con người. Bạn đón nhận quà tặng, cơ hội mới, để canh tân cuộc sống của bản thân mình như thế nào ?

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 04 - AI-CA

 Bài Thứ Tư 
A-lép: 1 Làm sao vàng lại phai nhạt được?
Vàng tinh khiết nhất cũng biến chất rồi!
Ðá thánh nằm vung vãi mọi đầu đường góc phố.
Bết: 2 Những người con ưu tú của Xi-on quý giá tựa vàng ròng,
sao lại bị coi thường như bình đất
do tay người thợ gốm làm ra?
Ghi-men: 3 Ngay cả lũ chó rừng cũng biết chìa vú cho con bú,
thế mà con gái dân tôi lại dữ dằn hung bạo
như đà điểu chốn hoang địa khô cằn.
Ða-lét: 4 Bé thơ măng sữa, vì quá khát, nên lưỡi dính với hàm;
còn đám trẻ nhỏ đòi ăn bánh, nhưng nào có ai cho!
Hê: 5 Những người từng thưởng thức cao lương mỹ vị
nay gục chết ngoài đường,
những kẻ được dưỡng nuôi trong nhung lụa
nay phải bốc phân dơ.
Vau: 6 Thiếu nữ dân tôi gian ác tầy trời
vượt xa cả Xơ-đôm tội lỗi;
thành đó bị đổ nhào trong nháy mắt,
chẳng cần ai phải nhúng tay vào.
Da-in: 7 Ðám thanh niên mới ngày nao rạng ngời hơn tuyết,
trắng hơn cả sữa tươi,
thân mình đẹp hơn san hô thắm đỏ,
da dẻ mịn màng tựa ngọc xanh.
Khết: 8 Nay mặt chúng đen như mồ hóng,
ngoài đường phố không thể nhận ra,
chỉ còn da bọc xương, khô đét như khúc gỗ.
Tết: 9 Chết vì gươm đâm còn may mắn hơn chết vì đói lả,
bởi vì người chết đói
chẳng được ăn hoa quả ruộng đồng.
Giốt: 10 Những bà mẹ vốn dịu hiền âu yếm
lại đang tay nấu thịt con mình,
biến chúng thành của ăn
ngày con gái dân tôi lâm cơn cùng khốn.
Cáp: 11 Ðức Chúa đã đùng đùng nổi giận
trút hết cơn thịnh nộ xuống Xi-on,
khiến bùng lên ngọn lửa thiêu huỷ cả móng nền.
La-mét: 12 Vua chúa trần gian cùng dân cư thế giới
không làm sao tin nổi
rằng kẻ thù cùng với quân áp bức
lại qua được cửa thành Giê-ru-sa-lem.
Mêm: 13 Âu cũng chỉ vì ngôn sứ tội lỗi,
vì tư tế đồi bại quá đi thôi:
ngay ở giữa thành, họ ra tay đổ máu người công chính.
Nun: 14 Họ như người mù lang thang ngoài đường phố,
mình mẩy đầy máu me;
ngay cả áo xống họ, chẳng ai dám đụng tới!
Xa-méc: 15 Người ta kêu: "Ðồ dơ bẩn đó! Tránh đi thôi!
Tránh đi! Tránh đi! Ðừng đụng tới chúng!"
Chúng có trốn, có trôi dạt đến đâu,
dân ngoại cũng sẽ nói: "Chúng không ở đây được."
Pê: 16 Thánh nhan Ðức Chúa phân tán chúng,
chẳng nhìn đến chúng nữa.
Tư tế không dám ngẩng mặt lên,
kỳ mục chẳng được ai đoái đến.
A-in: 17 Phần chúng tôi vẫn mỏi mắt mong chờ,
chờ mong cứu giúp cũng luống công.
Từ vọng canh, chúng tôi ngóng đợi,
đợi một dân chẳng cứu nổi ai.
Xa-đê: 18 Bước chân chúng tôi, quân thù dò xét,
không cho bén mảng tới quảng trường.
Tận số rồi, đời chúng tôi đã hết,
quả chúng tôi đã đến ngày tàn!
Cốp: 19 Những người săn đuổi chúng tôi lanh lẹ quá,
hơn cả đại bàng giữa trời xanh.
Chúng rượt đuổi chúng tôi trên đồi núi,
nơi hoang địa gài bẫy bắt chúng tôi.
Rết: 20 Ðấng được Ðức Chúa xức dầu,
và từng là lẽ sống của chúng tôi,
đấng ngày xưa chúng tôi đã nói
"giữa chư dân, ta núp bóng người", thì nay sa hố quân thù đào sẵn.
Sin: 21 Hãy vui lên, hãy nhảy mừng, hỡi thiếu nữ Ê-đôm
đang cư ngụ trong miền đất Út:
chén lôi đình rồi cũng đến lượt ngươi phải uống,
say ngất say ngư, ngươi sẽ tự lột trần.
Tau: 22 Hỡi thiếu nữ Xi-on, tội vạ ngươi đã được tẩy xoá,
ngươi chẳng còn phải đi lưu đày nữa.
Còn ngươi, hỡi thiếu nữ Ê-đôm,
sự gian ác của ngươi, Người sẽ trừng trị,
tội lỗi của ngươi, Người sẽ lột trần.
CHIA SẺ

Sự hủy hoại lớn lao nhất mà tội lỗi đem đến không phải đối với những công trình xây dựng, nhưng là với con người. Trong cái nhìn của Thiên Chúa, dân Ngài giống như vàng và đá quý (Xh 19:5), nhưng giờ đây họ chỉ còn là những bình sành rẻ tiền. Những ai quen thuộc với những đồ cao lương mỹ vị sẽ không thể tìm thấy những món ăn cần thiết cho sự sống (c.5). Những thanh niên khỏe mạnh, giờ chỉ như những cái xác biết đi và nếu chết thì tốt hơn cho họ (c.7-9). Nếu bạn muốn làm cho bản thân và những người khác trở nên rẻ mạt, thấp kém, tội sẽ giúp cho bạn thực hiện điều đó.
Các trẻ em là những người chịu đau khổ nhiều nhất (c.4, 10; 2:20) như vẫn xảy ra với chúng khi cha mẹ chúng phạm tội. Và điều đó cũng đã xảy ra khi những người lãnh đạo của đất nước không vâng nghe Lời Chúa nhưng lắng nghe những kẻ giả danh thầy dạy (c.13; 2:14). Lời Chúa với Giô-suê vẫn còn đúng (Gs 1:8), và Thiên Chúa vẫn giữ lời Ngài đã hứa.
Tội của Giê-ru-sa-lem thật lớn lao, nhưng tội của bạn có kém phần nào chăng? Tại sao việc lắng nghe và chấp nhận những lời khuyên khôn ngoan vẫn là một điều khó khăn đối với bạn? Bạn có nghĩ rằng Thiên Chúa sẽ không đến gõ cửa nhà bạn ?