Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

CHƯƠNG 12 - SỬ BIÊN NIÊN 2

Vua Rơ-kháp-am bất trung với Ðức Chúa (1 V 14:25-28)
1 Củng cố được vương quốc và trở nên hùng mạnh rồi, vua Rơ-kháp-am bỏ Lề Luật của Ðức Chúa, khiến toàn thể Ít-ra-en cũng theo gương.
2 Vì họ bất trung với Ðức Chúa như thế, nên năm thứ năm triều vua Rơ-kháp-am, vua Ai-cập là Si-sắc đã tiến đánh Giê-ru-sa-lem. 3 Từ Ai-cập, ông kéo theo một ngàn hai trăm chiến xa, sáu mươi ngàn ngựa và một đạo quân đông vô kể gồm những người Li-by-a, Xúc-ki-gim và Cút, 4 chiếm các thành có đồn luỹ kiên cố và tiến về Giê-ru-sa-lem. 5 Bấy giờ ngôn sứ Sơ-ma-gia vào gặp vua Rơ-kháp-am và các thủ lãnh của Giu-đa đang tập họp về Giê-ru-sa-lem để trốn tránh vua Si-sắc. Ngôn sứ nói với họ: "Ðức Chúa phán thế này: "Các ngươi đã bỏ Ta, thì Ta, Ta cũng bỏ mặc các ngươi trong tay Si-sắc." 6 Các thủ lãnh Ít-ra-en liền cùng với vua hạ mình xuống và tuyên xưng rằng: "Ðức Chúa thật công minh!" 7 Khi Ðức Chúa thấy họ hạ mình xuống, thì Người phán bảo ông Sơ-ma-gia rằng: "Chúng đã hạ mình xuống, Ta sẽ không tiêu diệt chúng nữa. Ta sẽ sớm cho chúng thoát nạn. Cơn thịnh nộ của Ta sẽ không giáng xuống Giê-ru-sa-lem qua tay Si-sắc. 8 Thế nhưng chúng sẽ phải làm tôi nó, và chúng sẽ biết thế nào là phụng sự Ta và thế nào là làm tôi chư quốc."
9 Vậy Si-sắc vua Ai-cập tiến đánh Giê-ru-sa-lem và chiếm đoạt các kho tàng trong Ðền Thờ Ðức Chúa cũng như kho tàng trong hoàng cung; ông lấy hết. Ông chiếm đoạt những khiên thuẫn bằng vàng vua Sa-lô-môn đã làm. 10 Vua Rơ-kháp-am làm những khiên thuẫn bằng đồng để thay thế, và giao cho các người chỉ huy thị vệ canh gác cửa hoàng cung. 11 Mỗi khi vua vào Ðền Thờ Ðức Chúa thì các thị vệ mang ra, rồi lại đưa về phòng thị vệ.
12 Vì vua hạ mình xuống nên đã tránh được cơn thịnh nộ của Ðức Chúa và không bị hoàn toàn tiêu diệt. Vả lại ở Giu-đa vẫn còn có những điều tốt lành. 13 Vua Rơ-kháp-am củng cố được ngai vàng tại Giê-ru-sa-lem và tiếp tục trị vì. Khi lên ngôi, vua Rơ-kháp-am được bốn mươi mốt tuổi. Vua trị vì mười bảy năm tại Giê-ru-sa-lem là thành đô Ðức Chúa đã chọn làm nơi đặt Danh Người trong tất cả các chi tộc Ít-ra-en. 
Thân mẫu vua là bà Na-a-ma người A-môn.14 Vua đã làm sự dữ, vì đã không để lòng tìm kiếm Ðức Chúa. 15 Các sự việc đời vua Rơ-kháp-am, từ những việc đầu tiên đến những việc cuối cùng, đã chẳng được ghi chép trong Sử biên niên của ngôn sứ Sơ-ma-gia và của thầy chiêm Ít-đô sao? Các cuộc giao tranh đã không ngừng xảy ra giữa vua Rơ-kháp-am và vua Gia-róp-am. 16 Vua Rơ-kháp-am an nghỉ với tổ tiên và được chôn cất trong Thành Ða-vít. Con vua là A-vi-gia lên ngôi kế vị.
CHIA SẺ
Rơ-kháp-am đã từ chối phục vụ Đức Chúa hay dân chúng, vì thế cuối cùng, ông đã chọn lựa phục vụ người Ai-cập. Thiên Chúa muốn ông học biết sự khác biệt giữa gánh nhẹ nhàng của Ngài với gánh nặng nề của tội lỗi (c.8; Đnl 28:47-48). Một số người phải học biết bằng cách thức khó nhọc. Bạn có phải là một trong số những người như vậy ?
Cho dù bạn nghĩ rằng mình mạnh mẽ đến mức nào đi nữa, sức mạnh của bạn trở nên yếu nếu bạn lãng quên Thiên Chúa. Rơ-kháp-am cậy dựa vào những thành nằm ở biên giới để bảo vệ, và những người Ai-cập đã chiếm đoạt tất cả những thành này. Con trai ông, A-vi-gia đã cậy nhờ Đức Chúa và đã có một chiến thắng lớn lao (2 Sbn 13:18). Ngày nay Đức Tin của bạn đặt nơi đâu ?
Nhà vua và những người trưởng lão đã khiêm tốn trước mặt Thiên Chúa, nhưng họ cũng không thoát được hậu quả của tội. Thiên Chúa đã tha thứ họ thoát khỏi cơn thịnh nộ của Ngài, nhưng Ngài đã để cho họ trải qua đau khổ. Bạn có nghĩ rằng những đau khổ luôn luôn là do những tội lỗi của cá nhân một ai đó gây ra ?
Thiên Chúa đã hướng dẫn vua Sa-lô-môn làm năm trăm chiếc thuẫn bằng vàng gò. Hai trăm chiếc lớn mỗi chiếc nặng sáu ký và ba trăm chiếc nhỏ mỗi chiếc nặng ba ký. Những chiếc thuẫn này tượng trưng cho sự tinh tuyền trong kế hoạch của Thiên Chúa và toàn vẹn trong Lời Ngài. Khi vua Sa-lô-môn đi vào Đền Thờ được che bởi những thuẫn vàng này, ông muốn cho thấy rằng bản thân mình đi theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa trong cuộc đời ông. Thay vì hoán cải và quay về lại với Thiên Chúa, Rơ-kháp-am đã thay thế những chiếc thuẫn vàng bằng đồng. Người Ít-ra-en đã bị xâm lăng từ bên ngoài, bởi vì họ đã bị ảnh hưởng từ bên trong. Quả thật, những thuẫn vàng chỉ là những biểu tượng, nhưng khi đánh mất biểu tượng đã được trở nên quen thuộc với dân, thực tế cho thấy dân chúng đã thay đổi đường lối đi với Thiên Chúa thành một điều gì khác. Họ thay đổi thuẫn vàng bằng thuẫn đồng, nhìn bên ngoài có vẻ như nhau, nhưng chỉ là một sự bắt chước rẻ tiền. Nhìn từ bên ngoài, có thể người khác không nhìn thấy được sự khác biệt trong cách sống của một con người, nhưng liệu chất lượng có thực sự đáng giá nơi một người con cái đích thực của Thiên Chúa ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC