Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

CHƯƠNG 30 - SỬ BIÊN NIÊN 2

Họp mừng lễ Vượt Qua
1 Vua Khít-ki-gia sai sứ giả đi khắp Ít-ra-en và Giu-đa, lại cũng viết cả văn thư mời Ép-ra-im và Mơ-na-se, đến Nhà Ðức Chúa ở Giê-ru-sa-lem để cử hành lễ Vượt Qua kính Ðức Chúa,
Thiên Chúa của Ít-ra-en. 2 Vua, các thủ lãnh và toàn thể đại hội ở Giê-ru-sa-lem đã quyết định cử hành lễ Vượt Qua ấy vào tháng hai, 3 vì họ không thể cử hành lễ ấy vào đúng thời gian quy định, bởi không đủ số các tư tế đã tự thanh tẩy, còn dân thì không kịp tề tựu về Giê-ru-sa-lem. 4 Vua và đại hội thấy việc đó là chính đáng. 5 Vậy người ta đã quyết định thông báo cho toàn thể Ít-ra-en, từ Bơ-e Se-va đến Ðan, về Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua kính Ðức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en, bởi vì trước đây, chẳng mấy người thực hiện đúng như điều đã chép. 6 Bấy giờ, những người đưa thư đi khắp Ít-ra-en và Giu-đa, mang theo thư của vua và của các thủ lãnh. Theo lệnh vua, họ nói: "Hỡi con cái Ít-ra-en, hãy trở lại với Ðức Chúa, Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham, tổ phụ I-xa-ác, và tổ phụ Ít-ra-en, để Người trở lại với số còn sót trong anh em, là những người vừa thoát khỏi bàn tay của các vua Át-sua. 7 Ðừng ăn ở như cha ông và các anh em của anh em; họ đã lỗi phạm đến Ðức Chúa, Thiên Chúa của tổ tiên họ, nên Người đã để cho họ phải điêu linh, như chính anh em đang thấy. 8 Giờ đây, đừng cứng cổ như cha ông của anh em, nhưng hãy suy phục Ðức Chúa, và tới Thánh Ðiện mà Người đã thánh hiến đến muôn đời; hãy phụng sự Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh em, để Người nguôi cơn thịnh nộ với anh em. 9 Thật vậy, nếu anh em trở lại với Ðức Chúa, thì các anh em của anh em và con cháu của anh em sẽ gặp được lòng thương xót trước mặt quân chiến thắng và sẽ được trơ về đất này: vì Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh em, là Ðấng từ bi nhân hậu, Người sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ, nếu anh em tr lại vi người."
10 Những người đưa thư rảo khắp thành này tới thành kia trong đất Ép-ra-im và Mơ-na-se, cho đến tận Dơ-vu-lun. Nhưng người ta nhạo cười và chế giễu họ. 11 Tuy vậy, cũng có một số người thuộc các chi tộc A-se, Mơ-na-se và Dơ-vu-lun chịu hạ mình và đến Giê-ru-sa-lem. 12 Cả ở Giu-đa, Thiên Chúa cũng ra tay làm cho họ đồng tâm nhất trí thực hiện lệnh của vua và các thủ lãnh, đúng như lời của Ðức Chúa. 13 Vào tháng hai, một số đông dân chúng đã tề tựu về Giê-ru-sa-lem để cử hành lễ Bánh Không Men: thật là một đại hội quá ư đông đảo! 14 Họ thẳng tay dẹp bỏ các bàn thờ đã được dựng lên ở Giê-ru-sa-lem, và dẹp bỏ tất cả bàn thờ dâng hương, rồi vứt xuống thung lũng Kít-rôn.
Lễ Vượt Qua và lễ Bánh Không Men
15 Họ sát tế súc vật để mừng lễ Vượt Qua vào ngày mười bốn tháng hai. Các tư tế và các thầy Lê-vi lấy làm hổ thẹn nên đã tự thánh hiến và đem các lễ vật toàn thiêu vào Nhà Ðức Chúa. 16 Rồi họ đứng ở chỗ của mình, đúng với quy tắc theo luật Mô-sê, người của Thiên Chúa, đã ấn định. Các thầy Lê-vi trao máu súc vật cho các tư tế, và các vị này đem rảy lên bàn thờ. 17 Bởi có nhiều người trong đại hội chưa được thanh tẩy, nên các thầy Lê-vi phải sát tế các súc vật mừng lễ Vượt Qua thay cho họ, để hiến dâng Ðức Chúa; 18 vì đa số dân, đặc biệt nhiều người thuộc các chi tộc Ép-ra-im, Mơ-na-se, Ít-xa-kha và Dơ-vu-lun không được thanh tẩy mà vẫn ăn lễ Vượt Qua, không đúng như điều đã viết. Vì thế vua Khít-ki-gia cầu nguyện cho họ rằng: "Lạy Ðức Chúa là Ðấng tốt lành, xin xoá tội 19 cho những người quyết tâm tìm kiếm Thiên Chúa là Ðức Chúa, Thiên Chúa của cha ông họ, dù họ không được thanh tẩy cho xứng với sự việc thánh!" 20 Ðức Chúa đã nhận lời vua Khít-ki-gia và cho dân được an toàn.
21 Con cái Ít-ra-en bấy giờ đang ở Giê-ru-sa-lem đã cử hành lễ Bánh Không Men bảy ngày liền trong niềm hân hoan vui sướng, còn các thầy Lê-vi và các tư tế ngày ngày hết lòng tán tụng Ðức Chúa bằng những nhạc cụ xứng hợp. 22 Vua Khít-ki-gia đã khuyến khích tất cả các thầy Lê-vi đang hứng khởi phục vụ Ðức Chúa; họ đã long trọng ăn mừng suốt bảy ngày, dâng lễ tế kỳ an và tạ ơn Ðức Chúa, Thiên Chúa của tổ tiên họ. 23 Rồi toàn thể đại hội quyết định mừng thêm bảy ngày nữa và họ đã mừng lễ suốt bảy ngày trong niềm hân hoan. 24 Vua Giu-đa là Khít-ki-gia đã dành cho đại hội một ngàn con bò mộng và bảy ngàn chiên dê; các thủ lãnh dành cho đại hội một ngàn con bò mộng và mười ngàn chiên dê. Một số đông tư tế đã tự thánh hiến. 25 Toàn thể đại hội Giu-đa: các tư tế, các thầy Lê-vi và toàn thể đại hội từ Ít-ra-en, những người ngoại kiều từ Ít-ra-en và dân cư Giu-đa kéo đến, tất cả đều hân hoan. 26 Ở Giê-ru-sa-lem, người ta hân hoan vui sướng, bởi vì từ thời vua Sa-lô-môn, con vua Ða-vít, vua Ít-ra-en, chưa hề xảy ra như thế bao giờ ở Giê-ru-sa-lem. 27 Các tư tế Lê-vi đứng lên chúc lành cho dân, tiếng họ kêu cầu được Thiên Chúa chấp nhận và lời cầu nguyện của họ thấu đến tận nơi thánh của Người, đến tận trời cao.
CHIA SẺ
Khi Thần Khí của Thiên Chúa hoạt động, Đức Giê-su sẽ được tôn vinh, và dân Chúa sẽ được hiệp nhất. Khít-ki-gia đã gọi toàn thể đất nước quay lại việc cử hành lễ Vượt Qua, kỳ lễ nhằm họa lên hình ảnh Đức Giê-su Ki-tô, Chiên Thiên Chúa, và nhiều người đã tham gia với cùng một lòng (c.12). Thật là một cơ hội để được nhận lãnh phúc lành !
Thật là một thảm họa vì những người lãnh đạo tinh thần đã bị phỉ bang vì hoãn lại sự kiện này (c.3). Thật một tai họa khi một số người đã cười khi nhận được lời mời (c.10; Mt 22:1-14). Nhưng thật là một điều tuyệt vời khi Thiên Chúa chúc lành một cách dồi dào, Ngài đã chữa lành dân chúng và đã cho họ về nhà trong hân hoan vui sướng (c.21, 23, 25, 26). Những người đã khước từ lời mời gọi đã đánh mất một cơ hội đặc biệt.
Thiên Chúa nhìn đến lòng người và cho phép việc cử hành lễ hội để nhận được phúc lành của Ngài (1 Sm 15:22; Tv 50: 7-15; 51:16-17; Hs 6:6). Khít-ki-gia đã thấy điều đó nên đã dạy cho dân chúng Lời Chúa (c.22) bởi vì Lời nuôi dưỡng tâm hồn và thanh tẩy đời sống, sau một thời gian của những sự kiện lớn lao, mọi người rồi cũng quên đi. Dân chúng trải qua niềm vui lớn lao như là kết quả của tham dự vào Lễ Vượt Qua (c.26).
Những người Do thái đã trải qua niềm vui lớn lao khi họ khánh thành tường thành Giê-ru-sa-lem (Nkm 12:43). Những người khác cảm nghiệm được niềm vui lớn lao từ Đức Chúa là những nhà đạo sĩ (Mt 2:10), các Tông đồ (Lc 24:52), và những người tín hữu mới ở Sa-ma-ri-a (Cv 8:8). Sứ điệp Tin Mừng là tin vui đem lại niềm vui lớn lao (Lc 2:10). Bạn có chia sẻ điều đó với những người khác ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC