Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

CHƯƠNG 05 - NƠ-KHE-MI-A

Những khó khăn về mặt xã hội dưới thời ông Nơ-khe-mi-a.
Ông biện hộ cho cách điều hành công việc của ông.
1 Dân chúng và vợ con họ kêu ca dữ dội về các người Do-thái đồng bào họ. 2 Có người nói: "Chúng tôi phải cho con trai con gái chúng tôi đi ở đợ để có lúa ăn mà sống."
3 Người khác nói: "Chúng tôi phải cầm ruộng đất, vườn nho, nhà cửa để có lúa gạo trong thời đói kém." 4 Người khác lại nói: "Chúng tôi phải cầm vườn nho, ruộng đất của chúng tôi để vay tiền, nộp thuế cho vua. 5 Chúng tôi cùng ruột thịt với anh em đồng bào chúng tôi, con cái chúng tôi chẳng khác gì con cái họ, thế mà chúng tôi phải bắt con trai con gái chúng tôi làm nô lệ! Con gái chúng tôi có đứa phải chịu cảnh tỳ thiếp. Chúng tôi đành bó tay, vì ruộng đất, vườn nho của chúng tôi đã vào tay người khác."
6 Tôi rất tức giận khi nghe họ kêu ca và thốt ra những lời ấy. 7 Sau khi suy tính trong lòng, tôi quở trách các trưởng tộc và quan chức. Tôi bảo họ: "Người nào trong các ông cũng bắt đồng bào mình trả lãi quá nặng." Rồi tôi triệu tập đại hội nhằm chống lại họ. 8 Tôi bảo họ: "Chúng tôi đã tuỳ khả năng mà chuộc lại các đồng bào Do-thái chúng ta trước đây đã bị bán cho dân ngoại. Thế mà chính các ông lại định bán đồng bào mình cho người ta để người ta bán lại cho chúng tôi." Họ làm thinh, không đáp lại được lời nào. 9 Tôi nói tiếp: "Các ông làm như thế không được đâu! Nào các ông không phải sống trong niềm kính sợ Thiên Chúa chúng ta, để khỏi bị dân ngoại là kẻ thù của chúng ta lăng nhục sao? 10 Chính tôi, các anh em tôi và tráng đinh của tôi, cũng đã cho đồng bào Do-thái vay tiền và lúa gạo. Vậy, chúng ta hãy xoá món nợ ấy đi. 11 Ngay hôm nay, các ông hãy trả lại cho họ ruộng đất, vườn nho, vườn ô-liu, nhà cửa của họ; còn tiền, lúa gạo, rượu mới và dầu tươi mà các ông đã cho họ vay, thì hãy tha số lời cho họ." 12 Những người kia đáp: "Chúng tôi sẽ trả lại và không đòi gì hết. Chúng tôi sẽ làm theo như ông vừa nói." Tôi cho gọi các tư tế lại và bắt họ thề phải làm như lời họ nói. 13 Rồi tôi giũ vạt áo mà tuyên bố: "Thiên Chúa cũng sẽ giũ như thế này bất cứ người nào không giữ lời thề đó, làm cho nhà cửa, của cải nó ra tan hoang. Nó sẽ bị giũ sạch như thế này và ra xác xơ." Toàn thể đại hội thưa: "A-men!", rồi ca ngợi Ðức Chúa. Và dân đã làm theo lời thề hứa.
14 Hơn nữa, từ ngày tôi được lệnh làm tổng đốc xứ Giu-đa -tức là từ năm hai mươi cho đến năm ba mươi hai đời vua Ác-tắc-sát-ta-, trong vòng mười hai năm, chẳng bao giờ tôi và anh em tôi đã nhận lương bổng mà một tổng đốc có quyền hưởng. 15 Xưa kia, các tổng đốc tiền nhiệm của tôi đã hà hiếp dân, bắt dân nộp bánh và rượu, mỗi ngày tốn kém bốn mươi đồng bạc. Ngay cả các tráng đinh của họ cũng áp bức dân. Nhưng tôi, tôi đã không làm thế vì kính sợ Thiên Chúa.
16 Tôi cũng lo công việc tu bổ tường thành này, nhưng chúng tôi đã không tậu ruộng đất. Tất cả tráng đinh của tôi đều tập trung ở đó để làm việc này.
17 Có tới một trăm năm mươi người Do-thái, quan chức ăn uống tại nhà tôi, không kể những người từ các nước chung quanh đến. 18 Mỗi ngày mổ một con bò, sáu con cừu ngon nhất, rồi gà vịt, tôi đài thọ hết; và cứ mười ngày lại đem rượu đến, ê hề. Mặc dù thế, tôi không đòi hỏi bổng lộc dành cho một tổng đốc, vì việc lao dịch đã đè nặng trên dân này rồi.
19 Lạy Thiên Chúa của con, xin nhớ đến con mà giáng phúc cho con, xin nhớ đến tất cả những gì con đã làm cho dân này. 
CHIA SẺ

Giờ đây kẻ thù tấn công từ bên trong đất nước, và Nơ-khe-mi-a phải đương đầu với sự ích kỷ và tham lam giữa những người đồng bào của mình. Những người Do thái giàu có hơn lợi dụng cơ hội đói kém và khủng hoảng kinh tế để bóc lột chính người dân của mình (Kg 1:7-11). Đối diện với bối cảnh như vậy Nơ-khe-mi-a đã phản ứng như thế nào?
Tức giận (6). Có những cơn giận có thể biện minh vì là sự giận dữ chống lại tội và tự nó không phải là tội (Ep 4:26). Mặc dù thật khó khăn để không nổi giận với dân của mình, chúng ta phải cố gắng để tập trung vào điều họ làm hơn là con người của họ. (x. Xh 32:19; Mc 3:5). Một người không giận dữ cũng có thể là một người thiếu sự chắc chắn và can đảm.
Thận trọng (7). Nơ-khe-mi-a không bao giờ thực thi vai trò lãnh đạo của mình mà trước tiên không suy nghĩ về điều đó một cách thông suốt (Cn 18:13; 29:22). Chắc chắn ông cũng đã cầu nguyện để xin ơn khôn ngoan từ Thiên Chúa.
Giải pháp  (7-13). Một khi ông đã quyết định điều phải làm, ông thực hiện! Ông đã thỉnh cầu đức ái nơi họ (c.8) và lòng tôn kính Lời Thiên Chúa (Xh 22:25). Ông cũng nhắc họ về việc kính sợ Thiên Chúa và làm chứng từ của họ với kẻ thù (c.9).
Làm gương  (14-19). Nếu Nơ-khe-mi-a là một con người ích kỷ và không biết hy sinh, ông không thể nào thỉnh cầu cùng Đức Chúa như ông đã làm (Mt 7:1-5). Ông đã giúp dân chúng một cách quảng đại và đã không lợi dụng vị trí của mình như một người cai trị. Một lương tâm trong sáng là một vũ khí mạnh mẽ trong tay Thiên Chúa.
Thật dễ dàng để lao vào trong một đam mê- bất kỳ ai cũng có thể làm được điều đó- nhưng để nổi giận với đúng người, đúng chừng mực, đúng lúc với đúng việc và theo một cách thức đúng đắn- điều đó không hề dễ, và không phải ai cũng có thể làm được điều đó. Bạn thường dùng những phương thế nào để làm chủ cảm xúc của mình trong những hoàn cảnh rất khó để kiềm chế ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC