Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

THÁNH VỊNH 010

Lời kinh tạ ơn


    Lamét

    (1) Lạy CHÚA, sao Chúa nỡ đứng xa,
    ngày khốn quẫn, sao Ngài đành ẩn mặt?


    (2) Kẻ ác kiêu căng đuổi bắt người nghèo khổ:
    họ mắc phải mưu nó đã bày ra.


    (3) Kẻ ác khoe khoang tham vọng của mình,
    bóc lột người ta, xúc phạm khinh thường CHÚA.


    (4) Kẻ ác dám ngông nghênh bảo rằng:
    "Chúa chẳng phạt, vì có Chúa đâu!"
    Tư tưởng nó chung quy là vậy.


    (5) Nó làm gì cũng vẫn thành công,
    đối với nó, phán quyết Ngài thật quá xa vời.
    Mọi thù địch, nó khinh thường tất cả,


    (6) lại còn tự nhủ: "Ta không hề nao núng,
    chẳng đời nào phải hoạn nạn đâu!"




    (7) Miệng độc dữ điêu ngoa, những buông lời nguyền rủa,
    lưỡi nói toàn chuyện gian ác bất công.


    (8) Nó phục cạnh xóm làng
    giết trộm người vô tội, mắt rình ai yếu thế.


    A-in

    (9) Chẳng khác nào sư tử phục sẵn ở trong hang,
    nó phục nơi ẩn khuất rình bắt người nghèo khổ,
    lừa vào lưới nó giăng.


    (10) Nó rạp xuống, nép mình, vồ lấy người yếu thế,
    nanh vuốt ghì cho chặt.


    (11) Nó nhủ thầm: "Thiên Chúa đã quên,
    Người che mặt, chẳng bao giờ thấy nữa."


    Cốp

    (12) Lạy CHÚA, xin đứng dậy ra tay,
    xin đừng quên những người nghèo khổ.


    (13) Sao kẻ ác dám khinh thường Thiên Chúa,
    dám nhủ thầm: "Chúa chẳng phạt đâu!"


    Rết

    (14) Nhưng Chúa nhìn nỗi khổ cực đau thương,
    Chúa để ý, tự tay lo liệu.
    Người yếu thế giao phó đời mình cho Chúa,
    Kẻ mồ côi được chính Chúa phù trì.


    Sin

    (15) Xin đập tan thế lực người gian ác,
    xin trị tội nó, để không ai còn thấy nó nữa.


    (16) CHÚA là Vua muôn thuở muôn đời,
    miền đất Chúa sạch bóng chư dân.


    Tau

    (17) Lạy CHÚA, Ngài nghe thấy ước vọng của kẻ nghèo hèn;
    Ngài cho họ an lòng và lắng tai nghe họ,


    (18) để bênh kẻ mồ côi và người bị áp bức,
    khiến cho kẻ mang thân cát bụi, chẳng còn khủng bố ai.
      CHIA SẺ
     
Thiên Chúa ẩn mình chăng (1–4)? “Tại sao những kẻ xấu lại thành công?” là một câu hỏi thường xuyên mà dân Chúa đặt ra. Khi họ xem xét sự đau khổ của những người công chính và sự an toàn của những người xấu, họ cảm thấy rằng Thiên Chúa đã quên và bỏ rơi dân Ngài. Ngài đang ẩn mình.
Thiên Chúa có nghe chăng (5–13)? Lưu ý cụm từ lập lại “nó nhủ thầm” (c.6,11,13). Thiên Chúa nghe những gì người gian ác nói và không có chuẩn nhận thái độ tự cao cũng như nổi loạn của họ. Kẻ gian ác tuyên bố: “Ta sẽ không nao núng, Thiên Chúa không thấy điều ta làm! Cho dù Ngài có thấy, Ngài cũng chẳng bao giờ xét xử ta!” Thật là hàm hồ vô lối!
Thiên Chúa có trợ lực chăng (14–18)? Dĩ nhiên là Ngài có làm! Ngài thấy những khốn khổ của dân Ngài, cảm được sự cay đắng, đau khổ của họ, và giúp họ đi trên đường ngay chính vào đúng lúc. Sau hết, Đức Chúa là Vua! Nhiều lúc người gian ác có vẻ như đang chiến thắng, nhưng Đức Chúa sẽ khải hoàn trong ngày sau hết.
Bạn đã từng thất vọng về Thiên Chúa? Khi mọi sự xảy ra không như điều mình muốn, bạn có đặt những câu hỏi: Thiên Chúa ở đâu? Tại sao Thiên Chúa lại để điều đó xảy ra như vậy? Liệu tôi phải chờ đợi bao lâu nữa để Ngài ra tay can thiệp? Vậy Thánh vịnh 10 có giúp cho bạn trả lời được phần nào những bối rối vì sự ẩn mình của Thiên Chúa trong những lúc mà bạn cần Ngài nhất?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC