Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

THÁNH VỊNH 050

Thánh Vịnh 50 (49):
Thế nào là có lòng đạo đức thật

(1) Thánh vịnh của ông A-xáp.

ÐỨC CHÚA, Thượng Ðế chí tôn, nay Người lên tiếng,
Từ khắp cõi đông tây, Người triệu tập hoàn cầu.

(2) Tại Xi-on, cảnh sắc tuyệt vời, Thiên Chúa hiển minh,
(3) Thiên Chúa ta ngự đến, Người không nín lặng.
Hàng tiền đạo : kìa lửa hồng thiêu đốt,
quân tả hữu : đây bạo vũ cuồng phong.

(4) Chúa hạ lệnh đòi trời cao đất thấp
phải ra phiên toà nghe Chúa xử dân Người.

(5) Rằng : "Hãy triệu tập cho ta những người trung hiếu,
những người đã giao ước với Ta bằng hy lễ."

(6) Các tầng trời tuyên bố Chúa công minh,
vì chính Người sẽ đứng ra xét xử.

(7) "Dân Ta hỡi, nghe đây Ta phán dạy,
này Ít-ra-en, Ta dẫn chứng tố ngươi.
Ta là Thượng Ðế, là Chúa ngươi thờ,

(8) "Ta chẳng trách cứ ngươi về hy lễ;
lễ toàn thiêu của ngươi
hằng nghi ngút trước mặt Ta đêm ngày.

(9) "Bò của ngươi, Ta nào có thiết;
chiên của ngươi, chẳng lẽ Ta ham!

(10) Vì thú rừng là của Ta hết thảy,
cả ngàn muôn loài vật núi đồi.

(11) Mọi thứ chim trời, Ta đều biết rõ,
động vật nơi hoang dã thuộc về Ta.

(12) Ta mà đói, Ta đâu cần nói ngươi hay,
vì trái đất với mọi loài, chính Ta làm chủ.

(13) Thịt bò há là thức Ta ăn?
Máu chiên há là đồ Ta uống?

(14) "Hãy tiến dâng Thiên Chúa lời tạ ơn làm hy lễ,
giữ trọn điều khấn nguyền cùng Ðấng Tối Cao.

(15) Hãy kêu cầu Ta trong ngày cùng khốn,
Ta sẽ giải thoát, và ngươi sẽ làm hiển danh Ta."

(16) Với kẻ gian ác, Thiên Chúa phán bảo rằng:
"Thánh chỉ của Ta, sao ngươi thường nhắc nhở,
mở miệng ra là chữ thánh ước trên môi?

(17) "Nhưng chính ngươi lại ghét điều sửa dạy,
lời Ta truyền, đem vất bỏ sau lưng.

(18) Gặp tên trộm đạo, ngươi hùa theo nó,
với bọn gian dâm, cũng lại thông đồng.

(19) Miệng tha hồ nói năng ác độc,
ba tấc lưỡi đặt điều xảo trá;

(20) hễ ngồi lê là bới xấu anh em
và bêu diếu cả người ruột thịt.

(21) "Ngươi làm thế, chẳng lẽ Ta thinh lặng,
ngươi tưởng rằng Ta cũng giống ngươi sao?
Này đây Ta khiển trách,
những tội kia, Ta vạch rõ ngươi xem.

(22) "Hỡi những người lãng quên Thượng Ðế,
gắng mà hiểu cho tường,
kẻo rồi Ta xé nát, chẳng còn ai cứu thoát được đâu!

(23) "Kẻ dâng lời tạ ơn làm hy lễ sẽ làm hiển danh Ta.
Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời."


CHIA SẺ
Thánh vịnh này mô tả khung cảnh của phòng xét xử. Thiên Chúa là thẩm phán, nhân chứng và bồi thẩm đoàn, và Ngài đưa ra bản cáo trạng chống lại hai kẻ “tội nhân tôn giáo”.
Thờ phượng không thực lòng (1-15). Ngài triệu tập tòa để phán quyết, không phải như mùa gặt lúa nhưng với sự mặc khải vinh quang Ngài (1-15). Ngài tố cáo dân Ngài với những ai dâng của lễ hiến tế bằng tấm lòng không chân thành, việc thờ phượng của họ chỉ là thói quen trống rỗng, và với việc làm này, họ hy vọng “nhận” được những phúc lành của Thiên Chúa. Thiên Chúa không cần những điều chúng ta dâng lên Ngài (Cv 17:24-25), nhưng chúng ta cần trao cho Ngài những hiến lễ thiêng liêng với tâm tình tạ ơn, ca ngợi và vâng phục (14-15, 23).
Thờ phượng giả hình (16-22). Vấn đề ở đây không phải là những hiến lễ nhưng là giao ước họ đã cam kết với Thiên Chúa. Họ tuyên xưng một đàng, nhưng lại làm đàng khác (Tt 1:16); họ phạm tội trộm cắp, ngoại tình, lừa dối, và vu khống. Họ nghĩ rằng sự thinh lặng của Thiên Chúa có nghĩa là mình thoát khỏi án phạt, nhưng họ đã sai lầm (Gv 8:11).
Phán xét bắt đầu với dân Chúa, chứ không phải là thế giới bên ngoài (1 Pr 4:17). Lưu ý đến lời cảnh báo trong câu 22 và đón nhận lời khiển trách trong câu 21.
Việc đến nhà thờ không có nghĩa bạn là một Kitô hữu. Nhiều người hành xử như thể họ không có lý do gì để tạ ơn, vì thế khi họ tham dự thánh lễ hay các giờ phụng vụ họ đến bằng tâm hồn trống rỗng. Liệu Thánh vịnh này có giúp ích cho bạn khi nhìn lại cách thức bạn đến với Thiên Chúa trong những giây phút gặp gỡ Ngài cùng cộng đoàn hay nơi riêng tư ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC