Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

CHƯƠNG 25 - GIÊ-RÊ-MI-A

4. Ba-By-Lon, Tai Ương Ðức Chúa Gửi Ðến
1 Có lời phán với ông Giê-rê-mi-a liên quan đến toàn dân Giu-đa, vào năm thứ tư triều Giơ-hô-gia-kim, con vua Giô-si-gia-hu, làm vua Giu-đa - cũng là năm thứ nhất triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon - 2 Lời đó, ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã công bố cho toàn dân Giu-đa và cho mọi người cư ngụ ở Giê-ru-sa-lem, lời đó như sau:
3 Kể từ năm thứ mười ba triều Giô-si-gia-hu, con vua A-môn, làm vua Giu-đa cho đến hôm nay, tính ra đã được hai mươi ba năm, lời Ðức Chúa phán với tôi và tôi đã không ngừng công bố cho anh em, nhưng anh em đã chẳng thèm nghe! 4 Hơn nữa, Ðức Chúa lại đã không ngừng phái đến với anh em tất cả các tôi tớ của Người là các ngôn sứ, nhưng anh em đã chẳng thèm nghe, cũng chẳng thèm lưu ý. 5Người phán rằng: "Hãy trở về đi, mỗi người hãy bỏ con đường xấu xa, bỏ những hành vi gian ác của mình, rồi các ngươi sẽ được cư ngụ trên miền đất mà Ðức Chúa đã ban cho các ngươi và cha ông các ngươi từ muôn thuở cho đến muôn đời. 6 Ðừng chạy theo các thần khác mà thờ phượng và sụp lạy chúng, cũng đừng chọc giận Ta bằng những việc tay các ngươi làm, rồi Ta sẽ thôi không giáng hoạ cho các ngươi nữa. 7 Nhưng các ngươi đã chẳng chịu nghe Ta - sấm ngôn của Ðức Chúa - cứ chọc giận Ta bằng những việc tay các ngươi làm mà chuốc lấy tai hoạ.
8 Vì thế, Ðức Chúa các đạo binh phán: Vì các ngươi đã không thèm nghe các lời của Ta, 9 thì này Ta cho vời tất cả các thị tộc phương Bắc cùng với Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, tôi tớ của Ta - sấm ngôn của Ðức Chúa. Ta sẽ đưa tất cả đến đánh xứ này và dân cư của nó cùng mọi dân tộc xung quanh; Ta sẽ loại trừ chúng, sẽ biến chúng nên đồ kinh tởm, nên đề tài trào phúng, nên chốn điêu tàn vạn cổ. 10 Ta sẽ làm cho nơái chúng ở im bặt tiếng reo mừng hỷ hoan và tiếng hát của cô dâu chú rể, cũng như tiếng cối xay và ánh đèn. 11 Tất cả xứ này sẽ nên chốn điêu tàn đổ nát và các dân ấy sẽ phải làm tôi vua Ba-by-lon trong bảy mươi năm. 12 Nhưng khi mãn bảy mươi năm, Ta sẽ viếng thăm để trừng phạt vua Ba-by-lon và dân ấy - sấm ngôn của Ðức Chúa - vì tội lỗi của chúng, cũng như trừng phạt xứ Can-đê và biến nó thành chốn điêu tàn vạn cổ. 13 Mọi lời Ta đã phán về xứ ấy, mọi điều đã được viết trong sách này, Ta sẽ thực hiện để trừng phạt nó.
II. Mở Ðầu Các Lời Sấm Lên Án Các Dân Ngoại
Thị kiến cái chén
Ðây là điều ông Giê-rê-mi-a đã tuyên sấm để lên án tất cả các dân tộc.
14 Vì cả chúng nữa, chúng cũng sẽ bị các dân tộc hùng cường và các vua chúa quyền uy bắt làm tôi, và Ta sẽ trả cho chúng tuỳ theo những hành vi và những việc tay chúng làm.
15 Thật vậy, Ðức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán với tôi như sau: Ngươi hãy cầm lấy từ tay Ta chén rượu tức là cơn lôi đình, và ngươi hãy bắt mọi dân tộc mà Ta sai ngươi đến phải uống chén ấy. 16Chúng sẽ uống vào, sẽ lảo đảo và hoá ra điên dại vì lưỡi gươm mà chính Ta sẽ gửi cho chúng. 17 Tôi đã cầm lấy chén từ tay Ðức Chúa và tôi đã bắt mọi dân mà Ðức Chúa sai tôi đến phải uống. 18 Ðó là Giê-ru-sa-lem và các thành miền Giu-đa, các vua chúa và các thủ lãnh của thành, để biến chúng nên chốn hoang tàn, nên đồ kinh tởm, nên đề tài trào phúng và đầu đề châm chọc; 19 đó là Pha-ra-ô vua Ai-cập, các bề tôi, các thủ lãnh và toàn dân của vua ấy; 20 đó là tất cả đám đông hỗn tạp; tất cả các vua xứ Út; tất cả các vua xứ Phi-li-tinh: Át-cơ-lôn, Ga-da, Éc-rôn và phần dân Át-đốt còn sót lại; 21 là Ê-đôm, Mô-áp và con cái Am-mon; 22 là tất cả các vua Tia, tất cả các vua Xi-đôn và tất cả các vua ở hải đảo bên kia biển; 23 là Ðơ-đan, Tê-ma, Bút, tất cả những dân cạo tóc hai bên thái dương; 24 là tất cả các vua Ả-rập, tất cả các vua của đám đông hỗn tạp định cư trong sa mạc; 25 là tất cả các vua Dim-ri, tất cả các vua Ê-lam, tất cả các vua Mê-đi. 26 Tất cả các vua phương Bắc, gần cũng như xa, kẻ trước người sau và mọi vương quốc trên cõi đất, trên mặt đất này. Còn vua Sê-sác sẽ uống sau cùng.
27 Ngươi sẽ nói với chúng: Ðức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Hãy uống cho say! Hãy mửa ra và ngã vật xuống, không còn chỗi dậy nổi trước lưỡi gươm mà chính Ta phóng vào giữa các ngươi. 28 Nếu chúng từ chối không nhận lấy chén từ tay ngươi mà uống, thì ngươi sẽ bảo chúng: Ðức Chúa các đạo binh phán như sau: Thế nào các ngươi cũng phải uống! 29 Vì này, cả chính thành kêu cầu Danh Ta, Ta còn gieo tai giáng hoạ, thì huống hồ các ngươi? Không! Các ngươi không được yên đâu, vì chính Ta cho phóng gươm để trừng phạt mọi dân cư trên cõi đất. Sấm ngôn của Ðức Chúa các đạo binh.
30 Còn ngươi, ngươi hãy tuyên
sấm cho chúng biết tất cả những lời trên đây; ngươi hãy bảo chúng:
Từ trên cao Ðức Chúa rống lên,
từ thánh điện của Người, Người lên tiếng,
Người rống lên vang dội để kết án lãnh địa của Người,
Người cất tiếng reo hò của những người đạp nho
để trừng phạt toàn dân cư trên cõi đất.
31 Tận cùng cõi đất còn vang tiếng ồn ào,
vì Ðức Chúa đứng ra tố cáo muôn dân,
chính Người ngự toà xét xử mọi xác phàm,
phường gian ác, Người để mặc cho gươm chém.
Sấm ngôn của Ðức Chúa.
32 Ðức Chúa các đạo binh phán như sau:
Này tai hoạ lan tràn
từ dân tộc này đến dân tộc khác;
và một trận cuồng phong dữ dội nổi lên
từ những miền xa xăm của cõi đất.
33 Ngày ấy, những xác chết do Ðức Chúa đánh phạt sẽ ngổn ngang khắp mặt đất. Chúng chẳng được khóc thương, chẳng được thu lượm, chẳng được chôn cất. Chúng hoá thành phân bón trên mặt đất.
34 Hỡi các mục tử, hãy rên siết, hãy kêu gào.
Hỡi những người thống lãnh đoàn chiên, hãy lăn lộn trên đất,
vì đã đến ngày các ngươi bị hạ sát và tán loạn,
các ngươi sẽ rơi xuống như chiếc bình quý giá.
35 Mục tử chẳng còn nơi náu ẩn,
kẻ thống lãnh đoàn chiên hết đường thoát thân.
36 Người ta nghe tiếng kêu than của các mục tử,
tiếng rên siết của những kẻ thống lãnh đoàn chiên,
vì Ðức Chúa đã phá tan đồng cỏ của chúng.
37 Những bãi cỏ yên hàn đã thành nơi lặng lẽ,
vì Ðức Chúa nổi cơn lôi đình thịnh nộ!
38 Con sư tử đã ra khỏi lùm cây;
xứ sở của chúng đã nên chốn hoang tàn,
vì cơn lôi đình tàn khốc, vì cơn lôi đình thịnh nộ. 
CHIA SẺ

Hãy tưởng tượng việc công bố trong vòng hai mươi ba năm và chẳng thấy kết quả khả thi nào cả! Giê-rê-mi-a trong thành với ơn gọi của mình ngay cả khi ông bị người ta chống đối và họ chẳng chịu nghe Lời Chúa. Chúng ta bị Thiên Chúa xét xử theo như sự trung thành của chúng ta, chứ không phải theo những thành công ở bên ngoài. Theo tiêu chuẩn của người đời, Giê-rê-mi-a có thể xem như đã thất bại (1Cr 4:1-5).
Cuộc lưu đày ở Ba-by-lon là cách thức Thiên Chúa trừng phạt những kẻ nổi loạn và thanh luyện những người đạo đức còn lại ở trong đất nước. Đất nước đã bị điếc trước Lời Ngài (c.4,7,8), nhưng Lời đó sẽ được hoàn tất, không phải chỉ cho Ít-ra-en, nhưng cho toàn thể các dân tộc mà ở những nơi đó Ngài đã gửi các ngôn sứ của Ngài đến.
Thiên Chúa kiên nhẫn đối với những kẻ bất tuân và cho họ nhiều cơ hội để hoán cải, nhưng đến một lúc nào đó Ngài phải rat ay! Ngài sẽ giống như chủ nhà chuốc cho khách của mình say (c.15-29), như sư tử tấn công đàn chiên (c.30-31, 34-38), một cơn gió lốc sẽ quét qua đất nước và hủy hoại nó (c.32-33).
Theo Sử Biên Niên cuốn thứ 2 36:20-21, Đức Chúa đã trừng phạt Giu-đa trong bảy mươi năm bởi vì nó trùng với con số của những năm Sabat mà họ không tuân giữ (Lv 25:1-7). Những người đã không nghỉ vào những ngày Sabat trong tuần (Gr 17:19-27), và họ đã không để cho đất nghỉ ngơi bảy năm một lần (Lv 26:27-35). Khi chúng ta giữ cho mình những gì thuộc về Thiên Chúa, chúng cũng sẽ mất nó và thậm chí còn bị đau khổ tương lai. Bạn có đang cố gắng giữ lại những gì như: thời gian, vật chất, các khả năng… đáng lý ra nó phải thuộc về Thiên Chúa cho bản thân mình chăng ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC