Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

CHƯƠNG 37 - GIÊ-RÊ-MI-A

Nhận định tổng quát về triều Xít-ki-gia-hu
1 Xít-ki-gia-hu con vua Giô-si-gia-hu, lên ngôi cai trị thay vua Khon-gia-hu con vua Giơ-hô-gia-kim. Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đặt Xít-ki-gia-hu lên ngôi cai trị xứ Giu-đa. 2 Nhưng, cả vua lẫn bề tôi và toàn dân trong xứ, chẳng ai chịu nghe lời Ðức Chúa phán qua trung gian ngôn sứ Giê-rê-mi-a. 
Vua Xít-ki-gia-hu thỉnh vấn ngôn sứ Giê-rê-mi-a
trong cuộc giải vây Giê-ru-sa-lem, năm 588
3 Vua Xít-ki-gia-hu sai ông Giơ-hu-can con ông Se-lem-gia, và tư tế Xơ-phan-gia-hu con ông Ma-a-xê-gia đến gặp ngôn sứ Giê-rê-mi-a mà nói rằng: "Xin ông khẩn cầu Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, thay cho chúng tôi!" 4 Bấy giờ, ông Giê-rê-mi-a tự do đi lại giữa dân, người ta vẫn chưa tống giam ông vào ngục. 5 Nhưng, đạo quân của Pha-ra-ô đã từ Ai-cập lên đường xuất chinh. Quân Can-đê đang vây hãm Giê-ru-sa-lem nghe tin ấy, đã phải rút lui khỏi Giê-ru-sa-lem.
6 Bấy giờ có lời Ðức Chúa phán với ngôn sứ Giê-rê-mi-a rằng: 7 "Ðức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán thế này: Các ngươi sẽ nói như sau với vua Giu-đa, người đã sai các ngươi đến thỉnh vấn Ta. Này đạo quân của Pha-ra-ô lên đường xuất chinh để trợ giúp các ngươi, sẽ phải rút về đất Ai-cập của chúng. 8 Quân Can-đê sẽ quay lại đánh thành này. Chúng sẽ chiếm thành rồi phóng hoả đốt. 9 Ðức Chúa phán thế này: Các ngươi đừng tự lừa dối mình rằng: "Quân Can-đê đã xa hẳn chúng ta." Nhưng thực ra chúng không đi đâu. 10 Giả như các ngươi có đánh bại toàn thể đạo quân Can-đê đến giao chiến với các ngươi, và chỉ còn sót lại một số quân bị thương, thì chúng cũng sẽ chỗi dậy, ai nấy từ lều của mình, và sẽ phóng hoả đốt thành này. 
Ngôn sứ Giê-rê-mi-a bị bắt, nhưng lại gặp may
11 Khi đạo quân Can-đê rút khỏi Giê-ru-sa-lem vì bị đạo quân Ai-cập của Pha-ra-ô tiến đánh, 12 thì ông Giê-rê-mi-a ra khỏi Giê-ru-sa-lem đến đất Ben-gia-min, để lo việc chia của cải trong đám bà con họ hàng. 13 Lúc đến cổng thành Ben-gia-min, ông gặp một trưởng đồn canh tên là Giếc-i-gia con ông Se-lem-gia, con ông Kha-nan-gia. Ông Giếc-i-gia liền bắt lấy ngôn sứ Giê-rê-mi-a và nói rằng: "Ông chạy sang với người Can-đê!" 14 Ông Giê-rê-mi-a nói: "Láo! Tôi đâu có chạy sang với người Can-đê!" Nhưng Giếc-i-gia không muốn nghe, liền bắt lấy ông rồi điệu đến cho các thủ lãnh. 15 Các thủ lãnh giận dữ với ông. Họ đánh ông rồi giam ông tại nhà thư ký Giơ-hô-na-than, bởi vì họ đã biến nhà ấy thành nhà tù. 16 Thế là, ông Giê-rê-mi-a bị giam trong nhà ngục có mái vòm; ông đã ở lại đó nhiều ngày.
17 Sau đấy, vua Xít-ki-gia-hu sai người đến đưa ông ra. Vua bí mật thỉnh vấn ông trong cung. Vua hỏi: "Có lời nào của Ðức Chúa phán không?" Ông Giê-rê-mi-a trả lời: "Có", rồi nói tiếp: "Vua sẽ bị trao nộp vào tay vua Ba-by-lon." 18 Ông Giê-rê-mi-a nói với vua Xít-ki-gia-hu: "Tôi có lỗi gì phạm đến ngài, đến các tôi tớ của ngài cũng như dân này, mà các người lại tống tôi vào ngục? 19 Các ngôn sứ đã tuyên sấm cho các người rằng vua Ba-by-lon sẽ không đến tấn công các người và xứ này, họ đâu cả rồi? 20 Bây giờ, thưa đức vua là chúa thượng tôi, xin lắng nghe và đoái nhận lời tôi van vỉ ngài đây: xin đừng để tôi trở lại nhà thư ký Giơ-hô-na-than nữa, vì e rằng tôi sẽ phải chết ở đó." 21 Vua Xít-ki-gia-hu ra lệnh giam giữ ông trong sân vệ binh và cung cấp cho ông mỗi ngày một ổ bánh lấy ở Phố Hàng Bánh, cho đến khi bánh trong thành hết sạch. Thế là ông Giê-rê-mi-a ở lại trong sân vệ binh. 
CHIA SẺ

Mong chờ được “sử dụng” (c.1-10). Xít-ki-gia-hu muốn sự cầu bầu từ người của Thiên Chúa, nhưng không muốn tuân theo sự hướng dẫn của Lời Thiên Chúa. Ông đã chẳng bao giờ nên có sự phân biệt hai điều này (Ga 15:7; Cv 6:4). Ông đã muốn Thiên Chúa thành người phục vụ cho ông và giải thoát thành, nhưng ông không sẵn sàng để trở thành tôi tớ của Thiên Chúa và tuân phục Lời. Phải chăng bạn cầu xin Thiên Chúa giúp chỉ trong những lúc nguy cấp, hay bạn tìm kiếm sự hướng dẫn của Thiên Chúa mỗi ngày?
Mong chờ để bị hiểu lầm (c.11-15). Trong khi lên đường trong sự vô tội của mình, nhưng Giê-rê-mi-a đã bị bắt, đánh đập, và bỏ tù ! (x. Cv 16:16-24 ). Những người không kính sợ Thiên Chúa tìm mọi cơ hội để bách hại những người thánh thiện.
Mong chờ để bị bỏ quên (c.16-17). Nhà vua chẳng lo lắng gì khi bắt tôi tớ của Thiên Chúa bỏ tù một cách bất hợp pháp và gây những đau khổ lớn lao cho ông. Nhà vua không có vùng cách nhìn với Giê-rê-mi-a, nhưng ông vẫn muốn sự trợ giúp của ngôn sứ.
Mong chờ được Thiên Chúa chăm sóc (c.18-21). Đức Chúa đã hứa với Giê-rê-mi-a nhiều năm trước rằng Ngài sẽ chăm sóc ông (1:8; 19), và Ngài đã giữ lời hứa của Ngài. Giê-rê-mi-a đa không có một cuộc sống dễ dàng, nhưng ông đã có một lương tâm tốt, vì ông đã biết rằng ông trung tín với Thiên Chúa.
Có nhiều điều chúng ta mong chờ trong cuộc sống, nhưng điều quan trọng nhất mà chúng ta phải trông chờ đó là những lời từ Thiên Chúa. Vua Xít-ki-gia hu đã hỏi ngôn sứ Giê-rê-mi-a, “Có lời nào của Đức Chúa phán không?” Nhưng thực tế ông đã không mong chờ điều ông đã nghe. Bạn mong chờ lắng nghe điều gì từ Lời Ngài ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC