Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

CHƯƠNG 09 - Ê-DÊ-KI-EN

 Hình phạt
1 Bấy giờ, Ðức Chúa kêu lớn tiếng vào tai tôi: "Hỡi các ngươi là những kẻ có nhiệm vụ trừng phạt thành, hãy đến gần, mỗi người cầm trong tay dụng cụ tiêu diệt!" 2 Và kìa từ phía Cửa Trên hướng về phương bắc, có sáu người đến, mỗi người cầm trong tay dụng cụ huỷ diệt. Ở giữa họ, có một người mặc áo vải gai đeo tráp ký lục ở ngang lưng. Họ đến đứng bên cạnh bàn thờ bằng đồng.
3 Vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en bay lên khỏi thần hộ giá, nơi vinh quang Thiên Chúa ngự, mà tiến về phía thềm Ðền Thờ. Ðức Chúa gọi người mặc áo vải gai, đeo tráp ký lục ở ngang lưng 4 và phán với người ấy: "Hãy rảo khắp thành, khắp Giê-ru-sa-lem. Hãy ghi dấu chữ thập trên trán những người đang rên siết khóc than về mọi điều ghê tởm đang xảy ra trong khắp thành." 5 Tôi lại nghe Ðức Chúa phán với năm người kia: "Hãy đi theo người ấy vào thành mà chém giết. Ðừng nhìn mà thương hại, đừng xót thương. 6Người già, thanh niên, thiếu nữ, cũng như đàn bà con trẻ, các ngươi hãy giết cho sạch; nhưng tất cả những ai mang dấu trên mình, các ngươi chớ đụng đến. Các ngươi sẽ bắt đầu từ Nơi Thánh của Ta." Và họ đã bắt đầu từ đàn ông, từ người già ở trước Ðền Thờ. 7Người phán với họ: "Hãy làm cho Ðền Thờ ra ô uế; tại các tiền đình, hãy chất đầy xác chết, mau đi!" Họ ra đi và chém giết trong thành.
8 Vậy, đang khi họ chém giết, tôi ở lại một mình; tôi sấp mặt xuống và kêu xin rằng: "Ôi, lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, khi Ngài trút cơn lôi đình xuống Giê-ru-sa-lem, Ngài tính tiêu diệt tất cả những người còn sót lại của Ít-ra-en sao?" 9 Người phán với tôi: "Tội lỗi của nhà Ít-ra-en và nhà Giu-đa đã chồng chất nặng nề; xứ sở đầy những máu, thành tràn ngập chuyện đồi bại, vì chúng nói: "Ðức Chúa đã bỏ đất này rồi, Ðức Chúa chẳng nhìn thấy đâu! 10 Như thế, Ta sẽ không để mắt đoái hoài và cũng chẳng xót thương. Ta sẽ căn cứ vào lối sống của chúng mà hạch tội." 11 Và kìa, người mặc áo vải gai, đeo tráp ở ngang lưng, thuật lại rằng: "Con đã thi hành như lệnh Ngài truyền cho con."
CHIA SẺ
Vinh quang của Thiên Chúa di chuyển khỏi nơi Cực Thánh và bắt đầu rời khỏi Đền thờ: “Ichabod- vinh quang đã ra đi” (1Sm 4:19-22; Gr 7:1-15). Nếu không có vinh quang Thiên Chúa, Đền thờ cũng chỉ như là một tòa nhà; và không có sự hiện diện của thiên Chúa, chúng ta cũng khác gì so với những người khác (Xh 33:12-16).

Cuộc xét xử của Thiên Chúa bắt đầu với dân Ngài (c.6; 1 Pr 4:17), vì đặc ân lớn hơn, đi kèm với những trách nhiệm lớn hơn. Hoặc là chúng ta xét lấy tội của mình hay Thiên Chúa sẽ phán xét chúng (1 Cr 11:31).

Ngay cả trong cơn thịnh nộ của Ngài, Thiên Chúa vẫn xót thương và cứu người tín hữu còn sót lại, những ai “thở than và khóc lóc” vì tội của dân Chúa. Bạn có phải là một người trong số những người “than khó” ? Giống như Ê-dê-ki-en, bạn có can thiệp và cầu xin lòng thương xót ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC