Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

CHƯƠNG 1 - GIÔ-NA

Ông Giô-na cưỡng lại sứ mạng Ðức Chúa giao
1 Có lời Ðức Chúa phán với ông Giô-na, con ông A-mít-tai, rằng: 2 "Hãy đứng dậy, đi đến Ni-ni-vê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết rằng sự gian ác của chúng đã lên thấu tới Ta." 3 Ông Giô-na đứng dậy nhưng là để trốn đi Tác-sít, tránh nhan Ðức Chúa. Ông xuống Gia-phô và tìm được một chiếc tàu sắp đi Tác-sít. Ông trả tiền, xuống tàu để cùng đi Tác-sít với họ, tránh nhan Ðức Chúa. 4 Nhưng Ðức Chúa tung ra một cơn gió to trên biển và liền có một trận bão lớn ngoài khơi, khiến tàu tưởng chừng như sắp vỡ tan. 5 Thuỷ thủ sợ hãi; họ kêu cứu, mỗi người kêu lên thần của mình và ném hàng hoá trên tàu xuống biển cho nhẹ bớt. Còn ông Giô-na thì đã xuống hầm tàu, nằm đó và ngủ say. 6 Viên thuyền trưởng lại gần và nói với ông: "Sao lại ngủ thế này? Dậy! Kêu cầu thần của ông đi! May ra vị thần ấy sẽ nghĩ đến chúng ta và chúng ta khỏi mất mạng." 7 Rồi họ bảo nhau: "Nào, chúng ta hãy bắt thăm cho biết tại ai mà chúng ta gặp tai hoạ này." Họ gieo quẻ và quẻ rơi trúng ông Giô-na. 8Họ bảo ông: "Vì ông là người đã đem tai hoạ này đến cho chúng ta, thì xin ông cho chúng tôi biết: Ông làm nghề gì? Ông từ đâu đến, quê ở nước nào, và thuộc dân nào?"9 Ông nói với họ: "Tôi là người Híp-ri, Ðấng tôi kính sợ là Ðức Chúa, Thiên Chúa các tầng trời, Ðấng đã làm ra biển khơi và đất liền." 10 Những người ấy sợ, sợ lắm; họ nói với ông: "Ông đã làm gì thế?" Thật vậy, do ông kể lại mà họ được biết là ông đang trốn đi để tránh nhan Ðức Chúa. 11 Họ hỏi ông: "Chúng tôi phải xử với ông thế nào để cho biển lặng đi, không còn đe doạ chúng tôi nữa?" Quả thật, biển càng lúc càng động mạnh. 12 Ông bảo họ: "Hãy đem tôi ném xuống biển thì biển sẽ lặng đi, không còn đe doạ các ông nữa; vì tôi biết là tại tôi mà các ông gặp cơn bão lớn này." 13 Những người ấy cố chèo vào đất liền, nhưng không thể được vì biển mỗi lúc một động thêm, uy hiếp họ. 14 Họ kêu cầu Ðức Chúa và thưa: "Ôi, lạy Ðức Chúa, ước gì chúng con không phải chết vì mạng sống người này, và xin đừng đổ máu vô tội trên đầu chúng con; vì lạy Ðức Chúa, chính Ngài đã hành động tuỳ theo sở thích." 15 Rồi họ đem ông Giô-na ném xuống biển. Biển dừng cơn giận dữ. 16 Những người ấy sợ Ðức Chúa, sợ lắm; họ dâng hy lễ lên Ðức Chúa và khấn hứa. 
CHIA SẺ

Giô-na đã nghĩ rằng ông có quyền chọn lựa. Ông đã quên rằng ý của Chúa không phải là một chọn lựa: đó là một đòi buộc và một cơ hội. Khi chúng ta chy trốn khỏi ý Thiên Chúa, chúng ta luôn luôn đi xuống (c.3,5,15; 2:1,6). Chúng ta có thể kết thúc như một vật tế thần cho một cơn nguy hiểm và cho sự bình lặng trong một cơn bão.

Những thủy thủ “người ngoại” cho thấy một vài phẩm chất hơn là ngôn sứ của Thiên Chúa. Trong khi Giô-na đang ngủ, họ đã kêu khóc với các thần của họ, và họ làm những gì tốt nhất để cứu ông (c.13). Giô-na là một người Do thái, và những người Do thái là một phúc lành với toàn thế giới (Stk 12:1-3). Nhưng con người đáng lý phải là nguồn cứu những người bị lạc lối thì chính ông lại được cứu bởi những người được kể là lạc lối!

Một người tín hữu bước ra khỏi tình bạn với Thiên Chúa có thể gây ra một hệ quả nghiêm trọng từ những rắc rối xảy ra. Giô-na đã đặt thủy thủ đoàn trong nguy hiểm và rời bỏ Ni-ni-vê mà không trao cho họ sứ điệp của niềm hy vọng. Thiên Chúa yêu chúng ta quá nhiều nên để chúng ta bỏ chạy; vì thế, Ngài kỷ luật chúng ta (Dt 12:1-11), và Ngài tiếp tục hành động cho đến khi chúng ta vâng phục Ngài.

Thiên Chúa có một lời mời gọi trong cuộc sống của bạn. Bạn cần phải đứng lại thay vì bỏ chạy và tuân theo lời mời gọi ấy. Đâu là lời mời gọi của Thiên Chúa với bạn ngay trong lúc này để trao cuộc sống của bạn cho Ngài ? Để bước đi bằng niềm tin ? Để chấm dứt một số hành vi nào nào đó? Phải chăng bạn cũng đang bỏ trốn Ngài ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC