Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

CHƯƠNG 14 - DA-CA-RI-A

 Cuộc chiến thời cánh chung. Vẻ huy hoàng của Giê-ru-sa-lem.
1 Này đây, hỡi Giê-ru-sa-lem, sẽ đến ngày của Ðức Chúa, khi người ta đem chia của cải của ngươi ở giữa ngươi. 2 Ta sẽ tập hợp mọi dân tộc về Giê-ru-sa-lem để giao chiến, thành sẽ thất thủ, nhà cửa bị cướp phá, phụ nữ bị hãm hiếp; một nửa dân thành sẽ phải đi lưu đày, nhưng số dân sót lại sẽ không bị đuổi ra khỏi thành. 3 Bấy giờ, Ðức Chúa sẽ tiến ra và chiến đấu đánh lại các dân tộc ấy như ngày Người chiến đấu trong thời giao tranh. 4 Ngày ấy, Người sẽ dừng chân trên núi Ô-liu, đối diện với Giê-ru-sa-lem về phía đông. Núi Ô-liu sẽ chẻ ra ở giữa, từ đông sang tây, làm thành một thung lũng rộng lớn; một nửa quả núi sẽ lui về phía bắc và một nửa về phía nam. 5 Các ngươi sẽ chạy trốn qua thung lũng giữa các núi của Ta, vì thung lũng giữa các núi chạy dài tới A-xan. Các ngươi sẽ trốn thoát như đã trốn thoát cơn động đất thời Út-di-gia làm vua nước Giu-đa. Rồi Ðức Chúa, Thiên Chúa của tôi, sẽ đến, cùng với toàn thể các thánh của Người.
6 Ngày ấy, sẽ chẳng có ánh sáng, nhưng chỉ có lạnh lẽo và giá buốt. 7 Sẽ chỉ còn là một ngày độc nhất - duy một Ðức Chúa biết - không còn phân biệt ngày với đêm, ngay lúc hoàng hôn vẫn có ánh sáng. 8 Ngày ấy, nước mạch sẽ chảy ra từ Giê-ru-sa-lem; một nửa chảy ra Biển Ðông, một nửa chảy ra Biển Tây: sẽ xảy ra như vậy trong cả mùa đông lẫn mùa hè. 9 Bấy giờ, Ðức Chúa sẽ là vua cai trị toàn cõi đất; ngày ấy, Ðức Chúa sẽ là Ðức Chúa duy nhất và Danh Người là Danh duy nhất. 10 Tất cả xứ sẽ nên như đồng bằng, từ Ghe-va tới Rim-môn, phía nam Giê-ru-sa-lem. Giê-ru-sa-lem sẽ được nhắc lên cao và ở nguyên tại chỗ, từ cổng Ben-gia-min cho đến tận cổng Xưa, đến tận cổng Góc, và từ tháp Kha-nan-ên cho đến tận bồn ép nho của nhà vua. 11 Người ta sẽ cư ngụ tại đó, sẽ không còn án tru hiến nữa và Giê-ru-sa-lem sẽ được sống yên hàn.
12 Và đây sẽ là tai ương Ðức Chúa giáng xuống mọi dân nước đã dấy binh chống lại Giê-ru-sa-lem. Người sẽ làm cho thịt chúng rữa ra ngay khi chúng còn đang đứng vững; mắt chúng sẽ rữa trong hốc mắt và lưỡi chúng sẽ rữa trong miệng. 15 Ngựa, la, lạc đà, lừa và mọi súc vật trong các trại cũng sẽ gặp phải một tai ương giống như tai ương kia. 13 Ngày ấy Ðức Chúa sẽ gây ra giữa chúng một nỗi hoảng sợ lớn lao; người này sẽ túm lấy tay người kia và giơ tay đe doạ lẫn nhau. 14 Cả Giu-đa cũng sẽ đến Giê-ru-sa-lem để chiến đấu, và sẽ thu lấy tài sản của mọi dân tộc chung quanh: vàng, bạc và vô số y phục.
16 Sau đó, mọi người còn sót lại từ mọi dân tộc đã tiến đánh Giê-ru-sa-lem, hằng năm sẽ lên thờ lạy Ðức Vua, tức là Ðức Chúa các đạo binh, và mừng lễ Lều. 17 Thị tộc nào trong các thị tộc trên cõi đất không lên Giê-ru-sa-lem thờ lạy Ðức Vua, tức là Ðức Chúa các đạo binh, thì sẽ không có mưa cho chúng. 18 Nếu thị tộc Ai-cập không lên và không đến thì nó sẽ phải chuốc lấy tai ương mà Ðức Chúa đã giáng xuống các dân tộc không lên mừng lễ Lều. 19 Ðó sẽ là án phạt dành cho Ai-cập và án phạt dành cho mọi dân tộc không lên mừng lễ Lều.
20 Ngày ấy trên lục lạc ngựa sẽ có ghi: "Thánh hiến cho Ðức Chúa" và các nồi niêu trong Nhà Ðức Chúa sẽ được xem như những chiếc bình rảy ở trước bàn thờ. 21Mọi nồi niêu ở Giê-ru-sa-lem và ở Giu-đa sẽ được thánh hiến cho Ðức Chúa các đạo binh. Tất cả những người dâng hy lễ sẽ đến lấy những nồi niêu đó mà nấu nướng. Ngày ấy, sẽ không còn lái buôn trong Nhà Ðức Chúa các đạo binh nữa.
CHIA SẺ

Ngôn sứ mô tả một chiến dịch lớn lao mà chúng ta gọi là Trận Chiến ở Hácmơghítđô (Kh 14:17-20; 16:14-16), khi các quốc gia trên thế giới sẽ tập họp lại chống lại Giê-ru-sa-lem.

Hãy xem những minh chứng về sứ mạnh của Ngài! Ngài sẽ làm những sự thay đổi trên trời (c.6-7) và dưới đất (c.3-5), và sẽ gửi đến một trận dịch sẽ đe dọa và hủy diệt kẻ thù (c.12-15). Ngài sẽ làm cho một dòng sông chảy đến đó để phục hồi và làm mới lại đất đai (Ed 47).

Da-ca-ri-a đã công bố, “Và Đức Chúa sẽ là Vua cai trị trên toàn cõi đất” (c.9)! Lời cầu nguyện của chúng ta “Nước Cha trị đến” sẽ được trả lời, và chúng ta sẽ cai trị với Ngài (Kh 5:10; 20:6). Các nước sẽ “thờ phượng vị Vua” (c.16-17), và thậm chí những điều bình thường giống như nồi niêu cũng thành vật thánh cho Thiên Chúa. Chẳng còn kẻ bên ngoài nào sẽ làm ô uế đền thờ thánh của Thiên Chúa (c.21).

Lễ Lều của người Do thái là cử hành vui nhộn nhất (Lv 23:33-44), vì thế thời đại của vương quốc sẽ là thời của sự thánh thiện và hạnh phúc trong việc thờ phượng và phục vụ Thiên Chúa.

   Đức Chúa sẽ là Vua cai trị, và các nước đều sẽ đến để thờ lạy Ngài. Vương quốc của trần gian sẽ là Vương quốc của Ngài, và Ngài sẽ trị vì vĩnh viễn. Phải chăng đó là điều hy vọng lớn nhất của bạn trong tư cách là một người Ki-tô hữu ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC