Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

CHƯƠNG 21 - Tin Mừng theo Thánh Matthêu

 Ðức Giêsu vào Giêrusalem với tư cách là Ðấng Mê-si-a
(1) Khi Thầy trò đến gần thành Giêrusalem và tới làng Bếtphaghê, phía núi Ôliu, Ðức Giêsu sai hai môn đệ và (2) bảo: "Các anh đi vào làng trước mặt kia, và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có lừa con bên cạnh. Các anh tháo dây ra và dắt về cho Thầy. (3) Nếu có ai nói gì với các anh, thì trả lời là Chúa cần đến chúng, Người sẽ gởi lại ngay". (4) Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ:
(5) Hãy bảo thiếu nữ Xion:
Kìa Ðức Vua của ngươi đang đến với ngươi
hiền hậu ngồi trên lưng lừa,
lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ.
(6) Các môn đệ ra đi và làm theo lời Ðức Giêsu đã truyền. (7) Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Ðức Giêsu cỡi lên. (8) Một đám người rất đông lấy áo mình trải xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành lá mà rải lên lối đi. (9) Ðám đông, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy:
Hoan hô Con vua Ðavít!
Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Ðức Chúa!
Hoan hô trên các tầng trời.
(10) Khi Ðức Giêsu vào Giêrusalem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau: "Ông này là ai vậy?" (11) Ðám đông trả lời: "Ngôn sứ Giêsu, người Nadarét, xứ Galilê đấy".

Ðức Giêsu đuổi những người đang mua bán trong Ðền Thờ
(12) Ðức Giêsu vào Ðền Thờ, đuổi tất cả những người đang mua bán trong Ðền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán bồ câu. (13) Rồi Người bảo họ: "Ðã có lời chép rằng: Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi lại biến thành sào huyệt của bọn cướp". (14) Có những kẻ mù lòa, què quặt đến với Người trong Ðền Thờ, và Người đã chữa họ lành. (15) Nhưng các thượng tế và kinh sư thấy những việc lạ lùng Người đã làm và thấy lũ trẻ reo hò trong Ðền Thờ: "Hoan hô Con vua Ðavít!", thì tức tối(16) và nói với Người rằng: "Ông có nghe chúng nói gì không?" Ðức Giêsu đáp: "Có; nhưng còn lời này, các ông chưa bao giờ đọc sao: Ta sẽ cho miệng con thơ trẻ nhỏ cất tiếng ngợi khen? (17) Rồi Người bỏ họ mà ra khỏi thành, đến Bêtania và qua đêm tại đó.
Cây vả không ra trái
(18) Sáng sớm, khi vào thành, Người cảm thấy đói. (19) Trông thấy cây vả ở bên đường, Người lại gần nhưng không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi. Nên Người nói: "Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa!" Cây vả chết khô ngay lập tức. (20) Thấy vậy, các môn đệ ngạc nhiên nói: "Sao cây vả lại chết khô ngay lập tức như thế?" (21) Ðức Giêsu trả lời: "Thầy bảo thật anh em, nếu anh em tin và không chút nghi nan, thì chẳng những anh em làm được điều Thầy vừa làm cho cây vả, mà hơn nữa, anh em có bảo núi này: "Dời chỗ đi, nhào xuống biển!", thì sự việc sẽ xảy ra như thế. (22) Tất cả những gì anh em lấy lòng tin mà xin khi cầu nguyện, thì anh em sẽ được".
Câu hỏi về quyền bính của Ðức Giêsu
(23) Ðức Giêsu vào Ðền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi: "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy? Ai đã cho ông quyền ấy?" (24) Ðức Giêsu đáp: "Còn tôi, tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi; nếu các ông trả lời được cho tôi, thì tôi cũng sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy. (25) Vậy, phép rửa của ông Gioan do đâu mà có? Do Trời hay do người ta?" Họ mới nghĩ thầm: "Nếu mình nói: "Do Trời", thì ông ấy sẽ vặn lại: "Thế sao các ông lại không tin ông ấy?" (26) Còn nếu mình nói: "Do người ta", thì lại sợ đám đông, vì ai nấy đều cho ông Gioan là một ngôn sứ". (27) Họ mới trả lời Ðức Giêsu: "Chúng tôi không biết". Người cũng nói với họ: "Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy".
Dụ ngôn hai người con
(28) Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho". (29) Nó đáp: "Con không muốn đâu!" Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. (30) Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây!" nhưng rồi lại không đi. (31) Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?" Họ trả lời: "Người thứ nhất". Ðức Giêsu nói với họ: "Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. (32) Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy".
Dụ ngôn những tá điền sát nhân
(33) Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác: "Có gia chủ kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. (34) Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. (35) Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. (36) Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. (37) Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng: "Chúng sẽ nể con ta". (38) Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: "Ðứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!" (39) Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi. (40) Vậy xin hỏi: Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?" (41) Họ đáp: "Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông". (42) Ðức Giêsu bảo họ: "Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao?
Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ
lại trở nên tảng đá góc tường.
Ðó chính là công trình của Chúa,
công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.
(43) Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi. [(44) Ai ngã xuống đá này, kẻ ấy sẽ tan xương; đá này rơi trúng ai, sẽ làm người ấy nát thịt]".
(45) Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pharisêu hiểu là Người nói về họ. (46) Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ đám đông, vì đám đông cho Người là một ngôn sứ.
CHIA SẺ

Vị Vua (c.21:1–11). Dân chúng đã mù trước Kinh thánh của họ (Dcr 9:9). Họ ca tụng Ngài với thánh vịnh 118:26 nhưng lại ngó sang câu 22-23, mà sau này Đức Giêsu trích lại (c. 42). Hãy cẩn thận với việc biết Kinh thánh, nhưng lại không biết Chúa khi Ngài đang hoạt động ở giữa chúng ta. Những sự hiểu biết bạn sở đắc được có giúp cho bạn khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa hay gây cản trở cho tiến trình nhận biết và yêu mến Ngài?
Vị Thẩm Phán (c.21:12–22). Đức Giêsu thanh tẩy đền thờ và quở cây vả, hai “hành động bất thường” đối với Ngài, một người đến không phải để lên án, nhưng để cứu (Is 28:21). Giống như đền thờ, Israel đã bị lũng đoạn bên trong; và giống như cây vả, nó chẳng sinh quả. Một giáo hội có thể trở thành một “hang trộm cướp” nếu nơi chúng ta đến chứa đầy tội lỗi của chúng ta (Is 56:7;1:10-20l Gr 7:11). Một người mà cuộc sống của họ “chẳng có gì ngoài lá” thì cũng đang trong tình trạng nguy hiểm bởi bị xét xử, vì Đức Kitô tìm kiếm quả (Mt 7:15–20). Điều đầu tiên Đức Giê-su đã làm sau khi khải hoàn tiến vào thành Giê-ru-sa-lem là làm sạch nhà. Ngài làm sạch Đền Thờ với những tội lỗi ở nơi đó. Điều này dạy cho bạn điều gì về nhu cầu phải thanh tẩy và sự thánh thiện trong giáo xứ, trong cộng đoàn của bạn và trong đời sống cá nhân của bạn?
Người Con (21:23–41). Đức Giêsu có quyền vì Ngài là Con Thiên Chúa! Vườn Nho là Israel (Is 5) mà lãnh đạo của họ đã không tôn trọng Người Con khi Ngài đến. Quốc gia khước từ Cha khi họ từ chối chứng từ của Gioan, và giờ đây họ sắp sửa từ chối Người Con. Có khi nào bạn ngạc nhiên vì sao câu chuyện cách đây hai ngàn năm vẫn như mới nguyên vì thái độ khước từ Thiên Chúa của con người thời đại hôm nay? Phải chăng chỉ những người dân ngoại mới từ chối Ngài, bạn có tham gia vào trong nhóm những người chối từ cách này cách khác chăng?
Đá Tảng (21:42–46). Những người lãnh đạo Do thái giáo tự kết án chính họ. Đức Giêsu trích Tv 118:22-23 để minh chứng rằng tội của họ không thể cản trở chiến thắng của Ngài (Is 8:14–15; Đn. 2:34; Cv 4:11; 1Pr 2:9). Giá như họ đã trở nên giống như con cái và ca ngợi Chúa thay vì chống lại Ngài (Mt. 21:15–16; Tv 8:2)! Con người khước từ con người, và con người khước từ Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa chẳng bao giờ bỏ rơi con người. Có khi nào bạn trải qua kinh nghiệm bị bỏ rơi, và có khi nào chính bạn bỏ rơi ai đó hoặc chính Thiên Chúa? Và bạn rút được những bài học gì từ những kinh nghiệm đó?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC