Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

CHƯƠNG 7 - Thư 1 Gửi Tín Hữu Cô-rin-tô

 II. Giải Quyết Một Số Vấn Ðề
1. Hôn Nhân Và Ðộc Thân 
(1) Bây giờ tôi đề cập tới những điều anh em đã viết cho tôi: đàn ông không gần đàn bà la điều tốt. (2) Nhưng để tránh hiểm họa dâm ô, thì mỗi nguòi hãy có vợ có chồng. (3) Chồng hãy làm tròn bổn phận đối với vợ, và vợ đối với chồng cũng vậy. (4) Vợ không có quyền trên thân xác mình, nhưng là chồng; cũng vậy, chồng không có quyền trên thân xác mình, nhưng là vợ. (5) Vợ chồng đừng từ chối nhau, trừ phi hai người đồng ý sống như vậy trong một thời gian, để chuyên lo cầu nguyện; rồi hai người lại ăn ở với nhau, kẻo vì hai người không biết tiết dục nổi mà Xatan lợi dụng để cám dỗ. (6) Ðiều tôi nói đó là một sự nhân nhượng chứ không phải là một mệnh lệnh. (7) Tôi ước muốn mọi người đều như tôi; nhưng mỗi người được Thiên Chúa ban cho đặc sủng riêng, kẻ thế này, người thế khác. (8) Với những người độc thân và quả phụ, tôi nói thế này: họ cứ ở vậy như tôi thì tốt cho họ. (9) Nếu không tiết dục được, họ cứ kết hôn, vì thà kết hôn còn hơn là bị thiêu đốt.
(10) Còn với những người đã kết hôn, tôi ra lệnh này, không phải tôi, mà là Chúa: vợ không được bỏ chồng, (11) mà nếu đã bỏ chồng, thì phải ở độc thân hoặc phải làm hòa với chồng; và chồng cũng không được rẫy vợ.
(12) Còn với những người khác, thì tôi nói, chính tôi chứ không phải Chúa: nếu anh em nào có vợ ngoại đạo mà người này bằng lòng ở với người ấy, thì người ấy đừng rẫy vợ. (13) Người vợ nào có chồng ngoại đạo mà người này bằng lòng ở với người ấy, thì người ấy đừng bỏ chồng. (14) Thật vậy, chồng ngoại đạo được thánh hóa nhờ vợ, và vợ ngoại đạo được thánh hóa nhờ người chồng có đạo. Chẳng vậy, con cái anh em sẽ là ô uế, trong khi thật ra chúng là thánh. (15) Nếu người ngoại đạo muốn bỏ người kia, thì cứ bỏ; trong trường hợp đó, chồng hay vợ có đạo không bị luật hôn nhân ràng buộc: Thiên Chúa đã kêu gọi anh em sống bình an với nhau! (16) Chị là vợ, biết đâu chị chẳng cứu được chồng? Hay anh là chồng, biết đâu anh chẳng cứu được vợ?
(17) Ngoài ra, như Chúa đã định cho mỗi người làm sao, như Thiên Chúa đã kêu gọi mỗi người thế nào, thì cứ sống như vậy: đó là điều tôi truyền dạy trong mỗi Hội Thánh. (18) Ai đã cắt bì khi được kêu gọi, thì đừng hủy bỏ dấu vết cắt bì! Ai chưa cắt bì khi được kêu gọi, thì đừng cắt bì! (19) Cắt bì chẳng là gì, mà không cắt bì cũng chẳng là gì cả; điều đáng kể là tuân giữ các điều răn Thiên Chúa. (20) Ai đang ở địa vị nào khi được kêu gọi, thì cứ ở địa vị đó. (21) Bạn là nô lệ khi được kêu gọi ư? Chớ bận tâm! Ngay cả khi có thể được tự do, tốt hơn hãy lợi dụng thân phận nô lệ. (22) Thật thế, người đang làm nô lệ mà được Chúa kêu gọi, thì là người được Chúa giải phóng. Cũng vậy, người đang tự do mà được kêu gọi, thì là nô lệ của Ðức Kitô. (23) Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Anh em đừng trở nên nô lệ cho người phàm. (24) Thưa anh em, khi được kêu gọi ở địa vị nào, mỗi người cứ ở địa vị đó trước mặt Thiên Chúa.
(25) Về vấn đề độc thân, tôi không có chỉ thị nào của Chúa, nhưng tôi chỉ khuyên nhủ anh em với tư cách là người, nhờ Chúa thương, đáng được anh em tín nhiệm. (26) Vậy, tôi nghĩ rằng: vì những nỗi thống khổ hiện tại, ở vậy là điều tốt. Phải, tôi nghĩ rằng đối với người ta, như thế là tốt. (27) Bạn đã kết hôn với một người đàn bà ư? Ðừng tìm cách gỡ ra. Bạn chưa kết hôn với một người đàn bà ư? Ðừng lo kiếm vợ. (28) Nhưng nếu bạn cưới vợ, thì cũng chẳng có tội gì. Và nếu người con gái lấy chồng, thì cũng chẳng có tội gì. Tuy nhiên, những người ấy sẽ chuốc lấy những nỗi gian truân khốn khổ. Mà tôi, tôi muốn cho anh em thoát khỏi điều đó.
(29) Thưa anh em, tôi xin nói với anh em điều này: thời gian chẳng còn bao lâu. Vậy từ nay những người có vợ hãy sống như không có; (30) ai khóc lóc, hãy làm như không khóc; ai vui mừng, như chẳng mừng vui; ai mua sắm, hãy làm như không có gì cả; (31) kẻ hưởng dùng của cải đời này, hãy làm như chẳng hưởng. Vì bộ mặt thế gian này đang biến đi.
(32) Tôi muốn anh chị em không phải bận tâm lo lắng điều gì. Ðàn ông không có vợ thì chuyên lo việc Chúa: họ tìm cách làm đẹp lòng Người. (33) Còn người có vợ thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng vợ, (34) thế là họ bị chia đôi. Cũng vậy, đàn bà không có chồng và người trinh nữ thì chuyên lo việc Chúa, để thuộc trọn về Người cả hồn lẫn xác. Còn người có chồng thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng chồng. (35) Tôi nói thế là để mong tìm ích lợi cho anh chị em, tôi không có ý gài bẫy anh chị em đâu, nhưng chỉ muốn đề nghị với anh chị em một điều tốt, để anh chị em được gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co.
(36) Nếu ai trong lúc quá dồi dào khí lực mà nghĩ rằng mình khó có thể tôn trọng người trinh nữ của mình, và cho rằng chuyện thường tình sẽ phải xảy ra, thì người ấy cứ làm như ý mình muốn, không mắc tội đâu: họ cứ việc lấy nhau. (37) Còn ai đứng vững, lòng không nao núng, cũng chẳng miễn cưỡng, lại làm chủ được ý chí của mình, và quyết tâm tôn trọng người trinh nữ, thì nguòi ấy làm một việc tốt. (38) Như thế, ai cưới người trinh nữ của mình, thì làm một việc tốt, nhưng ai không cưới, thì làm một việc tốt hơn.
(39) Người vợ bị ràng buộc bao lâu chồng còn sống. Nếu chồng chết rồi, thì vợ được tự do, muốn lấy ai thì lấy, miễn là trong Chúa. (40) Nhưng theo ý kiến tôi, người ấy có phúc hơn nếu cứ ở vậy. Tôi thiết nghĩ: tôi cũng được Thần Khí của Thiên Chúa soi sáng.
CHIA SẺ

Hôn nhân là một quà tặng (c.1-9), và không phải tất cả mọi người có cùng một quà tặng. Một số người tự chủ hơn những người khác. Nhiều người sống độc thân vì nhiều lý do khác nhau (Mt 19:11-12), và mỗi người phải biết ý Chúa trong đời mình.
Hôn nhân là một sứ vụ (c.10-16). Thánh nhân nói với những người đã trở lại sau khi kết hôn và những người đang bối rối về việc họ có nên tiếp tục ở lại với những người phối ngẫu khác niềm tin của mình. “Phải vậy,” Phao-lô đã nói thế, “bởi vì bạn có thể đem họ về với Đức Ki-tô.” Nhưng ngay cả những người phối ngẫu có thể mang lấy một trách nhiệm tuyệt vời dành cho nhau khi họ lớn lên trong Chúa và yêu thương nhau (Ep 5:22tt).
Hôn nhân là một lời mời gọi (c.17-24). Khi bạn trở thành một Ki-tô hữu, điều đó không bãi bỏ những điều thuộc về bạn trước khi theo Đức Ki-tô. Những người Do thái vẫn tiếp tục là Do thái, nô lệ vẫn là nô lệ, và những người kết hôn vẫn còn tiếp tục mối dây ràng buộc này. Nhưng giờ đây, với sự trợ giúp của Thiên Chúa, bạn có thể hoàn tất lời mời gọi đó ở một cách thức lớn hơn.
Hôn nhân là một thách đố (c.25-40). Thánh Phao-lô không chối từ những phúc lành của hôn nhân, nhưng ngài vẫn nhắc chúng ta về những gánh nặng của hôn nhân đem đến, đặc biệt trong những thời điểm khó khăn. Xây dựng một ngôi nhà Ki-tô hữu là một sứ vụ lớn lao, nhưng không ai nên bước vào đó một cách nhẹ nhàng hay thiếu cẩn trọng.
Thành công trong đời sống hôn nhân đòi hỏi nhiều nổ lực hơn cả việc tìm cho được người bạn đời theo đúng lòng tiêu chuẩn mình ao ước. Bạn đã nổ lực thế nào để xây dựng đời sống hôn nhân của mình để ngôi nhà của bạn thực sự là một tổ ấm? Và cho dù không sống đời sống hôn nhân, bạn làm gì để góp phần xây dựng gia đình, hay cộng đoàn mình thành chứng từ của một gia đình Ki-tô hữu?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC