Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

CHƯƠNG 1 - Thư Thứ Nhất Gửi Timôthê

 Lời mở đầu

1 Tôi là Phao-lô, Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su theo lệnh Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta, và theo lệnh Đức Ki-tô Giê-su, niềm hy vọng của chúng ta,2 gửi anh Ti-mô-thê, người con tôi đã sinh ra trong đức tin. Xin Thiên Chúa là Cha và xin Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, ban cho anh ân sủng, lòng thương xót và sự bình an.

Đề phòng giáo lý sai lạc
3 Khi đi Ma-kê-đô-ni-a, tôi đã khuyên anh ở lại Ê-phê-xô để anh truyền cho một số người đừng dạy một giáo lý khác,4 cũng đừng chú ý đến những chuyện hoang đường và những gia phả dài dòng; những cái đó chỉ gây ra tranh luận, chứ không đóng góp vào kế hoạch của Thiên Chúa mà đức tin cho chúng ta biết.5 Lời truyền dạy đó phải nhằm đưa tới đức mến phát xuất từ tâm hồn trong sạch, lương tâm ngay thẳng và đức tin không giả hình.6 Vì đi trệch đường lối ấy, một số người đã sa vào tật nói rỗng tuếch.7 Họ muốn làm thầy dạy luật, nhưng lại không hiểu cả điều mình nói lẫn điều mình xác quyết.

Vai trò của Lề Luật
8 Chúng ta biết rằng Lề Luật là tốt, nếu người ta sử dụng cho đúng cách.9 Thật vậy, Lề Luật có đó, không phải cho người công chính, mà là cho hạng người sống ngoài lề luật và bất phục tùng, vô luân và tội lỗi, phạm thánh phạm thượng, giết cha giết mẹ, sát nhân,10 dâm dật, kê gian, buôn người, nói dối, bội thề, và những kẻ sống ngược với giáo lý lành mạnh.11 Đó là giáo lý phù hợp với Tin Mừng đã được giao phó cho tôi, Tin Mừng về vinh quang của Thiên Chúa chí tôn.

Ông Phao-lô suy nghĩ về ơn gọi của mình
12 Tôi tạ ơn Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, Đấng đã ban sức mạnh cho tôi, vì Người đã tín nhiệm mà gọi tôi đến phục vụ Người.13 Trước kia, tôi là kẻ nói lộng ngôn, bắt đạo và ngạo ngược, nhưng tôi đã được Người thương xót, vì tôi đã hành động một cách vô ý thức, trong lúc chưa có lòng tin.14 Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, đã ban cho tôi đầy tràn ân sủng, cùng với đức tin và đức mến của một kẻ được kết hợp với Người.15 Đây là lời đáng tin cậy và đáng mọi người đón nhận: Đức Ki-tô Giê-su đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi, mà kẻ đầu tiên là tôi.16 Sở dĩ tôi được thương xót, là vì Đức Giê-su Ki-tô muốn tỏ bày tất cả lòng đại lượng của Người nơi tôi là kẻ đầu tiên, mà đặt tôi làm gương cho những ai sẽ tin vào Người, để được sống muôn đời.17 Kính dâng Vua muôn thuở là Thiên Chúa bất diệt, vô hình và duy nhất, kính dâng Người danh dự và vinh quang đến muôn thuở muôn đời. A-men.

Trách nhiệm của ông Ti-mô-thê
18 Anh Ti-mô-thê, đó là chỉ thị tôi trao cho anh là người con của tôi, chiếu theo các lời ngôn sứ trước đây đã nói về anh, để anh dựa vào đó mà chiến đấu trong cuộc chiến cao đẹp này,19 với đức tin và lương tâm ngay thẳng. Một số người đã vứt bỏ lương tâm ngay thẳng đó, nên đức tin của họ đã bị chết chìm.20 Trong số đó có Hy-mê-nê và A-lê-xan-đê; tôi đã trao nộp họ cho Xa-tan để họ được dạy cho biết đừng nói lộng ngôn nữa.

DẪN NHẬP

Cuộc xét xử của Phao-lô ở Rô-ma đã xảy ra theo ý muốn của mình, và ngài đã được phóng thích. Có vẻ như ngài đã đến Cô-lô-sê để thăm Philemon (Plm 22). Có thể là thánh Phao-lô đã viết thư thứ nhất Ti-mô-thê từ Cô-lô-sê hay từ Phi-lip-phê.

Là một đứa con sinh ra trong một cuộc hôn nhân khác chủng tộc (Cv 16:1), Ti-mô-thê đã được dạy dỗ trong một gia đình thánh thiện (2Tm 1:5;3:15) và đã biết được Đức Ki-tô qua sứ vụ của Phao-lô (1Tm 1:2). Phao-lô đã đưa ông vào trong nhóm của mình tại Lystra (Cv 16:1-3) và đặt ông làm người trợ tá đặc biệt (Pl 2:19-22). Ti-mô-thê chắc chắn đã được gửi đến làm mục vụ ở tại Hội thánh Ê-phê-sô (1 Tm 1:3). 

Thư thứ nhất Ti-mô-thê là một dạng thư sứ vụ, nói với những người mục tử và dân chúng chính họ phải hành xử như thế nào với nhiều dạng người khác nhau trong Giáo hội (ch. 5-6).    

CHIA SẺ
 Công việc ở Ê-phê-sô không hề dễ dàng, và Ti-mô-thê đã muốn có một công việc mới; nhưng Phao-lô đã thúc đẩy ông ở lại nơi đó và thi hành nhiệm vụ (1:3). Lần tới khi bạn muốn bỏ nơi bạn được sai đến, hãy xem xét những tranh luận mà Phao-lô đã đưa ra cho Ti-mô-thê để trụ lại nơi ông đang ở.
Vì lý do công việc (c.1-11). Điều Phao-lô đã cảnh cáo những người trưởng lão Ê-phê-sô đã sắp thành sự thật: những thầy dạy giả danh ở trong Hội thánh (Cv 20:28-30). Công việc của mục tử là cảnh cáo họ và dạy chân lý cho dân chúng. Nếu ông bỏ rơi đàn chiên, Ti-mô-thê có thể chỉ là người làm thuê chứ không phải là một mục tử (Ga 10:12-13).

Vì Đức Chúa (c.12-17). Đức Giê-su đã chết để cứu người tội lỗi, và Ngài sống để củng cố và trang bị cho các tôi tớ của Ngài thực thi thừa tác vụ. Cũng một Thiên Chúa, Đấng đã bổ sức cho Phao-lô chính Ngài bổ sức cho Ti-mô-thê, và có thể bổ sức cho chúng ta hôm nay. Thiên Chúa thật tín thành!

Vì chính chúng ta (c.18-20). Thiên Chúa đã trang bị cho Ti-mô-thê, gọi ông, và ban cho ông một trách nhiệm trọng đại. Ở đây có một chiến trường để chiến đấu, và ông không dám bỏ chạy. Nếu chúng ta bỏ chạy khỏi vị trí trách nhiệm, chúng ta đánh mất những cơ hội của mình để được lớn lên, để phục vụ, và để tôn vinh Thiên Chúa.

Khi những cơn gió bất hạnh thổi đến, hãy căng cánh buồm theo đúng hướng, và hãy để Đức Ki-tô điều khiển bánh lái. Nếu không, bạn có thể bị chìm. Bạn đang thực thi trách nhiệm của mình vì lý do gì, ba lý do trên có giúp soi sáng cho bạn để tiếp tục đương đầu với cơn gió nghịch trong đời mình chăng?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC