Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

CHƯƠNG 2 - Thư Gia-cô-bê

Phải kính trọng người nghèo
1 Thưa anh em, anh em đã tin vào Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, là Chúa vinh quang, thì đừng đối xử thiên tư.2 Quả vậy, giả như có một người bước vào nơi anh em hội họp, tay đeo nhẫn vàng, áo quần lộng lẫy, đồng thời có một người nghèo khó, ăn mặc tồi tàn, cũng bước vào,3 mà anh em kính cẩn nhìn người ăn mặc lộng lẫy và nói: "Xin mời ông ngồi vào chỗ danh dự này", còn với người nghèo, anh em lại nói: "Đứng đó! " hoặc: "Ngồi dưới bệ chân tôi đây! ",4 thì anh em đã chẳng tỏ ra kỳ thị và trở thành những thẩm phán đầy tà tâm đó sao?

5 Anh em thân mến của tôi, anh em hãy nghe đây: nào Thiên Chúa đã chẳng chọn những kẻ nghèo khó trước mặt người đời, để họ trở nên người giàu đức tin và thừa hưởng vương quốc Người đã hứa cho những ai yêu mến Người hay sao?6 Thế mà anh em, anh em lại khinh dể người nghèo! Chẳng phải những người giàu áp bức anh em đó sao? Chẳng phải họ lôi anh em ra toà đó sao?7 Chẳng phải họ nói xúc phạm đến Danh Thánh cao đẹp mà anh em được mang đó sao?8 Đã hẳn, anh em làm điều tốt, nếu anh em chu toàn luật Kinh Thánh đưa lên hàng đầu: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.9 Nhưng nếu anh em đối xử thiên tư, thì anh em phạm một tội và bị Lề Luật kết án là kẻ vi phạm.
10 Quả thế, ai tuân giữ tất cả Lề Luật, mà chỉ sa ngã về một điểm thôi, thì cũng thành người có tội về hết mọi điểm.11 Thật vậy, Đấng đã phán: Ngươi không được ngoại tình, cũng đã phán: Ngươi không được giết người. Vậy nếu bạn không ngoại tình, nhưng lại giết người, thì bạn cũng thành kẻ vi phạm Lề Luật.12 Anh em hãy nói năng và hành động như những người sẽ bị xét xử theo luật tự do.13 Vì Thiên Chúa không thương xót khi xét xử kẻ không biết thương xót. Còn ai thương xót, thì chẳng quan tâm đến việc xét xử. 

Đức tin và hành động
14 Thưa anh em, ai bảo rằng mình có đức tin mà không hành động theo đức tin, thì nào có ích lợi gì? Đức tin có thể cứu người ấy được chăng?15 Giả như có người anh em hay chị em không có áo che thân và không đủ của ăn hằng ngày,16 mà có ai trong anh em lại nói với họ: "Hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho no", nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có ích lợi gì?

17 Cũng vậy, đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết.18 Đàng khác, có người sẽ bảo: "Bạn, bạn có đức tin; còn tôi, tôi có hành động. Bạn thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành động, còn tôi, tôi sẽ hành động để cho bạn thấy thế nào là tin.19 Bạn tin rằng chỉ có một Thiên Chúa duy nhất. Bạn làm phải. Cả ma quỷ cũng tin như thế, và chúng run sợ."20 Hỡi người đầu óc rỗng tuếch, bạn có muốn biết rằng đức tin không có hành động là vô dụng không?21 Ông Áp-ra-ham tổ phụ chúng ta, đã chẳng được nên công chính nhờ hành động, khi ông hiến dâng con mình là I-xa-ác trên bàn thờ đó sao?22 Bạn thấy đó: đức tin hợp tác với hành động của ông, và nhờ hành động mà đức tin nên hoàn hảo.23 Như thế ứng nghiệm lời Kinh Thánh đã chép: Ông Áp-ra-ham tin Thiên Chúa, và vì thế Thiên Chúa kể ông là người công chính và ông được gọi là bạn của Thiên Chúa.
24 Anh em thấy đó, nhờ hành động mà con người được nên công chính, chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi.25 Ra-kháp, cô gái điếm cũng vậy: há chẳng phải nhờ hành động mà đã được nên công chính, vì đã đón tiếp các sứ giả và đưa họ đi lối khác sao?26 Thật thế, một thân xác không hơi thở là một xác chết, cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết. 
CHIA SẺ

Nếu bạn có niềm tin cứu độ thật sự, bạn sẽ thực hành tính công bằng (c.1-13) và nhìn người khác trong phạm trù nhân cách chứ không phải y phục bên ngoài. Bạn sẽ không phục vụ cho người giàu hay bỏ rơi người nghèo, nhưng bạn sẽ yêu mến từng người vì Đức Giêsu Kitô. Đức ái Kitô giáo đơn giản có nghĩa là đối xử với những người khác theo cách Đức Chúa đối xử với bạn và thực hiện điều đó trong quyền năng của Thánh Thần.
Niềm tin cứu độ đích thật cũng được thấy trong hoạt động (c.14-26). Đức tin không phải là điều gì đó mà bạn chỉ có nói mà thôi; đó là động lực cho cuộc sống của bạn nhờ đó mà bạn nghĩ đến những người khác và phục vụ họ. Abraham đã được cứu nhờ niềm tin (Stk 15:6), nhưng ông đã chứng tỏ đức tin qua việc tuân theo ý Chúa và dâng người con của mình (Stk 22). Rahab đã được cứu nhờ tín thác vào Thiên Chúa (Dt 11:31), nhưng bà đã chứng tỏ thực tại của niềm tin mình qua việc bảo vệ những người do thám (Gs 2; 6:17-27).
Giacôbê và Phaolô không có đối nghịch nhau (Rm 4:1-5; 5:1); họ bổ túc cho nhau. Chúng ta được công chính hóa trước Thiên Chúa nhờ niềm tin, nhưng chúng ta được công chính hóa trước con người nhờ việc làm. Thiên Chúa có thể thấy niềm tin của chúng ta, nhưng con người chỉ có thể thấy nhờ những việc làm.
Đã có bao giờ bạn tự hỏi về niềm tin của mình, nghi ngờ liệu tôi có niềm tin chăng, hay ước ao mình mạnh mẽ hơn trong niềm tin? Và đâu là cách thức bạn thực hành niềm tin của mình qua những hoạt động cụ thể hướng đến tha nhân xung quanh bạn?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC