Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

CHƯƠNG 10 - TÔ-BI-A

1 Trong thời gian ấy, ông Tô-bít tính từng ngày một, xem mất bao nhiêu ngày đi, bao nhiêu ngày về. Khi đã mãn hạn ước định cho ngày về, mà vẫn chưa thấy con,
2 ông tự nhủ: "Hay là nó bị giữ lại ở đó? Hoặc là ông Ga-ba-ên đã chết và không có ai để trao bạc lại cho nó?" 3 Và ông bắt đầu lo buồn. 4 Bà An-na, vợ ông, nói: "Con tôi đã biến mất rồi; nó không còn ở giữa đám người sống nữa!" Bà bắt đầu kêu la, thương khóc con và nói: 5 "Khốn cho mẹ, con ơi! Con là ánh sáng cho đôi mắt mẹ, mà mẹ lại để con đi!" 6 Ông Tô-bít nói với bà: "Nín đi em, đừng lo lắng gì, con nó mạnh khoẻ mà! Chắc hẳn là có chuyện gì trục trặc đã xảy ra cho chúng ở đó; người cùng đi đường với nó là người đáng tin cậy và là người anh em của chúng ta. Ðừng lo buồn về nó nữa em; rồi nó sẽ có mặt ở đây mà!" 7 Bà trả lời: "Ông im đi để tôi được yên, và đừng có lừa gạt tôi: con tôi đã biến mất rồi!" Và mỗi ngày bà chạy ra ngoài, ngó trước ngó sau con đường con bà đã ra đi; bà không nghe ai hết, và khi mặt trời lặn, bà trở về nhà, ai oán khóc than suốt cả đêm, không tài nào ngủ được.

Người cùng đi đường với nó là người đáng tin cậy
8 Sau khi ông Ra-gu-ên đã làm tiệc cưới mười bốn ngày cho con gái như đã thề, Tô-bi-a đến bên ông và thưa: "Xin cha để con đi, vì con biết cha mẹ con tưởng sẽ không còn nhìn thấy con nữa. Vậy giờ đây, thưa cha, con van cha hãy để con đi về nhà cha con. Con đã nói cho cha biết là con đã để người ở lại trong tình trạng nào rồi." 9 Ông Ra-gu-ên nói với Tô-bi-a: "Ở lại đây con, ở lại với cha! Cha sẽ sai người đến anh Tô-bít, cha con, để đem tin tức của con cho người." Nhưng Tô-bi-a thưa: "Không thể được! Con xin cha để con đi khỏi đây về nhà cha con." 10 Ông Ra-gu-ên liền đứng dậy, trao cho Tô-bi-a người vợ của chàng là Xa-ra, cùng với phân nửa tài sản của ông gồm tôi trai, tớ gái, bò, cừu, lừa, lạc đà, y phục, tiền bạc và đồ dùng. 11 Ông để cho họ ra đi phấn khởi; ông chào từ biệt Tô-bi-a và nói: "Con đi mạnh giỏi và bình an! Xin Ðức Chúa trên trời cho con và Xa-ra, vợ con, thành đạt, và ước gì cha được nhìn thấy con cái của chúng con trước khi cha nhắm mắt!" 12 Rồi ông nói với Xa-ra, con gái ông rằng: "Con hãy về nhà cha mẹ chồng con, vì từ nay các ngài là cha mẹ con, như thể các ngài đã sinh ra con vậy. Con gái của cha, thôi, con đi bình an! Cha mong được nghe toàn những tin tốt lành về con, bao lâu cha còn sống!" Ông hôn họ và để họ ra đi.
Con đi mạnh giỏi và bình an !
13 Rồi đến lượt bà Ét-na nói với Tô-bi-a: "Này con và cũng là người anh em yêu quý! Nguyện xin Ðức Chúa cho con được trở về đây và cho mẹ được nhìn thấy con cái của con khi mẹ còn sống, cũng như của Xa-ra, con gái của mẹ, trước khi mẹ nhắm mắt! Trước mặt Ðức Chúa, mẹ gởi gắm con gái mẹ cho con. Suốt đời con, đừng bao giờ làm cho nó phải buồn. Chúc con đi bình an! Từ nay, mẹ là mẹ con, và Xa-ra là em gái con. Mong tất cả chúng ta được thành đạt như nhau, mọi ngày trong suốt cuộc đời!" Bà hôn cả hai người và để họ phấn khởi ra đi.
14 Thế là Tô-bi-a rời khỏi nhà ông Ra-gu-ên, ra đi phấn khởi, hân hoan; cậu chúc tụng Chúa Tể trời đất, là Vua muôn loài, vì Người đã làm cho cuộc hành trình của cậu thành công. Ông Ra-gu-ên nói với cậu: "Chúc con được phước thờ cha kính mẹ, bao lâu các ngài còn sống!"
 
CHIA SẺ

1 nhận xét:

  1. Lạy Chúa, chương 10 này là tấm gương soi cho con nhìn lại tình yêu của mình. Có những lúc con đã chẳng khác nào bà An-na, chỉ biết nhìn vào nỗi đau của chính mình mà quên đi rằng con cần phải cảm thông, an ủi, khích lệ, và chia sẻ với người thân con nỗi đau của họ nữa. Tình yêu mang màu sắc ích kỷ này đã khiến con bỏ lỡ bao cơ hội để được gần gũi với người thân yêu của mình và cùng họ lớn lên. Có những lúc con thấy mình giống như ông Ra-gu-ên lúc đầu, muốn nắm giữ lại cho mình những gì mình yêu quý, không muốn rời xa. Tình yêu mang màu sắc chiếm hữu này đã góp phần bóp nghẹt sự sống của người thân con, không cho họ một cơ hội để thử nghiệm chính họ.

    Chúa ơi, khi con nhận ra được rồi, xin cho con có can đảm biết buông ra như ông Ra-gu-ên và bà Ét-na: trao phó người thân cho Thiên Chúa, chúc lành, khuyên bảo, và tin tưởng vào họ. Mỗi ngày, xin cho con được giống ông Tô-bít hơn: có lo lắng buồn sầu, nhưng vẫn vững tin vào Thiên Chúa, và vẫn ôn tồn, nhẹ nhàng an ủi, khích lệ người thân mình. Và nhất là, xin cho con được sự nhất quyết của Tô-bi-a: mạnh mẽ vượt qua khó khăn để đạt được điều mình muốn cho mình và cho người thân. Tình yêu dấn thân với lòng quyết tâm và kiên nhẫn sẽ làm cho con và người thân trưởng thành hơn, lớn lên hơn trong tương quan mật thiết với nhau. Lạy Chúa, trên hết, xin cho con cũng có được những đức tính này trong tình yêu với Chúa, để không gì có thể ngăn cản được tình yêu Chúa đến với con và ngược lại, ngõ hầu tình yêu Chúa sẽ nâng bước con về phía Chúa mà hoán cải con tận căn và lấp đầy những hố sâu ngăn cách giữa chúng con. Con chân thành cầu xin như vậy, lạy Chúa là Cha rất nhân từ của con.

    Trả lờiXóa

Kính mời quý ACE chia sẻ cảm nhận hoặc nêu thắc mắc ở đây. Xin cám ơn.
HHTLC